(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 19: Cơn ác mộng
Mở mắt ra, Twilight thấy mình đang ở một thành phố… một thành phố lớn, nhưng cậu không hề có chút ký ức nào về nơi này.
Cậu không biết mình đang ở đâu, và đang làm gì ở đây?
Twilight không biết, nhưng có vẻ nơi này đang trong một cuộc chiến.
Bầu trời bị bao phủ bởi khói bụi đen đặc. Tiếng vũ khí va chạm, tiếng gào thét xung trận và âm thanh của những kẻ g���c ngã vang vọng khắp nơi, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc với một người từng trải qua chiến trường.
Ở đằng xa, phía những tòa nhà cao lớn, một sinh vật khổng lồ tung bay đôi cánh, gầm thét lao vút qua các tòa nhà.
Chẳng hiểu vì lý do gì, thị lực của Twilight lúc này lại sắc bén một cách lạ thường, cậu nhìn rõ mồn một trên lưng sinh vật khổng lồ uy nghi kia là một hiệp sĩ trong bộ giáp xanh lam đã cũ màu.
Tiếp đó, sinh vật ấy sà xuống mặt đất, kéo theo sấm sét từ trên trời giáng xuống. Người hiệp sĩ và tọa kỵ của mình dường như đang phải đối đầu với một thế lực địch.
Có ngọn lửa màu tím bốc lên, sau đó là một ánh sáng chói lọi bắn lên cao, xuyên thủng cả tầng mây mờ mịt phía trên.
Ở một góc khác của chiến trường, hai đoàn quân đang giao tranh dữ dội, nhưng Twilight không còn tâm trí để đánh giá nhiều, vì cậu chẳng còn thời gian để mải nhìn ngó lung tung.
Lúc này, cậu có vẻ như đang trấn giữ trước một tòa tháp cao. Toàn bộ khu vực chân tháp đã bị một lớp băng dày bao phủ hoàn toàn, chỉ còn duy nhất một l��i đi lên, và nhiệm vụ của cậu có lẽ là bảo vệ nơi đó.
Khỏi ai? Hay thứ gì?
Trước mặt Twilight lúc này là một cặp nam nữ.
Người nữ là một phụ nữ trẻ với làn da mịn màng trắng không tì vết, sở hữu mái tóc bạch kim buộc đuôi ngựa ra sau, cùng đôi mắt đỏ như máu.
Cô ta khoác lên mình bộ trang phục quý phái của các quý tộc Victoria thời đại trước, cùng với một chiếc mũ đội trên đầu. Từng điệu bộ, ánh nhìn đều toát lên vẻ thờ ơ với mọi thứ, tất cả hòa quyện tạo nên một vẻ đẹp hoàn mỹ chết người.
Nhưng đáng sợ hơn, là người đàn ông đứng bên cạnh cô ta.
Đó là một người đàn ông cũng trong phục trang của quý tộc cũ, che kín cánh tay trái, cùng với một chiếc mũ cướp biển trên đầu. Khác với những tên cướp biển mà Twilight từng biết, dù mang phục trang cướp biển nhưng kẻ đối diện chẳng hề có vẻ lỗ mãng, hung tợn, thay vào đó là một áp lực sâu lắng rợn người.
Đáng sợ hơn là Twilight không thể nào nhìn rõ được gì trên gương mặt hắn ngoại trừ nụ cười nhe răng cùng đôi mắt đỏ thẫm. Và chỉ với sự hiện diện của hắn ở đây, vạn vật đều trở nên tuyệt vọng.
Đó không phải là nhân loại, mà là một thứ gì đó không thể lý giải.
Trong vô thức, Twilight nuốt nước bọt lùi lại một bước.
Cùng lúc đó, người phụ nữ cũng đã biến mất.
“Nhanh!” Twilight mở to tròng mắt, cậu hoàn toàn không thể bắt kịp tốc độ của người phụ nữ kia, cô ta đã phóng vụt đến vị trí của hiệp sĩ và sinh vật khổng lồ kia.
Nhưng cậu cũng chẳng có thời gian để thán phục, bởi vì người đàn ông kia đã đưa tay xuống, lôi từ dưới mặt đất gợn sóng như mặt biển lên một chiếc mỏ neo nối dây xích, rồi vác nó lên vai.
Theo bản năng, Twilight thủ thế, chuẩn bị lao tới.
“Hả? Sao lại lao tới?” Twilight là Caster, đáng lẽ cậu nên cố gắng giữ khoảng cách và tung chưởng về đối phương, lao tới khác nào nộp mạng?
Roẹt!
Chưa kịp suy nghĩ, một chùm sáng đỏ đã bắn tới, Twilight phải nghiêng người nhảy qua bên phải né tránh.
Tia sáng đó dễ dàng nung chảy bề mặt tòa tháp phía sau, dính một phát thôi là mất mạng.
“Đó là một dạng Arts? Nguyên lý của nó là gì?” Twilight theo bản năng vội vàng phân tích tìm cách đối phó, nhưng một lần nữa, cậu còn chẳng kịp suy nghĩ.
Vụt!
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên.
Chiếc mỏ neo được vung rộng theo một vòng cung đập thẳng vào cơ thể Twilight.
Cậu cong người, phụt ra một ngụm máu, bay theo quỹ đạo của cú vung, văng xa một mạch, đâm thủng mặt đường.
“Sặc… thứ đó nặng bao nhiêu vậy?” Nằm trong cái hố do mình vừa tạo nên, Twilight mơ hồ nhìn thấy gã đàn ông nắm dây xích rút chiếc mỏ neo về, xoay nó trong tay như một món đồ chơi, rồi từ từ bước tới.
“Ư… ư… khụ.” Twilight cố gắng gượng dậy, nhưng cú đập vừa rồi đã khiến toàn bộ xương cốt cậu nát nhừ, chẳng thể làm gì ngoài yên lặng chờ đợi người đàn ông đi đến trước mặt, ngạo nghễ nhìn xuống với tư cách của kẻ chiến thắng.
“Haha, đến chết cũng chẳng thể nhìn thấy gương mặt của kẻ giết mình, chó má thật chứ.” Twilight rất muốn nói, nhưng cuống họng cậu không hề phát ra lời nào.
“Nhưng chẳng sao, bởi vì mày sẽ đi chung với tao!” Twilight cố gắng sử dụng Arts trong cơ thể, dự tính tự bạo để kéo luôn đối thủ đi cùng.
Nhưng một lần nữa, cơ thể này dường như chẳng hề nghe theo sự điều khiển của cậu.
Twilight chỉ có thể bất lực nhìn chiếc mỏ neo kia táng xuống.
Keng!!
Một âm vang chói tai vang vọng lên.
Twilight bừng tỉnh mở to hai mắt, trước mặt cậu… là một trần nhà gỗ tối om.
“Hộc hộc hộc.” Cậu bật dậy, thở dốc liên tục, dù không nhớ được gì nhưng dường như cậu vừa trải qua một cơn ác mộng.
Chưa kịp định hình, Twilight đã cảm thấy cơ thể mình cực kỳ đau nhức, ngứa ran và bỏng rát.
“Ư, Đau!” Cậu rên rỉ hai tiếng, nhích lên một chút, tựa lưng vào thành giường, tự hỏi: “Mình đang ở đâu?”
Đây là câu hỏi đầu tiên hiện ra trong đầu Twilight, cậu cố gắng hồi tưởng lại những gì đã xảy ra nhưng ký ức rất mơ hồ.
Cảm thấy điều đó khá là vô vọng, cậu lắc đầu bỏ qua, bắt đầu nhìn quanh đánh giá căn phòng.
Đây là một căn phòng gỗ tối, cực kỳ nhỏ. Toàn bộ căn phòng chỉ có một khung cửa sổ có rèm, một chiếc giường cũ cọt kẹt và cửa ra vào nằm đối diện chân giường.
Sau đó, Twilight tiếp tục đánh giá bản thân mình.
Cậu đang cởi trần, đắp kín chăn. Đưa tay kéo lớp chăn xuống, cậu thấy mình đã được quấn băng kín người, trên mặt có dán vài miếng băng cá nhân.
“Không mặc đồ bệnh nhân, chắc mình không bị một giáo phái mờ ám nào đó hốt về đâu ha.”
Đang ở một nơi xa lạ, cơ thể chẳng thể cử động mạnh, Arts trong cơ thể chẳng còn lại một chút nào. Những lúc như thế này, việc đầu tiên nên làm là cố gắng lạc quan, ít ra điều đó khiến Twilight cảm thấy khá hơn, có lẽ vậy.
Đang tự bịa ra vài lý do lãng xẹt để tự động viên bản thân, Twilight bỗng nhìn thấy cánh cửa phòng cọt kẹt mở ra.
“Sớm thật, mình đã mong có thêm chút thời gian để phục hồi, có nên giả bộ bất tỉnh tiếp không nhỉ?” Trong đầu cậu nhanh chóng nảy ra giải pháp, nhưng vì vừa nhích người tựa vào thành giường nên bây giờ khó mà nằm xuống lại.
Twilight từ bỏ ý tưởng mình vừa nghĩ ra, cậu hít sâu một hơi, cố gắng tỏ ra đe dọa nhìn chằm chằm vào cánh cửa từ từ hé ra.
Từ bên ngo��i, một đôi tai thỏ trắng lấp ló qua khe cửa, sau đó là cái đầu nhỏ nhắn của một cô bé Cautus ngó vào bên trong.
Hai ánh mắt vô tình chạm vào nhau, hai đứa trẻ lặng im nhìn đối phương, không ai mở miệng nói câu nào.
Sau một hồi, Twilight là người đầu tiên thử chào hỏi.
“Ờ…Hello?”
Nhưng chưa kịp dứt câu, cô bé kia đã ngay lập tức thụt đầu và đóng sầm cửa, bỏ lại Twilight đang ngơ ngác.
Một lát sau, cậu phì cười, chẳng hiểu sao.
Twilight một lần nữa thử cử động bản thân, dù có hơi rát nhưng chắc vẫn đi lại bình thường được.
Cậu cầm lấy cái chăn mỏng khoác lên người, đứng dậy khỏi giường, bước từng bước nhẹ ra phía cửa.
Nó không khóa, tức là giả thuyết của cậu có thể là đúng.
Căn nhà gỗ cũ cùng sự hiện diện của một đứa trẻ, khả năng cao đây là nhà của một người dân bình thường chứ không phải là tổ chức mờ ám nào cả.
Bước ra bên ngoài, cậu bước vào một hành lang nhỏ hẹp.
Phía bên phải có lẽ là phòng khách vì cậu có thể thấy cửa chính và ánh sáng bập bùng phát ra, có lẽ từ lò sưởi.
C��n bên trái, cậu nghe thấy tiếng nồi nước đang sôi và mùi thơm tỏa ra, có lẽ là phòng bếp.
Đúng lúc này.
“Cậu tỉnh rồi à?”
Giọng của một người đàn ông vang lên từ phía phòng khách.
Trong vô thức, sự cảnh giác khiến Twilight đưa tay ra sau hông, nhưng cậu sực nhận ra không còn gì ở đó nữa.
Thấy Twilight không trả lời, người đàn ông nhẹ nhàng nói tiếp.
“Ra đây đi, ta không có ý muốn hại cậu đâu.”
Nghe thế, Twilight quyết định thận trọng chậm rãi di chuyển ra ngoài phòng khách. Trước khi xác định được thái độ của người dân ở đây đối với mình, tốt nhất cậu nên cẩn trọng.
Dựa theo những gì có thể suy luận ra, Twilight nghĩ mình đang ở thị trấn mà cậu và Cabe hướng tới, và ở đây có một trại đồn trú quân đội!
Cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng Twilight lại chẳng có chút thông tin gì về tình thế hiện tại, cậu cần phải nắm đủ dữ liệu để suy xét tình huống.
Biện pháp duy nhất hiện tại là phải giao tiếp với người đàn ông đang ngồi trong phòng khách kia. Có thể ông ta chỉ đang câu giờ chờ quân đội đến, nhưng Twilight cũng chẳng còn cách nào khác.
Cậu đứng yên hít sâu, bình tĩnh lại một hồi, bắt đầu nhanh chóng tìm kiếm một vài lý do hợp lý, rồi sau đó mới chậm rãi bước đến phòng khách.
Đây là một căn phòng cũng không rộng hơn căn phòng ngủ vừa nãy là bao. Dù nhìn đơn sơ, nhưng ít nhất nó cũng đầy đủ những tiện nghi như m���t lò sưởi và một kệ sách ngay bên cạnh.
Ngay trước lò sưởi là một chiếc ghế sofa đã bạc màu. Một người đàn ông Cautus tuổi trung niên, cũng là người lên tiếng gọi Twilight ra, đang ngồi ở đó.
Ấn tượng đầu tiên của cậu đối với ông ta là bộ quần áo. Dù nhìn rất cũ nhưng rõ ràng đó không phải là thứ mà một thợ mỏ có thể có, cộng với chiếc kính bán nguyệt trên mặt và chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng treo trước ngực, dân thường ở phương Bắc này làm cả đời chưa chắc đã mua nổi những thứ đó.
Twilight đi từ từ tới, đứng ngay trước mặt ông ta, nhưng mắt cậu lại đảo quanh phòng tìm lối thoát phòng khi có biến.
Nhận thấy điều đó, người đàn ông Cautus cũng không hề ngăn cản, ông từ tốn nói.
“Cậu hiểu ta nói gì chứ?”
“Đủ để hiểu thôi.” Lúc này Twilight mới thật sự tập trung nhìn vào người đàn ông Cautus. Ấn tượng thứ hai là ông ta không phải người ở đây.
Dù trông hơi gầy gò vì điều kiện làm việc nhưng giọng nói của ông ta toát lên vẻ tri thức, khí chất của một học giả.
Nghe được câu trả lời, người đàn ông mỉm cười. Tuy đọc đúng ngữ pháp nhưng phát âm vẫn chưa thành thạo, giao tiếp thế này thì hơi phiền, thế nên ông hỏi tiếp.
“Thế cậu thông thạo thứ tiếng nào nhất?”
“Victoria.” Twilight cố ý trả lời, cậu quyết định thử ông ta. Đa phần người dân ở phương Đông này sẽ không quá thông thạo tiếng Victoria (tức tiếng Anh), đặc biệt là người sống ở các thị trấn mỏ, nơi mà điều kiện giáo dục hầu như không có.
Twilight không nghĩ rằng một người ở đây có thể nghe hiểu mình.
Nhưng không ngờ rằng, người đàn ông kia lại trả lời ngay lập tức bằng tiếng Victoria, với âm điệu và ngữ pháp hoàn toàn chuẩn xác.
“Tốt lắm, vậy bây giờ chúng ta có thể nói chuyện được rồi.” Người đàn ông lưu loát nói khiến Twilight bất ngờ.
“Thú vị đấy.”
Cậu thầm nghĩ trong lòng, đánh giá lại xuất thân của ông ta.
“Ta tên là Adam White. Cậu tên là gì?” Người đàn ông tự giới thiệu.
“Tên tôi…ờ...” Twilight suy nghĩ một chút rồi nói ra.
“Dualah. Dualah Artorius”
“Có thật không?” Adam đẩy gọng kính xuống một chút, nhìn thẳng vào mắt Twilight. Ông chăm chú, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong từng lời nói của cậu.
“Yelena!” Ông đột nhiên nói.
Cô bé Cautus vừa nãy đang nấp sau ghế của ông, cô nghiêng đầu nhìn Twilight, rồi lại leo lên đùi cha mình.
“Ngoan nào Yelena, ta có việc quan trọng. Con xuống bếp chơi với mẹ được chứ?” Adam xoa đầu con gái, cô bé xụ mặt xuống, nhưng vẫn nghe lời cha, nhảy xuống ghế rồi chạy xuống bếp.
Thấy bóng lưng con gái khuất sau bức tường, Adam mới ra hiệu cho Twilight, ông chỉ vào một chiếc ghế gỗ được đặt gần lò sưởi.
Hiểu ý, Twilight cầm lấy chiếc ghế, đặt xuống, rồi ngồi đối diện ông.
“Cậu không phiền chứ?” Adam lấy ra một tẩu thuốc.
Twilight gật đầu, ông nhét thuốc vào, châm lửa hít một hơi.
Hai người cứ ngồi đó. Adam thì hút hết tẩu thuốc, còn Twilight đang suy nghĩ, hình như cậu đã nghe cái tên Adam White ở đâu đó rồi.
Hút hết tẩu thuốc, Adam đặt chiếc tẩu sang một bên, ông đan tay lại với nhau, ngồi khom người xuống, hỏi.
“Rồi, Dualah Artorius phải không? Ta gọi cậu là Dualah được ch��?”
“Tùy ông thôi.” Twilight cũng tùy tiện trả lời, muốn gọi cậu thế nào cũng được, dù gì lâu lắm rồi cậu mới đem cái tên đó ra dùng lại.
“Tốt, bây giờ ta chỉ có một câu hỏi duy nhất thôi.” Adam nghiêm mặt lại, ông nghiêm túc hỏi.
“Cậu có ở đây để làm hại gia đình ta hay không?”
“Không.” Twilight trả lời ngay lập tức. “Tôi cùng cha mình đang trong một chuyến thực địa ở đây và chỉ vô tình vướng vào cơn bão, tôi chẳng có lý do gì để làm hại người dân bản địa ở đây cả.”
Adam nhìn thẳng vào mắt Twilight đánh giá, cậu bình tĩnh chờ đợi.
Hai người im lặng không nói gì.
Một lúc sau, bụng Twilight sôi réo. Cậu đỏ mặt, liếc qua chỗ khác.
Thấy thế, Adam bật cười nói.
“Trời cũng đã tối rồi, tuy không thịnh soạn nhưng liệu cậu có muốn dùng cơm với gia đình ta không? Chúng ta có thể tiếp tục sau khi thưởng thức bữa tối.”
“À mà nếu cậu không ngại khi phải dùng bữa với ba Infected.” Tuy tốt bụng mời Twilight ăn cơm, nhưng ánh mắt ông vẫn không thay đổi, vẫn nhìn chằm chằm đánh giá Twilight.
“Thế thì còn gì bằng.”
Khác với Adam, Twilight lại rất vui mừng, cậu không biết là mình đã hôn mê bao lâu, nhưng cậu cảm thấy dạ dày mình đang đói meo.
Infected thì sao chứ, cậu chắc chắn mấy gã trong đội hậu cần còn bệnh nặng hơn. Với lại, bây giờ không có gì quan trọng hơn đồ ăn, cậu cần sức để hồi phục, mấy chuyện khác để sau cũng được.
Thấy sự mong chờ hiện rõ trên khuôn mặt cậu bé trước mặt, Adam hơi ngạc nhiên, nhưng với kinh nghiệm của người từng trải, ông không thể hiện bất cứ điều gì ra ngoài mà chỉ gọi vợ mình, bảo bà ấy dọn cơm lên.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.