(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 25: Trở về
Cạch.
Kítttttt.
Yelena mở cánh cửa nhà kho quân dụng ra rồi rọi đèn pin vào. Đây là một nơi không quá rộng nhưng lại sạch sẽ hơn hẳn những căn phòng khác. Bên trong có rất nhiều những hộp gỗ lớn dùng để chứa dao, kiếm và cung nỏ, vài ngăn kệ chứa đủ thứ kỳ lạ, vài tủ quần áo cùng một chiếc bàn lớn đặt giữa phòng, trên đó bày la liệt quân trang.
Theo sự phân công của Twilight, Yelena bước vào phòng và bắt đầu tìm kiếm những dụng cụ cần thiết cho cậu ta.
Cô dễ dàng tìm thấy một bộ găng tay và tua vít ngay trên bàn. Sau đó, Yelena lại tìm thêm được vài thứ còn lại, nếu không trên ngăn kệ thì cũng nằm gọn trong những thùng chứa đồ.
“Dễ hơn mình tưởng.”
Xong xuôi, Yelena mang những thứ mình tìm được về cho Twilight. Lần này, cô vẫn còn rụt rè nhưng bước chân lại nhanh hơn hẳn lúc đi.
Sau lời nói ở hành lang, Twilight không phải đợi lâu để Yelena trở lại cùng những thứ cậu cần.
Cô đặt tất cả những gì mình tìm được lên sàn nhà trong khi Twilight kiểm tra từng món một.
“Làm tốt lắm, nhóc con.”
Mặc dù không đủ dụng cụ cần thiết, và một vài món còn quá cỡ, Twilight vẫn hài lòng khi Yelena mang về được những thứ quan trọng nhất. Cậu đưa tay xoa đầu khiến cô bé híp mắt vì sung sướng.
Sau đó, Twilight bảo cô ngồi yên một góc nào đó, để cậu chuyên tâm làm việc.
Cấu tạo của cỗ máy này, cậu đã nắm rõ. Dụng cụ và linh kiện lấy từ những cỗ máy khác cũng đã đủ. Giờ đây, m���i thứ chỉ còn phụ thuộc vào tài năng của cậu.
Twilight xắn tay áo, đeo bao tay rồi dùng tua vít mở nắp máy ra.
-------Đường phân cách---------
Lách cách, leng keng.
Cạch.
Sau khi lắp ráp xong toàn bộ linh kiện, Twilight vươn tay kéo dây.
Roẹt.
Brừm.
Tạch tạch tạch tạch tạch.
Máy phát nổ máy, những tiếng ‘tạch tạch’ dần vang lên.
Đảm bảo máy đã chạy ổn định, Twilight ra hiệu cho Yelena. Yelena đứng phía sau hiểu ý, cô bé lật đật chạy đến bên hộp thiếc gắn trên tường gần đó, mở ra và kéo cầu dao.
Đây là đầu nguồn điện của cả khu mỏ, khi gạt xuống, dòng điện sẽ được truyền đi.
Cạch.
Roẹt roẹt.
Sau khi có điện trở lại, bóng đèn trong phòng lờ mờ sáng lên rồi chớp tắt liên tục.
Diện tích khu mỏ rất rộng lớn, cần ít nhất 3 đến 4 máy phát mới đủ cung cấp điện cho cả khu mỏ hoạt động. Nhưng Twilight chỉ đủ đồ để sửa một cái, nên lượng điện không đủ, đèn mới chớp tắt liên tục như vậy.
Nhưng thế đã là rất tốt. Khi đèn sáng lên, Yelena vui mừng vỗ tay, còn Twilight thì tháo găng tay vứt sang một b��n, vuốt mồ hôi.
Cậu đã vật lộn khoảng 2 tiếng với cái máy này. Lúc khởi động lần đầu thì nó lại trục trặc, thậm chí còn cháy máy. Thế là nó ngốn thêm gần một tiếng nữa để tìm ra vấn đề và sửa chữa.
Nhưng cuối cùng, nó cũng hoạt động trơn tru, Twilight thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu giỏi quá, sao cậu lại giỏi sửa chữa đến vậy.” Yelena chạy đến chúc mừng, với nụ cười rạng rỡ trên mặt.
Cô bé không biết gì về cơ khí, nhưng nãy giờ nhìn Twilight làm việc đồng thời giúp cậu ta làm vài việc vặt, Yelena biết cậu đã rất cố gắng, và công sức ấy không hề uổng phí.
Nghe được lời khen, Twilight cũng cảm thấy kiêu ngạo, nhưng cảm giác đó không kéo dài lâu. Twilight lập tức kéo tay Yelena ra ngoài, không quên tắt điện.
Một chiếc máy không thể đáp ứng được cả khu mỏ, bảng điện tổng lại nằm trong phòng bảo vệ. Twilight cần giảm bớt lượng điện tiêu thụ ở đây, nếu không máy phát chập điện nữa thì sẽ rất rắc rối.
Bên ngoài hành lang, điện cũng đã sáng lên, hai người đều vui mừng và cất đèn đi, không còn phải mò mẫm trong bóng tối nữa.
Twilight hào hứng bước tới kho quân dụng. Theo lời Yelena, ở đó còn không ít đồ, biết đâu lại có vài thứ tốt. Yelena cũng vui vẻ bám theo cậu.
Mở cửa phòng quân nhu, những vật dụng bên trong hiện rõ dưới ánh đèn.
Ở đây có rất nhiều vũ khí như kiếm, nỏ, giáo, thậm chí còn có vài khẩu súng phóng lao, nhưng những thứ đó không phải thứ Twilight đang tìm kiếm. Cậu đi quanh phòng, tiện thể xem xét mấy món vũ khí.
“Đây rồi!”
Trong ánh mắt khó hiểu của Yelena, Twilight cầm lấy một cây gậy kim loại từ ngăn kệ.
“Đây là gì vậy?” Yelena nghiêng đầu hỏi. Cô bé không hiểu Twilight đang làm gì, nhưng những thứ trong thùng kia chẳng phải trông nguy hiểm hơn cây gậy cậu ta đang cầm sao?
“Một thứ anh cực kỳ cần.” Twilight chỉ nói ngắn gọn, vì cho dù cậu có giải thích về nguyên lý hoạt động của Arts thì cô bé cũng không thể hiểu được.
Không sai, thứ mà Twilight vừa cầm lên là một cây gậy phép, hay còn gọi là vật dẫn để sử dụng Arts. Với thứ này, Twilight từ một thằng nhóc vô dụng trở nên có khả năng tự vệ, thậm chí phát huy 30% sức mạnh của mình.
Cậu cũng muốn lấy một thứ gì khác, nhưng cơ thể không cho phép cậu cầm những thứ đồ nặng đến muốn chết đó lên.
Và tại sao không phải là găng tay quân đội mà lại là gậy phép?
Găng tay không cho phép cậu sử dụng một vài kỹ năng cần tác động trực tiếp lên vật thể bằng tay, thế nên gậy vẫn là lựa chọn tốt hơn.
Nếu có dây xích như cái cậu đang dùng thì càng tốt, nhưng đó là hàng đặt riêng nên cậu không trông đợi gì nhiều.
Vì đã tìm được thứ mình cần, Twilight đang định xoay người rời đi thì chợt sực nhớ ra.
“Cảm ơn nhóc đã đi cùng anh và giúp đỡ anh nãy giờ. Nhóc có muốn lấy thứ gì không?”
Twilight chỉ tay vào đống đồ hỏi Yelena. Nhưng cô bé từ chối vì không hề thích mấy thứ như thế này chút nào. Cô vẫn không hiểu tại sao Twilight lại vui mừng đến vậy khi có được một cây gậy. Sở thích của cậu ta thật kỳ lạ.
“Vậy à.” Twilight nhún vai, suy nghĩ một hồi. Yelena đã giúp đỡ cậu nãy giờ, cô bé xứng đáng được khen thưởng.
“Vậy khi nào có dịp, anh sẽ mang cho nhóc trang sức gì đó nhé, vòng tay được không?” Cậu hỏi dò, con gái thường thích những món trang sức, trẻ em thì đặc biệt thích vòng tay.
“Thật sao?” Yelena sửng sốt. Ở đây đồ trang sức rất xa xỉ, hầu hết là đồ tự làm. Mẹ cô có một chiếc nhẫn và một cái vòng cổ, cô bé rất thích chúng và luôn muốn có một cái cho riêng mình.
“Thật, khi nào rời đi anh sẽ mang trở về cho nhóc một cái.” Will có rất nhiều đồ trang trí, mua một cái từ anh ta không phải là khó.
Nghe vậy, Yelena vui mừng hét lớn, ôm chầm lấy Twilight khiến cậu bất ngờ.
“Ặc, được rồi được rồi, chúng ta ra ngoài thôi.”
Bị ôm chặt, Twilight không cựa quậy được, cậu cố đưa tay xoa đầu Yelena. Cô bé cũng thấy mình hơi quá khích, đỏ mặt buông cậu ra.
Twilight vẫn xoa đầu cô bé một lúc rồi dẫn đường đi ra.
Trước khi về phòng bảo vệ, cậu thử ghé qua văn phòng văn thư nhưng cửa sắt đã bị khóa trái. Vâng! Cửa sắt, khóa trái... Twilight cũng cạn lời với tên quản lý ở đây. Máy phát điện thì bỏ xó, còn văn phòng của mình lại được đầu tư đến mức này... Chịu thật.
Không còn gì có ích, hai người kiểm tra thêm vài căn phòng khác. Khi xác định không còn gì, Twilight mới dẫn Yelena trở về.
Bấy giờ, họ đã tới ngã ba.
Nhìn sâu vào phía đường hầm tối đen đang được đào, nơi đèn không sáng chứng tỏ dây điện đã đứt ở đâu đó, vẻ mặt Twilight dần trở nên nghiêm trọng.
Không đi thì thôi, nhưng một khi đã đi vào rồi, một loạt những câu hỏi chưa được giải thích lại dồn dập xuất hiện.
Vũ khí còn nguyên trong kho, họ không mang ra sử dụng, vậy là không mang hay không kịp mang? Cậu đoán là lý do thứ hai.
Cái xác kia bị dập nát như tương, sinh vật xâm nhập hẳn phải có thể hình và sức mạnh rất lớn.
Tại sao nó lại xuất hiện ở đây? Cậu không nghe bất kỳ tin đồn nào ở thị trấn trước đó.
Máy liên lạc hư thì không nói, nhưng chắc chắn trong phòng văn thư phải có một bộ khác, sao không liên lạc với quân đội?
Tại sao cánh cửa sắt ở phòng văn thư lại khóa trái?
Tại sao sinh vật kia chỉ tấn công binh lính mà không vào thị trấn?
Tại sao...?
Twilight tò mò, những bí ẩn này càng khiến cậu thêm hứng th��.
Cậu có nên đi vào sâu hơn không? Sáng mai còn có thể đi một lần nữa nhưng tỷ lệ thành công không cao, nên nếu đã đi về thì coi như sẽ không quay lại nữa.
Đi vào chứ? Cậu đang có vũ khí trong tay, dựa vào chướng ngại vật có thể sẽ đánh bại được sinh vật đó đấy.
Vào thôi nhỉ? Biết đâu lại có thứ gì đó hữu ích bên trong thì sao.
Vào thôi! Mình đủ sức mà, sao lại không thử nhỉ? Đây là cơ hội duy nhất. Khóe miệng Twilight cong lên đầy vẻ ma quái.
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên.
“Cậu sao vậy?”
Đó là Yelena, cô bé thấy Twilight đang đứng nhìn vào khoảng không và mỉm cười như một kẻ điên nên lên tiếng hỏi dò.
Thấy cậu không đáp trả, cô định chạm vào lưng thì...
Twilight bất ngờ đưa tay bóp lấy mặt mình.
“Chết tiệt, đừng có mất kiểm soát lúc này.” Cậu gào lớn.
Không lâu sau, Twilight bình tĩnh lại, cậu thở dốc. Vừa rồi cậu vừa tò mò quá mức khiến bản thân mất kiểm soát và trở nên hưng phấn. Đây là tác dụng phụ.
Vừa lấy hơi, Twilight nhìn về phía sâu trong khu mỏ, nơi mùi máu tanh vẫn đang tỏa ra.
Rồi cậu lại nhìn sang phía Yelena, cô bé vừa bị hành động của cậu làm cho bất ngờ và đang lo lắng cho mình.
Twilight nghiến răng, suy nghĩ. Cuối cùng, cậu thở dài.
Lúc Yelena đang hốt hoảng không biết cậu bị làm sao, Twilight lên tiếng.
“Về thôi.”
“Hả?” Thái độ chuyển biến liên tục của Twilight khi��n Yelena không biết đường nào mà lần.
“Tối nay thế là đủ rồi, chúng ta về thôi.” Twilight quyết định. Cậu không ở một mình, ở đây còn có Yelena. Nếu đi sâu vào, rủi ro rất cao.
Thôi thì tối nay dừng lại ở đây vậy.
Nghe thấy Twilight nói thế, Yelena như trút được gánh nặng. Tuy đi cùng Twilight mang lại niềm vui kỳ lạ, nhưng chung quy cô bé vẫn là một đứa trẻ. Đêm nay hầu như cô bé chưa được ngủ, lại trải qua một cú sốc tinh thần. Việc cô kiên trì đến mức này đã là quá sức rồi.
Hai người đồng tình, cùng nhau tiến ra ngoài cửa hầm mỏ.
Nhưng trước khi đi về, hai người ghé qua phòng bảo vệ để Twilight kiểm tra camera an ninh.
Yelena ngồi gục đầu ngủ thiếp đi trong khi Twilight thao tác với hệ thống an ninh. Chỉ có bốn cái còn hoạt động. Một cái trên hành lang, một cái bên ngoài, một cái trong phòng ngủ, một cái trong phòng văn thư. Những cái ở khu vực thi công thì không cái nào hoạt động được.
Trong phòng văn thư không có gì bất thường, ngoại trừ tên quản lý ngồi chết trên bàn làm việc, có vẻ là do hết dưỡng khí.
Tuy vậy, Twilight không hề đồng cảm với hắn. Những tên quản lý chuyên bóc lột và hành hạ người khác, chết cũng đáng.
Không rõ thời gian, nên cậu phải ngồi xem từng đoạn một với chất lượng hình ảnh cũ kỹ, khiến cậu gật gù vì buồn ngủ.
Dựa trên thông tin có sẵn, tính nhẩm thời gian, cậu nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, để mặc cho đoạn phim tự chạy.
Lúc mở mắt ra thì đoạn phim đã chiếu đến buổi chiều hai ngày trước, thời điểm những thợ mỏ trở về nhà và mọi chuyện vẫn ổn.
Vào buổi tối, những người lính trở về và ngồi tán gẫu trong phòng ngủ. Còn tên quản lý được một người lính đưa cho một bức thư.
Mọi chuyện diễn ra bình thường… cho đến khi.
Khoảng 10:17, tiếng còi báo động vang lên. Lính trực ban phát hiện có thứ gì đó đang tiến gần.
Twilight vội dụi mắt tập trung.
Cậu nhìn thấy người bảo vệ bật báo động, rồi lấy nỏ, bước ra khỏi phòng và chạy đến tập trung cùng đồng đội.
Và đó là thời khắc cuối cùng của anh ta. Một cục đá to lao thẳng tới, đập khiến anh ta bẹp dí vào thành tường bên ngoài.
Cú va chạm khiến khu mỏ rung lắc dữ dội, những người lính cũng ngay lập tức tập trung chiến đấu.
Twilight tập trung vào chiếc camera trên hành lang, cầu mong nó bắt được hình ảnh sinh vật, nhưng không.
Camera hành lang bỗng mất hình ảnh, chỉ còn lại vài tiếng cổ vũ rồi la hét, sau đó là tiếng cãi nhau, có lẽ là của tên quản lý với những người lính khi hắn xuất hiện trong phòng văn thư và khóa trái cửa lại. Vâng, một bí ẩn đã được giải đáp!
Việc này khiến Twilight muốn chửi thề. Cậu đặt hy vọng vào hai chiếc camera còn lại nhưng sinh vật không hề vào hai nơi đó. Những gì thu được còn lại chỉ là một tiếng động lớn và cánh cửa phòng văn thư chấn động mạnh, đó là lý do nó bị dị dạng.
Những người lính còn lại có lẽ đã rút lui vào trong khu mỏ, số phận của họ vẫn chưa được làm rõ.
Thất vọng vì không tìm được nhiều thông tin, nhưng suy cho cùng tối nay cũng có thu hoạch. Nghĩ vậy, Twilight tắt máy.
Dù trong tâm trí cậu vẫn không ngừng nghĩ rằng mình đã quên mất điều gì đó. Twilight vẫn đứng dậy vươn vai, nhìn sang phía Yelena đang gục đầu lên bàn ngủ thiếp đi.
Cô bé đã rất mệt mỏi.
Nhưng chính lúc này, Twilight lại làm một hành động mà đến cả cậu cũng không hiểu vì sao mình lại làm thế.
Cậu dùng tay kéo má cô bé?
“Phồng phồng.” Twilight mỉm cười.
Nói xong, thay vì đánh thức cô bé, cậu lại đặt cô lên lưng và cõng về nhà.
Bên ngoài cơn bão cũng đã tan, Twilight không gặp khó khăn khi mang thêm một người trên lưng.
Lúc về gần tới nhà, Yelena mới mơ màng tỉnh giấc. Điều đầu tiên cô nhận thức là mình đang di chuyển, và Twilight đang cõng mình.
“Tỉnh rồi sao?” Twilight hỏi.
Yelena đỏ mặt xấu hổ, cô vùng vẫy muốn trèo xuống nhưng Twilight ngăn lại.
“Tối nay nhóc mệt rồi, cũng sắp tới nhà, anh cõng nhóc đi hết đoạn này được.”
Nghe thấy thế, Yelena cũng không vùng vẫy nữa, nhưng vẫn vô cùng xấu hổ khi được Twilight cõng trên lưng.
Một lúc sau, hai người về tới nhà. Vì cửa sổ bị kẹt, nên cả hai vào bằng cửa chính.
Trước cửa nhà, Twilight đặt Yelena xuống, chậm rãi mở cửa bước vào.
Trong nhà yên tĩnh, vợ chồng nhà White vẫn chưa thức giấc.
C��� hai thở phào, không ai biết họ đã rời đi cả.
Hai người rón rén băng qua phòng khách rồi đến trước cửa phòng ngủ.
Trước lúc chia tay, Twilight không quên dặn dò.
“Chuyện tối nay là bí mật của chúng ta, nhớ kỹ chứ?” Cậu chụm đầu với Yelena, thấp giọng hỏi.
Cô bé gật đầu.
“Tốt, vậy chúc ngủ ngon.”
“Chúc… Chúc ngủ ngon.” Yelena lắp bắp nói, lúc này cô bé đã vô cùng mơ màng. Miệng nói vậy nhưng Yelena vẫn cố giữ tia tỉnh táo cuối cùng, níu Twilight lại.
“Này.”
“Có chuyện gì sao?” Cậu hỏi.
“Không có gì. Cảm ơn vì đã bênh vực tôi nhé.” Nói xong, Yelena dần tiến lại gần Twilight.
Và…
“Chu!”
Yelena hôn lên má Twilight. Sau đó, cô bé không chịu nổi nữa, mở cửa bước vào phòng, bỏ lại một Twilight đang đứng hình vì hành động vừa rồi của mình.
Tối đó... dù mệt mỏi nhưng Twilight vẫn mất ngủ cả đêm.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho những ai yêu thích câu chuyện.