(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 209: Olafur Silverash
Nơi người phụ nữ nhắc tới không xa lắm so với vị trí hiện tại. Chỉ sau mười lăm phút đi bộ, cả nhóm đã đến nơi.
Đó là một tòa nhà gỗ mang lối kiến trúc mộc mạc, giản dị bên ngoài. Nhưng khi bước vào, nội thất tuy vẫn giữ nét trang trọng theo phong tục Kjerag, song cũng có vài điểm được cách tân theo phong cách quý tộc hiện đại.
Quan trọng nhất là đèn điện, chỗ này có điện! (Felix thầm reo lên trong lòng đầy vui sướng.)
“Mọi người cứ ngồi thoải mái đi nhé, cô sẽ đi pha một ít... mấy đứa có muốn uống gì không?” Dù còn luyến tiếc nhìn Twilight, người phụ nữ hỏi.
“À, vậy cho bọn em xin tí trà nóng đi.” Liena gật đầu chấp thuận.
Người phụ nữ dịu dàng gật đầu. “Trên lầu có hai phòng nghỉ trống đã được dọn dẹp sẵn, mọi người cứ tự nhiên như ở nhà nhé.” Cô chỉ họ chỗ phòng nghỉ rồi vào bếp.
“Để cô cất hành lý cho nhé.”
“Twilight, cậu muốn chọn giường không?”
“Sao cũng được, nhưng nếu là giường tầng thì tôi xin giường dưới nhé.”
Trao đổi xong, Liena cùng Felix mang hành lý lên chọn phòng, còn Twilight và Yelena bắt đầu khám phá phòng khách.
Kjerag quả đúng là một quốc gia coi trọng tín ngưỡng. Ấn tượng đầu tiên đập vào mắt Twilight chính là bức tượng thần lớn bằng gỗ, nghiễm nhiên ngự trị phía trên lò sưởi.
“Vị thần đó được gọi là gì nhỉ? Kjeragandr đúng không?” Lục tìm trong trí nhớ, cậu nên nhớ tên vị thần này vì việc thể hiện sự hiểu biết và tôn trọng có thể giúp cậu gây thiện cảm trong cuộc giao dịch sắp tới.
“Ngoài thờ phụng thần linh ra, săn bắn cũng là một phong tục phổ biến ở đây nhỉ?” Quan sát căn phòng, từ thảm trải, nội thất đến đồ trang trí, cậu nhận thấy đa số đều có nguồn gốc từ động vật, chủ yếu là da gấu và lợn rừng.
Tiếp tục quan sát, Twilight nhìn thấy Yelena đang nhìn ngắm thứ gì đó.
“Có gì thú vị à?” Cậu tiến đến hỏi.
Cô bé gật đầu chỉ tay về phía trước.
Đó là một vài tấm ảnh được đóng khung khá tinh xảo, đặt trên một chiếc tủ kính. Vài bức chụp phong cảnh núi tuyết cao chót vót, cũng có một số tấm là ảnh chụp gia đình.
Twilight nhìn thấy người phụ nữ ban nãy đứng cạnh một người đàn ông tóc trắng, trên tay cô ôm một đứa trẻ sơ sinh, phía trước họ là hai đứa trẻ khác, một nam một nữ.
Yelena có vẻ khá hứng thú với những bức ảnh chụp núi tuyết. Cô giải thích rằng do quê nhà Ursus chỉ là một đồng bằng tuyết trắng trải dài bất tận nên cô bé muốn thử nhìn phong cảnh ở một nơi cao hơn.
Một yêu cầu chỉ vài ngày nữa là được thực hiện. Twilight gật đầu nói vài lời trấn an rồi để cô bé tự do quan sát, cậu lướt mắt nhìn những vật khác trưng bày trong tủ.
Ngoài ảnh ra thì ở đây còn trưng bày vài món đồ trang trí tinh xảo cùng vài chai rượu đắt tiền. Ngoài ra còn có ba cuốn sách được xếp ngay ngắn. Theo thứ tự là:
Nhìn lại tình hình kinh tế thế giới những năm gần đây. (Cũng bình thường.)
Nguyên tắc của một thương nhân thành đạt/ tự truyện của Adams Schwire. (Tự truyện của một trong những thương nhân thành đạt nhất thế giới. Twilight cũng nhìn thấy nó trong phòng của Felix khi còn ở Rim Billiton.)
Và quyển còn lại...
“Sự ra đời của Kjeragandr và Kjerag?” Tiêu đề được viết bằng ngôn ngữ địa phương nên buộc Twilight phải mở cuốn từ điển mình mang theo trong túi đeo hông ra tạm dịch sát nghĩa. Nhưng đại khái, cuốn sách có lẽ kể về lịch sử hình thành và phát triển của giáo hội Kjeragandr và quốc gia Kjerag.
“Tuyệt vời!”
Dù đã đọc qua vài cuốn sách và hồ sơ về sự hình thành của Kjerag, nhưng đó đều là thông tin công khai và đã được phiên d��ch lại, khó tránh khỏi bị bóp méo hay thiếu sót.
Thông tin từ một cuốn sách bản địa chính gốc có thể mang lại nhiều giá trị hơn cậu có thể nghĩ. Cậu từng thấy Liena nói tiếng Kjerag bản địa, cô ấy hẳn có thể đọc được thứ này.
Nhưng vấn đề là, cậu có thể mượn nó không?
Twilight vừa đưa tay chạm vào cuốn sách, bên ngoài đã vọng lại vài tiếng nói chuyện.
Vừa quay đầu lại thì cánh cửa đã mở ra. Hai người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt cậu: một Feline đứng tuổi khoác áo choàng lông thú bước vào trước, bên cạnh ông ta là một Forte (Người trâu) cao lớn theo sát.
“...” Hai bên đồng thời nhìn thấy nhau.
Nghĩ rằng là kẻ đột nhập, Forte vẻ mặt hung dữ vừa định bước lên thì bị người đàn ông Feline đưa tay ngăn cản, đúng lúc đó người phụ nữ từ phòng bếp đi ra, trên tay còn bưng một khay trà nóng.
“Anh về rồi à? Ngồi xuống bàn đi, em vừa pha trà xong đây.”
“Ừ.” Người đàn ông Feline gật đầu, ông phất tay ra hiệu cho Forte lui đi, rồi mới bước vào trong.
...
Một lúc sau, tất cả mọi người đều ngồi xuống xung quanh bàn.
“Vậy ra cô chính là người bạn mà Eli nhắc tới. Tên ta là Olafur, Olafur Silverash, xin lỗi vì đã không thể đón tiếp tử tế. Chắc mọi người cũng biết rồi, đây là người vợ thân yêu của ta, Elizabeth Silverash.” Người đàn ông Feline tự giới thiệu, vừa nói vừa đứng dậy đưa tay ra.
“Không, là lỗi của chúng tôi khi đã mạo muội làm phiền mới đúng. Xin tự giới thiệu, tôi là Liena Luckbolts.” Liena cũng đứng dậy bắt lấy tay ông, cô giới thiệu bản thân rồi lần lượt giới thiệu bọn trẻ.
“Đây là con trai tôi, thằng bé tóc đen tên Luke Luckbolt. Hai đứa còn lại là bạn của nó, Yelena White và Felix Lixxon.”
Hai đứa trẻ đồng thanh: “Chào bác ạ!”
Twilight và Yelena lễ phép lên tiếng. Olafur Silverash gật đầu với hai đứa trẻ, nhưng khi cái tên thứ ba cất lên, vẻ mặt điềm đạm của ông khẽ thay đổi.
Dễ dàng bắt được thay đổi nhỏ đó, Twilight liếc mắt ra hiệu cho Felix. Felix lập tức nở nụ cười đứng dậy.
“Tôi là Felix Lixxon, người đại diện tiếp thị sản phẩm của công ty Lixxon mà ngài đang nghĩ tới đấy ạ, hân hạnh được gặp.” Anh cúi đầu, từ túi áo rút ra một tấm danh thiếp đưa ra.
Đợi cho Olafur nhận lấy danh thiếp, anh mới tiếp tục lấy ra một túi xách đã chuẩn bị sẵn.
“Thay cho lời xin lỗi vì đột ngột làm phiền gia đình ngài, đây là hai mẫu nước hoa mới nhất sắp được bày bán của công ty chúng tôi, mong ngài Olafur Silverash vui lòng nhận lấy.”
Tuy không phải là một tập đoàn lớn như Schwire, Lixxon cũng là một doanh nghiệp nước hoa và trang sức khá nổi tiếng về chất lượng sản phẩm, đi đôi với đó cũng là giá thành khá đắt đỏ.
Ban đầu, Felix muốn tặng thứ này cho hội đồng trưởng lão trong cuộc gặp, nhưng Twilight đã cản anh lại. Phong tục Kjerag tuy không đến mức hoàn toàn bài xích nhưng cũng không ưa chuộng những món đồ xa xỉ. Trang sức thì còn đỡ chứ nước hoa khả năng cao sẽ gây ra phản ứng tiêu cực.
Chưa hết, sau khi hỏi giá hai chai nước hoa này, Twilight chậm rãi đặt nó trở lại vị trí cũ, cậu không muốn gia tăng gánh nặng kinh tế cho mình.
Cứ nghĩ rằng sau khi nói như vậy thì chiếc túi này đã được gửi về hoặc để lại Siracusa, không ngờ r��ng Felix vẫn mang theo.
“Khoan đã, ta đã được thông báo về cuộc viếng thăm này từ trước, và cũng đã đồng ý sẽ giúp đỡ. Không có lý do gì để nhận món quà này cả.” Dù không rõ giá trị món quà này đến đâu, Olafur xua tay từ chối.
“Fufu~ Không phải là quà đâu thưa ngài, đây chỉ là một cuộc thử nghiệm chất lượng sản phẩm trong các môi trường khác nhau của công ty chúng tôi mà thôi, thưa ngài. Tôi rất muốn nghe phản hồi từ phu nhân Silverash.”
“Hơn nữa...” Với ánh mắt đầy thâm ý, Felix ngừng một lát rồi nói tiếp. “Có vài nguồn tin cho biết quý ngài ‘nhà cách mạng của Kjerag’ đây đang tìm kiếm đối tác trong việc khai thác các mỏ quặng xung quanh lãnh thổ. Công ty chúng tôi rất mong muốn được bàn bạc thêm với ngài.”
“Vậy sao, ta hiểu rồi, ta sẽ nhận món quà này.” Hiểu được ý đồ của anh, Olafur gật đầu chấp nhận túi quà.
“Cảm ơn ngài.” Felix khoanh một tay trước ngực cúi chào rồi ngồi xuống.
“Làm tốt lắm.” Ngồi gần đó, Twilight lén giơ ngón cái lên tán thưởng.
“Chuyện nhỏ!” Felix lén đáp lại.
Bằng việc chấp nhận ‘món quà’ nhỏ Felix đưa ra, Olafur Silverash đã thể hiện rằng mình có thể nhượng bộ, điều này có lợi không nhỏ cho kế hoạch của Twilight.
...
Đưa gói quà cho vợ, sau khi màn chào hỏi kết thúc, Olafur bắt đầu đi vào chuyện chính.
“Gần hai tháng trước, ta nghe vợ mình nói rằng một vài người bạn của cô ấy muốn gặp mặt Hội đồng Tri-Clan. Như đã nói trong thư hồi âm, yêu cầu gặp mặt đó đã được thông qua.” Ông lấy ra một cuộn giấy da đưa cho Liena (người ngồi đối diện ông). “Đây là thư mời, cuộc gặp sẽ được tổ chức sau ba ngày nữa.”
“Cảm ơn ngài.” Liena gật đầu cảm tạ, cô mở cuộn giấy ra kiểm tra nội dung, gật đầu xác nhận thông tin vừa được thông báo rồi đưa nó cho Twilight.
Hành động này rơi vào mắt Olafur, ông tiếp tục hỏi.
“Tuy vậy, ta được yêu cầu cung cấp thông tin về người đại diện, cùng với tóm tắt yêu cầu của buổi gặp mặt, nếu có thể. Những người đứng đầu Kjerag tương đối bảo thủ, để tránh những rắc rối không cần thiết, mọi người có thể cung cấp những thông tin đó được không?”
Vừa dứt lời, Olafur tập trung quan sát phản ứng từ phía đối diện.
Là một người làm ăn, và hơn thế nữa, một nhà cách mạng, ngay từ đầu ông luôn chú ý đến những vị khách của vợ mình.
Elizabeth Silverash, người vợ thân yêu của ông không xuất thân từ Kjerag. Cô vốn là con gái của một quý tộc nhỏ ở Victoria, hai ng��ời quen nhau lúc ông đang đi du học tại Siracusa. Dù tình yêu giữa họ là thật lòng chứ không mang bất kỳ yếu tố chính trị nào, song không thể phủ nhận những mối quan hệ của vợ mình đã giúp Olafur rất nhiều trong công cuộc khai mở biên giới, đưa Kjerag ra cộng đồng quốc tế.
Cuộc viếng thăm từ sứ đoàn Samifjod là một dấu hiệu tích cực, cho thấy những nỗ lực của ông những năm nay không uổng phí.
Đây cũng là một trong những lý do chính để Olafur đồng ý sắp xếp một cuộc gặp mặt khi được vợ mình hỏi thăm, ông cũng coi đây là một cơ hội.
Kết quả thì sao? Chưa cần biết kết quả cuộc gặp mặt, chỉ riêng sự hiện diện của Lixxon, một doanh nghiệp lớn ở đây, sẵn sàng đàm phán đã là đủ. Thậm chí ông có thể nhượng bộ để đạt được một bản hợp đồng thành công.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa là Olafur sẽ để mặc những kẻ có âm mưu gây tổn hại đến quê hương mình. Chỉ cần một yêu cầu quá phận được đưa ra, ông sẽ không ngần ngại trục xuất những kẻ viếng thăm ra khỏi vùng đất này ngay lập tức.
Nhưng một điều ngoài ý muốn là, ngay khi vừa nói xong, Liena và Felix – hai người ông cho là những người chủ chốt của chuyến viếng thăm – đều liếc nhìn sang, chờ đợi một người khác lên tiếng.
“Trước đó, cháu có thể hỏi ngài một điều được không, ngài Silverash?” Twilight đứng dậy, khoanh tay rất lễ phép hỏi.
“Được, cháu cứ hỏi đi.” Hơi bất ngờ, Olafur thoải mái gật đầu.
“...” Twilight hít vào một hơi, chậm rãi nói ra điều nghi hoặc trong lòng.
“Mục đích người Samifjod đến đây là gì?”
“Luke!”
Đó là một câu hỏi liên quan đến chính trị Kjerag. Liena không kiềm được mà lên tiếng nhắc nhở, nhưng Twilight chỉ bình tĩnh đứng chờ đợi.
“Không sao.” Olafur lắc đầu trấn an Liena, ông nhìn cậu, hỏi kỹ lại lần nữa. “Cháu chắc về câu hỏi của mình chưa?”
“Vâng.”
“Tốt thôi.” Olafur gật đầu. “Khá tiếc, trừ việc giao lưu và truyền bá một chút tín ngưỡng, ta không rõ toàn bộ dụng ý của chuyến viếng thăm này. Nếu có gì đáng chú ý thì chỉ có duy nhất đại trưởng lão là đã có một cuộc nói chuyện ngắn với tư tế (Snowpriest) dẫn đầu sứ đoàn, không ai biết họ đã trao đổi gì.”
“Vậy ạ?” Twilight đã mong đợi nhiều hơn, khá tiếc khi đã lãng phí cơ hội này.
Cậu xin phép một lát để lên phòng lấy tấm bản đồ, sau đó bắt đầu thuật lại mục đích chuyến đi của mình cho Olafur.
“Ta hiểu rồi.” Nghe cậu giải thích, Olafur gật gù, ông cũng từ đó biết được thân phận lính đánh thuê của Twilight.
Sau khi kết quả trận chiến không cân sức ở Lungmen được truyền ra rộng rãi, danh tiếng của lực lượng lính đánh thuê Bloody Lines, góp công không nhỏ trong trận chiến, cũng theo đó mà tăng lên.
Nhiều người cũng dần biết đến lời đồn về một vị chỉ huy nhỏ tuổi hoạt động trong lực lượng đó đã đẩy lùi nhiều đợt tấn công từ quân đội Ursus, một vài thành tựu chống lại hiệp sĩ Kazimierz trong quá khứ cũng được đào lên.
Tuy nhiên, có một điều ông chưa hiểu.
“Nhưng trong khi các cậu đang hoạt động ở phương Đông, tại sao lại là Kjerag?”
“Vì ở Terra, Kjerag là một trong số ít quốc gia không bài trừ Infected, thưa ngài.” Twilight bình tĩnh đáp.
Những câu trả lời của cậu có vẻ như đã đủ hợp lý để thuyết phục được Olafur.
Thông thường, một đề nghị mua lại lãnh thổ từ những người tôn sùng đạo như người Kjerag là viển vông. Olafur chắc chắn sẽ phủ nhận khả năng đó ngay khi vừa nghe tới.
Nhưng xét đến thân phận của những vị khách cũng như tiềm năng tương lai, ông buộc mình nhìn nhận vấn đề một cách nghiêm túc và cuối cùng đưa ra kết luận.
“Yêu cầu của cậu, không hẳn là không thể. Vùng đất cậu mong muốn dù phủ đầy tuyết trắng quanh năm, nó không thuộc vào vùng đất nằm dưới sự che chở của Kjeragandr vĩ đại. Nếu một kẻ khác chiếm dụng nơi đó với mục đích không rõ và uy hiếp đến dãy núi thì thái độ sẽ khác, nhưng cậu đến đây với đủ lòng thành kính và vật phẩm dâng tặng, ta không nghĩ hội đồng sẽ làm khó đâu.”
“Vả lại, nơi này cũng nằm gần lãnh thổ của ta, vậy nên tiếng nói của ta sẽ có ảnh hưởng lớn tới quyết định cuối cùng. Chỉ có một điều lưu ý, cậu nên bày tỏ rõ ràng ý định giải nghệ của bản thân trước hội đồng, không ai muốn có một thế lực nguy hiểm đứng sát bên cạnh mình cả.”
“Vâng, tôi hiểu, xin cảm ơn vì lời khuyên cũng như sự giúp đỡ của ngài.” Twilight cúi đầu bày tỏ.
“Không có gì đâu, nếu cậu có thể thành công thuyết phục những kẻ cứng đầu đó, nó cũng có lợi cho ta.” Olafur thoải mái nói.
Nếu thật sự thành công, điều này sẽ mở ra tiền lệ cho phép ông tạo điều kiện thu hút đầu tư. Ngoài ra, trong ba gia tộc lớn ở Kjerag, nhà Silverash không mạnh về lực lượng quân sự. Không tính đến doanh nghiệp Lixxon, sự hiện diện của một lực lượng quân sự bán chuyên có quan hệ tốt ngay gần lãnh thổ sẽ giúp ông không ít việc. Họ có thể dọn dẹp thú hoang, thổ phỉ và hộ tống các đoàn giao thương, thậm chí có thể lợi dụng....
“Cân nhắc kỹ tình hình hiện tại, giúp đỡ những con người này dường như là một quyết định đúng đắn.” Olafur nghĩ.
Ông nở nụ cười thân thiện như với một đứa trẻ trong khi đưa tay ra bắt tay với Twilight. Twilight hơi thấp so với chiếc bàn nên phải đứng tạm lên ghế để bắt tay.
“Mong chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Ông không hề để ý rằng, dù vẻ mặt vẫn bình tĩnh và lễ phép, đồng tử của Twilight đã khẽ thay đổi.
“Vâng thưa ngài, hợp tác vui vẻ.” Cậu đáp lại.
Lúc này, chiếc đồng hồ treo trên tường cũng vừa điểm tiếng chuông năm giờ chiều.
“Ta mong chúng ta có thể trò chuyện nhiều hơn, nhưng ta vẫn còn vài công việc phải sắp xếp cho ngày mai. Eli, anh có lẽ sẽ về trễ bữa tối, mọi người cứ thoải mái ăn trước nhé.” Olafur chào tạm biệt mọi người, khoác lên chiếc áo choàng lông thú dày rồi rời khỏi nhà. Người đàn ông Forte, có vẻ là cận vệ của ông, vẫn đứng chờ sẵn ngoài cửa và hộ tống ông rời đi.
“Vậy để chị làm bữa tối.” Elizabeth vừa đứng dậy thì Yelena giơ tay hỏi.
“Cô ơi, cháu có thể mượn cuốn sách “Sự ra đời của Kjeragandr và Kjerag?” đặt trên kệ tủ được không ạ?”
“Sự ra đời của Kjeragandr và Kjerag?” Elizabeth nhớ đến những cuốn sách chồng mình để trên đó để đọc lúc rảnh rỗi. “Được thôi, nhưng cuốn sách đó được viết bằng tiếng Kjerag, cô không chắc cháu có thể hiểu nó....”
“Liena, em biết tiếng Kjerag bản địa đúng không? Em đọc nó cho con bé nghe đi.” Cô nhìn thoáng sang Liena, người vừa đứng dậy định ra ngoài hiên nhà hút thuốc.
“Em hả?”
“Thì em cũng đâu có việc gì phải làm đâu, phải không? Cứ ngồi trên chiếc ghế trước lò sưởi ấy.”
“Ừ, thôi cũng được.” Liena gật đầu, đi cùng Yelena bước ra phòng khách.
Felix đi lên phòng ngủ tiếp tục sắp xếp đồ đạc, còn Twilight thì...
“Để cháu giúp chuẩn bị bữa tối ạ.” Cậu xin phép, và được Elizabeth đồng ý cho vào bếp cùng cô.
Tại đó, cậu được giao rửa rau và bày biện dụng cụ ăn uống ra bàn.
“Cháu gọt khoai khéo léo quá nhỉ?” Nhìn Twilight gọn gàng gọt khoai, Elizabeth nhận xét.
“Vâng, vì mẹ cháu hiếm khi ở nhà nên cháu phải tự lo liệu mọi thứ thôi ạ. Những món đơn giản như thịt hầm rau củ thì cháu có thể tự làm được.”
“Ồ, giỏi quá nhỉ.” Cô khen ngợi. “Mà Liena vẫn bận rộn như vậy à?”
“Mẹ cháu, cô biết đấy, tham công tiếc việc. Bà ấy chỉ trở về nhà sau khi không còn gì để làm.” Twilight than thở. Cậu rửa xong đống khoai và rau ăn kèm, rồi ngồi xuống bàn, chờ xem có việc gì cần nhờ không.
Trong lúc đó, cậu cũng tiện dò hỏi vài thứ.
“Mà cô ơi, cháu nghe mẹ nói cô là bạn cũ thời đi học, hai người học cùng trường với nhau à?”
“Không, bọn cô chỉ tình cờ ở chung phòng trọ một thời gian thôi.” Elizabeth vừa khuấy thứ gì đó trong chiếc nồi, vừa trả lời cậu. “Cô học chuyên ngành thời trang và mỹ phẩm, lúc chuẩn bị tốt nghiệp thì em ấy vừa bắt đầu đào tạo tại Đại học Cảnh vệ Hoàng gia Victoria mà.”
“Vậy à?” Twilight gật đầu. Cậu được nhặt về khi Liena đã hoàn toàn trưởng thành, khá hiếm khi được nghe mẹ kể về quá khứ của mình.
Mà khoan.
“Đại học Cảnh vệ Hoàng gia Victoria?” Twilight nhắc lại cái tên đó một lần nữa.
“Ừ đúng rồi, hình như Liena tốt nghiệp nằm trong top 10 của trường mà, em ấy không kể cho cháu nghe à?”
Không?
Twilight hoàn toàn bất ngờ trước thông tin này.
Đại học Cảnh vệ Hoàng gia Victoria (Royal Victorian Guard School) là một học viện giàu truyền thống, với bề dày thành tích bậc nhất Victoria. Cơ sở vật chất, chất lượng gi��ng dạy top đầu thế giới, chỉ những quý tộc cấp cao và người cực kỳ tài năng mới có cơ hội đặt chân vào.
Liena, bà già nhà cậu tốt nghiệp từ đó sao? Tốt nghiệp top đầu của trường ư?
Ấy thế mà khi cạnh tranh với Laero còn chật vật đến thế, không lẽ ông ta cũng đi ra từ cái lò đào tạo đó?
“Bruh, chuyện dell gì thế này?”
“Gì thế Luke?” Twilight bắt đầu hoài nghi nhân sinh trong khi nhìn chằm chằm vào mẹ mình suốt cả buổi tối.
Mọi quyền sở hữu bản chỉnh sửa văn học này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.