Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực - Chương 15: Gió lặng

Nhận được cuộc gọi từ Cabe, nhóm Twilight tiện đường lái xe đến ngay.

“Sao, có chuyện gì vậy?” Đến nơi, Twilight mở cửa bước xuống, thấy Cabe đã đứng chờ sẵn với vẻ mặt lo lắng.

“Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của ngài, nhưng vấn đề này thực sự cần đến sự giúp đỡ của ngài.” Cabe cúi đầu xin lỗi, rồi dẫn Twilight đi vào thị trấn đã bị quân Ursus đốt cháy rụi.

Vừa đi, anh vừa kể lại tóm tắt những gì đã xảy ra.

Đại khái câu chuyện là, sau khi nhóm Twilight trở về nơi giấu xe, Cabe cùng người lính đánh thuê ở lại đã phát hiện ra một ngôi nhà trông có vẻ như tòa thị chính vẫn chưa cháy sụp hoàn toàn.

Dù trông đã rất sập xệ, hai người trưởng thành vẫn quyết định dẫn những đứa trẻ qua đêm ở đây, vì có vài bức tường chắn gió còn đỡ hơn phải co ro trong chăn ngủ ngoài trời.

Nhưng khi họ đang dọn dẹp đống đổ nát để lấy chỗ ngủ, một trong những đứa trẻ tự nguyện giúp đỡ đột nhiên thở dốc, rồi đổ gục xuống, khiến những đứa còn lại hoảng hốt. Cabe lập tức trấn an lũ trẻ, trong khi Medic của đội bắt đầu kiểm tra tình trạng của đứa bé.

Chỉ vừa ngồi xuống khám một lúc, Medic với vẻ mặt nghiêm trọng bảo Cabe dùng bộ đàm gọi đội trưởng trở lại, đồng thời lấy từ trong túi cứu thương của mình ra một ống tiêm chích vào người đứa bé.

Sau đó, anh bật bộ đàm gọi cho Twilight. Đó là tất cả những gì đã xảy ra.

Kể xong thì hai người cũng vừa tới nơi. Trong tòa thị chính đổ nát, đám trẻ đang vây quanh Medic và người bạn của chúng, hoang mang, hoảng sợ bàn tán.

Cabe chạy đến trước, đưa đám trẻ ra chỗ khác, mở đường cho Twilight đi vào.

Cậu tiến đến ngồi xuống ngay cạnh Medic, người đang dùng khăn ướt lau sơ cơ thể cho cậu bé. Cơ thể gầy gò của nó đỏ bừng nóng rực, mạch máu quanh những vị trí tinh thể kết tinh thì căng phồng lên như thể đang quá tải.

Nhân tiện nhắc đến, phương Bắc Ursus là nơi quốc gia này đày ải những Người Nhiễm Bệnh. Đa số cư dân sinh sống ở đây đều là người nhiễm bệnh, kể cả trẻ em.

Bản thân người Ursus có sự kỳ thị sâu sắc đối với Người Nhiễm Bệnh. Đây là lý do lính tuần tra sẽ chẳng bao giờ ngại ngùng khi tàn sát cả một ngôi làng để cướp đoạt tài sản từ những con người khốn khổ này.

“Oripathy bộc phát à?” Nhìn đứa trẻ rên rỉ đau đớn, Twilight hỏi Medic về chẩn đoán của anh ta.

“Đúng vậy thưa ngài.” Anh ta gật đầu. “Nguyên nhân phát bệnh có lẽ là do hít phải bụi Originiums phát tán trong không khí trong quá trình đốt xác khi nãy. Trong lúc Cabe gọi cho ngài, tôi đã hỏi những đứa trẻ khác, một vài đứa nói rằng trên đường đến đây, thằng nhóc này đã đi đâu đó một lúc.”

Chẳng cần nói thêm cũng biết, chắc chắn đứa trẻ kia vẫn còn lưu luyến gia đình mình mà trở lại nơi hỏa táng.

Đi vào một khu vực có Originiums mà không có biện pháp phòng hộ là một điều ngu xuẩn. Đó chính xác là lý do tại sao tình trạng Oripathy của người dân phương Bắc Ursus nghiêm trọng hơn bình thường, họ bị ép làm việc trong những khu mỏ khai thác mà chẳng có nổi đồ bảo hộ tử tế.

“Tôi đã tiêm cho thằng nhóc một liều thuốc ức chế nhưng không có tác dụng, tâm lý tiêu cực của nó cũng khiến bệnh tình nặng hơn. Tình hình hiện tại đã cực kỳ nghiêm trọng, nếu không được cứu chữa kịp thời thì nó chẳng còn nhiều thời gian nữa đâu.” Medic nói tiếp, rồi anh hướng ánh mắt về phía Twilight, chờ đợi điều gì đó.

Cho dù quyết định của cậu là gì, mọi người đều sẽ chấp hành.

“Kệ m* nó, ngu thì chết thôi chứ, mình chẳng có lý do gì để giúp nó cả,”

Ý nghĩ đó chính xác đã xẹt qua đầu Twilight trong một giây.

Như Medic đã nói, quá trình đồng hóa Oripathy của thằng nhóc này đang phát tác rất nhanh, nó cần được điều trị khẩn cấp tại một cơ sở y tế đủ điều kiện.

Nhưng đây là phương Bắc Ursus, một mồ chôn Người Nhiễm Bệnh, có tìm đỏ mắt cũng chẳng ra nổi một cái trạm xá chứ đừng nói gì bệnh viện.

Cách duy nhất là dùng xe đưa nó đến trại quân đội Ursus gần đây nhất, nơi đó được đánh dấu trên bản đồ và cách thị trấn này không quá xa.

Nhưng đừng quên rằng, Bloody Lines đang đột nhập vào lãnh thổ của họ trái phép, chủ động lộ mặt thì chỉ có nước toi mạng. Với lại, chỗ đó chín phần mười là nơi đóng quân của lũ lính vừa mới thảm sát thị trấn này, muốn chúng cứu một Người Nhiễm Bệnh, mơ đi.

Thế nên kết luận là, thằng nhóc này gần như hết cứu rồi. Thôi thì cứ để nó chết, rồi lấy đó răn đe đám còn lại là được.

Đấy là biện pháp nhanh gọn nhất mà Twilight muốn làm ngay lúc này, nhưng khổ nỗi, việc làm đó sẽ khiến bọn trẻ mất đi lòng tin vào họ. Chúng vừa mới mất đi người thân trong tay chính đồng bào mình (dù chắc là người Ursus không coi Người Nhiễm Bệnh là đồng bào của họ đâu), giờ lại chứng kiến thêm cái chết từ một người đồng trang lứa...

...trẻ em mà, trí tưởng tượng của chúng bay cao và xa lắm, ai biết những suy nghĩ lệch lạc gì sẽ xuất hiện trong đầu chúng.

Hơn nữa, Twilight liếc nhìn qua chỗ Cabe đứng trấn an lũ trẻ.

“Olof trông đang rất đau đớn, cậu ấy có sao không ạ?”

“Tớ có nghe người lớn nói căn bệnh cậu ấy mắc phải đến từ những viên tinh thể mọc lên trên tay chúng ta.”

“Vậy... chúng ta đều sẽ trở nên đau đớn giống cậu ấy hả?”

“Không sao đâu, đừng lo lắng. Dù trông cũng chỉ bằng tuổi mấy đứa thôi nhưng đội trưởng của bọn anh là một người rất tài giỏi, cậu ấy sẽ giải quyết được vấn đề này thôi.”

“Ối, đừng có đánh giá cao tôi như vậy chứ, tội lỗi lắm đấy.” Đứng ở đây cũng nghe được Cabe đang thổi phồng mình lên tận chín tầng mây, Twilight tức giận chửi thầm một câu.

Lũ trẻ đang được gieo rắc hy vọng, bây giờ mà nói không cứu được thì sẽ còn đả kích chúng mạnh hơn nữa.

Nhưng cậu thực sự chẳng có lý do gì để ra tay cả.

Có cứu nó hay không? Thật mệt mỏi rồi đây.

“C...”

Đang băn khoăn xem có nên làm gì với thằng nhóc này, Twilight bỗng nghe thấy một tiếng lẩm bẩm nhỏ.

Cậu cúi đầu xuống, nghe cho rõ hơn những gì cậu bé run rẩy đang cố thốt ra từ trên sàn nhà.

“Cha... mẹ... cứu con... đau quá... không muốn chết.”

Âm thanh lí rí, từng từ ngữ đứt quãng khó nghe, phải mất vài giây để Twilight nghe rõ được điều mà đứa trẻ muốn nói.

Và khi nghe xong, cậu ngẩng mặt lên, quay sang ra lệnh cho Medic.

“Dù sao thì trong việc này cũng có một phần lỗi của chúng ta vì không cảnh báo trước. Đưa đám trẻ ra ngoài đi, tôi không muốn bị làm phiền trong lúc làm việc.”

“Vâng thưa ngài.” Nhận thấy đội trưởng đã có lý do để hành động, Medic cúi đầu hành lễ. Anh đi qua chỗ Cabe nói vài lời, rồi cả hai dẫn lũ trẻ ra ngoài.

Đợi mọi người đi hết, chỉ còn lại mình Twilight và đứa trẻ ở trong tòa nhà đổ nát.

Lúc này, đôi môi cậu mới dần hiện lên một nụ cười.

“Cảm thấy vui mừng đi nhóc con, vì anh mày sẽ không đưa tay ra cho một kẻ đã ‘chết’ đâu.” Twilight kéo găng tay, cậu một lần nữa ngồi xổm xuống cạnh nó, đặt tay lên trán đứa trẻ.

“Ngủ đi, hãy để cơn đau chìm vào giấc mộng. Sau khi tỉnh dậy, mọi thứ sẽ tốt hơn.”

...

“Sao rồi thưa ngài?”

Một lúc sau, Twilight ung dung đút tay vào túi áo bước ra. Cabe và Medic thấy cậu liền vội chạy lại hỏi han tình hình.

“Tốc độ đồng hóa giảm đi rồi, nhưng thằng nhóc vẫn còn sốt cao, vào lo cho nó đi.”

Hai người kia gật đầu. Medic trở lại trong tòa nhà để lo cho cậu bé, trong khi Cabe đem tin này đi động viên những đứa trẻ còn lại.

Chẳng mất quá nhiều thời gian, anh đã dễ dàng thân thiết với lũ trẻ, chắc là do hoàn cảnh xuất thân gần giống nhau.

Nhìn anh ta chơi đùa với lũ trẻ một lúc, Twilight rút bộ đàm thông báo với những người còn lại trên xe, nói rằng họ sẽ ở lại thêm một lát, đợi tình trạng của thằng nhóc kia tốt hơn một chút.

Tính cách cậu là như thế, nếu có thời gian rảnh và việc còn trong khả năng giải quyết thì sẽ làm cho xong, không để lưng chừng.

Với suy nghĩ như thế, cả nhóm tạm thời tiếp tục dừng chân ở thị trấn...

...thêm 3 tiếng nữa.

Nhưng tình trạng của thằng nhóc kia chỉ có nặng thêm chứ không bớt đi.

...

Đến tầm 5 giờ chiều, không thể cứ ngồi chờ lãng phí thời gian như thế này nữa, cả nhóm lính đánh thuê đành phải tụ tập lại bàn bạc.

“Không ổn rồi, dù quá trình đồng hóa đã chậm đi nhờ năng lực của đội trưởng, nhưng thằng nhóc vẫn sốt quá cao, phải có thuốc.” Medic là người đầu tiên thông báo tình hình hiện tại.

“Chúng ta không có thuốc hạ sốt à?” Người lính đánh thuê phụ trách trinh sát ngạc nhiên hỏi, bởi vì những thứ như thuốc hạ sốt thì lúc nào cũng nên mang theo bên người.

“Vì thời gian chúng ta di chuyển cũng tương đối ngắn và không quá xa trại chính, để đảm bảo tính cơ động cho những tình huống xấu, tôi chỉ ưu tiên mang theo những thứ cần thiết như băng gạc và thuốc giảm đau. Thuốc ức chế chỉ là tiện tay bỏ vào thêm.” Medic giải thích. “Còn về thuốc hạ sốt, tôi nghĩ ở doanh trại chính sẽ có.”

“Tính cả đi và về sẽ mất khoảng 6 tiếng, vì trời tối nên có thể sẽ còn chậm hơn. Liệu thằng nhóc có thể trụ được đến lúc đó không?” Engineer trong nhóm tính nhẩm khoảng cách một chút.

“Vậy, ý ngài Twilight thế nào?” Cabe quay sang hỏi.

“Có thể...” Cậu g��t đầu rồi nói tiếp. “Nhưng tôi có phương án tốt hơn.”

Twilight lấy trong ba lô ra một tấm bản đồ mà Trial đã đưa cho cậu trước khi đi, trải ra bàn để mọi người xem. Ở trên đó có đánh dấu chi tiết những thứ cần lưu ý trong khu vực họ đang ở, từ các thị trấn cho đến trại quân đội.

“Có một thị trấn mỏ nằm gần đây, cách khoảng 1 tiếng rưỡi đi đường. Nơi đó đã được trinh sát và xác nhận có một trại quân đội nằm ngay cạnh lối vào khu mỏ, và có một trạm xá nhỏ trong thị trấn.” Cậu chỉ vào ký hiệu một tòa nhà nhỏ màu xanh (Đại diện cho thị trấn và an toàn).

“Tôi đã nắm khá rõ cách sinh hoạt của người dân ở đây rồi. Ta có thể giả làm một người lữ hành và dùng một chút thức ăn đổi lấy thuốc. Nhưng để đề phòng, chúng ta nên chia làm hai nhóm, một bên đi đến đó, bên còn lại trở về doanh trại lấy thuốc như kế hoạch.”

“Tôi thấy đội trưởng nói đúng đấy. Nếu suôn sẻ, chúng ta sẽ có thuốc sớm sau khoảng 3 tiếng, còn nếu không thì vẫn có thể trông đợi vào nhóm còn lại.” Medic gật đầu, thêm một phương án khả thi để cứu người không phải là một ý tồi.

Những người khác cũng tỏ vẻ đồng ý, chủ yếu là vì đội trưởng nói gì thì theo nấy.

“Thế thì..... tôi và Cabe sẽ đi đến thị trấn. Một người trông có vẻ hiền lành và một đứa trẻ sẽ không gây quá nhiều nghi ngờ. Nếu có bất trắc gì, chúng tôi cũng có thể tự ứng biến, kể cả là phải đánh cướp.” Đến phần chia nhóm, Twilight tự đề xuất mình cùng Cabe, lý do cậu đưa ra khá là hợp lý.

“Tôi sẽ ở lại để chăm sóc lũ trẻ, nhưng tôi cần một người đủ mạnh để bảo vệ cả nhóm.” Đến lượt Medic lên tiếng, dù trong bất kỳ đội nhóm nào đi nữa, ý kiến của người chữa bệnh luôn được ưu tiên.

“Vậy thì Matt và Trinh Sát A ở lại, Engineer A và Caster A sẽ trở về trại. Quyết định vậy đi, có ý kiến gì không?”

Không ai lên tiếng phản đối, coi như tất cả đã đồng ý.

“Tốt, thế thì đừng làm mất thời gian, lên đường đi.” Twilight vỗ tay giải tán cuộc họp, hai nhóm nhanh chóng di chuyển ra xe.

Đến nơi, Engineer ném cho Cabe chìa khóa của chiếc xe mà Twilight sẽ dùng. Hai nhóm không trao đổi thêm, tránh mất thời gian, liền khởi động xe, theo hai hướng khác nhau phóng đi.

...

Nhóm Twilight rời đi rồi. Những người ở lại, Medic chăm sóc đứa trẻ bị bệnh, trinh sát mang đám nhóc còn lại ra ngoài chơi để chúng không làm ồn, chỉ còn Matt là chẳng có gì làm ngoài ngồi im một chỗ. Vẻ ngoài giang hồ của anh khiến đám nhóc cảm thấy sợ hãi.

Thấy vậy, Medic nhờ anh leo lên nóc nhà kéo một tấm bạt nhỏ che chỗ trống để tránh tuyết rơi vào ban đêm.

“...”

“Sao vậy?” Vừa mang nước ấm trở lại, thấy Matt ngồi trên nóc nhà nhìn đăm chiêu về phía Bắc, Medic thắc mắc hỏi.

“Gió ngừng thổi rồi, có gì đó đang đến.”

“Hả?” Medic nhất thời không hiểu anh đang muốn nói điều gì.

Nhưng có một điều trùng hợp vừa diễn ra.

Hướng Bắc, chính là hướng mà Twilight và Cabe vừa rời đi đến thị trấn lân cận.

Thông tin thêm:

Nhóm Twilight gồm 7 người: Cậu, Matt, Cabe, Medic, Engineer, Trinh sát và Caster.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free