(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 67:
“Đừng trách cha con, gánh vác gia nghiệp lớn như vậy, ông ấy chịu áp lực không nhỏ đâu. Việc trục xuất con khỏi sơn trang chắc chắn không phải là ý muốn của ông ấy. Bây giờ con sống tốt, lại đạt được thành tựu như vậy, ta nghĩ việc con muốn trở về Mạc gia sẽ không còn là chuyện khó nữa.” Liễu Thanh Lâm cảm nhận được nỗi lòng dậy sóng của Mạc Vấn, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Mạc Vấn lắc đầu: “Nhị bá không cần nói đỡ, chuyện này khó mà nói trước được. Cháu phải ở đây chăm sóc mẹ thêm một thời gian. Khi nào mẹ cháu khỏe lại rồi, hãy tính chuyện đó sau.”
Liễu Thanh Lâm liếc Mạc Vấn rồi thở dài: “Vậy cũng tốt, cứ chờ mẹ con khỏe hẳn rồi tính.”
“Về việc giấu kín thân phận của cháu, xin nhờ nhị bá giúp đỡ.” Mạc Vấn nói thêm.
Liễu Thanh Lâm cười cười: “Chuyện này con cứ yên tâm. Nếu để mọi người biết Quỷ Kiếm Mạc Vấn đang ở Ngọc Liễu Sơn Trang, e rằng toàn bộ giới Linh Kiếm Sư sẽ san bằng cả Liễu gia mất. Thân phận của con, ta sẽ giúp con giữ kín. Cứ yên tâm chăm sóc mẹ thật tốt.”
Dù Ngọc Liễu Sơn Trang gặp biến cố lớn lần này, nhưng cũng không xảy ra đại loạn, mọi chuyện nhanh chóng lắng xuống. Tuy nhiên, sang ngày thứ hai, một thanh niên mang chiếc mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt đã được Liễu Thanh Lâm cho gia nhập sơn trang, trở thành một thành viên mới. Nghe nói Liễu Thanh Lâm và cha của thanh niên kia là huynh đệ kết nghĩa. Vì người bạn đã mất, con của ông ấy mới tìm đến Liễu Thanh Lâm nhờ giúp đỡ. Đệ tử sơn trang dù có nghi ngờ, nhưng vì sợ gia chủ tức giận nên cũng không dám tìm hiểu sâu, đành chấp nhận thành viên mới này.
Thoáng cái đã qua mấy ngày, Mạc Vấn lúc này đang ở trong một đình viện ngay sát bên đình viện của Liễu Tuệ Tâm, ngày ngày quấn quýt bên mẹ không rời. Mỗi ngày, cuộc sống của hắn đều bắt đầu bằng việc tự tay chăm sóc mẹ. Người con trai tưởng đã chết mà cuối cùng vẫn còn sống khỏe mạnh như vậy, khiến mọi khúc mắc trong lòng Liễu Tuệ Tâm tan biến, cơ thể bà cũng có chuyển biến tốt đẹp rõ rệt. Chỉ mới ngày thứ tư, bà đã có thể xuống giường đi lại dưới sự dìu dắt của Mạc Vấn. Thật không thể không nói, sự mạnh mẽ của người mẹ chính là nhờ vào đứa con của mình.
“Vấn nhi, chờ mấy ngày nữa mẹ khỏe hơn, chúng ta hãy cùng về sơn trang đi. Dù sao nơi đây cũng không phải nhà của chúng ta. Cha con mà thấy con còn sống khỏe mạnh như thế này chắc sẽ mừng lắm đó.”
Liễu Tuệ Tâm đang được con trai đỡ ngồi trên giường, đột nhiên cất tiếng nói.
Mạc V��n ương bướng đáp: “Cứ chờ mẹ bình phục hoàn toàn rồi nói sau.”
“Vậy cũng được, nếu cha con thấy ta ra nông nỗi này thì không biết ông ấy có bị hù chết không nữa.” Liễu Tuệ Tâm gật đầu, thở dài nói. Bà đưa tay khẽ sờ lên gò má. Dù sắc mặt bà hiện giờ đã hồng hào hơn trước, nhưng vẻ tiều tụy tích lũy bấy lâu không thể biến mất nhanh đến thế được.
Trong lòng Mạc Vấn có chút xót xa bèn nói: “Mẹ, con đã nhờ Nhị bá tìm kiếm linh vật dưỡng nhan và kéo dài tuổi thọ cho mẹ rồi, chắc hẳn sẽ nhanh chóng có tin tức thôi. Đến lúc đó, con nhất định sẽ giúp mẹ khôi phục lại dung nhan trẻ trung như xưa.”
“Ha ha, mẹ đã sắp năm mươi rồi, còn mong trẻ trung gì nữa chứ? Chỉ cần bình phục như trước là mẹ đã mãn nguyện lắm rồi. Vấn nhi, con cũng đừng làm Nhị bá khó xử. Mẹ hiểu rất rõ, những linh vật kia đều là thứ có tiền cũng không mua được, con ngàn lần đừng cưỡng cầu.” Liễu Tuệ Tâm kéo tay Mạc Vấn, ân cần dặn dò, giống như một người mẹ lo sợ con mình sẽ đi vào con đường lầm lạc, không lối về vậy.
Mạc Vấn chỉ cười mà không nói gì thêm.
Ngày hôm sau, Liễu Thanh Lâm bỗng cho người hầu đến chuyển lời, muốn gặp hắn để trao đổi một vài chuyện. Trong lòng Mạc Vấn xao động, hắn biết rõ chuyện này chắc chắn có liên quan đến mình.
Vừa bước vào phòng Liễu Thanh Lâm, Mạc Vấn hỏi ngay: “Nhị bá, đã có tin tức gì rồi sao?”
Liễu Thanh Lâm đang ngồi ở bàn đọc sách bèn đứng dậy, đưa mấy tờ giấy cho hắn: “Đây là tin tức tình báo sơn trang vừa thu thập được, tổng cộng có năm thứ quý hiếm. Trong đó, chỉ có hai loại là có thể lấy được, con xem qua một lượt đi.”
Mạc Vấn cầm lấy, lần lượt xem từng cái một.
“Ở trong Kỳ Trân Các hoàng thất nước Triệu có hà thủ ô đã hóa hình người.”
“Ở thành Lôi Châu Phong Hỏa có Thiên Sơn Tuyết Liên.”
“Tại núi lửa Dương Châu xuất hiện Địa Phế Hỏa Liên Tử.”
“Ở Bá Kiếm Sơn Trang – Bá Châu có Ôn Ngọc vạn năm.”
“Ở Du Châu – Cửu Độc Trại có Sâm Vương ngàn năm.”
“Trong năm thứ quý hiếm này, chỉ có Thiên Sơn Tuyết Liên và Địa Phế Hỏa Liên Tử là dễ dàng đoạt được. Gần đây, Liệt Vân bảo ở Dương Châu đã thống nhất tất cả các thế lực chính – tà để đánh chiếm Hỏa Diễm Trại. Ta đoán thực lực của Hỏa Diễm Trại sẽ không chống cự được bao lâu nữa, con có thể thừa dịp hỗn loạn mà lấy Địa Phế Hỏa Liên Tử. Còn Phong Hỏa Liên Thành chỉ lấy việc làm ăn buôn bán làm trọng nên chỉ cần con trả một cái giá khiến họ hài lòng thì cũng có thể đổi lấy Thiên Sơn Tuyết Liên.” Liễu Thanh Lâm giải thích.
Mạc Vấn khẽ nhếch môi cười. Hai nơi đó sao? Nhị bá cũng đã quá coi thường hắn rồi. Trừ hoàng thất nước Triệu có Kiếm Thánh Bạch Mộ Phong tọa trấn ra, bốn nơi còn lại hắn đều có thể đến được.
“Vấn nhi tạ ơn nhị bá, kính xin nhị bá chiếu cố mẫu thân vài phần.”
Liễu Thanh Lâm khẽ gật đầu: “Con phải cẩn thận, nếu chuyện không thể làm thì đừng cưỡng cầu, mẹ con sẽ không trách con đâu.”
Trong lòng Mạc Vấn đau nhói. Hắn phải nhanh chóng tìm linh vật kéo dài thời gian. Nếu không phải vì hai năm qua nhớ thương hắn mà mẫu thân mặc kệ dung mạo tàn phai, tâm tư đã chết lặng, nguyên khí và thân thể đều đã khô kiệt. Hiện tại, tưởng chừng mẫu thân đã khá hơn nhiều nhưng thật ra khác gì hồi quang phản chiếu. Với tình hình hiện tại, không biết mẫu thân có thể sống quá ba năm hay không.
“Sơn trang có một thớt Yến Vân Bảo Mã, ngày đi ngàn dặm, đêm đi tám trăm dặm, hẳn là có thể giúp con đến Hỏa Diễm Trại trước khi n�� bị công phá.”
“Đa tạ Nhị bá, vậy con lên đường ngay đây.”
***
Kể từ khi Kiếm hội Thái Hồ của nước Triệu kết thúc, giang hồ trở nên loạn lạc. Các thế lực chính – tà công phạt lẫn nhau để phát triển địa bàn, dường như mỗi giây phút trôi qua đều có máu đổ. Mạc Vấn cưỡi Yến Vân Bảo Mã thẳng tiến mục tiêu. Trên đường đi, hắn gặp không dưới ba mươi trận giao chiến lớn nhỏ. Việc chính tà công phạt lẫn nhau xen lẫn những mưu đồ phức tạp, khiến thật khó để phân rõ ai chính ai tà, có chăng đều vì mục tiêu giành lợi ích.
Vì thế, khi Mạc Vấn còn chưa tới mục tiêu, một cái tên mới đã vang danh giang hồ. Hắn được gọi là Ngân Diện Kiếm Khách. Không ai biết tên thật của hắn là gì, chỉ biết hắn luôn đeo một chiếc mặt nạ bạc, trên người không tỏa ra khí tức Linh Kiếm Sư, nhưng thân thủ lại cực mạnh. Bất kỳ ai khiêu khích hắn đều bị một kiếm chém chết. Cho đến nay, chưa có ai buộc hắn phải sử dụng đến chiêu kiếm thứ hai. Sau này, dù là chính đạo hay tà đạo, chỉ cần nhìn thấy một kiếm khách cưỡi bảo mã ��eo mặt nạ bạc đi tới, mọi người đều rối rít lảng tránh.
Mạc Vấn đi không ngừng nghỉ, ngựa không dừng vó. Đến ngày thứ bảy, hắn đã phi tới Hỏa Diễm Sơn – Hỏa Diễm Trại. Vào giờ khắc này, Hỏa Diễm Trại đã bị Liệt Vân bảo ở Dương Châu cùng nhiều thế lực chính – tà vây khốn hơn nửa tháng. Toàn bộ phòng tuyến bên ngoài đã rơi vào tay đối phương, trại chủ Hỏa Diễm chỉ có thể gắng hết sức chống cự. Việc mất thành chỉ còn là vấn đề sớm muộn.
Dưới đỉnh Hỏa Diễm Sơn, trong bộ chỉ huy liên minh tiến đánh Hỏa Diễm Trại, Liệt Vân bảo chủ hăng hái chỉ vào một sườn núi giữa những tòa kiến trúc và nói: “Hỏa Diễm Trại đã sức tàn lực kiệt. Hôm nay, chúng ta sẽ giáng một đòn cuối cùng, tấn công thẳng vào Hỏa Diễm Trại!”
“Liệt bảo chủ nói rất đúng, không thể để Hỏa Diễm Trại có cơ hội nghỉ ngơi. Địch lão nhân ngày thường ép người quá đáng. Giờ ta muốn xem lão dựa vào cái gì mà ngạo mạn.” Một Linh Kiếm Sư thất giai nói.
Một vị Linh Kiếm Sư bát giai đột nhiên hỏi: “Bọn Hỏa Diễm Trại hoành hành hơn mười năm ở Dương Châu, nắm vô số tài phú trong tay, không biết sẽ phân phối thế nào đây?”
Liệt Vân bảo chủ vừa vung tay tỏ vẻ hào phóng vừa nói: “Liệt Vân bảo ta chỉ cần Địa Phế Hỏa Liên Tử, còn những vật phẩm khác đều tùy các ngươi phân phối.”
Các gia chủ khác chỉ nhíu mày, hiển nhiên ai cũng biết Địa Phế Hỏa Liên Tử là bảo vật trân quý nhất của Hỏa Diễm Trại. Không ngờ Liệt Vân bảo lại lấy đi mất, nhưng ai bảo Liệt Vân bảo là thế lực lớn? Bọn họ chỉ đành nhắm mắt cho qua.
“Báo!” Một gã đệ tử thế gia bước nhanh đến, một gối quỳ xuống đất: “Tường Hỏa Diễm Trại đã bị phá, phe ta đã đánh vào bên trong. Cuộc chiến đấu đang tiếp tục trên từng con đường.”
Các gia chủ sau một lúc lấy lại tinh thần, Liệt Vân bảo chủ cười ha hả thốt lên: “Hay lắm, chúng ta cũng nên xông đến “chiếu cố” cho lão già họ Địch kia!”
Tất cả gia chủ các thế lực tiến lên trên núi. Chỉ sau một lát, chúng đã đến được bên ngoài tường Hỏa Diễm Trại. Tường trại ngày xưa cao nguy nga tráng lệ nay đã tan hoang, đổ nát, khắp nơi là những bức tường đổ, thi thể lẫn máu tươi nằm ngổn ngang, trông thật ghê rợn. Bên trong tường trại, tiếng kêu vang trời. Từng đạo kiếm khí bay lên, làm chấn động thiên địa linh khí trên bầu trời Hỏa Diễm Trại.
“Liệt lão nhân! Có dám cùng Địch Long ta đại chiến một trận!”
Một bóng người xông lên tầng cao nhất Hỏa Diễm Trại, linh khí nồng đậm chấn động rồi loãng dần. Đó là một Linh Kiếm Sư Cửu giai! Sau lưng lão có bốn người: một Linh Kiếm Sư bát giai, ba Linh Kiếm Sư thất giai. Cả người bọn họ đều dính máu, hiển nhiên vừa trải qua một trận đại chiến.
“Địch lão nhân, ngươi đã muốn chết nhanh đến vậy thì chúng ta sẽ thành toàn cho ngươi!” Liệt Vân bảo chủ cười dài một tiếng, rồi phóng người lên.
Theo sát sau lưng lão là các thế gia, gia tộc khác.
Bên dưới chiến trường, cũng có bảy tám đạo thân ảnh xuất hiện, khí tức cường đại. Tất cả đều là Linh Kiếm Sư bát giai. Cộng thêm các gia chủ của các đại thế gia, ước chừng sáu vị Linh Kiếm Sư bát giai và gần hai mươi Linh Kiếm Sư thất giai đang vây quanh một Linh Kiếm Sư Cửu giai cùng các thủ hạ của hắn.
Chỉ thấy Linh Kiếm Sư Cửu giai tóc đỏ như lửa, cả người trông như một đầu sư tử lửa. Lão căm tức nhìn Liệt Vân bảo chủ: “Các ngươi đúng là một đám chính – tà ô hợp, ngoài việc dùng làm pháo hôi, thật chẳng có công dụng nào khác.”
Liệt Vân bảo chủ hừ lạnh một tiếng: “Địch lão nhân, giờ đây ngươi tranh cãi suông còn ý nghĩa gì sao? Hôm nay chính là ngày mà Hỏa Diễm Trại – Dương Châu bị xóa sổ.”
“Muốn diệt Hỏa Diễm Trại của ta, không dễ dàng như vậy đâu! Ta – Địch Long dẫu có chết cũng muốn kéo theo các ngươi làm đệm lưng! Giết!” Linh Kiếm Sư Cửu giai phẫn nộ quát lên một tiếng, kiếm khí toàn thân đỏ rực như Hỏa Vân tuôn ra, hướng về phía trước quét ngang một kiếm.
Chiến đấu cùng một Linh Kiếm Sư Cửu giai thì chỉ có một kết cục là bị tiêu diệt. Linh Kiếm Sư Cửu giai tuy rất cường đại, nhưng đối mặt với số lượng lớn mà không có quá nhiều sự chênh lệch thì không thể xoay chuyển đại cục. Dù Liệt Vân bảo chủ là bá chủ một phương cũng phải trả một cái giá cực đắt. Hai Linh Kiếm Sư bát giai đã chết, những người còn lại đều bị thương. Linh Kiếm Sư thất giai thì càng thảm hơn, chết quá nửa. Trong đó có cả nhiều gia chủ của các thế gia.
“Thật đúng là cứng đầu! Đệ tử Liệt Vân bảo nghe lệnh! Gặp người của Hỏa Diễm Trại thì giết hết, không cần hỏi tội!” Liệt Vân bảo chủ ôm lấy vai trái đang chảy máu xối xả, lớn tiếng quát.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, đây chính là điều cơ bản mà người bước chân vào giang hồ phải hiểu. Các đệ tử âm thầm tuân lệnh, toàn bộ người của Hỏa Diễm Trại, không kể nam nữ, già trẻ, thậm chí trẻ mới sinh cũng đều phải giết sạch! Toàn bộ Hỏa Diễm Trại biến thành một địa ngục trần gian, máu chảy thành sông, thi thể chất cao như núi.
Mạc Vấn vừa kịp tới Hỏa Diễm Trại, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Hai bàn tay hắn đột nhiên nắm chặt lại, nhưng rất nhanh sau đó lại buông lỏng.
“Van xin các ngươi, đừng giết con ta! Ngươi muốn ta làm gì cũng được! Chỉ xin các ngươi ngàn vạn lần đừng giết con ta…”
Cách đó kh��ng xa, một gã trẻ tuổi đứng trước một thiếu phụ đang quỳ dưới đất, gương mặt đau khổ cầu xin. Nàng ta đang trốn trong giếng thì bị bắt được. Trước mặt là vài đệ tử thế gia trẻ tuổi, trong tay đang cầm một đứa nhỏ còn bọc tã lót, gã mặc nhiên tung hứng nghịch ngợm, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười đùa.
“Chuyện gì cũng được sao?” Một đệ tử trẻ tuổi cười gian hỏi.
“Đúng, đúng! Chỉ cần các ngươi buông tha cho con của ta!” Thiếu phụ dập đầu xuống đất, máu tươi trên trán đã đầm đìa.
“Vậy được.” Lập tức tên đệ tử trẻ tuổi đá thanh kiếm đã nhuốm máu dưới chân đến trước mặt người thiếu phụ, chuôi kiếm hướng về phía nàng.
“Ngươi cởi quần áo ra, cầm cái này diễn cho chúng ta xem. Nếu chúng ta cao hứng, biết đâu có thể tha cho thằng nhãi con này một mạng.”
“Đúng, đúng! Lại đây cho chúng ta nhìn xem yêu nữ tà đạo ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!” Lập tức vài kẻ trẻ tuổi lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.
Thiếu phụ kia toàn thân run rẩy, trên mặt tái nhợt không còn một tia huyết sắc.
“Nhanh lên! Chúng ta không có nhiều thời gian ở đây để phí sức với ngươi đâu!” Tên trẻ tuổi kia một tay nâng đứa nhỏ bọc trong tã, đặt lên phía trên miệng giếng.
“Đừng làm vậy!” Thiếu phụ hét lên một tiếng, bàn tay run rẩy cởi áo, kéo dây lưng ra. Nước mắt rơi xuống lẫn những giọt máu chảy qua gò má, hiện lên vẻ đẹp diễm lệ khác thường.
Thế nhưng hành động và cử chỉ của nàng chỉ càng làm thỏa mãn dục vọng tà ác trong lòng bọn chúng. Vài tên đệ tử trẻ tuổi cười ha hả, không ngừng thúc giục nàng.
“Mau cởi, mau cởi! Đầu tiên cởi áo ra! Đúng rồi! Oa, thật đúng là ngực của nữ nhân đang có sữa, “hàng” của ngươi cũng ghê gớm thật!”
“Dùng sức nắm lấy ngực của mình! Nhanh lên chút nữa đi! Oa! Ra đi, ra đi!”
“Ta nghe nói sữa người chính là đại bổ âm dương, là Thánh Dược của nhân gian. Liệt huynh, ngươi có muốn nếm thử không?”
“Uống cái con mẹ ngươi! Ngươi muốn uống thì ngươi uống đi!” Một tên trẻ tuổi cười mắng.
Tên trẻ tuổi vừa đề nghị xong liền cười ha hả nói: “Vậy tiểu đệ mà từ chối thì là b���t kính rồi.”
Tên đệ tử trẻ tuổi khẽ xoay hai tay, lao nhanh tới thân hình trần trụi của người thiếu phụ. Bên cạnh hắn là một đám người bị dục hỏa thiêu cháy vội vã theo sau, tất cả cùng tiến tới.
“Một bầy súc vật.” Tên trẻ tuổi được gọi là Liễu huynh cười mắng một tiếng, cùng lúc nhẹ nhàng buông tay. Đứa nhỏ mới sinh liền rơi xuống giếng, một tiếng “tõm” vang lên, tiếng khóc của đứa nhỏ cũng theo đó biến mất.
Những chuyện tương tự như vậy vẫn diễn ra ở khắp mọi nơi hẻo lánh trong Hỏa Diễm Trại. Hành hạ cho đến chết, gian dâm liên tục, không ai đứng ra ngăn cản. Theo ý nghĩ bọn chúng, điều này xảy ra cũng là chuyện bình thường.
Hai tay Mạc Vấn nắm chặt, rồi rốt cuộc cũng buông ra. Hắn từ từ cởi chiếc mặt nạ bạc cho vào Kiếm nang, nhặt bừa một thanh kiếm vô chủ trên mặt đất, bước nhanh về phía lửa cháy trong trại.
“Ngươi là người phương nào?”
Lập tức một đệ tử thế gia phát hiện ra Mạc Vấn từ ngoài đến. Gã tiến lên quát hỏi, nhưng đáp lại hắn lại là một luồng hàn quang. Trong mắt tên đ�� tử hiện lên vẻ sợ hãi, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đầu đã lìa khỏi cổ.
“Có địch tập kích! Có địch tập kích! Ở đây có một kẻ rất lợi hại.”
Lại có mấy đệ tử danh gia lớn tiếng kêu gọi đồng bọn tới.
Mạc Vấn ngẩng đầu lên, mái tóc đen tung bay trong gió, gương mặt không chút cảm xúc. Một kiếm chém ra, mấy đệ tử thế gia bị phân làm hai đoạn. Thân thể chúng bị chém văng ra xa, đập lên tường viện.
“Quỷ Kiếm Mạc Vấn! Là Quỷ Kiếm Mạc Vấn! Đại Ma Đầu đến rồi!”
Rốt cuộc cũng đã có người nhận ra hắn, kinh sợ gào thét. Không một tên nào dám xông lên, cả đám rối rít lui về phía sau, tranh nhau chạy trốn.
Nhưng dường như Quỷ Kiếm Mạc Vấn không để bọn chúng có cơ hội chạy trốn. Hắn bước từng bước một, tưởng chừng rất chậm chạp, nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh khủng. Chỉ thấy lúc trước hắn vẫn còn cách mấy trượng, nhưng một khắc sau lại đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt! Hàn quang chợt lóe lên, vô số thủ cấp bay lên không trung.
Mạc Vấn thi triển Thanh Vân Bộ, một đường th��ng lao về phía trước. Tuy không dùng hết sức tấn công, nhưng bất cứ ai đứng trước mặt đều bị hắn một kiếm chém đầu. Tốc độ như vậy còn nhanh hơn cả tốc độ truyền tin. Phần lớn những người chưa kịp hiểu chuyện gì đều bị một kiếm của Mạc Vấn chém giết.
Trong sảnh nghị sự của Hỏa Diễm Trại, nơi nào có kỳ trân dị bảo đều được rào chắn lại. Linh kiếm thượng phẩm, hộ giáp đỉnh cấp, trân châu mã não, vàng bạc đá quý, cái nào cũng có.
“Kính thưa các vị gia chủ, tại hạ đã thống kê xong. Tổng cộng tại đây có tám thanh Linh kiếm thượng phẩm, ba trăm thanh Linh Kiếm trung phẩm, năm trăm bộ hộ giáp đỉnh cấp, ba khối khoáng mạch siêu phẩm, hơn trăm gốc linh thảo quý hiếm. Ngoài ra còn có một trăm bình đan dược các loại, năm mươi vạn lượng Hoàng Kim, một triệu tám trăm ngàn bạch ngân, mười hai rương châu báu, tổng giá trị trên trăm vạn Hoàng Kim.”
Một người trung niên tay cầm tờ giấy vừa hoàn tất công việc thống kê bèn thông báo cho mấy vị gia chủ.
Nghe được con số tài phú khổng lồ như thế, sự phiền muộn vì tổn thất quá lớn lần này của mấy vị gia chủ lập tức tan biến hết, tất cả đều vui vẻ ra mặt.
“Không ngờ Hỏa Diễm Trại lại béo bở như vậy. Đây chỉ là tiện tay tịch thu một cái trại chủ, còn chưa tính các sản nghiệp khác của Hỏa Diễm Trại. Một trận chiến này quả đúng là có giá trị!”
“Có Địa Phế Hỏa Liên Tử không?” Liệt Vân bảo chủ cất tiếng hỏi.
“Nó ở trong này.”
Người trung niên kia vội vàng dâng lên một chiếc hộp hàn thiếc được chế tạo tinh xảo.
Ánh mắt Liệt Vân bảo chủ hiện lên một tia cháy bỏng. Giờ đã có thứ này, việc đột phá lên Cửu giai đã nằm trong tầm tay! Lão duỗi hai tay ra muốn nhận lấy, nhưng đúng lúc ngón tay vừa chạm vào hộp hàn thiếc thì một đạo kiếm khí cực nhỏ đột nhiên phóng tới ngay bên cạnh, bắn thẳng vào giữa chiếc hộp hàn thiếc.
Một tiếng "bùm" trầm đục vang lên, chiếc hộp hàn thiếc bay ra bên ngoài. Một thân ảnh màu trắng hiện ra cách đó mấy trượng, đưa bàn tay trắng nõn bắt lấy chiếc hộp hàn thiếc.
Trong toàn bộ đại sảnh, sắc mặt tất cả các gia chủ thế gia đột nhiên biến sắc, ngước mắt nhìn kỹ chủ nhân của bàn tay nhỏ bé kia. Chỉ thấy một thiếu niên Kiếm Sư tuấn tú, tay nắm chặt chiếc hộp hàn thiếc, dung mạo động lòng người đứng đó, ánh mắt hài hước lướt qua từng khuôn mặt, đầy vẻ trêu tức.
Tất cả mọi người đều hoảng sợ hít sâu một hơi, lùi về phía sau.
Khuôn mặt Liệt Vân bảo chủ chuyển dần sang màu đỏ, thốt lên từng tiếng khó khăn: “Kiếm Băng – Hỏa, Nguyệt!”
Nguyệt đưa bàn tay trắng nõn vuốt ve chiếc hộp hàn thiếc, cười lạnh một tiếng: “Sao không gọi ta là yêu nữ Ma Môn nữa hả?”
Khuôn mặt Liệt Vân bảo chủ đầm đìa mồ hôi lạnh: “Không dám, Nguyệt tiên tử là băng cơ ngọc cốt, dung mạo xinh đẹp bậc nhất thiên hạ, sao có thể là yêu nữ được?”
“À, nhìn qua ngươi có vẻ thô kệch, hóa ra cũng rất có đầu óc.” Khóe miệng Nguyệt nhếch lên, lộ ra vẻ mỉa mai.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng đột nhiên có một người xông vào. Vì đang lo lắng nên hắn cũng không để ý thấy điều gì bất thường bên trong. Gã vội tiến đến trước mặt Liệt Vân bảo chủ bẩm báo: “Bảo chủ! Không xong rồi, Đại Ma Đầu Quỷ Kiếm Mạc Vấn đánh tới rồi.”
Toàn bộ đại sảnh im lặng đến mức cây kim rơi xuống cũng nghe thấy tiếng. Người nọ đợi một lúc vẫn không thấy gì, lấy làm lạ bèn ngẩng đầu lên. Hắn thấy phần lớn sắc mặt các gia chủ trở nên khó coi, đều nhìn tới một chỗ nên cũng nhìn theo. Khi thấy nơi đó có một thân ảnh màu trắng đang đứng, đôi mắt gã dường như lồi hẳn ra, người giật giật như động kinh kêu lên: “Nguyệt, Nguyệt, yêu nữ… Nguyệt!”
Trong nháy mắt, gã rơi vào hôn mê bất tỉnh.
*** Bản quyền bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.