Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 182: Bữa tiệc (2)

Thấy Twilight và Leontuzzo cúi chào đầy lịch thiệp, Felix phần nào đoán được thân phận người đàn ông trước mặt không hề tầm thường. Anh định đưa tay kéo Yelena cúi đầu xuống, nhưng cô bé đã tự động làm thế từ trước, thể hiện sự lễ phép của mình.

“Hahaha! Là con dân Siracusa, đến cả những kẻ tàn nhẫn nhất cũng biết lễ phép, chẳng bù cho lũ sâu mọt ngoại lai kia.” Nhìn bốn đứa trẻ cúi chào mình, Alberto Saluzzo bật cười lớn.

Mọi khi, Alberto luôn cầm theo một trái cam – thứ mà ông ta coi là biểu tượng của cái chết, nhưng hôm nay thì không. Ông ta chỉ thong thả đút tay vào túi áo khoác, trò chuyện với nhóm Twilight.

Cười xong, Alberto quay sang nhìn Twilight.

“Không phải căng thẳng như vậy, chúng ta đã không có cơ hội gặp mặt trực tiếp kể từ khi người thừa kế nhà Luckbolts rời khỏi Siracusa, vậy nên ta đến đây để xem cậu như thế nào thôi.”

“Đây là vinh hạnh của cháu.” Twilight và Leontuzzo khom lưng cảm ơn rồi đứng thẳng dậy.

Sau khi hỏi han thêm vài câu xã giao, Alberto mới hướng ánh nhìn về phía hai người còn lại.

“Đúng rồi, ta vẫn chưa làm quen, hai người đây là?”

“Tên cháu là Felix Lixxon, thưa ngài Alberto Saluzzo. Hôm nay cháu vinh dự được đại diện quản lý chi nhánh tập đoàn đến dự bữa tiệc do ngài tổ chức, hân hạnh được gặp ngài.”

Vốn đã quen với việc ứng đối với những nhân vật quyền thế như vậy, Felix ngay lập tức nở một nụ cười xã giao và đáp lời.

“C-cháu là Yelena White, thưa ngài.” Còn Yelena, khi trực tiếp bị chú ý đến, cô bé lập tức lộ rõ vẻ lúng túng, chỉ có thể ấp úng trả lời.

“Yelena à? Theo ta thấy thì cháu không phải người Siracusa phải không? Cháu đến từ đâu?” Không biết có âm mưu gì, Alberto khi nắm được điểm này liền bắt đầu khai thác sâu hơn.

Nhưng mà, vấn đề cũng đã được Twilight tính từ trước.

“Dạ vâng... thưa ngài, cháu đến từ Lungmen. Vì cả cha và mẹ đều đã mất... nên là...”

“Cô bé hiện đang được nhà Luckbolts nhận nuôi.” Twilight bước tới chắn trước mặt Yelena, bình tĩnh nói tiếp.

Vốn dĩ, Bloody Lines có tham gia vào chiến sự Lungmen là điều mà thế lực nào cũng biết, có điều người đứng ra đại diện chỉ huy là Hisomaru, còn Twilight chỉ đứng sau điều hành.

Và tuy luôn miệng nói rằng mình đi du học, cậu thừa biết tất cả mọi Don ở Siracusa đều cho rằng công việc thật sự của cậu là đi theo giám sát Boss/Laero Luckbolt theo lệnh của Liena.

Điều này không hẳn là sai nên không cần phải cãi. Quan trọng là Twilight có dính dáng đến Bloody Lines và có địa vị không nhỏ, thế thì việc biên lại tiểu sử cho Yelena lại càng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Thay vì nói cô bé là con của một gia đình nghèo ở phương bắc Ursus bị quân tuần tra sát hại, sau đó Twilight vượt biên tiêu diệt hết đám đó rồi mang cô bé đi.

Thân phận hiện tại của Yelena là một trẻ mồ côi, cha mẹ cô bé đã xung phong vào đội phòng vệ và hi sinh trong trận chiến với quân đội Ursus. Vì thương cảm và nhận thấy cô bé có tiềm năng, Twilight đã thay mặt Liena và gia đình Luckbolts nhận nuôi Yelena.

Việc Liena là một bà già Lolicon trong nội bộ Mafia không phải là bí mật gì, chỉ là không ai dám nói ra thôi. Chưa hết, việc các gia đình Mafia nhận nuôi trẻ mồ côi cũng không khó thấy, điều này càng củng cố thêm tính hợp lý cho hành động trên.

Trong buổi tập luyện của Twilight ngày hôm qua, Yelena cũng bị ép ngồi học thuộc lòng lý lịch này. Hiện tại dù có chút hoảng loạn, cô bé vẫn nhớ và nói ra theo đúng những gì được dặn dò.

Phần còn lại, tự có người khác lo liệu.

“Đây là công việc riêng của nhà Luckbolts, ngài Alberto rộng lượng đây chắc cũng không đến mức chấp nhặt một đứa cô nhi chiến tranh 6 tuổi chứ, phải không Leontuzzo?” Nhìn thẳng mặt Alberto Saluzzo, Twilight nói, không ngần ngại kéo thêm thằng bạn mình vào.

“Phải, tôi nghĩ ngài Alberto sẽ không nhỏ nhen như vậy.” Không hề ngần ngại khi bị réo tên, Leontuzzo cũng hùa theo giúp Twilight một câu.

Nhà Luckbolts tuy không ai dám đụng vào, nhưng chung quy lại cũng chỉ được coi là thuộc cấp và chó săn của Grey Halls. Còn nhà Bellones thì khác, đây cũng là một gia đình lớn không hề kém cạnh Saluzzo.

Với thêm Leontuzzo lên tiếng, dù Alberto Saluzzo có đang âm mưu điều gì cũng phải nhượng bộ vài phần. Bởi Liena Luckbolts và Bernardo Bellone đang đứng nói chuyện làm ăn hay chuyện gì đó với nhau, không hiểu sao lại xích lại gần chỗ bọn họ.

Nếu có chuyện gì xảy ra, hai người họ có thể can thiệp ngay lập tức. Khác với bọn trẻ, họ hoàn toàn đủ khả năng không nể mặt Don nhà Saluzzo.

“Gahahaha!” Trước phản ứng mang tính chất đe dọa rõ ràng của hai thằng nhóc trước mặt, Alberto chẳng những không tức giận, trái lại còn khoái trá cười lớn.

“Ta đã nói rồi, lần này ta đến đây chỉ để chào hỏi, không có ý gì khác. Nếu các ngươi không muốn thì ta không làm phiền nữa, tận hưởng bữa tiệc này đi.” Nói rồi, ông ta tiêu soái quay người rời đi, không quên nhắn lại một câu.

“Đúng rồi, nếu các cậu trở lại Lungmen, nhớ chuyển lời chào giúp ta đến cho ông bạn già Lin Kojui.”

“Vâng, tôi sẽ chuyển lời giúp ngài.” Twilight cúi đầu chào và đáp lời.

Đợi đến khi Alberto đi qua nói chuyện với một khách mời khác, cậu mới ngẩng đầu lên.

“Don Saluzzo đang thăm dò cậu. Ông ta tỏ ra cực kỳ khó chịu khi cha tôi đi trước một bước giao hảo với nhà Luckbolts, điều đó càng rõ ràng hơn khi tôi và cậu được Grey Halls vinh danh vì đã giải quyết vụ bê bối nhà Lauvos.”

Chẳng cần phải thắc mắc mục đích của Alberto Saluzzo là gì, ngay khi ông ta đi khuất, Leontuzzo liền hạ giọng giải thích.

“Ông ta rất vừa lòng với một người có tính cách điên cuồng, quyết đoán, không ngại bẩn tay, và hẳn là muốn mời chào cậu. Cha tôi nói rằng với tính cách của Don Saluzzo, nếu kết quả thăm dò vừa ý, ông ta không ngại đặt ngay một hôn ước giữa cậu với con gái riêng của mình, người sẽ được giới thiệu sắp tới.”

“Hả? Trực tiếp vậy luôn à?” Nghe xong, Felix liền không khỏi ngạc nhiên.

Hôn ước, hay li��n hôn, đây là một thủ đoạn ngoại giao rất hay được sử dụng bởi các quý tộc hay những thế lực có chức quyền, mục đích nhằm tạo ra một quan hệ đồng minh chặt chẽ và củng cố thêm quyền lực.

Cách làm này cũng tồn tại ở Rim Billiton, có điều không phổ biến bằng những quốc gia khác, đặc biệt là Victoria, một quốc gia lâu đời với tầng lớp quý tộc có địa vị cực kỳ cao.

“Twilight, hôn ước là gì ạ?”

“Hôn ước? Nó là...”

“Thôi, trẻ con không nên tìm hiểu về thứ này đâu.” Twilight đang tính giải thích thì Felix bỗng nhiên giật mình, vội vàng mở miệng ngăn lại.

Anh có linh cảm nếu Yelena biết được nghĩa từ này thì sẽ có một điều gì đó khủng khiếp xảy ra.

Tạm thời bỏ qua điều này, trở lại với chủ đề chính đang bàn luận thì...

“Dù Alberto Saluzzo có trực tiếp đề cập chuyện này giữa đám đông đi chăng nữa, tôi cảm thấy bà già nhà tôi chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Không cần phải lo.” Twilight thản nhiên nói.

Tính cách của Liena chắc ai cũng biết, cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận những thứ vớ vẩn như hôn ước đâu.

“Nhà Saluzzo hiện tại đang bận giải quyết xung đột với các thế lực Mafia Columbia, có lẽ Don Saluzzo sẽ không có hành động trực tiếp gì lúc này nhưng cậu vẫn nên cẩn thận.” Leontuzzo khuyến nghị.

“Ừ, tôi sẽ chú ý.” Twilight gật đầu.

Alberto Saluzzo được biết đến trong giới Mafia là một người đàn ông bảo thủ, cứng đầu, thích sử dụng những biện pháp bạo lực và âm mưu quỷ kế để thanh toán đối thủ.

Bề ngoài là vậy nhưng thực chất bên trong, Alberto lại cực kỳ thông minh ranh mãnh. Không ai biết khi nào ông ta sẽ lộ nanh vuốt để táp lấy một miếng thịt của con mồi.

Dù gì để lên làm trùm và điều hành một gia đình Mafia lớn cũng không dễ dàng, lên được đến vị trí này, chắc chắn ông ta không phải là người ngu.

Như Leontuzzo nói, hiện tại có thể Alberto Saluzzo sẽ không nhắm vào cậu, nhưng điều này không có nghĩa là ông ta sẽ không làm gì cả.

Cứ cẩn thận một chút cũng không thừa.

...

Đúng lúc này, một vài phục vụ đẩy những chiếc xe đẩy đầy ắp đồ ăn khai vị từ phía sau nhà ra và đặt chúng lên bàn.

Một trong số họ đi đến chỗ nhóm Twilight.

“Thưa ngài Luke Luckbolts, chương trình đã chuẩn bị bắt đầu, ngài có muốn đến phòng chuẩn bị không ạ?”

“Dẫn đường đi.” Đồ ăn và rượu đã bắt đầu được dọn ra, khách khứa tới càng lúc càng đông. Nhìn thời gian thì chỉ còn gần 25 phút nữa là bữa tiệc chính thức bắt đầu. Để tiết mục của mình diễn ra suôn sẻ, trước khi có thêm nhiều người để mắt và tiến tới chào hỏi, Twilight sẽ tạm thời tách nhóm, đi ra phía sau hậu trường để chuẩn bị lên sân khấu.

“Cố lên anh Twilight!”

“Chúc may mắn nhé!”

Twilight vẫy tay chào đáp lại lời động viên của hai người, đồng thời thể hiện sự tự tin khi theo sau người phục vụ rời khỏi đại sảnh.

Một lúc sau khi cậu rời đi, Felix mới đi lấy ba ly nước. Bởi vì bữa tiệc này có cả trẻ em nên ngoài đồ uống có cồn ra, nước ép cũng không thể thiếu.

“Cảm ơn.” Nhận lấy ly nước Felix đưa, Leontuzzo gật đầu.

“Đúng rồi, Luke đi ra ngoài làm gì vậy?” Uống vài ngụm xong, cậu hỏi.

Việc Twilight định làm một buổi trình diễn nhỏ tại bữa tiệc này chỉ có vỏn vẹn bốn người biết.

Felix và Yelena đã thấy cậu luyện tập, Liena là người thông báo, và Alberto Saluzzo – ch�� nhân bữa tiệc – là người chấp nhận yêu cầu này.

Ngoài họ ra, không ai biết thêm điều gì. Mấy người phục vụ phụ trách chuẩn bị và hỗ trợ cũng vậy, họ tưởng Don Saluzzo lại mời nhạc công nổi tiếng nào đó đến trình diễn thôi.

Điều đó đã được xác nhận là đúng. Để cho bữa tiệc thêm sôi động, Alberto Saluzzo đã chi tiền mời một ban nhạc nổi tiếng (của nhà Bellones) đến. Nhưng họ sẽ bắt đầu trình diễn vào khoảng giữa bữa tiệc, sau khi giới thiệu con gái ông ta xong.

Giữa hai giai đoạn đó là một vài phút sân khấu được để trống, Twilight có thể thoải mái làm gì thì làm, miễn không đụng chạm đến danh dự nhà Saluzzo.

Để mượn được sân khấu dù chỉ trong thời gian ngắn, mặt mũi Liena là yếu tố chính. Đương nhiên, có thể là do Alberto cũng muốn thử thách.

Twilight đã nói rằng mình sẽ không để mẹ mình phải thất vọng. Tuy luôn miệng nói là đã bỏ đàn hai năm rồi, đừng trông đợi nhiều, nhưng mới chỉ nghe cậu ta tập thử lấy lại cảm giác, Felix đã thấy cũng rất đáng nể chứ không đùa.

Vì thế anh cũng đặc biệt mong chờ nửa tiếng sắp tới đây, để xem Twilight khi trình diễn thật sự sẽ ra sao.

“Chờ đi, cậu ta sẽ xuất hiện trên sân khấu sớm thôi.” Felix quay sang nói.

“Sân khấu? Luke lên đánh Piano?”

“Ồ, cậu biết à?” Felix ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại cũng phải, Twilight nói rằng mình bỏ đàn hai năm, tức là trước đó có chơi, Leontuzzo biết chuyện đó là bình thường.

“Đương nhiên là biết rồi, mà không chỉ đánh được thôi đâu, Luke đánh hay là đằng khác. Mấy chuyên gia người quen của gia đình tôi nhận định rằng, nếu chịu khó rèn luyện, tương lai cậu ta có thể trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng thế giới đấy.” Leontuzzo giải thích, đồng thời cũng không khỏi mong chờ.

Cậu nhớ rõ ràng ngày hôm đó, khi Twilight lần đầu đến dinh thự Bellones chơi, cậu ta vô tình thấy chiếc đàn Piano đặt trong phòng trưng bày.

Lúc đó cha cậu, Bernardo Bellone, chỉ buột miệng nói rằng có muốn đánh thử không. Ai dè, thằng bé đã leo lên chơi thử ngay lập tức.

Đó là lần đầu tiên Twilight tiếp xúc với Piano, chắc chắn là cậu chẳng biết gì, chỉ tập tành bấm thử từng phím đàn. Thấy cậu có hứng thú, khi ra về, Bernardo Bellone còn thoải mái tặng cậu một vài bản phổ nhạc nổi tiếng.

Không ngờ rằng, trong chuyến viếng thăm của Bernardo đến Rietti nửa tháng sau đó, trong dinh thự nhà Luckbolts đã xuất hiện một chiếc đàn Piano.

Bất ngờ hơn cả, trong bữa tối ngày hôm đó, trước mặt mọi người (vô tình có cả Signora Sicilia, người đến dinh thự chơi), Twilight ngồi vào chiếc đàn, trình diễn một trong những bản giao hưởng mà ông đã đưa cho cậu lúc trước, không kém gì một nghệ sĩ thực thụ.

Một đứa trẻ chỉ học đàn nửa tháng đã đạt đến trình độ này, Bernardo Bellone ban đầu thì bất ngờ, sau đó hai mắt ông sáng bừng như tìm thấy một viên ngọc quý.

Suốt một thời gian dài sau đó, ông ta cứ liên tục ám chỉ những điều như Luke Luckbolts là một thiên tài âm nhạc, nên gửi cậu ta đến Leithania học tập, không được để tài năng này bị lãng phí... làm cậu ta và Liena phiền đến mức khó chịu.

Khác với cơ khí – một khía cạnh khác mà Twilight cũng am hiểu nhờ sự nỗ lực tìm tòi – có vẻ cậu thực sự có tài năng thiên bẩm trong âm nhạc.

Trong khi chờ đợi thời gian trôi đi từng chút một, Leontuzzo và Felix bắt đầu hàn huyên đủ thứ về âm nhạc, trong khi Yelena bị bỏ quên ở một bên.

Cô bé chỉ đứng đó nghe hai người nói chuyện với tâm thái nửa hiểu nửa không, nhưng trong đầu lại hiện lên một câu hỏi.

“Twilight đánh đàn rất giỏi à? Mình có nên bắt chước anh ấy và tập chơi một loại nhạc cụ nào đó không?” Nghĩ mông lung một hồi, dù tự ti và nghĩ mình không có năng khiếu, Yelena quyết định sẽ hỏi thử Felix.

Tại sao không phải là Twilight?

Bởi vì cô bé muốn dành cho cậu ấy một bất ngờ, và sau khi sống chung với nhau một thời gian, Yelena cũng nhận ra rằng không thể tin vào vẻ ngoài cà lơ phất phơ của Felix. Anh ta thật sự cũng toàn tài không kém gì Twilight, có thể thử nhờ anh ấy giúp một lần.

Và kết quả sau này đã chứng minh rằng quyết định của cô bé là hoàn toàn chính xác.

...

Không hề hay biết việc mình đang bị nhóm bạn bàn tán xôn xao và một quyết định quan trọng đã được đưa ra ở ngoài kia.

Twilight theo chân người phục vụ rời khỏi đại sảnh, đi ra phía sau dinh thự.

Vì phần lớn sự chú ý của công chúng đều đang đổ dồn vào đại sảnh phía ngoài kia, phía sâu trong dinh thự lại vắng vẻ, âm u hơn rất nhiều.

Đây có vẻ lại là một sở thích quái đản nữa của Alberto Saluzzo. Theo như mô tả của Leontuzzo, ông ta luôn thích tỏ ra mình là một nhân vật quan trọng.

Cái dãy hành lang tối om và kiểu kiến trúc như một lâu đài cổ này càng thêm chứng minh rằng Alberto là một kẻ dở hơi. Ông ta tắt hết đèn để tạo vẻ âm u trông cho ngầu, hoặc đơn giản là đang tiết kiệm điện... chắc là vế đầu đúng rồi.

Không bận tâm tới lão già đó nữa, Twilight bước lại gần chiếc đàn Piano sang trọng mình vừa chi tiền mua mấy ngày trước.

Sau khi kiểm tra một lượt, xác nhận mọi thứ đều ổn, có vẻ cậu sẽ ở đây chờ đến lượt mình biểu diễn.

“Này!” Twilight vẫy tay gọi lại một người phục vụ.

“Vâng, tôi có thể giúp gì cho ngài?”

“Nhà vệ sinh ở đâu vậy, tôi muốn rửa mặt một chút.”

“Ngài cứ đi thẳng đến cuối hành lang là thấy ạ.”

“Còn một chuyện nữa.” Đứng dậy đi một đoạn, Twilight quay đầu lại nhìn người phục vụ.

“Có thể bật đèn được không?”

“Công tắc nằm ngay đầu hành lang đấy ạ, ngài thích thì cứ bật.”

“Thôi bỏ đi.” Twilight quay đầu lại và đi vào trong bóng tối, trong đầu xác định lại giả thuyết ban nãy: Alberto Saluzzo là một lão già dở hơi không hơn không kém.

Bản văn này đã được hiệu đính và xuất bản độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free