Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 71:

TRUYỀN KIẾM

Quyển 2: Thái Hồ kiếm hội

Chương 67: Thiêu tâm.

Bạch Linh cân nhắc nhìn Mạc Hư: “Yêu cầu gì?”

“Các ngươi có thể lấy bất cứ thứ gì trong sơn trang, nhưng không được thương tổn bất cứ đệ tử sơn trang nào!” Ánh mắt Mạc Hư lóe lên sắc bén, lão hung hăng nói: “Nếu không, lão phu sẽ tự sát ngay lập tức!”

“Được, không hổ là phó trang chủ Chú Kiếm sơn trang.” Ánh mắt Bạch Linh lộ ra một tia tán thưởng: “Ta chấp nhận yêu cầu này, chỉ cần họ buông kiếm, không chống cự, chúng ta sẽ không làm hại một ai.”

Mạc Hư thần sắc trên mặt hơi thả lỏng, trầm giọng nói: “Ta sẽ đưa các ngươi đi.”

Khuôn mặt năm tên Linh Kiếm Sư cửu giai thoáng nét vui mừng, nhưng vào lúc này, phía hậu sơn sơn trang có một luồng linh khí khổng lồ đang khuấy động. Thiên địa linh khí hội tụ dày đặc, tạo thành một màn mây mù đặc quánh hiện rõ trước mắt.

“Linh khí chấn động mạnh mẽ thế này là…”

“Có người đột phá Linh Kiếm Sư cửu giai!”

Năm tên Linh Kiếm Sư cửu giai đều biến sắc, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng nhìn về phía hậu sơn.

Đám người Mộ Lôi hơi kinh ngạc, sau đó trên mặt hiện vẻ mừng như điên.

“Là Tam đệ!”

“Tam đệ muốn xuất quan!”

Âm Vô Khuyết hừ mạnh một tiếng: “Chỉ là một kẻ vừa mới đột phá Linh Kiếm Sư cửu giai thôi, ta sẽ đợi hắn!”

Nhìn vào dị tượng thiên địa linh khí nồng đậm như thế này, sắc mặt Dư lão và Tôn lão lại trở nên trầm trọng.

Tôn lão có ý muốn nhắc nhở đám người Âm Vô Khuyết, nhưng bị Dư lão dùng ánh mắt ngăn lại, khẽ lắc đầu nhẹ.

Tôn lão hiểu ý cũng không nói thêm gì nữa, mà thân hình hai người vừa động, không ai nhận ra đã lùi ra phía sau vài bước.

Hai lão tách khỏi đám người Âm Vô Khuyết và Bạch Linh, đứng ra xa.

Dị tượng phía sau núi cũng không kéo dài bao lâu, đám mây linh khí trên bầu trời bỗng nhiên co rút lại, toàn bộ hạ xuống phía sau núi.

Ngay sau đó, một luồng chấn động mạnh mẽ, linh khí khuếch tán ra rộng lớn, bao trùm cả ngọn núi phía sau.

Hai thân ảnh từ xa dường như đang chạy rất nhanh tới hướng này, người đi đầu, trên đầu đầy tóc trắng, trông có vẻ già nua nhưng ánh mắt lại thâm trầm, khuôn mặt có thể miễn cưỡng nhận ra là Mạc Thiên năm đó. Trên người lão tản ra một luồng khí tức cường đại khiến người ta kinh hãi, song lại xen lẫn vẻ suy tàn như cuối thu.

Một gã toàn thân áo đen, dung mạo có nét giống Mạc Thiên, là một Linh Kiếm Sư, toàn thân khí tức cũng đạt đến bát giai, nhắm mắt theo sau lưng Mạc Thiên.

“Tam đệ!”

Mạc Lôi và Liễu Thanh Lâm không dám tin vào hai mắt của mình. Hắn là anh em kết nghĩa của họ, ��t hơn họ vài tuổi, vậy mà giờ đây trông như già hơn hai mươi tuổi! Vẻ già nua cùng dáng vẻ cúi gập cho thấy rõ mệnh nguyên của hắn đã khô cạn, không còn sống được bao lâu nữa!

Một thân ảnh từ đằng xa cực nhanh hướng hai người Mạc Thiên lướt tới, thanh âm cuồng ngạo truyền khắp cả Chú Kiếm sơn trang: "Ngươi là Mạc gia trang chủ? Ha ha, hóa ra chỉ là một lão già sắp chết, ta - Huyết Lục Kiếm Vương Tiếu hôm nay sẽ mượn cái đầu của ngươi!"

Người chưa đến, kiếm khí bén nhọn mang theo mùi huyết tinh rung chuyển trời đất đã đến, như muốn xóa tan đi vạn vật.

Sắc mặt Mạc Thiên bình tĩnh nhìn đạo kiếm khí, lão khẽ nhúc nhích thân hình nói ra hai tiếng: “Thiêu tâm!”.

Một luồng chấn động kỳ dị xuất hiện, kiếm quang của Vương Tiếu trong khoảnh khắc sụp đổ, cùng lúc toàn thân gã đột nhiên bao quanh bởi ngọn lửa hừng hực, và cuốn gã lao thẳng xuống đất.

“A…! Kiếm khí của ta! Kiếm khí của ta sao lại không thể khống chế được thế này?”.

Vương Tiếu điên cuồng lăn lộn dưới mặt đất, nhằm dập tắt ngọn lửa trên người, nhưng ngọn lửa thiêu đốt hắn lại chính là kiếm khí của bản thân nên làm sao có thể dập tắt dễ dàng được.

“A…! Giết! Giết! Giết!”.

Vương Tiếu khàn cả giọng gào thét lên, điên cuồng chém ra từng đạo kiếm khí dài hơn mười trượng, nhưng tâm tình gã càng lúc càng mất kiểm soát. Ngọn lửa bùng cháy lan ra khắp người, quần áo lẫn da lông đều bị thiêu đốt, cả người nhìn như một ngọn đuốc sống.

“Nhị đệ!”.

“Nhị ca!”.

Âm Vô Khuyết và Bạch Linh không thể giữ được bình tĩnh nữa. Chúng hoảng sợ nhìn nhị đệ đang vùng vẫy giãy chết trong ngọn lửa, nhưng cả hai đều bất lực.

Toàn bộ Chú Kiếm sơn trang bao gồm cả tà đạo Linh Kiếm Sư cùng con cháu hai nhà, ai nấy đều cảm thấy lạnh sống lưng, da đầu tê dại. Chắc hẳn bọn họ chưa bao giờ gặp qua cảnh tượng một Linh Kiếm Sư cửu giai đỉnh cấp lại có kết cục thê thảm đến vậy.

“Dẫn tâm hỏa thiêu đốt! Chẳng lẽ hắn đã thực sự luyện thành Thiêu Tâm chi thuật?”.

Tôn lão và Dư lão sắc mặt trắng bệch, hiện hai lão chỉ muốn xoay người bỏ chạy, cảnh tượng mấy chục năm trước như muốn diễn ra.

Âm Vô Khuyết và Bạch Linh đồng thời chạy tới, hai người đều muốn rút linh kiếm áp chế ngọn lửa trên người của Vương Tiếu, nhưng dường như Vương Tiếu đã mất đi lý trí. Gã nhìn thấy cả hai chạy tới, lập tức tấn công điên cuồng không chút do dự, cứ như hai người là kẻ thù không đội trời chung với gã vậy.

“Nhị đệ! Ngươi làm gì vậy? Ta là đại ca của ngươi đây!”.

Âm Vô Khuyết lớn tiếng gầm lên, muốn dùng sóng âm đánh thức lý trí của Vương Tiếu, nhưng không hề có tác dụng, ngược lại làm gã càng trở nên điên cuồng.

“Vô ích thôi, hắn đã hoàn toàn bị tẩu hỏa nhập ma, nếu ban đầu, khi nội tâm bị thiêu đốt mà gã dùng Tâm Kiếm để áp chế, thì may ra còn có hy vọng sống.” Tôn lão than nhẹ một tiếng.

Dư lão lạnh lùng cười nói: “Tâm tính của tà đạo Linh Kiếm Sư là hung tàn và bạo ngược nhất, càng bị áp chế, nó càng bộc phát nhanh chóng.”

“Dư huynh, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Liệu có cần bỏ chạy hay không?” Tôn lão hỏi.

“Không cần, chờ một chút, tâm trạng của tên tiểu tử nhà họ Mạc kia không ổn định, nghe nói Thiêu Tâm chi thuật tiêu hao rất nhiều tâm lực, Mạc Thiên trong tình trạng hiện giờ cũng không thể thi triển nhiều lần.”

Trong khi đó, Vương Tiếu bỗng nhiên trở nên điên dại, cả người như bị nư���ng cháy, nằm trên đất thở thoi thóp, trông như một bãi thịt nhũn đã mất hết sạch sinh khí.

“Mạc Thiên tiểu tử!”

Âm Vô Khuyết và Bạch Linh hai mắt đỏ ngầu, hung hăng nhìn chằm chằm về phía Mạc Thiên. Cả hai giận dữ gầm lên một tiếng, đồng loạt rút kiếm ra xông đến, một chiêu liên thủ của hai Linh Kiếm Sư cửu giai tựa như sóng thần biển động, bài sơn đảo hải.

Nhưng không nằm ngoài dự đoán, thân thể hai người vừa nhảy lên, kiếm quang quanh thân bất ổn định, cuối cùng chợt biến mất, một ngọn lửa vô hình từ trong cơ thể chui ra.

“A…!”

Âm Vô Khuyết điên cuồng hét lên một tiếng, râu tóc đều dựng đứng lên, dựa vào tu vi hùng hậu của mình tạm thời áp chế kiếm khí đang thiêu đốt trong cơ thể.

Mà vận khí của Bạch Linh lại không được tốt như vậy, tu vi của y vốn thấp hơn Âm Vô Khuyết một bậc, không thể áp chế được tâm hỏa, kiếm khí bạo phát khắp toàn thân, bị tẩu hỏa nhập ma.

“Mạc Thiên tiểu tử! Ta giết ngươi!”.

Âm khí trên người Âm Vô Khuyết như bốc hơi trong nháy mắt, một đầu Bạo Long xuất hiện, hư ảnh đại xà khổng lồ ngưng tụ từ Kiếm Linh, lao về phía Mạc Thiên nhằm cắn nuốt.

Mạc Thiên vẫn không di chuyển, phía sau lưng lão xuất hiện một thân ảnh áo đen, toàn thân tỏa ra kiếm quang sáng chói, không do dự lao về phía đại xà do Kiếm Linh biến thành.

Ầm! Hư ảnh đại xà của Kiếm Linh tan nát, nhưng thân hình Hắc y nhân cũng như diều đứt dây, bay thẳng về phía sau, rơi vào trong tòa biệt viện.

Một kích của Âm Vô Khuyết không có hiệu quả, tâm hỏa vừa áp chế trong cơ thể lại bùng phát, khiến y vội vàng ra tay trấn áp. Sau đó y ôm lấy Bạch Linh vẫn đang bị Tâm ma khống chế, nhanh chóng rút lui. Vừa chạy vừa đặt hai tay sau lưng Bạch Linh, hỗ trợ y áp chế tâm hỏa.

“Dư lão nhi! Tôn lão nhi! Hai người các ngươi còn muốn xem cuộc vui đến khi nào nữa?”. Âm Vô Khuyết giận dữ quay sang nơi Tôn lão và Dư lão đang ẩn nấp, quát lớn.

Hai lão nhân nhìn nhau, quát lớn: “Tên tà ma ngoại đạo này đừng hòng mê hoặc lòng người, chúng ta là thiên hạ chính đạo, làm sao có thể cùng với bè lũ tà đạo các ngươi kết giao? Hợp tác với các ngươi cũng chỉ là mưu kế của bọn ta thôi! Chu huynh, Lý huynh, Hoa huynh, các ngươi còn không mau lộ diện?”.

“Ha ha ha ha! Chúng ta chờ đợi ở đây đã lâu rồi!”

Lập tức, bốn luồng linh áp khổng lồ của Linh Kiếm Sư cửu giai bay đến, lao thẳng vào sơn trang. Tiếng hò hét vang trời đất cũng truyền đến từ bốn phương tám hướng. Một gã mặc trang phục chính đạo dẫn theo nhân lực của hai gia tộc xông vào sơn trang, ra sức truy giết tà đạo Linh Kiếm Sư. Số Linh Kiếm Sư còn lại đang lưỡng lự cũng hạ quyết tâm, quay sang tấn công tà đạo Linh Kiếm Sư.

Tà đạo Linh Kiếm Sư không kịp ứng phó, trong khoảnh khắc đã tổn thất nghiêm trọng, liên tiếp thất bại.

Bốn lão giả cùng nhau lao đến từ bốn hướng bao vây Âm Vô Khuyết và Bạch Linh, thực lực đều là Linh Kiếm Sư Cửu giai sơ kỳ.

Trong lòng Âm Vô Khuyết cuồng nộ, suýt chút nữa thì tẩu hỏa nhập ma. Ánh mắt y âm độc nhìn chằm chằm vào bốn người, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chu gia, Hứa gia Dương Châu! Lý gia Vân Châu! Liên minh chính đạo tứ châu phương Nam đã tụ tập đông đủ, các ngươi quả nhiên là giỏi tính toán!”.

“Chỉ tại ngươi quá ngây thơ thôi!”.

Dư lão thản nhiên nói, ánh mắt hiện rõ vẻ thương hại.

Âm Vô Khuyết cười thảm một tiếng: “Không! Là ta không nghĩ tới các ngươi tự xưng chính đạo mà lại vô sỉ đến vậy. Các ngươi bắt tay nhau âm mưu đoạt báu vật! Đáng tiếc, Tứ Linh Đồ chỉ có một bộ, Linh Kiếm tuyệt phẩm cũng chỉ có bốn thanh, không biết các ngươi định chia chác cho sáu gia tộc như thế nào đây?”.

Sắc mặt của sáu gã lão giả thay đổi, Tôn lão hừ lạnh một tiếng: “Ngươi không cần dùng kế ly gián, việc chia chác thế nào là chuyện của chúng ta, tên ma đầu nhà ngươi đã sắp chết đến nơi rồi mà còn không biết hối cải! Giết nó đi!”.

Bốn Linh Kiếm Sư cửu giai vừa tới lập tức ra tay, bốn đạo kiếm quang sáng chói tỏa ra bao vây kín mít không một kẽ hở. Âm Vô Khuyết dường như cũng tự biết y không thể nào trốn thoát được, nên cũng không ra tay mà chỉ ngửa mặt lên trời cười to: “Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, hôm nay Âm Vô Khuyết ta chết ở đây cũng là báo ứng của ta! Nhưng những kẻ tiểu nhân hèn hạ các ngươi có thể thoát khỏi báo ứng được hay sao? Yên tâm đi, ta sẽ ở trên trời dõi theo các ngươi!”.

Kiếm quang tiêu tán, Âm Vô Khuyết và Bạch Linh bị bốn đạo kiếm khí khủng bố kia diệt sát. Cả hai lập tức bốc hơi, ngay cả một chút dấu vết cũng không lưu lại.

Một tên lão giả hừ một tiếng: “Bầu trời hả? Ngươi là ma đầu, sau khi chết chỉ có đường xuống Địa ngục, còn muốn lên trời hay sao?”.

Ba tà đạo đã chết, ở các chiến trường khác trong sơn trang, tà đạo Linh Kiếm Sư bị liên quân sáu gia tộc dồn vào mấy tòa đình viện. Vô số nhân thủ bị giết, việc tiêu diệt hoàn toàn chỉ còn là vấn đề thời gian.

Tình thế của Chú Kiếm sơn trang biến chuyển đến chóng mặt. Xa xa, sáu Linh Kiếm Sư cửu giai đang nhìn về phía Mạc Thiên.

“Mạc gia chủ, chúng ta đã giúp quý trang diệt trừ tà ma ngoại đạo, quý trang định xử lý thế nào?” Dư lão cao giọng nói.

Sắc mặt Mạc Thiên lạnh như băng hỏi: “Các ngươi muốn ta phải thế nào?”.

“Tứ Linh Đồ, Linh Kiếm tuyệt phẩm. Ngoài ra quý trang còn giao nộp tất cả Linh Kiếm trung phẩm, tất cả khoáng mạch tuyệt phẩm, tất cả sách quý về Kiếm quyết, bí pháp đúc kiếm, sau đó Mạc gia phải di dời xuống phía Nam bổn châu.”

“Hóa ra là muốn ta giao cơ nghiệp mấy trăm năm của Mạc gia, các ngươi nghĩ rằng điều đó có thể ư?”. Sắc mặt Mạc Thiên lạnh lùng nhìn sáu tên tự xưng là chính đạo Thái Đẩu với vẻ ghê tởm.

Dư lão mỉm cười: “Xem ra Mạc gia chủ không muốn giải quyết trong hòa bình, vậy thì đành xin lỗi rồi.”

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Trên trăm thân ảnh xuất hiện bốn phía vây quanh Mạc Thiên, tất cả đều là Linh Kiếm Sư Lục giai. Hơn một trăm người tạo thành một kiếm trận lớn, bao vây Mạc Thiên chặt chẽ.

Dư lão nghiền ngẫm nhìn qua Mạc Thiên: “Đây chính là một trăm lẻ tám Thiên La Địa Võng kiếm trận chuẩn bị riêng cho Mạc gia chủ. Ta biết rõ Mạc gia chủ hiện giờ đã tu luyện thành công Thiêu Tâm bí thuật, nhưng không biết ngươi có thể thi triển được bao nhiêu lần?”.

Mạc Thiên hừ lạnh một tiếng: “Ngươi có thể thử xem!”.

Vừa nói dứt lời, từng tiếng kêu thảm thiết lập tức vang tới, hơn mười tên Linh Kiếm Sư Lục giai đứng gần Mạc Thiên đều bốc lên hỏa diễm. Chúng bị tâm hỏa thiêu đốt, lập tức tẩu hỏa nhập ma.

“Bày trận! Giết!”.

Những tên Linh Kiếm Sư Lục giai này rõ ràng đã được sáu gia tộc huấn luyện thành tử sĩ, đối mặt với thảm cảnh của đồng bọn lại tỏ ra thờ ơ. Những người còn lại lập tức vận chuyển kiếm trận đánh về phía Mạc Thiên.

Mạc Thiên vừa mới thi triển Thiêu Tâm bí thuật, vẻ trắng xám trên khuôn mặt lại càng đậm thêm vài phần, thân thể khẽ run lên nhè nhẹ, hiển nhiên đã là nỏ mạnh hết đà. Đối mặt với kiếm trận trước mặt, lão trừng mắt, khẽ quát thêm một lần: “Thiêu tâm!”.

Lại có hơn mười tên Lục giai Linh Kiếm Sư toàn thân bốc cháy, rời khỏi trận đấu.

Khóe miệng Mạc Thiên rớm máu, thấp giọng thét lên: “Thiêu tâm!”.

Lúc này chỉ còn vài tên Lục giai Linh Kiếm Sư bị dẫn động tâm hỏa, tẩu hỏa nhập ma.

Thân thể Mạc Thiên lảo đảo một cái, ngã nhào xuống đất, một chân quỳ trên đất, Linh kiếm chống xuống đất để đỡ thân thể, khàn giọng than nhẹ: “Thiêu tâm!”.

Lần này mấy tên Lục giai Linh Kiếm Sư cảm thấy trong lòng chấn động, nhưng chúng nhanh chóng áp chế được, không một ai bị tẩu hỏa nhập ma.

Kiếm trận đã triển khai, hơn mười đạo kiếm quang bén nhọn hướng thẳng đỉnh đầu Mạc Thiên điên cuồng chém xuống. Đúng lúc đó Linh Kiếm tuyệt phẩm Xích Tiêu trong tay Mạc Thiên đột nhiên phóng ra một luồng linh áp đáng sợ. Một ngọn lửa nóng bỏng vô hình lan ra bốn phương tám hướng như muốn quét sạch tất cả. Hơn mười đạo kiếm quang bén nhọn va phải ngọn lửa lập tức tiêu tán, ánh lửa bao trùm lên kiếm trận.

Sáu Linh Kiếm Sư cửu giai trông thấy một màn như vậy thì đồng tử co rút lại. Tôn lão giận dữ hét lên: “Hắn bị thương như vậy mà còn dám vận dụng toàn bộ linh lực trong Linh Kiếm tuyệt phẩm! Thật đúng là một tên điên! Làm như vậy chẳng khác nào phế bỏ thanh Linh Kiếm!”.

Khi ánh lửa biến mất, bên cạnh Mạc Thiên xuất hiện một khoảng trống có phạm vi trăm trượng. Ở trong phạm vi này, dù là người hay vật, đều bị bốc hơi không còn, chỉ để lại một khoảng trống đáng sợ.

Dư lão vội lao đến trước mặt Mạc Thiên, đánh ra một chưởng khiến hơi thở của lão càng trở nên mong manh. Lão nắm chặt Xích Tiêu Kiếm trong tay.

Lúc này hồng quang bao quanh Xích Tiêu Kiếm đã ảm đạm đi rất nhiều, linh lực yếu ớt vô cùng, thậm chí còn không bằng một thanh Linh Kiếm hạ phẩm. Bên trong tựa như Kiếm Linh đã không còn tồn tại! Coi như thanh kiếm này đã bị hủy hoại.

“Khốn kiếp! Đây chính là Linh Kiếm tuyệt phẩm sao?”.

Dù Dư lão có giỏi nhẫn nhịn đến mấy cũng nổi trận lôi đình. Lão ta liều mạng tính kế, cái giá phải trả là sự hy sinh quá lớn, mà chỉ vì thanh Linh Kiếm tuyệt phẩm này sao?.

“Ta muốn giết ngươi!”.

Dư lão tức giận chém một đạo kiếm khí ra, nhưng một thân ảnh bất ngờ xuất hiện chắn trước người Mạc Thiên, đỡ lấy toàn bộ đạo kiếm khí. Tuy vậy, thân ảnh đó lại một lần nữa bị đánh bay ngược về phía sau, đập mạnh vào tường, rơi xuống đất, hóa ra chính là gã Linh Kiếm Sư bát giai áo đen vừa rồi theo sau Mạc Thiên.

Sau khi chém ra kiếm này, Dư lão cũng đã lấy lại được bình tĩnh. Trong lòng cảm thấy may m��n, may mắn là chiêu kiếm này đã bị ngăn lại. Nếu thật sự giết chết Mạc Thiên thì việc cướp đoạt Chú Kiếm sơn trang sẽ gặp phải rất nhiều phiền toái.

“Người đâu! Đánh gãy tay chân toàn bộ người của Chú Kiếm sơn trang, phế bỏ đan điền, sau đó nhốt vào địa lao! Mặt khác, áp giải tất cả cao tầng trong sơn trang đến phòng nghị sự!”. Dư lão lớn tiếng ra lệnh.

“Dư huynh, Mộ gia và Liễu gia nên xử lý thế nào bây giờ?”. Tôn lão đi tới hỏi.

Dư lão thoáng suy nghĩ một chút: “Hai nhà này trước đây luôn im lặng, việc chúng ta làm cũng chỉ vì Chú Kiếm sơn trang, không cần gây quá nhiều thù oán. Mấy lão bất tử của hai nhà này rất khó đối phó!”.

“Kẻ nào! Đứng lại!”.

Một tiếng quát hoảng sợ đột nhiên từ xa truyền đến, tiếp theo đó là từng tiếng kêu thảm thiết, âm thanh liên tiếp từ xa nhanh chóng tới gần.

Phịch!

Một thi thể từ trên cao rơi xuống, hiện ra trước mặt Dư lão và những người khác, hai mắt vẫn trợn trừng nhìn bầu trời, máu phun ra từ khí quản đứt lìa, như bị dã thú cắn xé.

Đột ngột có một thân ảnh không biết từ lúc nào đã đứng trên nóc nhà phía xa, tựa như đang hóng gió. Ngoại trừ một nửa khuôn mặt đã bị chiếc mặt nạ màu bạc che khuất, thì những bộ phận còn lại lộ ra, loáng thoáng có thể đoán người này là một thanh niên chưa quá hai mươi tuổi.

Đồng tử của Dư lão và những người khác đột nhiên co rút lại mãnh liệt. Với linh giác của bọn họ mà lại không hề cảm ứng được có người đến gần! Thế nhưng, người thần bí đột nhiên xuất hiện kia trên người lại không hề có chút dao động linh lực nào của một Linh Kiếm Sư!

Phía xa Liễu Thanh Lâm đứng cùng Mộ Lôi thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng thì cũng vượt qua được rồi."

Mộ Lôi kinh ngạc liếc nhìn Liễu Thanh Lâm hỏi: "Người này là ai, ngươi biết hắn ư?"

Liễu Thanh Lâm đột nhiên hô hấp ngưng trệ, chỉ ấp úng được hai tiếng rồi thôi. Cũng may là bây giờ Mộ Lôi cũng vì sự xuất hiện đột ngột của người thần bí mà bị hấp dẫn, nên cũng không hỏi nhiều. Mộ Lôi lo lắng nói: "Có thể vượt qua vòng vây của Linh Kiếm Sư của sáu gia tộc phong tỏa thì ít nhất cũng là cường giả bát giai! Nhìn tuổi hắn thì vẫn còn rất trẻ, không biết hắn có thù oán gì với Chú Kiếm sơn trang mà lại dính vào vũng nước đục này."

Nhìn thân ảnh thẳng tắp đang đứng trên nóc nhà, sáu Linh Kiếm Sư cửu giai đều vô cùng kiêng kị. Dư lão hướng ánh mắt về phía một gã Linh Kiếm Sư bát giai đứng cách đó không xa. Gã Linh Kiếm Sư bát giai lập tức lắc mình lao tới, lao thẳng về phía người thần bí.

Người thần bí khẽ lướt người, bên dưới dường như có một đám mây xanh nhàn nhạt chợt lóe lên, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ, một khắc sau đã xuất hiện ở phía xa, đối diện với tên Linh Kiếm Sư bát giai kia.

Tên Linh Kiếm Sư bát giai kia sợ đến chết khiếp, hoàn toàn không kịp phản ứng liền bị người thần bí bóp lấy cổ.

Hai thân hình vừa tiếp xúc lại tách ra, thân ảnh người thần bí lập tức xuất hiện trên tường viện, trong tay nắm một khối thịt đầm đìa máu. Mà tên Linh Kiếm Sư bát giai đang dùng tay ôm lấy cổ họng đã bị thủng một lỗ lớn, giãy dụa trên mặt đất.

Tê…

Nhìn thấy cảnh kinh khủng như vậy, t��t cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh. Bản thân là Linh Kiếm Sư đã quen với việc dùng Linh Kiếm chém giết, nay chứng kiến đồng bọn bị người khác dùng tay không bóp nát cổ họng. Phương pháp giết người dã man và đẫm máu như vậy có lẽ cả đời họ chưa từng chứng kiến.

Càng khiến người ta sợ hãi vì đây chính là một Linh Kiếm Sư bát giai chân chính! Một Linh Kiếm Sư bát giai như vậy mà chẳng khác gì một con mèo con, chó con, bị người ta tùy tiện bóp nát cổ họng. Cảnh tượng này vượt ra khỏi nhận thức của tất cả mọi người.

Dư lão hít sâu một hơi, lớn tiếng quát hỏi: “Ngươi là ai? Tới đây vì chuyện gì?”.

Người thần bí lạnh lùng nhìn lão, thản nhiên đáp hai chữ: “Giết người!”.

Thanh âm thản nhiên phát ra, một luồng sát khí bao phủ lên toàn trường. Dù cho bất cứ ai cũng không dám nghi ngờ, đều coi lời nói này là sự thật.

Ánh mắt Dư lão run lên, bình tĩnh nói: “Như vậy là ngươi muốn đối địch với sáu đại thế gia sao?”.

Người thần bí không trả lời, dùng hành động để chứng minh lời nói của mình. Thân hình chợt biến mất, một lần nữa xuất hiện phía sau sáu Linh Kiếm Sư cửu giai.

“Cuồng vọng!”.

Dư lão hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn hai Linh Kiếm Sư cửu giai bên cạnh, lập tức tiến lên một bước, một kiếm chém ra.

Hai đạo kiếm khí sáng chói hiện ra như hai con Giao Long, lao tới đầu người thần bí.

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, đề nghị không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free