(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 521: Bên Thềm Trăng Sáng
Cứ ba mươi sáu năm một lần, nhân tộc lại phải đối mặt với Huyết Nguyệt Kiếp. Cứ mỗi nghìn năm, Đại Huyết Nguyệt Kiếp lại giáng xuống. Không ai biết rõ nguồn gốc vì sao tai ương này lại xuất hiện. Có truyền thuyết cho rằng oán khí trong nhân gian tích tụ, mỗi khi đạt đến đỉnh điểm sẽ bùng phát, nhuộm đỏ vầng trăng, nhưng vì sao tiểu kiếp lại bùng phát đúng mỗi ba mươi sáu năm một lần? Truyền thuyết này có người chấp nhận nhưng cũng có nhiều người bác bỏ.
Cũng có truyền thuyết kể rằng xưa kia, khi yêu tộc còn thống trị, vốn không có kiếp nạn này. Nhân tộc không cam chịu nên đã vùng lên chiến đấu. Đó là một cuộc chiến tranh vô cùng thảm khốc, các cao thủ nhân tộc hầu như đều hy sinh, song họ cũng tiêu diệt được rất nhiều yêu tộc cấp cao và thành công phong ấn một vị Yêu tộc Tôn Chủ cực kỳ mạnh mẽ. Kể từ khi vị Yêu tộc Tôn Chủ này bị phong ấn, yêu tộc như rắn mất đầu, dần dần bị nhân tộc dồn ép lùi bước. Nhưng dù sao chúng vẫn vô cùng mạnh mẽ, nên cuối cùng nhân tộc không thể bình định hoàn toàn mà chỉ chiếm được một phần lãnh thổ. Phần lãnh thổ đó chính là lãnh địa của nhân tộc ngày nay. Sau đại bại, yêu tộc trở nên khôn ngoan hơn, một số yêu tộc cấp cao liền thành lập thế lực riêng, quay lại phản công nhân tộc. Lúc này, lực lượng hai bên vô cùng chênh lệch. Nhân tộc liên tiếp bại trận, trong cái khó ló cái khôn, không cam lòng để yêu tộc nô dịch thêm lần nữa, một động lực vô hình đã thúc đẩy các vị đại sư nghiên cứu. Từ đó, Kiếm Đồ mới ra đời. Kể từ đó, hai bên mới cân sức cân tài, thế cân bằng chính thức được thiết lập. Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Qua hàng vạn năm, phong ấn dần suy yếu. Cứ ba mươi sáu năm một lần, vị Yêu tộc Tôn Chủ không cam lòng ấy lại tiết ra một luồng hơi thở, thiêu đốt bản tính hung hăng của bầy yêu tộc, dẫn dắt chúng tiến về nhân tộc báo thù…
Truyền thuyết thì mờ mịt, hư ảo. Trong dòng chảy lịch sử, cũng có ghi chép về các vị tiền bối đã ôm quyết tâm tìm kiếm chân tướng để xóa sổ kiếp nạn này khỏi nhân gian, nhưng tất cả đều không có kết quả.
Cứ như thế, mỗi khi Huyết Nguyệt giáng xuống là mỗi khi nhân tộc thương vong vô số, lãnh địa đã giành được không ngừng bị mất đi. Mãi cho tới tám vạn năm trước, giữa nhân tộc bỗng xuất hiện bốn vị tinh anh: Thanh Long, Huyền Vũ, Bạch Hổ, Chu Tước. Sự xuất hiện của họ tựa như than hồng sưởi ấm những ngày tuyết lạnh giá cho nhân tộc. Họ lãnh đạo nhân tộc vùng lên giành lại lãnh thổ của mình, sau đó thiết lập Tứ Tượng Đại Trận trên toàn lãnh địa, chia thành hai mươi hai Tú Các, một trăm mười hai Phủ Các và một ngàn lẻ tám Tinh Các. Từ đó, tôn xưng Kiếm Chủ ra đời, họ điều hành các Các của mình, bảo vệ lãnh thổ cho con cháu nhân tộc đời đời về sau.
Sự việc xảy ra tại Hạo Thiên Phủ đã làm kinh động đến cả cao tầng Tú Các, không phải vì Can Gia tổn thất hai vị Kiếm Tôn, mà vì sự xuất hiện đồng thời của Mạc Vấn – truyền nhân Thanh Long và Huyền Vũ. Mấy ngày sau, Hạo Thiên Phủ liên tiếp đón tiếp hai vị đại nhân đến từ Giốc Mộc Giao và Cang Kim Long Tú Các. Hôm sau nữa, người của Hư Nhật Thử Tú Các cũng tìm đến. Sau đó, họ ban hành nhiệm vụ truy tìm Mạc Vấn với phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Can Gia sục sôi căm hận, chỉ muốn tìm ra người này để giết ngay cho hả dạ. Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ nhiệm vụ, họ lại thất kinh, bởi vì nhiệm vụ chỉ là tìm kiếm chứ không phải diệt sát. Dĩ nhiên đây không phải một lệnh truy nã, họ lúc này kinh hoảng không biết rốt cuộc thân phận Mạc Vấn là gì mà lại khiến các vị đại nhân Tú Các cao cao tại thượng phải sốt sắng đến vậy. Tìm, dĩ nhiên họ phải tìm Mạc Vấn, nhưng không phải vì phần thưởng của Tú Các, mà vì một nhân vật như hắn quá nguy hiểm. Lỡ đắc tội hắn thì về sau sẽ không có ngày bình yên. Cũng ngay sau đó, Can Gia liền ban hành nhiệm vụ cho các đệ tử của mình: truy sát Mạc Vấn. Nhưng bất ngờ, vị đại nhân kia xuất hiện, nhiệm vụ lại cải biến thành bắt sống hắn. Các đệ tử Can Gia líu lưỡi. Bắt sống một kẻ có thể dễ dàng phế bỏ lão tổ ư? Nhiệm vụ này, ngay cả trưởng lão đi làm cũng hữu tử vô sinh.
Trái với Can Gia, không khí tại Thanh Long Mạc Gia lại chẳng có gì chuyển biến. Khi đệ tử Mạc Gia biết tin Mạc Vấn là người Tú Các đang tìm kiếm thì hưng phấn không thôi, nhưng lịch sử lại tàn khốc. Hắn xuất thân từ một chi đã bị gia tộc trục xuất, vậy lúc bọn họ bị đồ sát thì Thanh Long Mạc Gia ở đâu? Hắn liệu có chấp nhận liệt tổ liệt tông của mình không? Sự háo hức từ đó cũng dần dần tắt lịm.
Khi nghe thấy nhiệm vụ được ban hành, các Linh Kiếm Sư của Hạo Thiên Phủ liền bùng nổ hưng phấn. Các nữ Linh Kiếm Sư thì ngày đêm mong nhớ, hóa ra người trong mộng của các nàng lại xuất thân từ Tú Các cao sang. Người thì hâm mộ, kẻ thì ganh tị. Đi đến đâu, người ta cũng nghe thấy những lời đàm luận về Tam Tuyệt Kiếm. Ngay cả Thiên Vũ Hinh lãnh khốc cũng không thể làm ngơ trước những lời các thiếu nữ ca ngợi thần tượng của mình.
Tại doanh trại của Thiên Sát Kiếm Tôn, ba bóng người đang ngồi trong phòng của Mạc Vấn Sát Lục phân thân.
“Chàng… đang ở đâu?” Vũ Hinh bất chợt hỏi.
Sát Lục phân thân không trả lời, đôi mắt đượm buồn. Hắn nâng chén rượu nồng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Từng vệt tinh tú bắc ngang bầu trời, thoạt nhìn như một dòng sông. Hắn khẽ thì thầm:
“Diêm Vương Tinh? Ngân Hà Tinh Hệ?...”
Nhìn qua nhị nữ, hắn chỉ khẽ mỉm cười, rồi lắc đầu.
Ngoài kia, thềm trăng sáng vằng vặc.
Bản dịch này được truyen.free thực hiện, rất mong nhận được sự đón nhận từ bạn đọc.