(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 376:
“Tiểu bối! Dám diễu võ dương oai ngay tại Kiếm Tông Phúc Vân bọn ta, đúng là không muốn sống nữa!”
Lão giả Kiếm Nguyên trung kỳ kia, vừa nhìn qua đã nhận ra ngay là một kẻ tính tình nóng nảy. Lúc này, gã quát to một tiếng rồi vung tay bổ xuống.
Cả bầu trời dường như bị một bàn tay khổng lồ khuấy động, linh lực tứ phía cuồn cuộn đổ về không gian phía trên tửu quán. Chỉ trong chốc lát, linh lực đã ngưng tụ thành một thanh cự kiếm hình đám mây, rồi liền bổ thẳng xuống với khí thế kinh người, từng đợt sóng linh khí chấn động lan tỏa khắp không gian.
Kiếm Nguyên trong người Lưu Chấn Huyên cũng lập tức bùng nổ, phóng thẳng lên trời. Kiếm nang bên hông hắn lóe lên một đạo tinh quang, một quả kiếm phù Tinh Quang bắn ra, hóa thành một ngôi sao băng rực sáng cả bầu trời. Không gian đang chấn động ầm ầm chợt như bị dội gáo nước lạnh, trong chớp mắt đã trở lại yên lặng. Còn thanh cự kiếm hình đám mây kia cũng tan rã, hóa thành một đám linh khí thuần khiết rồi dần dần biến mất.
“Kiếm Nguyên sơ kỳ?”
Hai lão giả có phần kinh ngạc. Điều đáng sợ ở chỗ, chiêu thức vừa rồi của Lưu Chấn Huyên lại ẩn chứa một thủ pháp cấm trận vô cùng ảo diệu: chỉ bằng một đòn đã phá tan kiếm trận phòng hộ của toàn thành Vân Hà! Cần phải biết rằng, kiếm trận phòng hộ của thành Vân Hà tuy không thể sánh bằng kiếm trận của chủ phong sơn môn, nhưng cũng đạt đẳng cấp Kiếm trận cấp ba trung phẩm. Vậy mà ch�� với một kích đã phá tan nó, đây chỉ có thể là thủ pháp của một bậc Trận Đạo Tông Sư mà thôi!
“Ngươi là Lưu Chấn Huyên đảo Thiên Diễn?”
Lão giả Kiếm Nguyên hậu kỳ khẽ híp mắt lại.
Lưu Chấn Huyên chỉ hừ nhẹ một tiếng: “Không ngờ ngươi cũng biết tên ta!”
Lão giả Kiếm Nguyên hậu kỳ liếc nhìn hắn thật kỹ rồi nói: “Là đại diện cho thế hệ trẻ đương đại của đảo Thiên Diễn, lại còn sở hữu Tiên Thiên Tâm Thần Chi Nhãn! Ngươi tới đảo Vân Hà gây rối thế này, không sợ mang phiền toái về cho đảo Thiên Diễn hay sao?”
“Phiền toái ư? Đảo Vân Hà các ngươi cũng có tư cách nói những lời đó sao?” Lưu Chấn Huyên cười lạnh một tiếng, hắn nói thẳng thừng, chẳng nể nang chút thể diện nào của lão giả.
Lão giả Kiếm Nguyên hậu kỳ cũng có tu vi khá tốt, gã không hề tức giận mà chỉ nói bằng giọng thản nhiên: “Đúng là Kiếm Tông Phúc Vân bọn ta chẳng đáng là gì trong mắt đảo Thiên Diễn, nhưng dù sao đảo Vân Hà cũng là một Linh đảo phụ thuộc. Ngươi không sợ đảo Thiên Diễn mang tiếng dung túng đệ tử của mình hoành hành ngang ngược ở các Linh đảo phụ thuộc sao?”
“Hoành hành ngang ngược?” Lưu Chấn Huyên cất tiếng cười ha ha, hắn chỉ thẳng mặt lão giả kia và nói: “Còn ra vẻ mình là người bị hại cơ đấy, đúng là chỉ có mấy lão già không biết liêm sỉ như các ngươi mới dám thốt ra câu này. Ta đây hoành hành ngang ngược ư? Được thôi, đúng vậy đấy, hôm nay ta hoành hành ngang ngược ở chốn này đấy, ngươi định xử lý thế nào?"
“Làm càn! Chỉ là một tên tiểu bối Kiếm Nguyên sơ kỳ không biết lượng sức mình! Sư huynh đừng phí lời với hắn nữa, cứ để sư đệ tóm cổ hắn lại, áp giải về đảo Thiên Diễn. Sau đó chúng ta sẽ hỏi xem đảo Thiên Diễn đã giáo huấn đệ tử thế nào mà lại dám tác oai tác quái!”
Lão giả Kiếm Nguyên trung kỳ thét lên một tiếng, một luồng Kiếm Ý Phúc Vân bùng phát ra khỏi cơ thể, Kiếm Ý này cũng đạt tới cảnh giới năm thành. Một đạo kiếm quang hình đám mây đang nhắm thẳng vào đầu Lưu Chấn Huyên mà bổ xuống.
Cơ thể Lưu Chấn Huyên khẽ động, một luồng Kiếm Ý không hề kém cạnh lão giả Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão của Kiếm Tông Phúc Vân cũng bùng phát từ cơ thể hắn. Đó chính là Kiếm Ý Tinh Hà của Kiếm Tông Thiên Diễn. Kiếm Ý này thuộc hành Thủy, nhưng lại được kết hợp với ý chí của muôn vàn vì sao trên bầu trời mênh mông vô tận, nên uy lực của nó vượt xa Kiếm Ý của lão giả kia. Chỉ trong nháy mắt, Kiếm Ý của lão giả Kiếm Nguyên trung kỳ đã hoàn toàn bị chèn ép.
Keng...
Một tiếng kiếm ngân thanh thúy du dương vang lên từ trong cơ thể Lưu Chấn Huyên. Ngay sau đó, một thanh linh kiếm tối màu không hề phát ra ánh sáng đã xuất hiện trong tay hắn. Lưu Chấn Huyên lập tức đâm ra một kiếm, lúc này hai con mắt hắn như được mở rộng, ẩn chứa cả bầu trời đầy sao bên trong!
Kiếm Tố Quang vừa xuất đã phát ra muôn đạo tinh quang lấp lánh. Mũi kiếm vừa chạm vào gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão, đã xảy ra biến cố: kiếm quang của gã như một hòn đá nhỏ rơi xuống mặt nước, chỉ khẽ sủi bọt một chút rồi biến mất không tăm hơi!
“Dịch Kiếm Thuật!”
Sắc mặt gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão đã trở nên rất khó coi, mà ngay cả gã Đ��� Nhất Thái Thượng Trưởng Lão cũng đang mang một vẻ mặt nghiêm trọng, hai hàng lông mày của gã nhíu chặt.
“Lão gia hỏa, chỉ có vậy thôi sao?”
Lưu Chấn Huyên cười lạnh một tiếng, tay hắn khẽ rung lên làm cho kiếm Tố Quang lại phát ra những tiếng ngâm nga khe khẽ, một cỗ chấn động khủng bố lại truyền ra ngoài từ bên trong thân kiếm.
“Linh kiếm cấp ba siêu phẩm!” Hai con ngươi của gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão đang co rút lại.
“Ái chà! Tên tiểu quỷ kia, ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, hôm nay bổn tọa phải dạy cho ngươi một bài học nhớ đời!” Gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão đã nổi trận lôi đình, toàn bộ Kiếm Nguyên trong cơ thể được kích phát. Gã liên tục ra đòn tấn công Lưu Chấn Huyên, từng đạo Kiếm Nguyên Phúc Vân biến thành từng đám mây trắng, cuồn cuộn lao thẳng về phía hắn.
Lưu Chấn Huyên không nhanh cũng không chậm, hắn cứ đều đều đâm ra từng kiếm Tố Quang. Nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng, không hề tốn sức, thế mà từng đám mây trắng kia lại liên tục hóa thành những vệt sáng rồi tan biến như bong bóng xà phòng!
Ngồi dưới quan sát nãy giờ, ánh mắt Mạc Vấn lộ ra một vẻ ngưng trọng. Toàn bộ thần thức của hắn đang chăm chú quan sát từng chiêu số của Lưu Chấn Huyên. Điểm khiến hắn kinh ngạc nhất chính là, mỗi lần Lưu Chấn Huyên ra tay dường như đều nhắm trúng điểm yếu nhất trong đòn thế công kích của gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão. Nhờ vậy, hắn dễ dàng hóa giải từng chiêu của gã! Bất kỳ chiêu công kích nào cũng phải có điểm yếu, nhưng với trình độ giao tranh cao như thế, việc tìm ra điểm yếu của đối phương và hóa giải một cách nhẹ nhàng là điều không hề đơn giản! Vậy mà mỗi chiêu của gã vừa tung ra đều lập tức bị Lưu Chấn Huyên phát hiện ra điểm yếu nhất, và hắn luôn nhắm trúng chỗ đó để phản công. Chính điều này khiến Mạc Vấn vô cùng khâm phục khả năng phán đoán tình huống của Lưu Chấn Huyên, cảm thấy dường như ngay cả bản thân mình cũng chưa sánh bằng!
“Tâm Thần Chi Nhãn kết hợp với Dịch Kiếm Thuật quả là đáng sợ! Nhị đệ mau dừng tay đi, ngươi không phải đối thủ của hắn đâu!” Gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão mở miệng nói.
Gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão cũng đã nhận ra bao nhiêu đòn thế tấn công của mình nhằm vào Lưu Chấn Huyên đều không có chút hiệu quả nào. Gã dừng tay lại và nhìn chằm chằm vào Lưu Chấn Huyên với vẻ oán hận vô cùng. Đường đường là một lão tổ Kiếm Nguyên trung kỳ vậy mà phải bó tay trước một tiểu bối Kiếm Nguyên sơ kỳ, đúng là gã vô cùng cay cú!
“Kẻ yếu không đánh lại nên kẻ mạnh phải ra tay sao?”
Trên mặt Lưu Chấn Huyên lúc này ngập tràn vẻ châm chọc, khinh thường. Hắn vẫn khẽ vung vẩy thanh linh kiếm trong tay, không hề có chút lo lắng sợ sệt nào.
Hai mắt gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão đang nheo lại. Tuy gã có tu dưỡng khá tốt nhưng lúc này cũng bắt đầu nổi giận. Tên tiểu bối đến từ đảo Thiên Diễn kia rõ ràng đang muốn làm mất mặt Kiếm Tông Phúc Vân, một luồng Kiếm Ý đáng sợ đang từ từ bùng phát từ trong cơ thể gã, cứ thế mạnh mẽ dần lên cho tới khi đạt cảnh giới bảy thành.
“Lưu sư điệt, bây giờ quay đầu còn kịp đấy! Bổn tọa ra tay mà chẳng may đánh bị thương ngươi thì thật khó ăn nói với phụ thân ngươi!” Thanh âm của gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão có chút thâm trầm.
“Ha ha...” Lưu Chấn Huyên cười ha ha, hắn chỉ thẳng mũi kiếm về phía gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão: “Đánh ta bị thương hả? Sợ rằng không có chuyện đó đâu! Mà ngươi đừng có nói càn, ai là sư đi��t của ngươi hả?”
“Hừ!” Gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão cuối cùng đã thực sự nổi giận. Kiếm Nguyên hậu kỳ chấn động mãnh liệt rồi bùng phát, một đám mây lớn bắn ra từ trong cơ thể gã, biến thành một thanh linh kiếm hình đám mây cực lớn, lập tức bổ thẳng xuống Lưu Chấn Huyên.
Lưu Chấn Huyên vẫn cười tươi, không hề có chút sợ hãi: “Kiếm Tông Phúc Vân các ngươi chỉ có vậy thôi sao? Đúng là chẳng có chút thú vị nào, ta cũng chẳng thèm chơi đùa với các ngươi nữa!”
Lưu Chấn Huyên vừa cười vừa lao mình phóng thẳng lên không trung. Hắn lướt thẳng về phía gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão, không thèm né tránh cú bổ của cự kiếm hình đám mây kia. Ngay lúc chuẩn bị va chạm vào cự kiếm, một quả kiếm phù bỗng lóe lên, tạo thành muôn vàn ánh sao sa bao phủ kín toàn bộ cơ thể Lưu Chấn Huyên. Đột nhiên cả người hắn biến mất, nhưng chỉ nháy mắt sau đã hiện ra ngay sau lưng gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão.
Tuy nhiên, dù sao gã cũng là một Linh Kiếm Sư Kiếm Nguyên hậu kỳ đã sống mấy trăm tuổi, kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Vừa cảm nhận được chút chấn động khác thường của không gian, cơ thể gã đã lập tức có phản ứng. Song, cú “thuấn di” vừa rồi của Lưu Chấn Huyên cũng khiến gã không khỏi kinh sợ.
“Đấu Chuyển Tinh Di! Hừm! Chỉ là chút tài vặt thôi!”
Trong lòng gã đang sợ hãi nhưng không muốn lộ ra mặt, miệng vẫn cố nói cứng. Đồng thời, hai tay gã vung về phía sau, chém ra một đạo kiếm quang. Lưu Chấn Huyên vừa mới hiện thân đã cảm thấy đạo kiếm quang kia bay tới sát ngực.
Tinh quang lại lóe lên một lần nữa, bóng người Lưu Chấn Huyên lại biến mất rồi bất chợt lại hiện ra ngay trước mặt gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão, khoảng cách hai người lúc này chỉ khoảng gần một trượng, đúng là một cú giao thủ mặt đối mặt!
“Tiểu gia hỏa! Đúng là khá đảm lược đó!”
Cú vừa rồi đúng là một sự khiêu khích trắng trợn. Gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão đã tức giận đùng đùng, đang định xuất chiêu đánh lui Lưu Chấn Huyên đứng ngay trước mặt. Nhưng mà đột nhiên, trên mặt Lưu Chấn Huyên xuất hiện một nụ cười mỉa mai, mũi kiếm của hắn đâm thẳng tới mi tâm của gã kia, miệng hắn khẽ thốt ra hai chữ cổ xưa:
“Tố Quang!”
Trước mặt gã dường như xuất hiện một cái lỗ đen sâu hoắm, toàn bộ linh hồn và ý thức của gã đang bị cái lỗ đen đó thôn phệ. Lúc này, gã cảm thấy không gian và thời gian như đông cứng lại, hoặc nói cách khác là mất hết tri giác. Bao nhiêu ý nghĩ trong đầu cứ như bị thả vào một hành lang sâu hun hút vô tận, không có điểm dừng. Loại cảm giác này trỗi dậy trong lòng, khiến người ta vô cùng sợ hãi và giận dữ, nhưng lại không tài nào kháng cự nổi!
Từ bên ngoài nhìn vào thì sẽ thấy Lưu Chấn Huyên đứng ngay trước mặt gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão. Mũi kiếm trên tay hắn đang chỉ thẳng vào mi tâm gã kia, khoảng cách chưa tới một thước. Kiếm Tố Quang âm u đã hút hết mọi ánh sáng xung quanh, lúc này nó như một cái lỗ đen tăm tối, nhìn từ xa có cảm giác như đang nuốt chửng mọi linh hồn vào trong thân kiếm vậy. Linh hồn gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão dường như cũng bị hút vào trong thanh kiếm, cả người gã cứng đờ, không ch��t động đậy, ngay cả nét mặt cũng trở nên vô hồn, cứ như đang rơi vào trạng thái nhập định.
“Tại sao lại như vậy? Ngươi dám...!”
Đứng cách đó không xa, gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão phát hiện ra có điều gì đó không ổn. Gã gầm lên một tiếng, bất chấp thân phận tiền bối, vội vàng xuất kiếm chém thẳng về phía Lưu Chấn Huyên. Một đạo kiếm quang như đám mây dài ngàn trượng ầm ầm lao tới.
Lưu Chấn Huyên chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, Tố Quang trong tay khẽ rung lên, một đạo linh quang lại lóe lên, Đấu Chuyển Tinh Di lại được triển khai thêm lần nữa. Trong nháy mắt, hắn đã bay ra một khoảng mấy trăm trượng.
Mũi kiếm vừa rời khỏi mi tâm gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão, gã cũng giãy dụa thoát khỏi cảnh tượng quỷ dị vừa rồi. Gã lập tức không kịp nghĩ ngợi, hóa thành một đạo kiếm quang thối lui hơn ngàn trượng, hai mắt hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ!
“Đại ca! Huynh không sao chứ?” Gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão vội hỏi thăm.
Gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão nhìn thấy Lưu Chấn Huyên đã cách mình h��n ngàn trượng, gã đang định cười lớn vài tiếng để che giấu nỗi sợ hãi trong lòng thì bỗng nhiên cảm thấy cằm mình trống hoác. Gã lập tức đưa tay sờ lên cằm, nhẵn thín, không còn chút cảm giác nào như ngày thường nữa! Một cảm giác giật thót bỗng xông lên tận não gã, dường như có gì đó không ổn, đúng là không ổn chút nào!
“Râu! Râu của đại ca biến đâu hết rồi?”
Tiếng kêu sợ hãi của gã Đệ Nhị Thái Thượng Trưởng Lão vang lên.
Gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão giật nảy mình một cái, toàn thân lạnh run lên: Râu...! Chòm râu óng mượt dài hơn thước biến đâu mất rồi?
Một tiếng cười ha ha của một người trẻ tuổi bỗng vang lên: “Nhúm râu này không tệ chút nào, làm mấy ngọn bút lông thì quá tuyệt!”
Gã Đệ Nhất Thái Thượng Trưởng Lão ngẩn ngơ cả người, vội vàng đưa mắt nhìn sang, thấy Lưu Chấn Huyên lúc này đang cầm một nhúm râu dài bóng loáng ngân quang trên tay, còn tung tẩy vung lên trước gió! Hai mắt gã tối sầm lại, một sự tức tối nghẹn ứ trào dâng trong ngực, lập tức hộc ra một ngụm máu tươi...
Truyện ��ược biên tập độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.