Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 75:

Bên ngoài Mê Vụ Đầm Lầy, một đám người đứng trên ngọn núi cao nhìn xuống chân núi. Trong số đó, một gã thanh niên nhìn đám người bên dưới, cười khinh miệt: “Các ngươi để những con kiến hôi này đi vào làm gì?”

Phía sau y, một trung niên mỹ phụ hơi kính cẩn cúi người đáp lời: “Khởi bẩm Thượng Tông, Mê Vụ Đầm Lầy vốn là một chiến trường cổ xưa, sát khí cực nặng, hơn nữa phạm vi vô cùng rộng lớn. Để đám người này đi vào, một là nhằm giảm bớt sát khí, hai là để việc khai quật di tích này được triệt để.”

“À, thì ra là như vậy, các ngươi cũng thông minh đấy.” Người thanh niên mỉm cười, không nói gì thêm. Y quay đầu nhìn về phía đầm lầy, nơi sương mù đang dần tan biến: “Ta nghe nói cuối thời kỳ Cổ Linh, nơi đây từng là một chi nhánh của Tâm Diễn tông, chính là chủ tông Tử Vân Tinh các. Không biết có phải thế thật hay không?”

“Thượng Tông minh giám.” Trung niên mỹ phụ kia kính cẩn cúi người thi lễ. “Nơi đây thực sự từng là một phân tông của Tâm Diễn Tông, tên là Vân Hà Sơn, phía dưới có một Linh mạch tam giai thượng phẩm. Bởi có linh mạch này, nên trong thời Đoạt Linh chi chiến, Tử Vân Tinh các đã trở thành một khu vực chiến lược quan trọng trên chiến trường. Nhưng khi Tâm Diễn Tông tiến ra hải ngoại, họ đã dùng tòa linh mạch này làm cơ sở để bố trí tuyệt trận, biến ba nghìn dặm quanh đó thành đầm lầy.”

Người thanh niên mỉm cười: “Tâm Diễn Tông từng là đệ nhất đại tông phái của Tử Vân Tinh các, năm đó có mười vị Kiếm Nguyên, hơn trăm vị Kiếm Cương, và số Kiếm Mạch thì tính bằng nghìn. Số Linh mạch tam giai không dưới mười tòa. Riêng Vân Hà Sơn là một trong ba phân tông đứng đầu, vốn là nơi trọng yếu nhất để truyền dạy kiếm thuật. Bên trong có đủ loại tâm pháp kiếm quyết, thư tịch, tài nguyên tu luyện, nhiều không kém gì chủ tông. Năm đó Tâm Diễn Tông vội vàng bỏ đi nên chắc chắn bên trong còn sót lại không ít đồ tốt.”

Trung niên mỹ phụ nghe vậy chỉ cười nhẹ không nói, nhưng nụ cười lại có chút gượng gạo.

“Căn cơ để Tâm Diễn Tông có thể vững mạnh như vậy, phải kể đến bí điển trấn phái là Đại Diễn Thần Kiếm Quyết, chuyên tu luyện thần hồn Linh thức. Biết đâu có thể tìm được bộ tuyệt học có một không hai đó tại nơi này. Đại trưởng lão, ngươi nói có đúng không?”

Thanh niên nhìn qua trung niên mỹ phụ, trên mặt tươi cười, nhưng lại khiến nàng ta cảm thấy lạnh cả người. Mồ hôi trên trán nàng ta chảy ròng ròng, miễn cưỡng thốt lên: “Thượng tông nói đùa rồi, Đại Diễn Thần Kiếm Quyết chính là căn bản của Tâm Diễn tông, sao lại có thể tìm thấy ở đây.”

Người thanh niên vẫn mỉm cười nhìn lại, nói cực kỳ hòa ái: “Ngươi nói cũng đúng, tuy nhiên thế gian nhiều điều bất ngờ. Năm xưa Tâm Diễn Tông vội vàng bỏ đi, có lẽ thực sự lưu lại manh mối nào đó, hoặc chí ít cũng là một phần bí quyết.”

Trung niên mỹ phụ cúi đầu nói: “Xin Thượng tông yên tâm, Hạ tông một khi tìm được bất cứ manh mối nào liên quan đến Đại Diễn Thần Kiếm Quyết, sẽ lập tức bẩm báo lên Thượng tông.”

Thanh niên gật đầu, thần sắc có chút thỏa mãn: “Tốt lắm, không uổng công bổn tông chống đỡ Tâm Kiếm Môn các ngươi. Còn có việc này, tin tức ngươi đã cung cấp cho bổn tông, sau khi việc Mê Vụ Đầm Lầy chấm dứt, bản thiếu gia sẽ đích thân đến xem xét. Nếu tin tức là thật, ta sẽ bẩm báo lên Minh tông chủ, quyết không bạc đãi các ngươi, để Tâm Kiếm Môn các ngươi xưng bá Triệu quốc cũng là điều dễ dàng.”

Trung niên mỹ phụ hai mắt sáng ngời, sự phiền muộn trong lòng lập tức tiêu tan đi ít nhiều: “Đa tạ Thượng Tông tài bồi.”

Thanh niên khoát tay áo: “Tâm Kiếm Môn các ngươi vốn là chi nhánh của bổn tông, đều là người một nhà cả. Đúng rồi, hiện tại ta tu luyện gặp bình cảnh, cần một đạo lữ song tu để đột phá cảnh giới. Ta thấy rất hài lòng với vị đệ tử Tịch Vân này của các ngươi, đúng là thân thể Ngũ Hành Kim Linh hiếm có, tặng cho ta đi.” Thanh niên nhìn về thiếu nữ thanh lệ phía sau đám người, ánh mắt như thưởng thức một món đồ chơi đẹp.

“Ngươi…”

Một thanh niên khác đứng bên cạnh Tịch Vân nắm chặt hai tay, ánh mắt như muốn phun lửa. Đó chính là Hoa Thiên Phong, kẻ đã ở Thái Hồ âm thầm sắp đặt Nguyệt Ảnh kích thương Mạc Vấn!

Một lão giả tóm lấy cổ tay Hoa Thiên Phong không để gã tiến lên, lại dùng linh thức truyền âm: “Không nên vọng động, đừng vì một nữ nhân mà đắc tội bọn họ.”

Khuôn mặt Hoa Thiên Phong đỏ bừng vì tức giận, nhưng bị trưởng bối có tu vi cao hơn giam cầm toàn thân, thứ duy nhất gã có thể cử động là ánh mắt.

Thanh niên kia thoáng nhìn qua Hoa Thiên Phong, trên gương mặt hiện một tia không vui: “Ta nghe nói Tịch Vân sư muội đã định đoạt hôn nhân rồi ư?”

Sắc mặt mỹ phụ trung niên tái nhợt, vội vàng hô lên: “Thượng tông hiểu lầm rồi, đây chỉ là lời nói đùa của mấy vị Trưởng bối, không nên chấp nhặt. Tịch Vân được Thượng tông để mắt đến đã là phúc khí của con bé rồi.”

Sắc mặt thanh niên lúc này mới trở lại bình thường, híp mắt đánh giá đám người bên cạnh Hoa Thiên Phong: “Nghe nói vị Tổ sư lập phái Kiếm Quang Môn các ngươi là đệ tử của Diệu Dương Tông?”

Lão giả bên cạnh Hoa Thiên Phong lập tức khom người đáp: “Thượng tông minh giám, vị Tổ sư của Kiếm Quang Môn ta từng may mắn được nghe tiền bối Diệu Dương Tông giảng về kiếm đạo.”

Tuy lão giả nói năng cung kính, nhưng không có vẻ nịnh nọt, không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh.

Người thanh niên hừ lạnh một tiếng: “Nghe nói Diệu Dương Tông có vị Kiếm Nguyên lão tổ từ chiến trường Ngoại vực trở về, mấy tiểu tông phái các ngươi đúng là được dịp dựa hơi mà lên.”

“Đều là nhờ ân đức của trưởng bối Thượng tông ban cho.” Lão giả cẩn thận đáp.

Người thanh niên cũng không muốn lãng phí lời nói tranh cãi cùng lão già giảo hoạt kia nữa. Y bèn nhìn xuống phía dưới thấy gần nghìn Linh kiếm sư đã xông vào Mê Vụ Đầm Lầy, liền hất tay ra hiệu: “Chúng ta đi thôi.”

Nói xong, y hóa thành một đạo quang mang cầu vồng nhằm thẳng phía chân núi mà lao đi. Phía sau, hơn mười tên Linh kiếm sư tu vi Kiếm Mạch nhao nhao ngự kiếm bay theo sau.

Chỉ một thoáng, trên ngọn núi chỉ còn lại trung niên mỹ phụ và nhóm người lão giả.

Sắc mặt lão giả phiền muộn, nhìn trung niên mỹ phụ nói: “Đại trưởng lão, ta cần một lời giải thích từ Tâm Kiếm Môn các ngươi.”

Gương mặt trung niên mỹ phụ lộ ra vẻ xấu hổ: “Tần trưởng lão, việc này không phải bổn tông có thể biết được. Là do Thượng tông đột nhiên cho người đến bản tông, chủ ý của bọn chúng không phải nhắm vào Mê Vụ Đầm Lầy mà còn có mưu đồ khác, tới đây cũng chỉ là tình cờ gặp phải mà thôi.”

“Không phải ta nói chuyện này, mà là chuyện cưới hỏi của hai nhà! Hiện giờ tất cả các tông phái đều biết việc này, nhưng bây giờ ngươi lại lên tiếng chối bỏ, vứt mặt mũi Kiếm Quang Môn ta ở chỗ nào?” Tần trưởng lão trợn mắt nói.

Trung niên mỹ phụ thở dài: “Tần trưởng lão, việc này ta sẽ đại diện chưởng giáo đến quý tông tạ tội. Ngài cũng biết Chu Khánh Thư là chắt cưng của chưởng giáo Vô Vi Tông, người hắn muốn thì Tâm Kiếm Môn của ta làm sao dám cự tuyệt?” Tần trưởng lão tuy bị hỏng việc nhưng cũng không thể phản bác, chỉ oán hận hừ một tiếng rồi ngự kiếm rời đi.

Dưới chân là đầm lầy mênh mông, phủ đầy sương, chỉ có thể nhìn khoảng trăm mét cảnh vật xung quanh. Mạc Vấn đứng tại một mô đất trống (khô ráo), đang đánh giá một mẩu đoạn nhận trên tay. Đây là mảnh vỡ thân của một thanh kiếm chỉ còn lại vài tấc, nơi nào cũng rỉ sét, đừng nói chi đến một tia linh tính. Mặc dù trước kia nó có mạnh mẽ đến đâu, thì bây giờ cũng chỉ là một khối phế liệu mà thôi. Ném khối đoạn nhận vào đầm lầy, mẩu đoạn nhận rỉ sét kia dần chìm vào bùn nhão, biến mất không còn dấu vết.

Linh Kiếm Sư ba nhà Mạc, Mộ, Liễu đều đứng ở phía sau đợi lệnh của hắn. Mạc Vấn hít sâu một hơi rồi hô lên: “Chúng ta đi!”

Hắn tỏa linh giác dò xét dưới chân để tránh bước vào vùng đầm lầy nguy hiểm. Từ lúc tiến vào Mê Vụ Đầm Lầy, hắn cảm giác được từ sâu trong linh hồn truyền đến từng hồi dao động mãnh liệt, phảng phất như trở về nơi thân quen, như có tiếng gọi từ sâu thẳm trong đầm lầy truyền đến.

“Thiên Tâm Quỳ! Ha ha, là Thiên Tâm Quỳ!” Một tiếng hưng phấn từ xa truyền đến, vài tên Cao giai Linh Kiếm Sư hướng về một đóa hoa sen trắng muốt lao tới.

“Dừng tay! Cái này là chúng ta thấy trước!”

Lại vài tên Cao giai Linh Kiếm Sư lao ra. Hai bên lập tức lao vào nhau, kiếm khí sắc bén tung ra ngập trời.

Mạc Vấn nhìn thoáng qua nhưng không quan tâm. Thiên Tâm Quỳ có hiệu quả chữa thương kỳ diệu, có thể chế thành đỉnh cấp thuốc trị thương, nhưng thuốc trị thương của thế tục đối với hắn không có sức hấp dẫn đáng kể. Linh Kiếm Sư cao giai phía sau hắn mặc dù cũng muốn tranh giành, nhưng không thấy Mạc Vấn có ý động thủ, nên tất cả chỉ đứng nhìn.

Càng vào trong, thiên tài địa bảo càng nhiều và càng trân quý. Thiên Địa linh khí bên trong Mê Vụ Đầm Lầy so với ngoại giới nồng đậm hơn hẳn, hơn nữa càng vào sâu càng nồng đậm, hiển nhiên thích hợp với sự phát triển của thiên tài địa bảo.

Mạc Vấn cũng chú ý đến vài loại dược liệu. Tất cả đều được ghi chép trong Ngọc Giản của Phương Nhu đưa cho, những loại này dường như đã tuyệt tích bên ngoài. Đương nhiên hắn không thể bỏ qua nên cũng tìm lấy vài gốc bỏ vào kiếm nang. Cái cách thu giữ linh dược của hắn làm cho các Linh Kiếm Sư cao giai ba nhà Mạc, Mộ, Liễu đều tặc lưỡi kêu kỳ lạ, vô cùng hâm mộ.

Thiên tài địa bảo càng nhiều, tranh giành càng kịch liệt. Ngắn ngủi trong một ngày đã có hơn mười cuộc chém giết thảm thiết. Chẳng cần hỏi cũng biết, nhóm của hắn cũng đã bị cuốn vào vòng chém giết đó.

Người ngoài nhìn vào, thấy bên trong nhóm của hắn chỉ có hai gã Linh Kiếm Sư bát giai.

Thực lực như vậy bên trong Mê Vụ Đầm Lầy này chẳng có bao nhiêu uy hiếp. Hai tốp có Linh Kiếm Sư cửu giai vốn là người tọa trấn tại các thế gia, tưởng bọn hắn là quả hồng mềm liền đến gây sự. Kết quả thì chẳng cần nói cũng biết. Mạc Vấn chỉ lấy của mỗi tên Linh Kiếm Sư cửu giai một cánh tay, chứ không giết chết.

Vào ban đêm, đám người Mạc Vấn nghỉ ngơi tại một nơi tạm gọi là khô ráo. Bởi vì ẩm ướt nên không có củi khô để đốt lửa trại, bọn hắn chỉ có thể ăn một ít lương khô với nước mang theo bên người. Ngoài Mạc Vấn có kiếm nang ra, đối với những người còn lại đều là Linh Kiếm Sư cao giai của thế gia gia tộc, mang theo ít thức ăn nước uống cũng là một vấn đề lớn.

Sau một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai bọn hắn lại tiếp tục lên đường. Trong đầm lầy, việc đi lại khó khăn, mỗi một bước chân đều phải xem xét rõ ràng mặt đất. Vì vậy, cả ngày hôm qua, bọn hắn mới đi được ba mươi dặm đường. Mà bây giờ tiến vào càng lúc càng sâu, số Linh Kiếm Sư càng phân tán. Toàn bộ vùng Mê Vụ Đầm Lầy rộng lớn vô cùng, nên dù cả vạn người cùng tiến vào cũng chẳng có bao nhiêu sóng gió. Bởi vậy ngày thứ hai bọn hắn rất ít khi phải đụng độ các nhóm khác, tránh được các xung đột không cần thiết, tốc độ đương nhiên nhanh hơn.

Đến buổi chiều, bọn hắn may mắn thu được ít thiên tài địa bảo, mỗi người đều có một chút, nên tất cả đều vui mừng, cho rằng Mê Vụ Đầm Lầy này cũng chẳng đáng sợ như trong truyền thuyết, những bảo vật này có được quá dễ dàng.

“A…!”

Một tiếng kêu thảm từ sâu trong sương mù đột nhiên vang lên, nghe không giống một cuộc chém giết thông thường, mà giống như đối phương gặp phải thứ gì đó vô cùng đáng sợ. Sau đó, những tiếng kêu khác cũng liên tiếp vang lên, nhưng tắt đi rất nhanh.

Liễu Diệc Nông cùng mười một tên Linh Kiếm Sư cao giai đưa mắt nhìn nhau, sự vui mừng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vạn phần ngưng trọng. Mọi người đều nhìn về phía tiếng kêu vang lên.

Không lâu sau, từ ngoài trăm trượng, một đạo thân ảnh từ trong sương mù đi ra. Đó là một con yêu thú nhìn giống như sói, thân hình không lớn lắm, toàn thân màu đỏ như máu, đến mắt nó cũng đỏ như máu tươi, tràn ngập khí tức hung tàn.

“Đây là yêu thú gì?”

Một gã Linh Kiếm Sư thất giai hít một hơi khí lạnh, hắn chưa bao giờ gặp yêu thú nào như thế, hơn nữa trong Triệu Quốc Yêu Thú Chí cũng không hề ghi lại.

Liễu Diệc Nông nghĩ tới một lời đồn đại, sắc mặt lập tức trắng bệch, sợ hãi thốt lên: “Là Sát Linh! Sao có thể như vậy? Làm sao nó có thể rời khỏi cực sát chi địa mà đến đây được?”

Mọi người đều nhìn về phía Liễu Diệc Nông với ánh mắt muốn hỏi: “Sát Linh là gì?”

Sắc mặt Liễu Diệc Nông tái nhợt, vì quá sợ hãi nên thanh âm run run: “Tại vùng đất nồng đậm kiếm sát, tàn kiếm linh phát sinh biến dị, hấp thụ sát lực mà sinh ra linh thể sống. Chúng giống yêu thú mà lại không phải yêu thú, giống kiếm linh mà lại không phải kiếm linh. Chúng dựa vào việc cắn nuốt kiếm sát cùng Sát Linh khác để trưởng thành. Bình thường chúng sẽ không rời khỏi vùng đất sinh sống, chính là vùng cực sát chi địa. Vì thế nên chỉ cần không đi vào quá sâu bên trong, sẽ không lo gặp phải bọn chúng. Nhưng giờ đây, nó lại hiện thân ở đây.”

“Chỉ là kiếm linh biến dị thôi mà, có gì đáng sợ đâu?”

Mộ Hạo Bạch không đồng tình lắm, sinh vật trước mắt sát khí có hơi nhiều, nhưng trông không có vẻ gì là cường đại.

“Đó là ngươi không biết chỗ đáng sợ của nó!”

Nếu không phải bên cạnh có Mạc Vấn với thực lực tương đương Kiếm Thánh, chỉ sợ Liễu Diệc Nông đã không cần suy nghĩ mà lập tức chạy trốn.

Đầu Sát Linh hình sói huyết sắc chậm rãi đi tới, đôi mắt đỏ như máu chăm chú nhìn vào Mạc Vấn, tựa hồ có chút kiêng kị. Mạc Vấn chau mày, hắn có cảm giác Sát Linh này là vì hắn mà đến. Rất nhanh, Sát Linh kia chỉ còn cách mọi người khoảng ba mươi trượng. Nó không ngừng đi qua đi lại ở đó, hình như là đang do dự.

Mạc Vấn đột nhiên cảm giác được một cỗ khát máu bùng phát trong người, làm hắn vô cùng run sợ, lập tức áp chế xuống. Hắn lo lắng nhìn đầu Sát Linh kia, vừa thấy nó tiến tới, sát khí trong người hắn lại bùng lên. Thân thể cùng kinh mạch của hắn vốn dùng vô tận tàn kiếm chi linh đúc thành, đương nhiên kiếm sát bên trong tàn linh cũng hòa lẫn vào cơ thể, bình thường không hề lộ ra ngoài. Nhưng một khi hắn không khống chế được tâm tình, những kiếm sát này sẽ dũng mãnh bùng lên. Chuyện này hắn đã trải qua hai lần: một lần là khi Từ bá chết, một lần tại mỏ huyền thiết Đại Hoang Sơn khi Hạ Thủ Ngọc chết. Hai lần này dù không mất đi ý thức, nhưng bản thân hắn khi giết chóc lại không phải do ý thức hắn sai khiến, tựa như một người ngoài đứng xem chính mình vậy.

Nhưng đối với lực lượng có tính chất cuồng bạo không cách nào chế ngự được này cũng khiến hắn dè chừng và sợ hãi. Bởi vậy trong thời gian gần đây hắn đều cố ý áp chế tâm tính của bản thân, nhưng không ngờ rằng đầu Sát Linh hình sói này lại có thể dẫn động được kiếm sát trong cơ thể hắn.

Chẳng lẽ nguyên nhân là do đồng loại gặp phải nhau? Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, quả thật trong cơ thể hắn cũng tồn tại một kiếm sát do bản thân hắn tạo thành.

Dường như cảm nhận được sát khí trên người Mạc Vấn biến mất, Sát Linh hình sói trở nên nóng nảy, không hề do dự lao về phía Mạc Vấn tấn công.

Do tốc độ của nó quá nhanh nên tạo thành một đạo tàn ảnh trên không trung thoảng qua, hơn nữa lại vô thanh vô tức, không có bất kỳ dao động nào. Nó giống như một ảo ảnh đánh tới, không chút bóng dáng nào.

Đồng tử Mạc Vấn co rút lại, lấy ngón tay thay kiếm, sử dụng Tịch Thiên Kiếm Khí thúc giục Lãnh Nguyệt chém ra một kiếm. Đối với sinh vật không rõ lai lịch, hắn liền s��� dụng thủ đoạn mạnh nhất để đối phó.

Giữa không trung, thân thể Sát Linh hình sói vô thanh vô tức vỡ thành hai mảnh rồi rơi xuống cách Mạc Vấn bảy tám trượng, làm bắn lên từng mảng bùn nước lớn. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là không có một chút máu tươi nào chảy ra, thi thể của Sát Linh hình sói cũng không chìm xuống nước mà giống như lá cây bình thường đang trôi nổi bên trên.

“Cái gì? Chẳng chút lợi hại gì sao?”

Một đám Linh Kiếm Sư cao giai đưa mắt nhìn nhau, sự thật tương phản quá lớn. Liễu Diệc Nông cũng trở nên ngây ngốc. Hắn hiểu rõ Sát Linh hình sói qua những lời kể của cha hắn, biết thực lực Sát Linh hình sói rất kinh khủng, nhưng cụ thể kinh khủng như thế nào thì hắn cũng không biết. Bởi vì cha hắn cũng chưa từng gặp phải, nếu không thì cũng sẽ chẳng còn sống mà thoát khỏi Mê Vụ Đầm Lầy. Không ngờ mất mặt đến thế, cái Sát Linh này tệ quá đi mất.

Mạc Vấn lại không thể lạc quan như bọn họ được, bởi vì hắn cảm giác được khí tức dao động của Sát Linh kia không những chưa mất đi mà còn không yếu đi chút nào. Hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào hai mảnh thi thể của Sát Linh. Quả nhiên, sau một lúc, hai mảnh thi thể đột nhiên chuyển động, chúng nhanh chóng gom lại rồi dung hợp với nhau như chất lỏng. Trong nháy mắt, Sát Linh hình sói lại hoàn hảo xuất hiện trước mặt mọi người.

Rốt cuộc mọi người không thể cười nổi nữa, sắc mặt mỗi người đều trở nên trắng bệch, chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy sợ hãi!

“NGAO…OOO!”

Sát Linh đột nhiên phát ra một tiếng gầm the thé, không phải âm ba mà là trực tiếp tác động đến tâm thần. Lập tức mọi người đều cảm thấy Linh giác đau đớn, dường như linh hồn bị âm ba như muốn trục xuất ra ngoài, toàn thân sinh ra cảm giác mê muội và vô lực.

Mạc Vấn cũng nhận được loại công kích tinh thần này nhưng tình trạng của hắn thì tốt hơn nhiều. Hắn chỉ cảm thấy Linh giác hơi khó chịu, nhưng làm cho hắn ngạc nhiên là Linh giác của hắn giống như xuất hiện hoạt tính. Tuy công kích từ bên ngoài rất mạnh, nhưng nó vẫn chủ động phóng xuất ra sóng xung kích, đem công kích tinh thần của Sát Linh trong nháy mắt tách ra.

Mạc Vấn có chút kinh dị, hắn không biết Linh giác của mình lại có thể làm được như vậy!

Bên kia, Sát Linh không cho Mạc Vấn có cơ hội suy nghĩ về chuyện về Linh giác, nó chợt lùi lại rồi chồm lên thật mạnh. Lần này, khoảng cách giữa hai bên chỉ có bảy tám trượng. Sát Linh bổ nhào về phía trước, cơ hồ trong chớp mắt đã đến đỉnh đầu Mạc Vấn, há cái mồm to như chậu máu ra cắn lên đầu hắn.

Mạc Vấn dùng ngón tay thay kiếm, cánh tay phải mạnh mẽ đưa thẳng lên phía trước chọc đến, đâm sâu vào Sát Linh.

Nhưng Mạc Vấn không hề có cảm xúc vui mừng thắng lợi, mà ngược lại sắc mặt lại đại biến. Bởi tay hắn có cảm giác như đâm vào một chất dịch nhờn trắng mịn. Bản thân Sát Linh cũng nhanh chóng biến thành một đám chất lỏng kỳ lạ bao quanh lấy tay hắn rồi nhanh chóng lan ra khắp cánh tay. Càng làm cho mọi người hoảng sợ chính là đám chất lỏng màu đỏ như máu này đang dần dần chui vào da thịt hắn. Mặc dù các loại thuộc tính kiếm khí cường đại trong cơ thể hắn, lúc này cũng không có chút tác dụng nào cả.

“Thiếu trang chủ! M���c công tử!”

Mười một gã Linh Kiếm Sư cao giai hoảng hốt, trơ mắt nhìn đám chất lỏng đỏ như máu của Sát Linh bao phủ toàn bộ cánh tay Mạc Vấn, sau đó lan ra khắp bả vai và lồng ngực hắn! Ngắn ngủi trong vài giây, toàn bộ phần ngực và bụng hắn đã biến thành màu đỏ như máu, ngoài ra còn nhanh chóng lan lên đầu và các bộ phận khác.

“Liễu Diệc Nông! Tên tiểu tử ngươi nói mau, ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”

Mộ Hạo Bạch đã muốn thử mọi cách trước khi tuyệt vọng, hắn nắm lấy cổ áo Liễu Diệc Nông lớn tiếng quát hỏi, ở đây thì cũng chỉ có mình hắn là biết rõ về Sát Linh.

Quả thật Liễu Diệc Nông biết về Sát Linh nhưng chỉ là nghe qua cái danh thôi, đặc tính của Sát Linh là cái gì thì hắn hoàn toàn không biết gì cả.

Mọi người đều trở nên lo lắng, cả người Mạc Vấn đã biến thành màu đỏ, trông như một huyết nhân, hắn đang nhắm chặt hai mắt không cử động.

Truyen.free giữ quyền sở hữu đối với nội dung đã được chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free