(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 372:
Một chùm ánh sáng xanh thẳm, tựa ngàn vạn ngôi sao cùng nổ tung, hóa thành từng đạo lưu tinh lao xuống vực sâu. Dưới sức mạnh khủng khiếp của nó, những tòa Kiếm phủ vững chãi bỗng hóa thành đồ hàng mã, lập tức sụp đổ tan tành. Một gã Linh Kiếm Sư của Huyết Lang Liên Minh cũng vì thế mà toàn bộ kinh mạch bị phá hủy, chết ngay tại chỗ.
“Làm càn!” Thương Bá Thiên gầm lên giận dữ. Một luồng Xích Huyết cuồn cuộn từ cơ thể gã phóng thẳng lên không trung, Kiếm Ý Xích Huyết cảnh giới chín thành được thôi phát đến cực hạn. Từ chỗ động sâu trong vực, một trụ kiếm Xích Huyết bắn thẳng ra.
“Xích Địa Thiên Lý!” Chiêu kiếm vừa xuất ra, dường như có một con đường máu tươi trải dài vô tận hiện ra, nồng nặc mùi máu tanh hòa lẫn vô số tiếng tru khóc của oan hồn lệ quỷ.
“Lục Kiếm Thức!” Một con đường máu khác, nhưng ẩn chứa khí Sát Lục thuần khiết, cũng từ trên cao lao xuống. Hai cỗ kiếm quang va chạm dữ dội, tạo ra vô vàn cơn bão kiếm khí đáng sợ. Hàng vạn tấn nước biển bị hất tung, để lộ một khoảng không trống rỗng khổng lồ bán kính mấy ngàn trượng dưới mặt biển. Không gian xung quanh chằng chịt vết nứt, nước biển lập tức tràn vào những khe nứt ấy, áp lực mạnh vô cùng nghiền nát mọi vật hữu hình thành tro bụi.
Toàn bộ không gian bốn phương tám hướng bị quét sạch, mấy trăm tòa Kiếm phủ cùng mấy ngàn tên đệ tử Huyết Lang Liên Minh hóa thành tro bụi! Chỉ trong thoáng chốc, Huyết Lang Liên Minh đã bị diệt mất gần chín phần rưỡi thực lực, chỉ còn lại khoảng trăm tên thoát chết!
“Á!” Sắc mặt Thương Bá Thiên tái nhợt, thân hình gã rơi xuống thấp hơn chừng mười trượng. Gã đã ngầm chịu thiệt không ít từ chiêu Lục Kiếm Thức. Sát khí phản phệ suýt chút nữa khiến Tâm ma bùng phát. Dù gã nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, khí tức vẫn có phần hỗn loạn.
Trên mặt gã lộ rõ vẻ kinh ngạc: Kiếm Ý cảnh giới hòa hợp, thật sự là hòa hợp! Hơn nữa, đó lại là Kiếm Ý Sát Lục! Mặc dù đối phương chỉ có tu vi Kiếm Nguyên hậu kỳ đỉnh phong, nhưng Kiếm Ý Sát Lục đạt cảnh giới hòa hợp đã dễ dàng san bằng khoảng cách tu vi, thậm chí dường như còn mạnh hơn gã một bậc!
Một bóng người bị bao phủ bởi kiếm quang huyết sắc đang lao vọt xuống vực sâu. Đôi kiếm dực xanh xám khổng lồ trên lưng hắn phóng ra linh quang sáng chói.
“Các hạ là cao nhân phương nào?” Thương Bá Thiên trầm giọng hỏi với vẻ nghiêm trọng.
Sau khi thấy Mạc Vấn xuất hiện, Đinh Hải tái mét mặt, thân thể run lên cầm cập vì quá sợ hãi. Gã lẳng lặng l��i sâu vào đám trăm tên Linh Kiếm Sư may mắn sống sót, mong tránh được ánh mắt của người kia. Nào ngờ, khi gã vừa định lùi lại, một ánh mắt sắc như dao đã rọi thẳng vào gã, theo sau là một cỗ khí tức lạnh thấu xương bùng phát!
Người mới tới vung tay điểm một kiếm chỉ, một đạo Kiếm Nguyên Sát Lục lập tức hiện ra, hóa thành cầu vồng xuyên thẳng qua khoảng cách mấy ngàn trượng, nhắm thẳng Đinh Hải mà đến!
“Đại Minh Chủ mau cứu ta!” Đinh Hải sợ đến mất mật, gã thất thanh hét lớn.
“Làm càn!” Thương Bá Thiên lúc này cũng giận dữ tột cùng. Đối phương không chỉ hủy diệt Kiếm Đồ của gã, liên tục giết chết đại bộ phận đệ tử, nay lại còn ngang nhiên tấn công Đinh Hải, đúng là không coi Huyết Lang Liên Minh ra gì!
Một đạo Kiếm Nguyên Xích Huyết bắn ra chặn đứng Kiếm Nguyên Sát Lục. Hai cỗ Kiếm Nguyên va chạm, cùng tiêu tán, chỉ để lại dư âm là những chấn động khủng khiếp không ngừng.
“Hừ!” Mạc Vấn khẽ hừ lạnh. Đôi kiếm dực sau lưng hắn phát ra linh quang cực thịnh: Thanh Quang Kiếm Độn!
Với tốc độ cực hạn lục thuấn, dường như mặt biển lúc này bị hàng trăm quả bom hẹn giờ kích nổ cùng lúc. Đạo lưu quang xanh mang theo khí thế vô cùng tận lướt tới với tốc độ chớp nhoáng!
“Lục thuấn?” Thương Bá Thiên biến sắc. Tốc độ đối phương đã vượt khỏi cảnh giới cực hạn của Linh Kiếm Sư Kiếm Nguyên, với khả năng hiện thời của gã, tuyệt nhiên không thể ngăn cản!
Đinh Hải hoảng sợ tột độ, sát cơ đáng sợ kia cứ chằm chằm hướng về phía gã khiến da đầu gã như muốn nứt ra. Nhưng chính sự sợ hãi cực điểm ấy lại khiến lệ khí trong lòng gã bùng lên: Bình đã sứt mẻ thì cứ vỡ tan luôn đi!
Gã túm lấy Bạch Hiểu, kéo nàng lên phía trước, thanh Linh kiếm kề sát vào cái cổ trắng ngần thon dài của nàng. “Trước tiên ta giết chết nó đã!”
Bóng người đang di chuyển cực nhanh bỗng khựng lại, khiến vô số cơn sóng lớn cuồn cuộn lao về phía trước, làm gần trăm tên Linh Kiếm Sư của Huyết Lang Liên Minh đổ người xiêu vẹo. Mạc Vấn thu đôi kiếm dực lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào Đinh Hải, một cái nhìn dành cho kẻ đã chết!
Đinh Hải lúc này mồ hôi túa ra như tắm, gã kêu to: “Các hạ, ta biết ngươi thần thông quảng đại, nhưng chớ ép người thái quá!”
Mạc Vấn lạnh lùng nhả ra mấy chữ: “Mau thả người, ta sẽ tha mạng cho ngươi!”
“Ngươi phải cho ta rời khỏi đây đã! Ta chỉ muốn được tự do thoát khỏi nơi này!” Thần sắc Đinh Hải không hề lay chuyển, gã nhìn chằm chằm về phía Mạc Vấn.
Một đạo huyết mang bỗng xuất hiện, chếch từ phía sau bắn tới Mạc Vấn. Mạc Vấn vung tay điểm một kiếm chỉ, một đạo kiếm quang Sát Lục bắn thẳng ra. Hai cỗ Kiếm Nguyên cường hãn một lần nữa va chạm trực diện, thân thể Mạc Vấn bị chấn động đẩy dạt sang ngang mấy trăm trượng.
Thương Bá Thiên bước nhanh tới, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng: “Bổn tọa là Đại minh chủ của Huyết Lang Liên Minh, ngươi là ai? Ngang nhiên giết chóc đệ tử Huyết Lang Liên Minh là có ý gì đây?”
Mạc Vấn khẽ hừ lạnh. Hai mắt hắn phát ra hai luồng kim quang lập lòe, kiếm thức hóa thành một thanh kiếm tinh thần sắc bén vô cùng, nhanh như chớp chém thẳng vào thức hải Đinh Hải.
“Á!” Đinh Hải ngửa mặt lên trời rống lên đầy đau đớn, thức hải của gã hỗn loạn, linh thức lập tức trọng thương!
Mặc dù khuôn mặt Mạc Vấn cũng tái nhợt, hắn vẫn dứt khoát phát động Thiên Huyễn Kiếm Dực, một lần nữa thi triển Thanh Quang Kiếm Độn. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã lướt tới trước mặt Đinh Hải, tay phải tung một kiếm chỉ công thẳng vào mi tâm Đinh Hải, một đạo Kiếm Nguyên Sát Lục bắn phụt ra!
Đang rống lên thảm thiết, Đinh Hải bỗng im bặt. Sau gáy gã vỡ nát, tạo thành một lỗ hổng lớn. Toàn bộ khối não cùng tất cả ý thức đã bị hủy diệt hoàn toàn sau cú tấn công vừa rồi của Mạc Vấn.
“Ngươi dám…!” Thương Bá Thiên đã giận dữ đến cực điểm. Cái danh hiệu Đại minh chủ của Huyết Lang Liên Minh hoàn toàn không được Mạc Vấn xem ra gì! Gã từng tung hoành khắp tứ hải mà chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã như lúc này, mười phần phong độ coi như mất sạch. Gã đùng đùng nổi giận, vung kiếm chém thẳng Mạc Vấn một nhát.
“Xích Huyết Thương Khung!” Kiếm Ý Xích Huyết được kích phát đến chín thành. Nước biển trong bán kính trăm trượng đều bị thổi bạt đi hết, tạo ra một khoảng chân không lớn. Kiếm quang huyết tinh chém thẳng về phía lưng Mạc Vấn!
Mạc Vấn bỗng quay ngoắt lại, cánh tay phải vung lên đón kiếm. Kiếm mang Xích Huyết va chạm vào cánh tay hắn, nổ tung, toàn bộ ống tay áo tan thành tro bụi. Trên cánh tay cũng xuất hiện chằng chịt những vết kiếm rướm máu. Hắn ôm Bạch Hiểu đáp xuống một chỗ cách đó mấy trăm trượng.
“Phệ Kiếm Linh Thể!” Hai con ngươi Thương Bá Thiên co rút. Chỉ với tay không mà có thể trực diện đỡ được một kích tấn công toàn lực của gã... Ngoại trừ cảnh giới Kiếm Thai, chỉ có Phệ Kiếm Linh Thể trong truyền thuyết mới có thể làm được điều đó!
“Thảo nào ngươi có thể tu luyện Kiếm Đạo Sát Lục đạt tới cảnh giới hòa hợp mà thần trí vẫn không bị mê muội, hóa ra ngươi là Kiếm Linh chuyển thế!” Trong mắt Thương Bá Thiên lộ vẻ e dè. Loại thể chất đặc thù kia rất khó đối phó, không chỉ có cơ thể cứng rắn như sắt đá mà Kiếm Ý cũng là thiên phú. Một khi đã thức tỉnh toàn bộ, có thể tu luyện tới đẳng cấp cực cao, rất ít khi gặp bình cảnh.
Đương nhiên, Mạc Vấn không thèm giải thích cho đối phương hiểu. Cho dù là Đại lục hay Hải ngoại, nhiều người vẫn hiểu nhầm cơ thể hắn là Phệ Kiếm Linh Thể hay Kiếm Linh chuyển thế! Dù sao thì cũng có nhiều điểm tương đồng, ở một góc độ nào đó, cơ thể hắn cũng không khác mấy so với một thanh Linh Kiếm, tuy nhiên không phải là Tiên Thiên mà chính là Hậu Thiên luyện thành!
Một tay hắn đẩy Bạch Hiểu ra, giải khai cấm chế trên người nàng. Sau đó, hắn nói với bọn Vân Thanh Trúc: “Trước hết các nàng cứ tạm lui ra đã!”
Vân Thanh Trúc đỡ lấy Bạch Hiểu, vẻ mặt khá kích động. Nàng khẽ gật đầu rồi dẫn theo cả bọn lùi lại một đoạn.
Ánh mắt lạnh lùng của Mạc Vấn nhìn thẳng vào Thương Bá Thiên.
Hai mắt Thương Bá Thiên cũng đang nhấp nháy: “Có lẽ ngươi chính là lão tổ La Sát?”
Mạc Vấn chỉ hừ nhẹ một tiếng thay cho câu trả lời.
Thương Bá Thiên hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt đã khôi phục lại sự bình tĩnh: “Lần này Huyết Lang Liên Minh bọn ta đúng là có mưu đồ chiếm đoạt cơ nghiệp của Kiếm Tông La Sát. Chuyện đã đến nước này thì việc đúng sai không còn quan trọng nữa. Ngươi đã đến được đây chứng tỏ sơn môn đảo La Sát đã có biến. Ta chỉ hỏi ngươi một điều: Nhị đệ và Tứ đệ của ta hiện nay ra sao rồi?”
Mạc Vấn buông ra hai chữ lạnh nhạt: “Đã giết!”
Tấm áo bào trên người Thương Bá Thiên bỗng phồng lên, bay phần phật. Một cỗ kiếm ý lạnh thấu xương bộc phát ra khỏi cơ thể gã, toàn thân gã run lên nhè nhẹ: “Tốt! Tốt! Tốt!”
“Năm vị lão tổ Huyết Lang bọn ta từ khi kết nghĩa tới nay, tình như chân tay, tung hoành tứ hải đã ba trăm năm, thật vô cùng khoái chí! Nay Nhị đệ, Tứ đệ, Ngũ đệ của ta đều đã chết dưới tay Kiếm Tông La Sát. Thù này mà không báo, Thương Bá Thiên này làm sao còn mặt mũi đứng ở đất Hải ngoại nữa đây? Hôm nay, ta và ngươi không chết không ngừng!”
Kiếm Ý Xích Huyết được Thương Bá Thiên thôi phát tới tận cùng, tu vi Kiếm Nguyên viên mãn cũng được kích phát toàn bộ, gã công kích thẳng Mạc Vấn.
Trên mặt Mạc Vấn không chút biểu tình, Kiếm Ý Sát Lục và Kiếm Nguyên Sát Lục đồng thời được hắn thôi phát tới tận cùng. Một trường cảnh chiến trường Sát Lục toàn diện với những màn giết chóc từ thời Viễn cổ đang mơ hồ hiện ra, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Hai cỗ lực lượng ấy, nếu xét cấp độ dưới Kiếm Thai thì là đỉnh cao, lao vào tranh đấu mãnh liệt. Một bên là Kiếm Nguyên viên mãn, Kiếm Ý đại thành; một bên là Kiếm Nguyên hậu kỳ đỉnh phong, Kiếm Ý đạt cảnh giới hòa hợp. Hai cỗ sức mạnh này, khi tập trung một chỗ, đã đạt tới cấp độ gần như tối thượng của cảnh giới Kiếm Nguyên!
Dưới sức mạnh của cuộc chiến kinh khủng này, toàn bộ vực biển sôi trào, bao nhiêu nước biển cuồn cuộn đều bị kiếm khí đáng sợ ép cho bốc hơi hết. Không gian lúc này cũng xuất hiện chằng chịt những khe hở đen kịt. Hai cỗ huyết mang như hai con giao long bằng máu khổng lồ đang giao chiến dữ dội.
Cửa vào Âm Huyệt lúc này dường như cũng bị hai lực lượng cuồng bạo đang giao tranh kia kích động, bắt đầu có phản ứng ngược lại. Một cỗ sát khí cực âm từ từ tràn ra ngoài, nhanh chóng tạo thành một luồng sóng triều cực âm vô cùng đáng sợ.
Sắc mặt Bạch Hiểu và Vân Thanh Trúc đại biến, các nàng lập tức kết thành trận thế, liên kết chuỗi khí cơ để chống đỡ sự xâm nhập của sóng triều cực âm.
Còn những tên đệ tử Huyết Lang Liên Minh sống sót thì không được may mắn như vậy. Sát lực cực âm kia đúng là một đòn trí m��ng giáng xuống đầu bọn chúng. Chỉ trong khoảnh khắc, trên cơ thể hơn một nửa số đó đã xuất hiện một lớp băng sương cứng ngắc, sinh cơ nhanh chóng tắt ngấm! Mấy tên còn lại đang nghiến răng cố chống cự, nhưng linh quang cơ thể lúc này leo lét như ngọn đèn dầu trước gió bão, có thể tắt ngúm bất kỳ lúc nào!
Ngâm… Một tiếng rồng ngâm hư ảo đột nhiên truyền ra từ trong Âm Huyệt, phảng phất khúc nhạc gọi hồn vọng về từ chín tầng địa ngục. Tất cả Linh Kiếm Sư ở đây đều cảm thấy lạnh run người, một sự run rẩy phát sinh từ sâu thẳm bên trong linh hồn.
“Thanh âm gì vậy?” “Có phải ta đã chết rồi, địa ngục cho người tới câu hồn hay không?” Một tên đệ tử Huyết Lang Liên Minh, như người bị mê sảng vì sốt rét, nói với vẻ tuyệt vọng.
Mạc Vấn đang giao chiến mà cơ thể cũng run lẩy bẩy. Hắn vung ra một đạo kiếm quang cực mạnh, bức lui Thương Bá Thiên. Sau khi thiết lập khoảng cách an toàn chừng vài ngàn trượng, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía cửa vào Âm Huyệt.
Thương Bá Thiên cũng không tiếp tục truy kích, gã nhìn về phía dưới với vẻ mặt lo lắng. Thanh âm ngâm nga mang vẻ u ám kia phát ra từ sâu trong linh hồn khiến gã lạnh run người. Gã nhớ lại, lúc trước năm huynh đệ từng liên thủ thăm dò Âm Huyệt này, kết quả không tìm được gì mà còn bị tử khí nồng đậm bức lui cả đám. Lúc này, trong lòng gã đột nhiên trào dâng một dự cảm không lành!
Tiếng rồng ngâm kia cứ lượn lờ quanh quẩn, khiến người ta như lạc vào cõi mộng, dường như không phải nghe bằng tai mà là thanh âm phát ra từ sâu bên trong linh hồn!
Mạc Vấn như cảm giác được điều gì đó, hắn chậm rãi vươn tay chỉ về phía dưới, ánh mắt hiện lên vẻ mê say, miệng khẽ ngâm nga: “Ta nguyện dùng tâm hồn để triệu hồi linh hồn ngươi trở về!”
Một đợt âm triều cuồng bạo hơn rất nhiều lại bộc phát ra từ Âm Huyệt. Kiếm trận của bọn Bạch Hiểu lập tức bung ra, cơ thể các nàng liền bị cuốn theo âm triều vào sâu bên trong Âm Huyệt. Ngay sau đó, mấy tên đệ tử sống sót của Huyết Lang Liên Minh cũng bị cuốn vào theo.
Một tiếng rồng ngâm mang vẻ thê lương bỗng vang lên thật rõ ràng từ trong Âm Huyệt, sau đó, một màn sương mù bốc lên, nhanh chóng kết thành hình một con rồng xanh bằng ánh sáng và lao ra khỏi cửa Âm Huyệt…
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, kính mong quý độc giả tôn trọng và không lan truyền trái phép.