(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 83:
TRUYỀN KIẾM Tác giả: Văn Mặc
Quyển 3 : Đầm Lầy Mê Vụ Chương 79: Thái bổ
Đưa tay nâng cằm cô Linh Kiếm Sư kia, Yến Dương Thiên cười lạnh lùng: "Tô Tử Tùng, ngươi không phải vẫn luôn thanh cao lắm sao? Giờ thử làm cao quý nữa xem nào? Có muốn cầu xin ta không?"
"Khinh bỉ!" Tô Tử Tùng trừng mắt, nhổ phẹt một bãi nước bọt.
Yến Dương Thiên nghiêng đầu tránh, nụ cười nham hiểm vẫn không tắt trên môi: "Ngươi không chịu cầu xin ta sao? Chút nữa, ta sẽ lột sạch tất cả sư muội của ngươi ngay trước mắt ngươi xem!"
"Đừng!" Tô Tử Tùng thốt lên một tiếng, toàn thân giãy giụa, mặt lộ rõ vẻ cầu khẩn.
"Ha ha ha ha." Yến Dương Thiên cười phá lên: "Ngươi vẫn phải cầu cạnh ta thôi, nhưng bây giờ thì đã muộn rồi!"
"Rốt cuộc ngươi muốn gì?" Tô Tử Tùng tái nhợt hỏi.
"Ngươi nói xem?" Yến Dương Thiên cười tà mị, rồi thô bạo thò tay vào ngực Tô Tử Tùng mò mẫm một hồi.
Tô Tử Tùng xấu hổ và căm phẫn tột cùng: "Đồ vô sỉ!"
"Còn nhiều chuyện vô sỉ hơn đang đợi phía sau." Yến Dương Thiên cười gằn. Hắn dứt khoát rút tay về, "xoạt" một tiếng, trên tay đã tóm chặt chiếc áo lót màu thủy lam và một chiếc thiết bài màu ngăm đen.
Nhìn thấy chiếc thiết bài màu ngăm đen, thần sắc Yến Dương Thiên giãn ra, tiện tay ném chiếc áo lót đi. Sau đó, hắn tháo kiếm nang màu băng lam đeo bên hông Tô Tử Tùng.
"Tháo hết kiếm nang của bọn chúng xuống." Vài tên thuộc hạ lập tức tiến lên, tháo kiếm nang bên hông bốn nữ nhân còn lại rồi đưa hết cho Yến Dương Thiên.
"Bách huynh, trong năm ả nữ nhân này, huynh chọn một đứa trước đi." Yến Dương Thiên nhìn về phía Bách Phong Vân và Phong Thiên Tầm đang đứng đó.
Bách Phong Vân không nói một lời. Đệ tử Băng Nguyệt Cung tu luyện Quảng Hàn tâm pháp nên nguyên âm cực kỳ tinh thuần; nếu đoạt được, sẽ có thể tinh luyện tu vi, đột phá cảnh giới vốn có. Hiện tại, gã đang ở tu vi Kiếm Mạch hậu kỳ đỉnh phong, nếu có được nguyên âm của nữ đệ tử Băng Nguyệt Cung có tu vi Kiếm Mạch kỳ, chỉ e có thể lập tức đột phá cảnh giới hiện có mà tấn cấp lên Kiếm Mạch Đại viên mãn!
"Ta chọn đứa này." Bách Phong Vân liền chỉ thẳng vào Tô Tử Tùng. Trong năm nữ nhân, Tô Tử Tùng có tu vi cao nhất, chính là Kiếm Mạch hậu kỳ. Tu vi càng cao, hiệu quả của nguyên âm đương nhiên cũng càng lớn.
Yến Dương Thiên khẽ nhíu mày, hiện lên một tia khó chịu. Nữ nhân này hắn đã để mắt từ lâu, nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại. Hắn đưa mắt nhìn về phía Phong Thiên Tầm.
"Phong huynh, còn bốn người nữa. Hai Kiếm Mạch trung kỳ, một Kiếm Mạch sơ kỳ. Người này... ồ, sao lại mới đạt tu vi Dưỡng Kiếm cửu giai?"
Yến Dương Thiên nhìn một thiếu nữ, hắn cau mày. Mỗi lần Mê Vụ Đầm Lầy mở ra, tất cả đại kiếm môn đều có quy ước: mỗi phái chỉ được cử ra nhiều nhất năm đệ tử chưa đến năm mươi tuổi, tu vi Kiếm Cương trở xuống. Bởi vì, nếu tu vi trên Kiếm Cương mà tiến vào đầm lầy sẽ kích hoạt cấm chế, có vào được cũng bị cấm trận giết chết. Vì vậy, tất cả đại kiếm môn đều phái năm đệ tử trẻ tuổi có tu vi Kiếm Mạch kỳ. Linh kiếm sư tu vi Dưỡng Kiếm không thể nào xâm nhập sâu Mê Vụ Đầm Lầy, mà trong việc tranh đoạt tài nguyên phong phú trong đầm lầy thì càng không có bao nhiêu tác dụng. Còn việc mỗi lần Đầm Lầy Mê Vụ mở ra, các đại kiếm môn ở các quốc gia xung quanh cho các linh kiếm sư cao giai cùng tiến vào là để một là cùng nhau xử lý sát khí và tử khí, hai là thám thính toàn diện khu vực ngoại biên, hy vọng vớ được thứ gì tốt.
"Băng Nguyệt Cung lập phái mới chỉ vài chục năm, nghe nói nữ nhân Hàn Nguyệt kia chỉ có bốn đệ tử thân truyền, đứa này có lẽ mới được thu nhận đấy. Ồ? Không đúng! Đây đúng là Băng Linh thân thể!" Phong Thiên Tầm kinh hỉ nhìn cô gái kia, ánh mắt sáng rực lên. Thần sắc Yến Dương Thiên và Bách Phong Vân đều khẽ động, ánh mắt cùng lúc sáng quắc, hau háu nhìn về phía cô gái kia. Nguyên âm Tiên Thiên linh thể thì không ai mà không động lòng. Không những cực kỳ có lợi cho việc tu hành mà còn có thể có cơ hội đoạt được thuộc tính linh căn Tiên Thiên linh thể!
"Ta muốn nữ nhân này!" Yến Dương Thiên và Phong Thiên Tầm cơ hồ đồng thanh thốt lên cùng một câu. Nói xong, hai người nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau tóe lửa, hiển nhiên ai cũng không muốn nhường cho kẻ kia. Sắc mặt Phong Thiên Tầm tối sầm lại, trong lòng hối hận vô cùng, bởi vì gã đã chọn trước một người, thân thể Băng Linh chắc chắn không còn phần của gã rồi.
"Yến huynh, nữ nhân này có thân thể Băng Linh mang thuộc tính xung khắc với Hỏa Linh Căn của huynh, hơn nữa quý phái cũng không có kiếm quyết Băng Hỏa phối hợp. Yến huynh có đoạt được cũng chẳng dùng được. Vậy thì tặng cho tiểu đệ thì sao? Ba nữ nhân còn lại có nguyên âm, Lam Kiếm Môn ta sẽ không tranh giành nữa." Phong Thiên Tầm đưa ra ý kiến.
Khuôn mặt Yến Dương Thiên vẫn còn chút không cam lòng, đối phương nói không sai. Hắn có Hỏa Linh Căn, nếu đoạt được Băng Linh Căn thì tác dụng không lớn, lại còn có thể khiến cho hai chủng linh căn bài xích lẫn nhau. Hơn nữa trong phái cũng không có tâm pháp Băng Hỏa để điều tiết. Hắn khẽ hừ một tiếng, không nói gì thêm nữa.
Phong Thiên Tầm biết rõ chuyện đã thành công, trên mặt lộ vẻ vui mừng bèn ôm quyền hướng về Yến Dương Thiên và Bách Phong Vân: "Hai vị cứ tự nhiên." Nói xong, gã đến bên Mộ Thanh Thanh, ngón tay liên tục điểm vào, phong bế kinh mạch toàn thân Mộ Thanh Thanh. Sau đó, gã huy kiếm chặt đứt dây thanh đằng rồi bế Mộ Thanh Thanh vọt tới một ngọn núi cách đó không xa.
"Xích Kiếm Môn ta chọn hai đứa Kiếm Mạch trung kỳ." Yến Dương Thiên buồn bực nói.
Bách Phong Vân gật nhẹ, chỉ còn lại một người có tu vi Kiếm Mạch sơ kỳ, nhưng gã đã đoạt được một người Kiếm Mạch hậu kỳ, nói cho cùng, vẫn là gã chiếm tiện nghi hơn. Người chịu thiệt thòi nhất là Yến Dương Thiên.
Hai người lựa chọn xong, đều theo phương pháp độc môn của môn phái mình mà phong bế kinh mạch của bốn nữ nhân. Sau đó, mỗi tên dẫn môn hạ đệ tử tự tìm nơi riêng để "lo liệu".
Phong Thiên Tầm bế Mộ Thanh Thanh tìm một chỗ vắng vẻ, đặt nàng nằm xuống bãi đất trống, bàn tay vuốt nhẹ qua đôi môi nàng rồi khẽ nói: "Đừng trách ta, muốn trách thì hãy trách ngươi bái nhập Băng Nguyệt Cung."
Hai tay nắm lấy cổ áo của Mộ Thanh Thanh, gã dùng sức xé toạc. Chiếc áo "roạt" một tiếng, thân thể thiếu nữ hoàn toàn phơi bày.
Nhìn thân thể hoàn mỹ trước mặt, Phong Thiên Tầm dù có định lực mấy chục năm khổ tu cũng không thể kiềm chế mà thở dồn dập.
Đôi mắt Mộ Thanh Thanh nhắm nghiền, hai hàng nước mắt chảy xuống thái dương.
Bịch, bịch, bịch... Những tiếng bước chân không nhanh không chậm đột nhiên từ xa vọng tới. Lòng Phong Thiên Tầm nhảy dựng, gã ngẩng lên chăm chú nhìn về phía nơi có tiếng vọng đến.
Đó là chỗ Kiếm Phần. Bên trong sát vụ mịt mờ có một thân ảnh sương mù như ẩn như hiện, càng ngày càng rõ ràng đi đến chỗ gã.
Phong Thiên Tầm chỉ cảm thấy sự hoảng sợ dâng lên tận óc, toàn thân tóc gáy dựng đứng! Gã mặc kệ thân dưới vẫn đang lõa lồ dưới thiếu nữ, động thân nhảy lên, Linh kiếm từ kiếm nang xuất ra. Gã nhìn thân ảnh từ Kiếm Phần bước ra, như thể đối mặt với đại địch.
Thân ảnh kia đi không nhanh, không chậm. Chỉ mấy hơi thở, thân ảnh đó đã từ trong sát vụ màu máu bước ra, lộ ra chiếc mặt nạ màu bạc che kín khuôn mặt, khiến người ta không nhìn ra được tướng mạo, không phân biệt được độ tuổi cụ thể.
"Không phải Sát Linh," Phong Thiên Tầm khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám hoàn toàn thả lỏng, bởi vì gã thấy mình mà lại hoàn toàn không nhìn thấu đối phương. Trên người đối phương phảng phất bao phủ một tầng sương mù, như tồn tại mà lại như không tồn tại.
"Các hạ là ai?" Phong Thiên Tầm hỏi một cách khẩn trương.
Mạc Vấn không để ý tới gã, ánh mắt hắn nhìn lướt qua nữ tử trần trụi sau lưng Phong Thiên Tầm, cặp lông mày khẽ nhíu lại. Nơi đây bị mê vụ của đầm lầy che lấp, hắn không nhìn rõ mặt mũi nữ tử kia nhưng lại cảm thấy khá quen thuộc. Cảm giác này không phải từ khí tức mà là từ sâu trong đáy lòng nảy sinh.
Phong Thiên Tầm thấy đối phương không trả lời bèn do dự. Gã phóng linh thức dò xét một cách cẩn trọng. Một số bí pháp có thể ẩn giấu khí tức, linh áp của linh kiếm sư, nếu chỉ bằng Vọng Khí thuật thì không thể nhìn ra sâu cạn. Gã cho rằng Mạc Vấn tu luyện một loại bí pháp ẩn tàng nào đó.
Mạc Vấn cảm giác có một luồng sóng tinh thần bao phủ lấy mình. Hắn hiểu đó là linh thức của đối phương nên khẽ hừ lạnh một tiếng, thức kiếm kim sắc trong thức hải chấn động, kiếm thức xuất ra một sóng tinh thần khổng lồ, chấn vỡ linh thức dò xét của Phong Thiên Tầm.
Sắc mặt Phong Thiên Tầm trắng nhợt, tâm thần đau nhức kịch liệt, thiếu chút nữa thất thủ. Điều khiến gã sợ hãi chính là loại uy áp tinh thần khủng bố này! Khuôn mặt gã bị dọa cho mất hết huyết sắc.
"Tiền bối bớt giận!" Phong Thiên Tầm "bịch bịch" quỳ sụp xuống đất, sợ hãi nói rằng: "Vãn bối là Phong Thiên Tầm, đại đệ tử đời thứ ba Lam Kiếm Môn nước Tấn, vô tình mạo phạm tiền bối, xin tiền bối bớt giận!"
Mạc Vấn có chút kinh ngạc, tiền bối ư? Suy tư một thoáng, hắn lập tức hiểu ra điểm mấu chốt, có lẽ là kiếm thức của mình đã dọa được đối phương. Hiện giờ, kiếm thức của hắn đã trải qua hai lần lột xác tiến hóa nên cảnh giới có lẽ đã đạt tới cấp độ Kiếm Cương. Linh thức vừa tiếp xúc, khiến đối phương nhận lầm mình là linh kiếm sư Kiếm Cương kỳ.
Toàn thân Phong Thiên Tầm run rẩy, đầu óc đã hỗn loạn cả rồi, Kiếm Cương! Tại sao lại là Kiếm Cương! Hắn tiến vào bằng cách nào? Kiếm Mạch, Kiếm Cương tuy chỉ khác biệt một cảnh giới nhưng thực lực lại khác xa một trời một vực. Một gã linh kiếm sư Kiếm Cương sơ kỳ giết chết một gã linh kiếm sư Kiếm Mạch Đại viên mãn không tốn bao nhiêu sức lực, đó là chênh lệch về mặt bản chất.
"Các ngươi đang làm gì đó?" Mạc Vấn giả khàn giọng hỏi.
Phong Thiên Tầm dám ngẩng mắt liếc nhìn, cẩn thận đáp từng lời một: "Tâm thần sư muội vãn bối bị kiếm sát quấy nhiễu, vãn bối đang cứu chữa."
Cứu chữa còn phải cởi sạch quần áo sao? Mạc Vấn cảm thấy cổ quái, thế nhưng hắn chỉ biết các đại kiếm môn, chứ với các môn phái linh kiếm sư chân chính thì không hiểu rõ lắm. Hắn không muốn xen vào chuyện người khác bèn khẽ gật đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Phong Thiên Tầm khẽ thở phào nhẹ nhõm, đối phương hiển nhiên không có ý xen vào việc của người khác. Gã không dám đứng ì trước mặt đối phương bèn quay người bồng Mộ Thanh Thanh lên định bụng quay người đi ngược lại.
"Đợi một chút!" Trong lòng Phong Thiên Tầm khẽ run lên, gã quay người gượng gạo hỏi: "Tiền bối còn có gì dặn dò?"
"Đây là chỗ nào? Cách ngày Mê Vụ Đầm Lầy khai mở bao lâu rồi?" Mạc Vấn mở miệng hỏi.
Trong lòng Phong Thiên Tầm thầm vuốt mồ hôi lạnh, kính cẩn đáp lại: "Chỗ này là tiến sâu về phía bắc Mê Vụ Đầm Lầy tám trăm dặm, đã là ngày thứ mười kể từ khi khai mở."
Đã mười ngày rồi sao? Mạc Vấn có chút thất thần.
Trong lòng Phong Thiên Tầm cảm thấy bất an. Gã thấy Mạc Vấn không hỏi gì khác liền đánh bạo bước nhanh rời đi. Thời gian càng lâu càng dễ lộ ra sơ hở. Gã không hiểu vị linh kiếm sư cảnh giới Kiếm Cương kia tính nết ra sao, nhỡ đâu có tinh thần trọng nghĩa cao ngất mà biết rõ chân tướng sự việc thì coi như hỏng bét.
Nhưng thông minh quá sẽ bị thông minh hại, nếu như Phong Thiên Tầm thành thật bái biệt Mạc Vấn thì có lẽ hắn đã không suy nghĩ nhiều làm gì. Nhưng gã lại chọn cách lặng lẽ trốn tránh, hơn nữa tiến thoái cũng tỏ ra quá vội vàng, làm trong lòng Mạc Vấn nảy sinh nghi ngờ, khiến kiếm thức trong lúc vô ý tản ra phương viên mười dặm. Tất cả cảnh tượng trong phạm vi này hiện ra toàn bộ trong tâm thần hắn.
Ngoài vài dặm, Yến Dương Thiên thô bạo xé quần áo của một đệ tử Băng Nguyệt Cung, sau đó nhét một hạt đan dược màu hồng đỏ thẫm vào miệng nữ tử này. Chỉ trong chốc lát, vị nữ đệ tử Băng Nguyệt Cung này toàn thân da thịt ánh lên màu hồng đào khác thường, ánh mắt cũng trở nên mơ màng.
Yến Dương Thiên cười cợt một cách âm hiểm, cởi bỏ quần áo của mình, sau đó tách hai chân tuyết trắng ra, định ra sức nhập vào thì bỗng một luồng linh thức khổng lồ lợi hại hàng lâm, uy áp khủng bố làm toàn thân hắn run lên. Hạ thể hắn xìu đi, dịch thể tiết ra ngoài hết!
Mọi bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.