(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 58:
Nhìn trận đấu kiếm trong đình, đôi mày liễu của thiếu nữ mặc lụa trắng khẽ cau lại. Cô ta nhìn bóng dáng trên kiếm đài, trong lòng dấy lên chút nghi hoặc: "Là hắn? Không đúng, khí tức không đúng."
Ánh mắt người thanh niên bên cạnh lóe lên: "Xem khí tức này, quả đúng là thích khách hôm qua lẻn vào Danh Kiếm sơn trang. Không ngờ giờ đây hắn còn dám hiện thân."
Nghe lời tự hỏi của thiếu nữ mặc lụa trắng, anh ta quay đầu lại hỏi: "Vân sư muội biết hắn sao?"
Thiếu nữ mặc lụa trắng khẽ gật đầu, ngoài miệng lại nói: "Không phải người đó."
Câu trả lời khiến người thanh niên có chút khó hiểu, nhưng y nhanh chóng ngộ ra điểm mấu chốt. Đôi mắt sáng bừng lên, y nói: "Nàng nói hắn cải trang thành người khác sao? Đúng rồi, thảo nào ta cứ thấy hắn có vẻ ngoài thanh tú như tiểu thư khuê các, hóa ra là dịch dung. Ha ha, xem ra vị này rất có thể là truyền nhân 'Nguyệt' của Dục Kiếm Môn rồi. Nàng ta thật là tuyệt vời, ta rất mong chờ được thấy dung mạo thật của nàng. Nghe nói dung mạo nàng này không hề thua kém sư muội, cũng là tuyệt sắc nhân gian. Không biết là thật hay giả."
Nói xong, người thanh niên đưa mắt liếc nhìn thiếu nữ mặc lụa trắng. Y thấy thần sắc đối phương lạnh nhạt, không có vẻ ghen ghét như trong tưởng tượng nên trong lòng có hơi hụt hẫng. Nhưng y nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi lại nhìn lên kiếm đài.
Ở phía bên kia Quan Kiếm đình, đôi mày liễu của Mộ Thanh Thanh khẽ cau lại, ngắm nhìn bóng dáng trên đài, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ. Một người thanh niên linh kiếm sư khoảng ba mươi tuổi ở bên cạnh, thấy vẻ khác thường của Mộ Thanh Thanh bèn lo lắng hỏi dò: "Tiểu muội sao thế?"
Mộ Thanh Thanh lắc đầu: "Không có chuyện gì, ta có cảm giác quen thuộc với người kia, hình như từng quen biết."
"Muội bảo thiếu niên này sao?" Người thanh niên kinh ngạc lắp bắp, hắn có chút hoài nghi nhìn lại thiếu niên kia.
Mộ Lôi ở bên cạnh nói nhỏ: "Khuôn mặt người này có nét giống dì Ba nhà họ Liễu."
"Anh nói là giống dì Ba sao? Cũng có nét giống thật!" Người thanh niên tặc lưỡi thở dài nói: "Nếu không phải đã biết đứa nhỏ nhà Mạc thúc đã chết từ hai năm trước thì có lẽ ta cũng cho là đứa bé nhà dì Ba đó!"
Nói tới đây, cảm thấy ánh mắt muội muội lạnh như băng, người thanh niên chỉ biết cười trừ, rụt vai rụt cổ ngượng ngùng không dám nói gì thêm. Y giả vờ chăm chú quan sát kiếm đài.
Mộ Lôi thở dài. Từ khi cô bé này trở về nhà từ Chú Kiếm sơn trang hai năm trước, tính tình đã thay đổi, trở nên lạnh lùng ít nói, ngo��i tu luyện ra thì chẳng còn hứng thú với điều gì khác. Sau đó, cô quyết định đi du ngoạn, nửa năm cũng không trở về lần nào. Mà tên thằng bé kia cũng trở thành điều cấm kỵ, không ai dám đề cập trước mặt cô bé.
"Tiểu tử! Ngươi là ai? Sao dám động thủ với trang chủ? Mau lăn xuống!" Trong Quan Kiếm đình, các đệ tử hậu bối của Ân Thiên Hoa nhao nhao hò hét ầm ĩ.
"Lăn xuống đi!" "Đứa trẻ nhà nào thế? Sao lại chẳng hiểu quy củ gì cả? Người lớn trong nhà đâu? Mau đưa nó về đi!"
Khuôn mặt thiếu niên đang đứng trên đài đột ngột trầm xuống, hắn nhìn đám đệ tử gia tộc kia đang hò hét. Trong ánh mắt hắn, một luồng lệ khí chợt lóe lên rồi biến mất.
"Lão đầu, đừng có nói suông. Không phải lão muốn giáo huấn bổn thiếu gia sao? Sao còn chưa động thủ?" Thiếu niên câng câng khiêu khích nhìn về hướng Ân Thiên Hoa.
"Thật càn rỡ!" Mặt Ân Thiên Hoa tím bầm lại. Lão giận dữ quát một tiếng, một chiêu xuất ra. Một đạo kim hành kiếm khí phóng ra, dài đến hai mươi trượng.
Một tia trào phúng hiện lên trên mặt thiếu niên: "Lão đầu, chỉ chút bản lĩnh ấy mà mong làm Minh Chủ sao? Để ta phá!"
Một tiếng "Phá!" hô lên, chỉ thấy ngón tay thiếu niên trực tiếp chỉ thẳng tới, một chỉ hướng lên trời như kiếm, nghênh đón kim hành kiếm khí.
Ầm! Cả kiếm đài rung lên. Đạo kiếm khí mạnh mẽ như dòng nước xiết đập vào đá ngầm, trong nháy mắt biến mất vô ảnh vô tung.
Tất cả các linh kiếm sư cao giai có mặt tại sân đồng thời hít sâu một hơi. Hoàng Hạc Tùng siết chặt tay vịn ghế, thần sắc cực kỳ kinh hãi. Mới rồi y vừa giao thủ với Ân Thiên Hoa xong. "Sao lại thế này? Kiếm khí xuất thể, dùng ngón tay ngự khí! Đây rõ ràng là thủ đoạn của Kiếm Thánh!"
Những đệ tử trẻ tuổi mới nãy còn lớn tiếng kêu gào đều há hốc mồm. Chúng không thể tin nổi cảnh tượng vừa diễn ra trên kiếm đài. Sao lại thế được? Đây chính là một kích toàn lực của linh kiếm sư cửu giai đỉnh phong! Làm sao tên kia có thể dùng tay không đỡ được? Thiếu niên này không phải là người sao?
Trong Quan Kiếm đình, cặp mắt của thiếu nữ mặc lụa trắng và người thanh niên kia đều lóe lên những tia sáng kỳ dị: "Đã có thể Ngưng Khí Hóa Hình. Xem ra tu vi đã đạt đến kiếm mạch sơ kỳ rồi. Sư muội, người ta có tu vi không kém ngươi đâu."
Ánh mắt của thiếu nữ mặc lụa trắng vẫn bình tĩnh không chút dao động, dường như người thanh niên đang nói chuyện với người khác vậy. Nàng chỉ lẳng lặng nhìn thiếu niên trên kiếm đài.
"Lão đầu, còn muốn đánh nữa không?" Thiếu niên đùa cợt, đưa mắt nhìn Ân Thiên Hoa.
Sắc mặt Ân Thiên Hoa trắng bệch, toàn thân run rẩy kịch liệt không thể kìm nén được. "Ngươi, ngươi là Kiếm Thánh?"
"Kiếm Thánh?" Thiếu niên hừ nhẹ một tiếng: "Với cách nghĩ của các ngươi thì cứ gọi là Kiếm Thánh cũng được."
Ân Thiên Hoa hít sâu một hơi. Thân thể run rẩy cũng ngừng lại, lão hướng về phía thiếu niên cúi đầu vái một cái: "Lão phu sống sáu mươi năm rồi. Hôm nay nhìn thấy tiểu hữu mới biết cả đời này coi như sống vô dụng rồi. Lão phu thua tâm phục khẩu phục."
Nói xong, lão tung mình bay xuống kiếm đài. Lão đi thẳng về chỗ ngồi của mình trong Quan Kiếm đình.
Thiếu niên chắp tay sau lưng, nhìn về phía Quan Kiếm đình cao giọng nói: "Hiện giờ thắng bại đã phân, vị trí minh chủ này chính là bản công tử!"
"Ha ha ha ha..." Một tiếng cười dài vang lên. Người thanh niên hoàng gia ngồi trong Quan Kiếm đình vươn vai đứng dậy: "Cô nương, vị trí minh chủ này cũng không dễ làm như vậy đâu."
"Ngươi là người phương nào?" Hai mắt thiếu niên sáng như điện, nhưng khuôn mặt nhanh chóng biến sắc: "Ngươi vừa nói gì về bản công tử?"
Người thanh niên nhẹ nhàng cười khẽ: "Đương nhiên là cô nương. Tiên tử thân là nữ nhi, nếu không gọi cô nương thì gọi là gì đây?"
"Nói năng bậy bạ! Bổn công tử đường đường là nam nhi thân bảy thước, sao lại thành nữ nhi hả? Ngươi còn nói lung tung thì coi chừng bổn công tử rút đầu lưỡi của ngươi đó!" Thiếu niên dùng lời lẽ chính nghĩa phủ nhận.
"Ha ha, sát khí bức người, quả nhiên không hổ là đệ tử chân truyền của Dục Kiếm Môn. Ngươi thấy ta nói có đúng không, Nguyệt tiên tử?"
Khuôn mặt thiếu niên hoàn toàn biến sắc, ánh mắt lúc sáng lúc tối nhưng cũng không cãi lại.
Thiếu nữ mặc lụa trắng chậm rãi đứng dậy. Nàng khẽ khàng bay đến kiếm đài, thân hình uyển chuyển như một đóa bạch liên. Nàng đứng đối diện với thiếu niên, nhẹ nhàng nói: "Sau lần từ biệt trước, tu vi sư tỷ càng thêm tinh tiến."
Sắc mặt thiếu niên tối sầm lại, lát sau mới buồn bực nói: "Ngươi, sao lại nhận ra được ta?"
Thanh âm trong trẻo dễ nghe, thanh tao như tiếng suối reo.
Tất cả mọi người đều ngây người. Chuyện xảy ra vượt ngoài dự liệu của họ. Đầu tiên là một thiếu niên cường đại bất ngờ xuất thế nhưng lại là một cô gái! Tiếp đó lại một thiếu nữ thần bí khó lường xuất hiện, hơn nữa hai người dường như có quen biết nhau!
"Chẳng lẽ là 'Nguyệt' và 'Tịch Vân' trên Danh Kiếm Bảng và Thanh Kiếm Bảng!" Có người phỏng đoán, khiến mọi người càng thêm kinh hãi.
"Ta đã gặp hắn!" Thiếu nữ mặc lụa trắng nhìn chằm chằm vào mặt thiếu niên.
Thiếu niên ban đầu ngạc nhiên nhưng sau đó mới hiểu. Thị giơ tay khẽ khoát một cái, một vật trông như lớp da người rơi xuống, dung nhan tuyệt thế nghiêng nước nghiêng thành lộ ra.
Đám thanh niên con cháu thế gia lại hít một hơi khí lạnh, ánh mắt của không ít người thậm chí lộ ra vẻ si mê.
"Yêu nữ, là ngươi!" Một linh kiếm sư cửu giai đứng bật dậy lớn tiếng quát.
Vài gia chủ thế gia sắc mặt trở nên xanh lét. Họ tức giận trừng mắt nhìn bóng dáng thiếu nữ trên kiếm đài, nhưng trong ánh mắt lại có phần e sợ.
Đối với m��t vài thế gia đại tộc, một năm sắp tới của họ không hề tốt đẹp. Một thiếu nữ tên là Nguyệt bất ngờ xuất thế, lại chỉ chuyên tâm tìm linh kiếm sư cường đại thành danh đã lâu để khiêu chiến. Hầu như họ đều bị thiếu nữ thần bí này tìm đến khiêu chiến. Thực ra, nếu là cường giả vô danh lớn tuổi thì họ còn có thể chấp nhận, nhưng lại thua trong tay một cô nhóc chưa dứt sữa, thế gia linh kiếm đó làm sao có thể chịu đựng nổi? Tuy rằng mọi người kính sợ thực lực, nhưng trong lòng vẫn chất chứa oán niệm và hận ý nhiều hơn.
"Đây chính là 'Nguyệt' sao? Quả nhiên nghiêng nước nghiêng thành, nếu như có thể cưới được nàng thì dù có giảm thọ hai mươi năm ta cũng nguyện ý."
"Dẹp đi, mặt mũi ngươi như vậy thì chớ có làm ô uế nữ thần trong suy nghĩ của ta. Nguyệt tiên tử! Ta ủng hộ nàng!" Một người đứng xem thất thố hét lớn. Thanh âm vang vọng khắp núi non.
Trên ngọn chủ phong, sắc mặt những con cháu thế gia đã từng bị 'Nguyệt' tìm đến càng thêm khó coi. Nhìn khắp núi non toàn người là người, chẳng biết họ từ nơi nào ��ến?
"Nguyệt đã xuất hiện, vị Tịch Vân kia chỉ sợ cũng sẽ là thiếu nữ đeo mạng che mặt này!" Có người to gan suy đoán.
"Có cơ hội được nhìn hai thiếu nữ thiên tài tuyệt thế Nguyệt và Tịch Vân. Quả nhiên không uổng công đến xem kiếm hội."
"Đáng tiếc Tịch Vân đeo mạng che mặt nên không nhìn thấy nhan sắc ra sao để so với Nguyệt, ai hơn ai kém."
"Trời đất quả nhiên chỉ ưu ái hai người con gái này. Ai có thể cưới được các nàng chắc phải có phúc phận tu luyện mấy đời mới được!"
Tịch Vân thoáng nhìn mặt nạ da người trong tay Nguyệt rồi nhẹ nhàng hỏi: "Sư tỷ đóng giả hắn đến đây, vậy hắn ở đâu?"
Đôi mắt Nguyệt khẽ chuyển động, ánh mắt như trêu chọc: "Lo cho hắn vậy sao? Sư tỷ phải lòng hắn rồi sao? Hóa ra sư tỷ cũng động phàm tâm."
Tịch Vân lắc đầu: "Ta đã gặp hắn hai lần, tu vi của hắn thực sự quá cổ quái."
Thấy Tịch Vân vẫn dửng dưng như thế, Nguyệt mất cả hứng thú. Thị cáu kỉnh vung tay lên: "Ta giết hắn rồi."
"Giết rồi sao?" Đôi lông mày Tịch Vân khẽ giãn ra như có chút thất vọng.
Ánh mắt Nguyệt sáng lên. Thị nắm bắt được một biến hóa nhỏ trong cảm xúc của Tịch Vân. Trong lòng thị thầm nhủ, thiếu niên kia quả thật không đơn giản. Hắn có thể làm cho kiếm tâm của đệ tử chân truyền Tâm Kiếm dao động. Tuy rằng không rõ là tình ý nam nữ, nhưng có thể lưu lại ấn tượng trong lòng khối băng trảm tình tuyệt dục kia cũng thật khó mà có được.
"Lần này sư tỷ gây rối loạn kiếm hội thế này thì không hay đâu." Tịch Vân khôi phục rất nhanh. Trong nháy mắt đã gạt chuyện của Mạc Vấn ra khỏi đầu.
Nguyệt lạnh lùng cười một tiếng: "Các ngươi tụ tập ở đây là muốn thảo phạt Tuyệt Tình Cốc của ta. Ta muốn phá hỏng thì có gì sai?"
"Các ngươi là Ma Môn sao?"
"Ma Môn? Ha ha, Ma Môn thì làm sao? Ai quy định Ma Môn là tà đạo? Tâm Kiếm Môn các ngươi tu luyện tâm kiếm trảm tình, mỗi người đều tuyệt tình tuyệt dục, ngay cả nhân tính cũng không còn. So với Ma Môn chúng ta còn tà đạo hơn! Thế mà không biết xấu hổ, còn dám tự xưng là chính đạo hiệu lệnh thiên hạ?"
Tịch Vân chưa kịp trả lời thì một linh kiếm sư cửu giai phía dưới Quan Kiếm đình đã bật dậy giận dữ hét lớn: "Hóa ra là yêu nữ Tuyệt Tình Cốc! Khó trách tuổi còn nhỏ thế mà đã tâm ngoan thủ lạt, hành sự bất chấp! Chính đạo thiên hạ tại lòng người, ngươi là một yêu nữ Ma Môn làm gì có tư cách dám bàn luận về chính tà?"
"Yêu nữ! Đã biết chúng ta hội minh ở đây muốn thảo phạt Ma Môn của các ngươi, còn dám xuất hiện ở chốn này sao? Chẳng lẽ coi thường chính đạo thiên hạ chúng ta không có ai sao?" Lại một linh kiếm sư cửu giai khác quát lên.
"Hôm nay linh kiếm sư chính đạo bọn ta hội minh. Con yêu nữ nhà ngươi tự chui đầu vào lưới, coi như vừa đẹp bắt ngươi tế cờ!"
Dù Nguyệt Thành Phủ có thâm sâu đến mấy cũng chỉ là một cô bé, làm sao chịu được sự khiêu khích này? Lập tức, thị giận tím mặt: "Tất cả im miệng cho ta!"
Tiếng nói như sấm mùa xuân, thanh âm trong trẻo nổ vang như sấm sét. Tất cả linh kiếm sư cửu giai trở xuống đều cảm thấy trong tai nổ vang. Kiếm khí khắp toàn thân đều bị chèn ép! Một vài linh kiếm sư trung giai ngay gần đó mắt tối sầm lại, suýt chút nữa thì gục ngã.
"Một đám ngu ngốc giả nhân giả nghĩa! Còn muốn làm địch nhân Tuyệt Tình Cốc của ta hả? Thật sự là không biết phải gọi các ngươi là gì! Muốn giết ta thì cứ việc tới đây!" Nguyệt cầm kiếm đứng thẳng trên kiếm đài, lạnh lùng ngạo nghễ nhìn xuống phía dưới.
Phần đông linh kiếm sư cao giai phía dưới đều không dám nhìn thẳng. Bọn họ chỉ dựa vào số đông mà có thêm can đảm, chỉ kích động người khác động thủ chứ bản thân thì không dám xông lên, nên nghe vậy đều tỏ ra do dự.
"Sư tỷ, ngươi không nên tới đây." Lời nói của Tịch Vân làm cho khí thế của Nguyệt vừa rồi bị giảm sút.
Đôi lông mày Nguyệt nhướng lên: "Ngươi muốn dạy ta sao? Hừ, ta đang muốn xem Tẩy Trần Kiếm Quyết của ngươi đã tinh tiến được bao nhiêu so với lần trước!"
Tịch Vân khẽ gật đầu. Một đạo kiếm quang trắng sáng như ngọc vẽ lên không trung, làm người ta nghẹt thở.
Mạc Vấn nhìn thiếu nữ mặc lụa trắng đang đứng trên kiếm đài, hai tay nắm chặt. Tâm hắn vốn tưởng đã bình tĩnh lại bị xáo động trở lại, và sự xáo ��ộng ấy lại càng mãnh liệt hơn.
Có phải vì nhìn vẻ đẹp ở khoảng cách gần thế này mà sinh ra không? Biết rõ không thể thành nhưng nội tâm càng ngày càng không thể áp chế được vọng tưởng. Mạc Vấn cười khổ, hai tay từ từ buông ra. Nếu không thể áp chế, vậy thì cứ thuận theo bản tâm đi.
Trong Quan Kiếm đình, người thanh niên nói với Bạch Lâm: "Cá đã vào lưới. Cất lưới thôi."
Bạch Lâm gật đầu, giơ tay ra hiệu cho một cận vệ. Hắn lại rỉ tai mấy hộ vệ khác. Sau đó, cả đám hộ vệ rời Quan Kiếm đình, chúng lao về phía ngọn chủ phong.
Vì sự tồn tại của Danh Kiếm sơn trang, giữa hồ họ đã tạo ra rất nhiều kênh dẫn nước vào bên trong sơn trang. Ở đầu kênh dẫn nước vào lòng hồ, có hơn chục chiếc thuyền neo đậu sẵn tại đó. Những thuyền này đều là của những người dân chài sinh sống dọc Thái Hồ hàng ngày. Những ngư dân trên thuyền này kiếm sống bằng nghề đánh cá. Cứ mười năm một lần, khi Kiếm hội khai mạc là lúc các ngư dân có thêm khoản thu nhập. Bởi vì những kiếm khách và linh kiếm sư cấp thấp và trung giai muốn lên đ���o xem Kiếm hội sẽ phải thuê thuyền của ngư dân để được chở lên đảo. Mỗi lần có Kiếm hội, ngư dân cũng kiếm được một món tiền không nhỏ.
Hiện giờ, hơn mười chiếc thuyền đánh cá tập trung ở đây để chờ Kiếm hội kết thúc rồi chở người rời đảo. Ngư dân ngồi ở đầu hoặc đuôi thuyền, họ thả câu hoặc tán gẫu để thời gian trôi qua.
"Lão Lý đầu à, lần này thu được nhiều tiền như vậy thì cũng nên kiếm vợ thôi chứ nhỉ?"
Một ngư lão cười ha hả nói: "Vợ đúng là phải lấy nhưng không phải cho ta. Con của ta đã làm việc ở Ty Không phủ Thái Tân thành được mười năm rồi. Nó cũng trưởng thành rồi. Sau khi Kiếm hội kết thúc, ta sẽ tìm bà mai dựng vợ cho nó. Sau khi nó lập gia đình thì người làm cha như ta cũng coi như xong hơn nửa nhiệm vụ rồi, chỉ còn đợi đến lúc ôm cháu mà thôi."
"Chuyện thành thì đừng quên mời chúng ta bữa rượu mừng nhé."
"Không quên đâu, không quên đâu." Lão đánh cá cười ha hả. Đột nhiên, cảm giác cần câu trong tay lão rung động nên vội vàng nắm chặt cần câu kéo lên.
"Không biết có con nào cắn câu đây?" Một ngư dân nhìn xuống nước hô to.
"Hình như là cá! Sao lại có một bầy lớn như vậy? Hay là từ trong đảo xông ra?"
"Nhìn kìa! Phía đằng kia đều là...!"
Đám ngư dân đều ngoái lại nhìn về phía kênh dẫn nước. Chỉ thấy dưới nước đen đặc như mực đổ thẳng xuống Thái Hồ.
Đột nhiên, có tiếng động như vật nặng rơi xuống nước.
"Không ổn! Lão Lý đầu rơi xuống nước rồi!"
Đa số ngư dân chỉ thấy một thân ảnh rơi xuống nước. Vừa rơi xuống, đã bị lũ cá đông nghịt cắn xé. Tất cả chỉ còn lại một mảng đỏ au trồi lên mặt nước rồi nhanh chóng bị hòa tan.
"Là yêu thú! Cá Sỉ Yêu!" Một ngư dân sắc mặt đại biến, khàn cả giọng quát lên: "Lên bờ, mau lên bờ!"
Đám ngư dân kinh hãi tột độ, đều thất kinh vứt thuyền mà chạy lên bờ. Đứng trên bờ nhìn xa xa, cả nhánh sông như thể toàn là bầy cá màu đen vô cùng vô tận. Sắc mặt mỗi người đều trắng bệch, cả người như nhũn ra.
"Chẳng phải yêu thú trong Thái Hồ đã bị giết sạch toàn bộ từ lâu rồi sao? Những con yêu ngư từ đâu tới vậy?" Một ngư dân run giọng hỏi.
Phần đông ngư dân nhìn lẫn nhau. Chẳng ai biết được nguyên do là gì.
Những tiếng bước chân rầm rập từ trong rừng rậm bên bờ vang lên. Một đội kiếm sĩ Hoàng gia mặc áo giáp vàng nhanh chóng xông tới. Mỗi người đều cầm cây đuốc, tay còn lại cầm một cái thùng. Trong thùng không phải là nước mà là một chất lỏng màu đen sền sệt.
Những kiếm sĩ thuộc Hoàng gia đi thẳng đến bờ kênh dẫn rồi tưới chất lỏng màu đen kia lên từng chiếc thuyền.
Một ngư dân nghĩ tới điều gì đó bèn kinh hãi kêu lên: "Đó là dầu hỏa! Bọn họ muốn đốt thuyền!"
Quả nhiên, những kiếm sĩ Hoàng gia dí cây đuốc lên thuyền. Lập tức chất lỏng màu đen bốc cháy.
"Tại sao các ngươi phải đốt thuyền của chúng ta?"
Phần đông ngư dân phản đối, họ rối rít xông tới nhưng mười mấy kiếm sĩ Hoàng gia đồng thời rút trường kiếm ra, mặt đằng đằng sát khí chặn họ lại. Một gã thủ lĩnh đứng ra, quát lớn: "Bọn ngươi nghe đây! Bọn dân đen các ngươi tự tiện bước lên tư viên Hoàng gia, Vương gia có lệnh chỉ thiêu hủy toàn bộ thuyền của các ngươi để trừng phạt mà thôi!"
Bọn ngư dân đưa mắt nhìn nhau. Đúng là tự tiện tiến vào tư viên Hoàng gia là có tội. Chuyện này làm sao bọn họ không biết được? Nhưng hơn một trăm năm qua, kể từ khi Thái Hồ có Kiếm hội tới nay, mỗi lần có Kiếm hội thì đời nọ nối tiếp đời kia đều đưa người lên đảo. Sao lần này lại muốn truy cứu trách nhiệm?
"Đại nhân, các người đốt thuyền của chúng ta thì chúng ta làm sao trở về đây?" Một ngư dân không cam lòng nên hỏi.
Gã thủ lĩnh lạnh lùng quét mắt nhìn ngư dân kia một cái: "Đây là chuyện của các ngươi!"
Gã thủ lĩnh vẫy tay, mười mấy kiếm sĩ Hoàng gia lập tức thu kiếm vào vỏ rồi lẩn vào trong rừng vô tung vô ảnh.
Đám ngư dân đưa mắt nhìn nhau rồi ai nấy cũng ùa tới bên bờ kênh dẫn. Nhìn thấy thuyền câu bị đốt không còn cả tro tàn, ai nấy đều khóc thét.
Cùng lúc đó, chuyện này xảy ra đồng thời ở tất cả các bờ kênh dẫn nước. Từng luồng khói đen đặc như khói báo động bốc lên khắp nơi...
Mặt trời dần dần ngả về phía Tây, trận chiến của hai nàng đã gần nửa canh giờ. Sự khốc liệt của trận chiến này vượt xa những trận đại chiến của các linh kiếm sư cửu giai. Kiếm đài được làm từ những vật liệu cứng rắn như thép vậy mà nứt nẻ khắp nơi, dường như lúc nào cũng có thể sập xuống. Trong phạm vi trăm trượng, linh khí thiên địa bị đảo lộn tạo thành từng đợt gió linh khí, khiến cho thiên địa linh khí cả nghìn trượng cũng bị cuốn vào, rung chuyển bất an.
Từng câu chữ trong đoạn truyện này đều là thành quả lao động của truyen.free, không được tùy tiện phát tán.