Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 99:

Truyền Kiếm Tác giả: Văn Mặc Quyển 3: Đầm Lầy Mê Vụ Chương 95: Không gian Trọng Nguyên Dịch giả: Box đào tạo Bạch Ngọc sách Biên tập: 123456vn Nguồn: bachngocsach.com

"Ái chà!"

Hai tiếng kêu đau đớn vọng lại từ phía sau lưng. Mạc Vấn quay đầu nhìn lại thì thấy Vệ Lâm Phong và Lý Nguyên Tùng đã có mặt trên bệ đá. Tuy nhiên, cả hai đang trong tình cảnh dở khóc dở cười, do không kịp thích nghi, cả hai đều mất thăng bằng, ngã lăn ra đất.

Hai người loạng choạng đứng dậy, nhưng vừa đứng vững thì lập tức sững sờ trước cảnh tượng bày ra trước mắt.

"Đây là nơi nào? Chẳng lẽ là thang trời sao?" Lý Nguyên Tùng ngớ người nhìn thềm đá lơ lửng giữa không trung.

Vệ Lâm Phong quan sát xung quanh, thì thầm: "Nơi này thật kỳ quái, mật độ không khí ở đây đặc gấp đôi bên ngoài."

"Chết rồi, đường đâu mất rồi?"

Hai người Vệ Lâm Phong vẻ mặt đầy nghi hoặc, họ nhanh chóng phát hiện ra, con đường họ vừa đi đã biến mất.

"Văn huynh đệ, bây giờ chúng ta phải làm sao?"

"Đợi." Mạc Vấn thản nhiên đáp, mắt vẫn dán vào khoảng không trên đỉnh đầu.

Hai người Vệ Lâm Phong nhìn nhau, hiện tại đó chính là biện pháp tốt nhất.

Khi đã trấn tĩnh lại, hai người Vệ Lâm Phong bắt đầu cẩn thận quan sát nơi họ đang đứng.

"Truyền thuyết nói Kiếm trận cao cấp có khả năng tạo ra không gian. Chẳng lẽ đây chính là không gian của Kiếm trận Hộ Sơn tại Ngọc Hành điện sao?"

"Rất có thể. Tâm Diễn Tông từng tạo ra hàng loạt Kiếm nguyên, vậy nên Kiếm trận bảo vệ gian phó điện trên ngọn chủ phong này ít nhất cũng phải đạt đến cấp Kiếm nguyên."

Trong lúc hai người Vệ Lâm Phong đang bàn bạc thì tiếng kêu rên từ phía sau lại vọng đến. Tên Linh kiếm sư sơ kỳ kia đứng đợi lâu không thấy ba người Mạc Vấn phản ứng, bèn không chịu nổi áp lực từ phía sau. Gã thử bước lên thềm đá, kết quả cũng giống như Lý Nguyên Tùng và Vệ Lâm Phong, gã không kiểm soát được cơ thể, ngã lăn quay.

"Ha ha...!" Thấy bộ dạng chật vật của gã Linh kiếm sư, Lý Nguyên Tùng không nhịn được bật cười.

Gã Linh kiếm sư chưa từng cảm thấy nhục nhã đến thế. Gã gắng gượng bò dậy, nhìn ba người Mạc Vấn, giận dữ quát: "Mấy người muốn chết à!"

Lý Nguyên Tùng nhún vai, chỉ ra phía sau.

Gã Linh kiếm sư hơi sửng sốt, gã quay đầu nhìn lại, thấy con đường vừa rồi đã biến mất, chỉ còn gã và bọn Mạc Vấn đứng trên một bệ đá lớn giữa không trung, không biết đây là đâu. Sửng sốt trước cảnh tượng này, gã Linh kiếm sư lập tức quên mất chuyện v���a rồi. Sau đó, gã tập trung nhìn vào những bậc thang đá. Mắt gã sáng rực lên, thân thể lao nhanh về phía đó.

Vệ Lâm Phong và Lý Nguyên Tùng nhìn nhau, không nói tiếng nào. Mạc Vấn thì lẳng lặng dán chặt mắt vào gã Linh kiếm sư.

Gã Linh kiếm sư an toàn đến được bậc thang đá, bèn bước lên một bậc, vẫn chưa có gì bất thường.

Một bậc, hai bậc rồi ba bậc... Không biết đã leo lên được bao nhiêu bậc rồi, bỗng gã Linh kiếm sư hậu kỳ khựng lại, suýt nữa ngã nhào. Gã vội vàng chống tay xuống thềm đá, cố giữ vững thân thể.

Mạc Vấn sáng mắt, cảm nhận không gian vừa có dao động, như thể nó lại dày thêm một lớp nữa vậy. Mạc Vấn tập trung tinh thần, đưa kiếm thức đến vị trí bậc thang thứ một trăm, nơi dao động vừa xuất hiện!

Chín mươi chín bậc sao? Mạc Vấn nghĩ.

Gã Linh kiếm sư đang đứng trên bậc thang thứ một trăm, lòng có vẻ hơi do dự, một lúc sau mới quyết định bước tiếp.

Tình hình lúc này có vẻ khó khăn hơn, có thể thấy rõ từng bước chân của gã đều rất cẩn trọng. Gã phải trụ vững chân trước rồi mới dám bước chân sau.

Mạc Vấn chăm chú nhìn gã Linh kiếm sư, thầm đếm số bậc thang gã leo lên. Vừa lúc gã Linh kiếm sư leo thêm chín mươi chín bậc nữa, đến bậc thứ một trăm chín mươi chín, không gian lại dao động, tựa như có thêm một lớp nữa bao phủ bên ngoài.

Đồng thời, cơ thể gã Linh kiếm sư đột nhiên mềm nhũn. Gã cảm thấy bị một áp lực đè nén, giống hệt lúc lên bậc một trăm, nên phải cố gắng đứng vững.

Nhưng lần này, gã không cố leo lên nữa mà nhanh chóng bước xuống. Mạc Vấn phát hiện, sau khi gã Linh kiếm sư quay về, không gian lại khôi phục như cũ.

Gã Linh kiếm sư hậu kỳ lúc này đang bước xuống từng bậc thang đá, trán lấm tấm mồ hôi, dường như vẫn chưa hết hoảng sợ. Thấy Vệ Lâm Phong và Lý Nguyên Tùng nhìn mình, gã lạnh lùng hừ một tiếng, rồi bỏ một viên đan dược vào miệng, ngồi xuống đất điều tức.

Vệ Lâm Phong và Lý Nguyên Tùng tuy không ngốc, cũng biết một số thủ pháp của Linh kiếm sư, nhưng không có kiếm thức mạnh mẽ như Mạc Vấn nên không thể hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra.

Cả hai đều hiểu, lúc này chỉ có thể đợi Vạn Trọng Nhất cùng đám người kia đến rồi tính tiếp. Vạn Trọng Nhất là người đứng đầu, chắc chắn y sẽ có biện pháp cho tình huống này. Hơn nữa, đây là lối đi duy nhất dẫn đến Ngọc Hành điện, nên không sợ kẻ thù từ bên ngoài tiến vào.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, có hai người nữa bước vào, một đệ tử Trọng Kiếm Môn, một người thuộc Cự Kiếm Môn. Hai người này cũng không kịp thích nghi với sự thay đổi trọng lực. Nhìn rõ cảnh tượng xung quanh, họ lập tức phóng ra hai đạo Kiếm phù truyền tin, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.

Kiếm phù hóa thành vệt sáng, lóe lên rồi biến mất ngay lập tức. Có thể thấy được rằng không gian này không hoàn toàn kín, Kiếm phù truyền tin vẫn có thể xuyên qua được.

Chỉ chốc lát sau, tất cả các Linh kiếm sư đang chờ bên ngoài đều tiến vào. Không ai kịp thích nghi với trọng lực gấp đôi bên ngoài, đám người này ai nấy đều ngã chỏng gọng, trông vô cùng mất mặt. Nhưng họ không còn tâm trí nghĩ nhiều, ai cũng sững sờ trước quang cảnh xung quanh. Hai kẻ dẫn đầu là Vạn Trọng Nhất và Lữ Bình Khâu – Đại sư huynh Cự Kiếm Môn – thì niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt.

"Đây chính là Trọng Nguyên Không Gian!" Lữ Bình sắc mặt phức tạp, miệng lẩm bẩm như không thể tin đó là sự thật: "Trọng Nguyên Không Gian..."

Đứng trước thềm thang đá, Vạn Trọng Nhất không lập tức đi lên mà quay người nhìn mọi người, mở lời nói: "Đây là ngoại vi Ng���c Hành điện, được trấn giữ bởi Kiếm trận Hộ Sơn Địa Từ Trọng Nguyên Kiếm Trận. Hiện tại, chúng ta đang ở trong không gian mà trận pháp này tạo ra. Tất cả những gì chúng ta thấy đều do Kiếm trận tự vận hành."

Nói đến đây, Vạn Trọng Nhất ngừng lại một lát. Phía dưới, đa số Linh kiếm sư đang bàn tán xôn xao, sắc mặt ai nấy đều lo âu, bởi họ đều hiểu rõ kiếm trận có thể tự tạo ra không gian thì cấp bậc phải đến mức nào.

Thấy vẻ khó chịu của mọi người, Vạn Trọng Nhất chợt hừ nhẹ một tiếng, nói tiếp: "Không sai, chỉ là cái Kiếm trận Địa Từ Trọng Nguyên Tam giai nho nhỏ thôi. Các ngươi không cần quá mức lo lắng, bao năm qua các thế hệ trước đã phá hoại phần lớn kết cấu của nó, khiến nó suy yếu nhiều rồi. Uy lực mạnh lắm cũng chỉ còn chưa đến một thành, hiện giờ cùng lắm tương đương với Nhị giai thượng phẩm mà thôi, thậm chí có thể còn yếu hơn. Xông qua một cách an toàn không phải là không được, nhưng điều kiện tiên quyết là phải nghe theo sự điều khiển và phân phó của ta. Bằng không, đừng trách ta không niệm tình, cứ ở đây mà tự sinh tự diệt đi."

Rất nhiều Linh kiếm sư thầm mắng Vạn Trọng Nhất trong lòng, nhưng tất cả đang ở trong cấm địa huyền bí, chỉ có các kiếm môn nhất lưu mới nắm rõ đường đi nước bước. Các kiếm môn hạ lưu hay những tán tu, "trẻ trâu" không đủ tư cách biết rõ. Vạn Trọng Nhất quả thực lòng dạ còn tệ hơn cả loài thú, trắng trợn uy hiếp mọi người.

Nói thì nói vậy, nhưng đang đi trên con đường sinh tử, sao có thể không cúi đầu trước kẻ mạnh? Hiện tại thân họ đang lâm vào Địa Từ Trọng Nguyên Kiếm trận, muốn an toàn đi ra chỉ có thể dựa vào Vạn Trọng Nhất. Trong lúc bối rối, nhất thời không ai dám mở miệng phản kháng, chỉ có những ánh mắt lạnh lùng lướt qua gương mặt Vạn Trọng Nhất.

Mọi người đã tỏ rõ thái độ, Vạn Trọng Nhất cũng chẳng chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt, coi như không thấy. Tình hình này, chỉ cần không phải tự tìm cái chết, sẽ không có ai dám chống đối y. Y ngẩng đầu nhìn Lữ Bình của Cự Kiếm Môn cách đó không xa, hai ánh mắt giao nhau dò xét rồi khẽ gật đầu.

"Muốn thoát khỏi kiếm trận thì phải phá trận, mà biện pháp phá trận hiệu quả nhất là tìm ra chỗ sơ hở, "dĩ xảo phá lực" (lấy sự khéo léo, mềm mại mà chống lại sự hung mãnh). Bởi vì kiếm trận này đã tồn tại nhiều năm, linh khí đã bị xói mòn nghiêm trọng, linh lực cung cấp cho những chỗ chính yếu không còn đủ. Chỉ cần chúng ta nghĩ cách khiến các phần phụ của kiếm trận vận chuyển, ắt kiếm trận sẽ lộ ra sơ hở. Vì vậy, tiếp theo tất cả phải theo sự phân phó của ta."

"Con đường đá này có tổng cộng năm trăm chín mươi tư bậc thềm. Cứ chín mươi chín bậc thềm tạo thành một cấp, qua mỗi cấp, kiếm trận lại có thêm một tầng biến hóa. Trừ tầng biến hóa ban đầu thì còn năm tầng nữa. Cũng may, Địa Từ Trọng Nguyên Kiếm trận này không phải trận pháp công phạt, sự biến đổi của nó tương đối ôn hòa. Thêm một tầng biến hóa chỉ là tăng gấp đôi trọng lực. Tức là, hiện tại chúng ta đang chịu trọng lực gấp đôi bên ngoài, mà trèo qua chín mươi chín bậc tiếp theo sẽ là bốn lần, qua chín mươi chín bậc sau nữa là tám lần, cứ như vậy khi lên đến bậc cao nhất sẽ là gấp sáu mươi tư lần!"

Những Linh kiếm sư khẽ biến sắc. Gấp đôi trọng lực, với thực lực của họ thì còn có thể miễn cưỡng thích ứng. Nhưng bốn lần trọng lực thì Linh kiếm sư kiếm mạch sơ kỳ sẽ bị loại bỏ, trung kỳ phải cố hết sức mới trụ được. Nếu tăng lên tám lần, e rằng chỉ có Linh kiếm sư kiếm mạch hậu kỳ mới chịu nổi. Tăng lên mười sáu lần thì cơ bản Linh kiếm sư cấp kiếm mạch không thể chịu đựng được, dù cho không bị trọng lực làm vỡ nát thân thể thì kiếm khí trong cơ thể cũng sẽ lâm vào trạng thái hỗn loạn không thể khống chế, khẳng định sẽ bị tẩu hỏa nhập ma. Tăng lên ba mươi hai lần hay sáu mươi bốn lần, chỉ sợ có cảnh giới Kiếm cương mới có thể chịu được. Với Linh kiếm sư cấp kiếm mạch, muốn vượt qua là chuyện không thể xảy ra.

"Các ngươi yên tâm, ta cũng không để các ngươi chịu chết." Vạn Trọng Nhất liếc nhìn những khuôn mặt trắng bệch của đám Linh kiếm sư.

"Bây giờ tất cả Linh kiếm sư kiếm mạch trung kỳ bước ra, Linh kiếm sư kiếm mạch hậu kỳ đến cạnh ta."

Ba người Vệ Lâm Phong không lập tức hành động, mà cùng nhìn về phía Mạc Vấn. Chẳng biết từ khi nào, họ đã xem người trẻ tuổi thần bí khó lường này là người đáng tin cậy.

Mạc Vấn khẽ gật đầu, ba huynh muội mới từ trong đội ngũ bước ra. Lúc này, những Linh kiếm sư kiếm mạch trung kỳ và hậu kỳ khác cũng bước ra, vài tên Linh kiếm sư kiếm mạch hậu kỳ đi tới đứng sau Vạn Trọng Nhất.

Vạn Trọng Nhất gật đầu: "Lát nữa, toàn bộ Linh kiếm sư kiếm mạch trung kỳ tiến lên bậc thang thứ chín mươi chín thứ hai. Ta sẽ dẫn dắt những Linh kiếm sư kiếm mạch hậu kỳ tiến vào bậc thang thứ ba. Còn các ngươi, những Linh kiếm sư kiếm mạch sơ kỳ, hãy trèo lên bậc chín mươi chín thứ nhất. Lát nữa, chúng ta có nhiều người đi lên các bậc thang khác nhau như vậy, sẽ dẫn động sự bất ổn của kiếm trận. Nếu xuất hiện biến hóa thì xin đừng hoảng sợ, nhất định phải hành sự theo lời ta phân phó. Nếu để kiếm trận bị dẫn động thì sẽ chẳng có ai trong chúng ta thoát được!"

Vạn Trọng Nhất nói câu sau cùng cực kỳ nghiêm nghị, thậm chí trong mắt lóe lên sát khí. Rất nhiều Linh kiếm sư thầm run sợ trong lòng, vội vàng biểu lộ ý nghe theo phân phó.

Mạc Vấn lạnh lùng nhìn tất cả những chuyện này, cảm thấy Vạn Trọng Nhất có gì đó không ổn. Trong Dịch thị hôm đó, hắn đã biết người này cực kỳ bá đạo và tự phụ. Vậy mà giờ y lại kiên nhẫn giảng giải cho bọn họ, liệu có thật sự quan tâm đến sống chết của đám Linh kiếm sư này sao? Hiển nhiên là không phải.

Ba mươi mốt Linh kiếm sư cùng đi lên chín mươi chín bậc thang, không gian không có biến hóa gì. Mười bảy Linh kiếm sư kiếm mạch sơ kỳ, bao gồm cả Mạc Vấn, đứng nguyên tại chỗ. Các Linh kiếm sư khác tiếp tục trèo lên.

Lúc những Linh kiếm sư kiếm mạch trung kỳ trở lên này tiến lên bậc thang thứ một trăm, một luồng dao động kịch liệt truyền đến từ khoảng không trên đỉnh đầu, mạnh tới mức làm không gian kiếm trận rung chuyển!

"Mau nhìn! Đó là cái gì?"

Một Linh kiếm sư đột nhiên chỉ lên đầu, kêu to.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free