Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 211: .5: Thức tỉnh

Sau một lúc tựa vào cửa sổ ngắm bầu trời, suy tư, một bông tuyết hạ xuống, khẽ chạm vào mũi Twilight.

Khẽ giật mình thoát khỏi suy tư, cậu vuốt giọt nước mát lạnh đọng trên đầu mũi rồi quay đầu ra lệnh.

“Will, sau buổi gặp mặt ngày mai, tôi sẽ ra tín hiệu. Nếu kết quả thành công, cậu hãy tiếp tục chú ý đến Tri-Clan, tạm thời đặt trọng tâm vào Paleroche, bởi gia tộc này rất có thể sẽ phản đối chuyện này. Một tuần sau, chúng tôi sẽ đến 'nơi đó' để xem xét tình hình thực tế. Cậu hãy đợi ở đó và báo cáo cho tôi.”

“Vâng!” Will cúi đầu cung kính. “Còn nếu thất bại thì sao, thưa sếp?”

“Trong trường hợp hai bên không tìm được tiếng nói chung, tôi sẽ rút lui.” Felix nói.

“Cậu sẽ đến đón và chịu trách nhiệm hộ tống hắn ta về Columbia, và bắt đầu kế hoạch dự phòng.” Twilight tiếp lời, giọng cậu chợt trầm hẳn.

“Còn nếu hắn ta gây khó dễ... cậu biết mình phải làm gì rồi chứ!”

“Đã rõ!” Will gật đầu. “Vậy tôi xin phép lui trước.”

Twilight khẽ dịch người, nhường lối cho Will bước ra cửa sổ.

Trước khi rời đi, anh ta bỗng quay đầu lại.

“Và, chúc ngài may mắn vào ngày mai, thưa sếp?”

“Đó là điều đương nhiên.” Twilight tự tin đáp lời.

“Không phải.” Will lắc đầu, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, muốn xác nhận xem mình có nhìn nhầm không.

“Đó có phải là cô nhóc mà ngài mang về từ Ursus đó không ạ?”

“Hả?”

Nghe Will nói, Twilight cùng Felix đồng loạt bước đến cửa s���, nhìn xuống hướng Will vừa chỉ.

...

Ở một căn phòng khác.

So với cặp Twilight và Felix nửa đêm vẫn còn đang lo toan tính toán mọi bề, Liena đã ngủ say tít từ lúc nào.

Tuy vậy, đang làm gối ôm trong vòng tay cô, Yelena không tài nào chợp mắt nổi.

Khác với hai người họ, cô bé chỉ đơn thuần tận hưởng chuyến đi này như một chuyến du lịch đúng nghĩa.

Nhưng vì một lý do gì đó, kể từ khi bước vào Kjerag, Yelena thường xuyên mất ngủ vào buổi đêm.

Dường như nguyên nhân không phải do tâm lý lo lắng hay bất thường về sức khỏe, mà đơn thuần là cảm thấy bản thân quá tỉnh táo, dồi dào năng lượng đến mức khó lòng chìm vào giấc ngủ.

Vốn dĩ cô bé muốn kể việc này cho Twilight, nhưng dù những ngày qua cậu vẫn tỏ ra bình thường, thực sự cậu trông không mấy tươi tỉnh (dù gương mặt anh ta lúc nào cũng vậy), đặc biệt là sau khi nhận được thông báo về thời điểm cuộc gặp mặt diễn ra.

Vì thế, Yelena quyết định giữ kín chuyện này, tránh để cậu thêm lo lắng. Điều này cũng không quá khó khăn, vì Liena thường ngủ rất sớm (có lẽ là người duy nhất thực sự thả lỏng trong chuyến đi này), khi cô bé về phòng thì Liena thường đã ngủ say rồi.

Nằm trằn trọc trong vòng tay người phụ nữ, Yelena dường như đã không còn bài xích cảm giác được ôm ấp như thế này nữa. Trong căn phòng tĩnh lặng sáng mờ dưới ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ, cô bé loáng thoáng nghe được một vài âm thanh trò chuyện phát ra từ căn phòng đối diện.

“Cô Liena?” Yelena khẽ cựa mình hỏi. “Anh Twilight hình như chưa ngủ, cháu có thể qua đó một chút không ạ?”

“Hmmzzzz... [(-q-)]..zzZ... đừng thức khuya quá... hmzzz.”

Nghe câu trả lời nửa tỉnh nửa mơ của cô, Yelena vội vã gật đầu, khẽ gỡ tay Liena ra, trèo xuống giường, rón rén từng bước về phía cửa để tránh làm cô thức giấc.

Kẹt...cạch.

Chậm rãi khép cánh cửa lại, nhìn sang căn phòng bên cạnh, quả nhiên có ánh đèn le lói hắt ra từ khe cửa bên dưới.

Nhưng Yelena chỉ vừa quay người định đi sang...

“...ta đã chờ đợi rất lâu rồi, cũng có lúc, cũng phải kết thúc.”

“Đúng như lời nhắn.”

Một tiếng nói vang lên mơ hồ từ phía sau, khiến cô bé rùng mình quay đầu nhìn lại.

Đống lửa trong lò sưởi dưới phòng khách đã tắt ngấm từ lâu, hành lang tầng 2 tĩnh lặng, ngoại trừ cô ra, tuyệt nhiên chẳng một bóng người.

“Không, bức vẽ của cô, vẫn còn quá sớm.”

Âm thanh mang theo những lời khó hiểu vẫn tiếp tục vang lên, Yelena run rẩy lùi từng bước về phía phòng của Twilight, đôi mắt đảo quanh, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh kia.

“Ai... ai đó!”

Chủ nhân của âm thanh không đáp lại. Thay vào đó, một cơn gió lạnh thổi qua, theo sau là những đốm sáng bạc mờ ảo hiện ra, chiếu rọi hành lang tối, tạo thành một con đường như mời gọi cô bé bước tới.

Phía cuối con đường, một bóng trắng xuất hiện ở đó, quay đầu nhìn cô bé một cái rồi biến mất tại ngả rẽ cầu thang dẫn xuống tầng 1.

Thú thật.

Thứ duy nhất khiến Yelena chưa bất tỉnh nhân sự lúc này chính là bàn tay đang ghì chặt vào bức tường để không ngã khuỵu xuống, cùng với những âm thanh nói chuyện phát ra từ phòng Twilight.

Cô bé rất muốn hét lên, muốn nhanh chóng chạy đến gõ cửa phòng Twilight, muốn ngay lập tức trở lại vòng tay Liena, nhắm mắt lại, và giả vờ như chưa có gì xảy ra.

Nhưng khoảnh khắc bóng trắng đó quay đầu nhìn lại, một cảm giác lạ lẫm bỗng hiện lên trong lòng Yelena.

Dù không thể thấy rõ hình dạng, cô bé vẫn cảm nhận được ánh mắt đó, đó là một cái nhìn trìu mến, tựa như của người mẹ dành cho đứa con ��ã xa cách quá lâu. Đi kèm với đó là cảm giác mặc cảm về sự nhỏ bé của bản thân, dù không hiểu tại sao, suy nghĩ mình sẽ trở thành gánh nặng cho những người xung quanh dần lan tỏa trong tâm trí cô gái nhỏ.

Và cuối cùng, dù bản thân rất sợ những điều không thể giải thích (hay còn gọi là ma quỷ), cô bé chẳng thể nào coi nhẹ được lòng hiếu kỳ của một đứa trẻ. Cảm giác lo lắng thúc giục rằng, nếu mình quay đầu tại đây, một thứ gì đó to lớn sẽ mãi mãi chìm vào quên lãng.

“Nếu là Twilight, hẳn là anh ấy sẽ phá lên cười rồi đi thẳng tới xem rốt cuộc ai đang giở trò gì nhỉ?”

Nhìn qua cánh cửa dẫn vào phòng hai người anh, tự động viên bằng hình ảnh người thân thiết nhất còn sót lại của mình, Yelena hít sâu một hơi, rón rén từng bước về phía cầu thang.

Đến nơi, cô bé không nhìn thấy bóng trắng đâu, mà lại hiểu ra nguồn gốc của cơn gió lạnh khi nãy.

Vù vù!

Cánh cửa chính của căn nhà bật tung, những cơn gió lạnh liên tục từ bên ngoài ùa thẳng vào.

Bước xuống từng bậc thang, không phải những âm thanh nhẹ nhàng ban nãy n��a, mà một tiếng nhiễu loạn chói tai vang lên bên tai Yelena.

“Một chuỗi âm thanh méo mó, khó hiểu!”

Mặc kệ nó, cô bé tiếp tục bước về phía cánh cửa chính mở toang.

Bên ngoài trời, tuyết rơi phủ dày đến tận bắp chân, bóng trắng kia đứng sừng sững ở đó, đăm đăm nhìn về đường chân trời hướng Bắc.

Nhận thấy cô bé đã theo ra đến, ‘Thứ đó’ không hề phản ứng gì, chờ đợi Yelena bước đến gần rồi mới chậm rãi quay đầu lại.

“Ta mong cô bé có thể trưởng thành hơn, nhưng thời gian cho ta đã không còn nhiều nữa.” Bóng trắng quỳ một chân xuống, khẽ khom người, nâng một bàn tay cô bé lên.

“Khi thời khắc khác đến, chúng ta sẽ gặp lại. Tạm biệt.”

...

Đứng trên tầng 2 nhìn xuống, Twilight và Felix chỉ thấy Yelena như người mộng du lờ đờ bước ra giữa sân.

Twilight nhẹ nhíu mày, vừa định gọi Will xuống đưa cô bé lên đây thì cậu nhìn thấy cô bé nhẹ đưa tay lên.

!!!

Ngay theo động tác đó,

Từng cơn gió mạnh mang theo mảnh băng, tuyết trắng cùng nguồn năng lượng tỏa ra xung quanh bắt đầu tạo thành một vòng xoáy xung quanh cơ thể Yelena, từ đó tỏa ra một nguồn Arts cực lớn.

“Will, dừng lại!” Twilight lập tức gào lên cản Will, người vừa không biết từ đâu rút ra vài con phi đao, chuẩn bị ném xuống.

Cậu nhảy khỏi cửa sổ tầng 2 tiếp đất, hai bàn tay giang rộng lóe lên ánh lửa, cấp tốc ngưng tụ Arts, đôi mắt sáng rực, vừa cẩn trọng vừa xen lẫn lo lắng, nhìn về khối cầu năng lượng khổng lồ đang điên cuồng gầm thét kia.

“Chậc, không đủ!” Gió tuyết thổi mạnh táp vào mặt cậu, gợi lên những ký ức không tốt. Arts rò rỉ ra từ cô bé đã có xu hướng tạo thành một cơn bão nhỏ.

Xung quanh đây lại chỉ toàn tuyết trắng mênh mông, Twilight không nghĩ mình có thể kịp ngưng tụ đủ Arts để đối đầu với Yelena đang mất kiểm soát kia, có khi quay đầu phóng hỏa căn biệt thự nhà Silverash này lúc này cũng không kịp.

“Đừng can thiệp vào lòng chiến tranh!”

Một giọng nói bỗng vang lên bên tai khiến Twilight đưa tay lên cảnh giác nhìn quanh.

May mắn là, viễn cảnh tồi tệ nhất cậu tưởng tượng trong đầu đã không diễn ra.

Khối cầu năng lượng đó không phát nổ, mà chỉ tồn tại một lúc rồi hóa thành một cột sáng chiếu thẳng lên trời, thắp sáng một vùng rộng lớn trong nháy mắt trước khi biến mất.

Mọi thứ trở lại bình thường, tuyết ngừng rơi, khối cầu năng lượng dần tan đi, để lộ ra Yelena đang đứng loạng choạng rồi ngã xuống.

Thấy thế, Twilight vẫn giữ lại chút cảnh giác, chuyển dần từ trạng thái cường hóa trở lại bình thường. Đợi cho nhiệt lượng giảm đi đôi chút, cậu nhanh chóng chạy đến bên cô bé để kiểm tra tình hình.

“Để tôi.” Khi đến gần, Will đã dịch chuyển tới trước, chủ động nhận việc, cúi xuống kiểm tra tình trạng Yelena.

“Không có chuyện gì, con bé chỉ là ngủ thiếp đi thôi.” Lật qua lật lại kiểm tra một hồi, anh quay lại báo cáo.

“Thế thì tốt, đưa chúng tôi về phòng đi.” Twilight gật đầu, cảm giác của cậu mách bảo rằng một vài nguồn nhiệt đang tiến đến đây, động tĩnh vừa rồi chắc chắn đã thu hút không ít người.

Quả nhiên, ngay khi Will vừa mang cậu và Yelena dịch chuyển về phòng, Forte, cận vệ của Olafur Silverash, đã dẫn theo không ít người chạy đến.

Trong phòng, Felix đã tắt điện sẵn, đợi Will ôm hai người nhảy vào trong, anh lập tức khép cửa sổ lại, giả vờ như không biết gì.

“Suỵt!” Twilight ngồi lên giường, đưa ngón tay lên miệng. Felix cũng làm tương tự, trong khi Will nằm sấp xuống sàn, áp tai nghe ngóng động tĩnh.

Đợi một lúc, không thấy ai lên tìm kiếm, cả ba mới nhẹ nhõm thở phào.

“Phù, giật mình thật đấy, tôi tưởng sẽ lại ầm ĩ lên giống vụ của cậu lần trước cơ.” Felix ngồi dậy, cười cười nhìn sang Twilight.

Giết một đống người (dù phần lớn là Will và Povisco ra tay), đốt trụi nguyên một tòa dinh thự, anh được kể rằng sau vụ đó, cậu đã bị Liena gửi cho người quen nửa năm trời mới thành thục điều khiển Arts.

“Riêng việc này, tôi thật sự ghen tị với tộc Sarkaz, nghe nói rằng họ bẩm sinh đã có khả năng tương tác rất tốt với Arts.” Twilight nhún vai.

“So với con bé thì thế nào?”

“Tiềm năng chắc chắn ăn đứt mấy người khác trong đội. Khả năng thực chiến tuy chưa thể xác nhận, nhưng sẽ không kém bao nhiêu đâu.” Will lúc này lên tiếng, ánh mắt liếc nhìn sang cô bé đang say ngủ trên giường của Twilight.

So với Caster thông thường chỉ biết phóng đường đạn, những người có đặc tính riêng chắc chắn sẽ được ưu tiên hơn. Đây là lý do Rag và Jet được đẩy lên vị trí đội phó.

“Nếu chỉ nhìn vào vụ bộc phát vừa rồi, tiềm năng không thua tôi là bao đâu.” Twilight không phủ nhận, gật đầu.

“Trúng độc đắc nhỉ? Tính ra thì chỉ đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ cậu cưu mang con bé chỉ vì thương hại thôi đấy.”

“Tôi trong mắt anh là người như thế à?” Twilight lườm Felix, người vừa phát ngôn.

“Haha, đó không phải một đức tính xấu đâu, nhưng cậu nên cẩn thận với điều đó.”

Trên chiến trường, khoan dung chính là tội ác, cho dù chỉ là với trẻ em đi chăng nữa.

“Biết, thôi đi ngủ đi, mai phải dậy sớm đấy.” Twilight nhắc nhở, rồi cậu quấn chăn cho Yelena, đẩy cô bé vào trong.

“Will, cậu hãy quan sát tình hình, nếu không thể yên lặng mà chuồn đi thì cứ ở đây tiếp ứng cho tôi cũng được. Trong trường hợp xấu nhất, hãy đưa mức độ ưu tiên của Yelena lên ngang hàng với Felix.”

“Vâng thưa ngài.” Will cúi đầu, dựa vào tường, khẽ cúi đầu nghỉ ngơi.

“Oi, đau lòng đấy.” Felix giả bộ cằn nhằn, nhưng khi thấy Twilight đã nằm xuống nhắm mắt lại, anh cũng không nói gì thêm, rồi đi ngủ.

Mọi nỗ lực biên tập và chuyển ngữ cho chương này đều là sản phẩm của truyen.free, kính mong quý bạn đọc tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free