(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 370:
“Đại trưởng lão bớt giận!”
Trong cơ thể Đinh Hải phóng ra một đạo Kiếm Nguyên, đón lấy một đòn của Thương Bá Thiên.
Thương Bá Thiên hung tợn quát: “Ngươi dám ngăn cản ta?”
Đinh Hải lùi lại hơn mười trượng, cung kính nói: “Tại hạ không dám, tại hạ chỉ nghĩ cho Đại trưởng lão mà thôi.”
“Nếu đã nghĩ cho ta, vậy thì hãy để ta đập chết con tiện nhân kia!” Trong mắt Thương Bá Thiên lóe lên tia độc ác.
Trên trán Đinh Hải vã mồ hôi lạnh nhưng gã cũng không dám lau, sau khi ổn định lại tinh thần, gã nói: “Đại trưởng lão, tính mạng của nàng chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng vẫn còn chút tác dụng đối với chúng ta, nếu cứ như vậy mà giết đi thì chẳng phải quá phí phạm sao?”
Vẻ mặt Thương Bá Thiên hơi dịu đi, lão lạnh lùng nói: “Tốt nhất là ngươi có thể tìm được một lý do để thuyết phục bổn tọa, nếu không bổn tọa sẽ giết ngươi!”
Đinh Hải thở phào nhẹ nhõm: “Đại trưởng lão, những nữ nhân ở La Sát đảo này vô cùng gắn bó với nhau, mà nàng này lại là đại tỷ của các nàng, nếu như chúng ta lợi dụng được điểm này có thể dễ dàng khiến những người kia phải răm rắp nghe lời.”
Thương Bá Thiên híp mắt lại, lẳng lặng cười lạnh: “Rất tốt, ngươi đi làm đi, chỉ cần có thể bắt sống được những tiện nhân này thì ta cho phép ngươi sử dụng bất cứ thủ đoạn nào! Bổn tọa muốn đám tiện nhân này phải trả giá đắt!”
Lúc này Đinh Hải mới thực sự an tâm, quay sang chắp tay vái Thương Bá Thiên một cái rồi nói: “Đại trưởng lão yên tâm, tại hạ nhất định sẽ giao cho Đại trưởng lão những nữ nhân lành lặn này.”
Thương Bá Thiên hừ lạnh một tiếng, lão mang theo tên Linh Kiếm sư cảnh giới Kiếm Nguyên, kẻ bị Chân Âm chi thủy ăn mòn mất nửa thân thể, rồi phất tay áo rời đi.
Đinh Hải liếc nhìn Bạch Hiểu một thoáng, mỉm cười nói: “Bạch Chưởng Tông, mỗ khuyên cô tốt nhất nên hợp tác một chút đi.”
Bạch Hiểu trừng mắt giận dữ nhìn Đinh Hải, trong mắt phượng gần như muốn phun ra lửa: “Đinh Hải! Ngươi đừng phí công vô ích nữa, ngươi giết ta đi!”
Đinh Hải cười lắc đầu: “Sao có thể giết cô được chứ? Ta còn muốn dựa vào cô để dụ đám Mỹ Nhân Ngư kia ra mà. Cô tốt nhất là nên suy nghĩ kỹ một chút đi, nếu không để cho ta tự mình động thủ thì có thể sẽ làm tổn hại đến uy danh Chưởng Tông của cô.”
Bạch Hiểu mấp máy đôi môi nhưng không nói thêm gì nữa.
“Thật sự là tiếc nuối, Bạch Chưởng Tông lại không muốn nắm lấy cơ hội này.”
Đinh Hải đáp xuống cửa Âm Huyệt cách đó hơn mười trượng, phát động Kiếm Nguyên, khiến tiếng nói vang xa.
“Dư nghiệt La Sát Kiếm Tông ở bên dưới nghe đây! Chưởng Tông Bạch Hiểu của các ngươi hiện đang nằm trong tay ta, nếu không muốn mạng sống của nàng bị đe dọa thì hãy ngoan ngoãn đầu hàng Huyết Lang Minh ta ngay lập tức!”
- ---------
Trên mặt biển mênh mông lúc này, hai chiếc Tứ Dực Kiếm Thuyền đang bay lơ lửng trên không trung cách mặt biển mấy trăm trượng, chậm rãi tuần tra. Trong đó một chiếc Kiếm Thuyền, với cả mặt trước lẫn hai bên sườn đều khắc một cái đầu sói màu máu cực lớn – đúng là ký hiệu của Huyết Lang Minh.
Trên boong thuyền của hai chiếc Kiếm Thuyền, mười mấy tên Linh Kiếm sư lười nhác đang phơi nắng.
“Nhị Cẩu, ngươi nói lần này Đại minh chủ và đám người của hắn có thể bắt được bao nhiêu nữ nhân của La Sát Kiếm Tông?” Trần Bảo nằm trên một cái ghế dựa bằng ngọc, nhấp rượu nói với vẻ kệch cỡm.
Bên cạnh gã là một Linh Kiếm sư sắc mặt vàng vọt, thân hình gầy gò, cười hùa theo nói: “Nghe nói La Sát Kiếm Tông có hơn hai ngàn nữ đệ tử cực phẩm, lần này Đại minh chủ tự mình ra tay, kiểu gì cũng bắt sống được cả ngàn người.”
Trần Bảo nhẹ gật đầu, híp mắt nói: “Nghe nói những nữ đệ tử của La Sát Kiếm Tông đều mang Chân Âm thể chất, những nữ nhân như thế, trong số tất cả đối tượng song tu, có thể nói là cực phẩm của cực phẩm.”
Nhị Cẩu liếm môi dưới, cười gian xảo nói: “Bảo gia động tâm sao? Yên tâm đi, lần này Đại minh chủ nếu thu hoạch được nhiều, nhất định sẽ ban thưởng vài nữ nhân cho chúng ta.”
Trần Bảo hừ một tiếng, khó chịu nói: “Cao thủ trong minh như mây, chỉ sợ cũng chẳng đến lượt ta đâu.”
Nhị Cẩu đảo mắt nhìn quanh, rồi đột nhiên tiến đến bên tai Trần Bảo nhỏ giọng nói: “Không phải trên Kiếm Thuyền cũng đang giữ mười người sao? Bảo gia sao lại muốn bỏ gần cầu xa vậy?”
Trần Bảo giật mình nhẹ, sau đó đôi mắt càng híp nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn là một khe hẹp.
Nhị Cẩu hiểu rõ đây là lúc tâm trí Trần Bảo đang lay động, liền tranh thủ nói tiếp: “Những nữ nhân này có thể tự bạo, nếu có chuyện bất trắc, tổn thất một hai người cũng là chuyện thường tình, trên cấp cao nhất có chăng cũng chỉ hỏi han trách phạt vài câu. Ta nghĩ các huynh đệ trên thuyền cũng rất vui lòng khi có ‘tổn thất’ như vậy.”
Trần Bảo mở to mắt, liếc nhìn Nhị Cẩu thật sâu, vỗ vai hắn, tán thưởng nói: “Vẫn là ngươi nhanh trí nhất, tiểu tử ạ! Chờ lão tử xong việc rồi thì sẽ đến lượt ngươi!”
“Đa tạ Bảo gia đã nâng đỡ.” Nhị Cẩu cười tươi đến mức mặt mày rạng rỡ.
Trần Bảo đứng lên: “Đi, gọi tất cả mọi người tới đây, tất cả chúng ta cùng bàn bạc một chút.”
“Dạ.” Nhị Cẩu nhẹ gật đầu, nhưng trước khi đi, gã còn liếc nhìn chiếc Tứ Dực Kiếm Thuyền cũng đang lơ lửng cách đó mấy trăm trượng kia nói: “Bảo gia, thế còn Địch Khâu và những kẻ kia thì sao?”
Trần Bảo cười lạnh nói: “Không cần để ý tới bọn họ, dù sao thì người của chúng ta đều đã có mặt ở đây rồi, cứ để cho bọn hắn tiếp tục nhịn đói đi!”
Sau một lát, hơn hai mươi tên Linh Kiếm sư từ khắp boong thuyền đã tập trung lại trước mặt Trần Bảo.
Trần Bảo trình bày ý kiến, còn Nhị Cẩu thì giải thích thêm, đúng như dự đoán, hơn hai mươi tên Linh Kiếm sư đều mắt sáng rực, ra sức ủng hộ. Linh Kiếm sư cảnh giới Kiếm Cương! Với những tên Linh Kiếm sư Kiếm Mạch kỳ như bọn hắn, thì đó là cấp bậc mà họ chỉ có thể ngước nhìn. Giờ đây lại có thể ân ái với họ, dù có giảm thọ mư���i năm, chúng cũng cam lòng!
“Các huynh đệ đã không còn ý kiến gì, vậy thì quyết định như thế đi. Nhưng việc này các ngươi phải hiểu rõ, bất cứ kẻ nào để lộ dù chỉ một lời, thì tất cả chúng ta đều sẽ phải chịu hình phạt Huyết Lang Phệ Tâm!” Trần Bảo lạnh lùng nói.
Hơn hai mươi tên Linh Kiếm sư đều nghiêm mặt đồng thanh nói: “Bảo gia yên tâm, các huynh đệ biết rõ nên làm như thế nào!”
Trần Bảo nhẹ gật đầu: “Hi vọng như thế. Nhị Cẩu, đi với ta chọn người. Các ngươi đứng trước boong thuyền trông coi, có nguy hiểm thì phát tín hiệu, đừng để cho Địch Khâu làm hỏng chuyện tốt của chúng ta!”
Mọi người nhất loạt đồng ý.
Trên boong thuyền phía bên kia, một gã Linh Kiếm sư tiến đến gần Địch Khâu nói: “Khâu gia, bọn chúng đang làm gì vậy? Họp à?”
Địch Khâu hừ lạnh một tiếng nói: “Quỷ mới biết chúng làm gì! Làm chuyện mờ ám mới cần tụ tập thế chứ.”
“Khẳng định là không có chuyện tốt! Khâu gia, có muốn tiểu nhân đi qua hỏi một chút không?” Tên Linh Kiếm sư nhanh nhảu đề nghị.
Địch Khâu vung tay lên nói: “Được rồi, thôi đi, không cần phức tạp chuyện đó. Chúng ta cứ việc bảo vệ tốt khu vực của chúng ta là được. Trần Bảo muốn làm gì thì cứ mặc hắn!”
Tên Linh Kiếm sư hậm hực gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng. Vô tình liếc nhìn chân trời, đôi mắt gã bỗng co rút lại, vội vàng nói: “Khâu gia! Có người!”
Phía chân trời, một đạo kiếm quang huyết sắc nhanh chóng xẹt qua như một vệt cầu vồng, hướng thẳng đến hai chiếc Kiếm Thuyền đang tuần tra!
Địch Khâu híp mắt nhìn một hồi, đồng tử của hắn cũng co rút mãnh liệt: “Kiếm quang hóa thành cầu vồng! Là cường giả Kiếm Nguyên cảnh!”
“Sát khí thật nồng đậm! Là Xích Huyết Kiếm Nguyên! Chẳng lẽ là Đại minh chủ?”
Tất cả mọi người trên boong thuyền đều chú ý tới đạo Kiếm Nguyên huyết sắc kia. Người còn chưa đến mà một luồng hàn ý lạnh lẽo đã bao trùm lấy mọi người.
“Đồ ngu! Đại minh chủ hiện đang ở bên dưới!”
Địch Khâu lờ mờ cảm thấy có chuyện không lành sắp xảy ra, đối phương hình như đang lao thẳng về phía mình! Hơn nữa khí thế vô cùng hung hãn!
“Toàn bộ cảnh giác! Chuẩn bị chiến đấu!”
Địch Khâu lấy trong kiếm nang ra một quả Phi Vũ thuyền lệnh, sau đó rót kiếm khí vào đó, bắt đầu kích hoạt kiếm trận phòng ngự trên Kiếm Thuyền. Một tầng linh quang dày đặc nhanh chóng bao trùm toàn bộ Kiếm Thuyền.
“Khâu gia, bên Bảo gia hình như vẫn chưa có động tĩnh gì!” Một gã Linh Kiếm sư đột nhiên hô lên.
Địch Khâu đưa mắt nhìn sang boong thuyền đối diện. Hai mươi mấy tên Linh Kiếm sư vẫn đang nghển cổ nhìn đạo kiếm quang trên trời đang lao tới, tất cả đều ngơ ngác đứng trân trân, nhưng lại chẳng thấy bóng Trần Bảo đâu?
“Tên chết tiệt! Lần này nếu thoát nạn thì nhất định ta phải bẩm báo cho Chấp Pháp đường tội bỏ bê nhiệm vụ của hắn!” Địch Khâu hung hăng khạc một bãi nước bọt.
Trần Bảo vừa kịp đè một thiếu nữ tù binh của La Sát Kiếm Tông xuống, chưa kịp làm gì thì cửa khoang đã bị gõ mạnh.
“Láo toét! Gõ gõ cái quái gì vậy? Lão tử còn chưa làm xong!” Trần Bảo tức giận đến mức gân xanh nổi đầy mặt.
Một âm thanh lo lắng vang lên: “Bảo gia! Bên ngoài có tình huống khẩn cấp, có một Linh Kiếm sư đang lao tới!”
“Chỉ là một tên Linh Kiếm sư đi ngang qua thôi! Có gì mà phải sợ? Hắn dám tấn công Huyết Lang Minh sao?” Trần Bảo bực mình nói.
“Không phải, Bảo gia, người đó đang bay thẳng về phía chúng ta! Bên phía Địch Khâu đã kích hoạt kiếm trận rồi!”
“Cút ngay! Cái tên Địch Khâu nhát gan sợ phiền phức, quan tâm đến hắn làm gì? Nếu còn đến làm phiền lão tử nữa, ta sẽ vứt hết lũ các ngươi xuống biển cho cá ăn!”
Cuối cùng bên ngoài chẳng còn tiếng động nào nữa. Trần Bảo hài lòng gật đầu, liếc nhìn thân thể thiếu nữ đang nằm bên dưới. Gã nhéo nhéo khuôn mặt kiều diễm của nàng: “Tiểu cô nương, đã nóng lòng rồi sao?”
Thiếu nữ căm phẫn đến tột độ, cố gắng giãy giụa, không hiểu vì sao với tu vi của mình lại không thể chống cự nổi một Linh Kiếm sư Kiếm Cương cảnh trước mặt, ngay cả một chút phản kháng cũng không thể.
“Yên tâm đi, lát nữa cô sẽ được hưởng thụ cảm giác thăng hoa.” Trần Bảo cười tà, lấy ra một cái bình ngọc, đổ ra từ trong đó một viên đan dược có mùi hương kỳ lạ.
“Chỉ riêng viên Thái Âm Hợp Hoan Đan này thôi cũng đã tốn của lão tử mười vạn linh thạch mới mua được. Tiểu cô nương, hi vọng nguyên âm của ngươi có thể giúp lão tử đột phá một tầng cảnh giới, đến lúc đó có lẽ ta sẽ cân nhắc cho ngươi được chết một cách sảng khoái.”
Cười lạnh, Trần Bảo dùng ngón tay mở miệng thiếu nữ để cho viên đan dược vào. Bỗng nhiên, một tiếng nổ mạnh chấn động cả boong thuyền truyền tới tai gã, suýt chút nữa làm viên đan dược trong tay Trần Bảo văng ra.
“Cái tên khốn kiếp nào phá hỏng chuyện của lão tử?”
Liên tiếp bị cản trở, Trần Bảo giận sôi máu. Mặc kệ thiếu nữ đang ở bên dưới, gã đứng dậy đi về phía cửa khoang. Nhưng gã còn chưa đi đến đó thì lại có một đợt chấn động mãnh liệt nữa truyền tới. Kiếm Thuyền dường như lệch hẳn mấy trượng, cuối cùng Trần Bảo cũng không thể giữ thăng bằng được nữa, gã thoáng cái đã bị quăng ra ngoài, đập mạnh vào vách khoang thuyền.
Mặc dù Trần Bảo đang cực kỳ mất bình tĩnh nhưng cũng cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng vận chuyển Kiếm Cương, ổn định thân thể, sau đó lao tới cửa khoang. Ngay lúc này, cửa khoang lại tự động mở ra. Một luồng sát khí nồng đậm ập vào mặt Trần Bảo, khiến nhiệt độ cả khoang dường như xuống dưới âm độ!
Một đạo thân ảnh nồng nặc mùi máu tanh xuất hiện trước cửa khoang.
Trần Bảo nhanh chóng nhận ra đây không phải là người của Huyết Lang Minh, gã hoảng sợ hỏi: “Ngươi là ai?”
Trần Bảo vừa nghe thấy tiếng hừ lạnh thấu xương, lập tức huyết quang lóe lên trước mắt, một đạo kiếm quang đã đâm thủng mi tâm của gã! Theo sau đó, một luồng linh thức sắc bén đáng sợ xông thẳng vào thức hải của Trần Bảo, đọc sạch toàn bộ ký ức của gã. Rồi gã chìm vào bóng tối vĩnh hằng.
Phù phù! Thi thể của Trần Bảo ngã xuống đất, tim trong lồng ngực vẫn còn đập nhưng thần hồn và ý thức của gã đã bị xóa sổ.
Mạc Vấn liếc nhìn thiếu nữ đang nằm giãy giụa trên đất, rồi phóng một đạo Sát Lục Kiếm Nguyên vào người thiếu nữ, như đánh tan thứ gì đó. Một tầng linh quang đen kịt từ cơ thể thiếu nữ tóe ra, đúng là linh quang của Chân Âm Kiếm Cương!
“Đại nhân!” Thiếu nữ nhận ra Sát Lục Kiếm Nguyên đặc trưng của người vừa tới, nàng mừng rỡ khôn xiết.
Tất cả bản quyền biên tập văn bản này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.