(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 363:
Đám cỏ dại ven đường xao động, hai bóng người chui ra, chặn đứng đường đi của ba người.
“Hắc hắc, thằng nhóc kia, mau lấy ra hết của cải trên người, ông đây sẽ cân nhắc tha cho cái mạng chó của ngươi!”
Hai gã đàn ông, tay lăm lăm lợi kiếm sáng loáng, ăn vận kiếm phục thông thường, mặt bịt vải đen, giọng điệu tràn đầy hung ác.
Mạc Vấn thản nhiên li��c nhìn hai tên cướp đường, trên mặt không chút biểu cảm. Dương Khôn thoáng rùng mình. Bọn chúng quả là to gan lớn mật! Lão chưa từng thấy kẻ nào chán sống đến mức dám chặn đường cướp bóc một vị cường giả Kiếm Nguyên! Việc động trời thế này mà cũng dám làm, chúng chẳng lẽ không sợ chết oan mạng sao?!
“Thúc thúc, các chú đang làm gì vậy ạ?” Vân Tịch mở to mắt, tò mò hỏi.
“Xú nha đầu mau ngậm miệng lại!”
Quan sát phản ứng của ba người, hai tên cướp đường dường như thấy bị bẽ mặt. Chúng khẽ liếc nhau, rồi dứt khoát nói: “Các ngươi đã không chịu nghe lời thì bọn ông sẽ động thủ!”
Nói rồi, hai tên cướp vung kiếm xông lên. Trên thân hai thanh lợi kiếm tỏa ra linh lực chấn động yếu ớt, cho thấy tu vi xấp xỉ Dưỡng Kiếm tầng bốn.
Liếc nhìn hai tên kiếm sư, tu vi còn chưa đủ tư cách đệ tử mới nhập môn, Mạc Vấn không chút hứng thú. Ngón tay hắn khẽ động, một viên linh đan xanh biếc xuất hiện kẹp giữa hai ngón tay. Ngay lập tức, linh đan vỡ tan, hóa thành một chùm dược lực tinh thuần. Một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra, được hắn khống chế gọn trong lòng bàn tay. Sau đó, hắn nhẹ nhàng, không một tiếng động, khẽ vỗ vào lưng Dương Khôn lúc này đang đứng ngẩn ngơ bên cạnh.
Dược lực xanh biếc lập tức theo các lỗ chân lông chui vào cơ thể Dương Khôn, được hấp thụ với tốc độ nhanh nhất có thể. Trong nháy mắt, toàn thân Dương Khôn phát ra tiếng xương cốt kêu răng rắc giòn giã, một luồng khí tức mạnh mẽ đột nhiên bộc phát ra từ cơ thể lão. Ngay sau đó, cơ thể lão bỗng vươn cao thêm mấy phần, những phần cơ thể bị mất đi cũng đã hoàn toàn khôi phục!
Những biến đổi khủng khiếp của cơ thể khiến Dương Khôn không thể kiềm nén, lão ngửa cổ hú một tiếng dài. Một luồng kiếm khí chấn động mạnh mẽ liền từ cơ thể lão bộc phát ra ngoài.
Kiếm Mạch trung kỳ!
Mấy chục năm khổ luyện gian nan, vậy mà chỉ trong nháy mắt, sau khi khôi phục, đã đột phá Kiếm Mạch sơ kỳ, tấn cấp thẳng lên Kiếm Mạch trung kỳ!
Linh khí hệ Mộc trong thiên địa bỗng ùn ùn kéo đến, ào ạt chảy vào huyệt Bách Hội của Dương Khôn. Kiếm khí chấn động trong cơ thể cũng cứ thế tăng vọt, cho đến khi Kiếm Mạch trung kỳ hoàn toàn ổn định!
“A…!”
Dương Khôn lại ngửa cổ rống to một tiếng, dường như muốn trút bỏ tất cả tủi nhục, thống khổ của mấy chục năm qua theo tiếng rống ấy. Khí thế bạo phát tạo thành một cơn cuồng phong nhỏ, thổi bạt ra bốn phía, khiến đám cỏ dại trong bán kính mười trượng xung quanh đổ rạp.
Hai tên cướp đường không hề lường trước tình huống này. Chúng bị cơn cuồng phong nhỏ thổi bạt, không thể tiến lên phía trước. Một luồng áp lực vô hình bỗng đè nặng, khiến chúng hãi hùng khiếp vía. Cả hai tên còn đang chần chừ do dự thì một bóng người đã lóe lên, một thân ảnh cao to, rắn rỏi hiện ra ngay trước mặt chúng.
“Dương Khôn! Ngươi…”
Cả hai tên đều hốt hoảng tột độ. Nếu không tận mắt chứng kiến, tuyệt đối không ai dám tin con người trung niên cao to, ánh mắt cương nghị kia lại chính là lão già khọm ốm yếu, hèn mọn lúc trước!
Đáp lời bọn chúng là hai bàn tay to lớn, mạnh mẽ của Dương Khôn, một trái một phải, áp thẳng vào ngực hai tên.
Một tràng âm thanh xương cốt vỡ vụn vang lên. Hai tên kiếm sư bay ngược về phía sau như hai bao tải rách, máu tươi trào ra từ miệng, trước ngực là nội tạng bầy nhầy đã bị đánh nát bấy.
Hai tiếng “Bịch! Bịch!” vang lên, hai tên kia rơi xuống cách đó mấy chục trượng, thân xác như hai con chó chết, trên mặt chỉ còn vẻ oán hận, khí thế đã hoàn toàn biến mất.
“A… A… Tại sao gia gia lại đánh họ? Họ là kẻ xấu đúng không ạ?” Vân Tịch kêu lên với vẻ vô cùng kinh ngạc.
Mạc Vấn khẽ xoa đầu nó, nhẹ nhàng nói: “Đúng vậy, bọn chúng là kẻ xấu!”
“Kẻ xấu thì phải đánh!” Vân Tịch nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt rất nghiêm trang: “Sau này, Tịch Nhi cũng muốn đi đánh kẻ xấu!”
Sau khi đánh chết hai tên kiếm sư, Dương Khôn liếc nhìn về phía bụi cỏ với ánh mắt dữ dội.
“Kiếm Tiên! Mau chạy đi!” Mấy tiếng thét sợ hãi vang lên từ trong bụi cỏ. Đám cỏ lại rục rịch, ba bóng người nhảy dựng lên, bỏ chạy thục mạng.
Dương Khôn khẽ điểm mũi chân, cả người như mũi tên lao về phía trước.
Do bụi cỏ mọc cao và rậm rạp, chỉ còn nghe thấy ba tiếng kêu thảm thiết truyền ra!
Một lát sau, Dương Khôn bước ra từ đám cỏ rậm rạp, lão bước thẳng tới chỗ Mạc Vấn, quỳ xuống đất mà nói: “Đa tạ công ơn tái tạo của tiền bối!”
“Mau đứng lên đi!” Mạc Vấn thản nhiên nói.
“Vâng!” Dương Khôn cũng không hề câu nệ, lập tức đứng dậy.
Vân Tịch liếc nhìn Dương Khôn, kinh ngạc kêu lên: “Gia gia trẻ lại rồi!”
Ánh mắt Dương Khôn đã khôi phục vẻ nhu hòa, lão nở một nụ cười hiền từ.
Mạc Vấn liếc lão một cái, rồi thoáng nhìn về phía sau con đường, hắn lạnh lùng nói: “Không giải quyết nốt chỗ kia hả?”
Dương Khôn khẽ lắc đầu: “Bọn chúng chỉ là những kẻ đáng thương hơn đáng trách.”
Mạc Vấn khẽ gật đầu, không để ý gì tới Dương Khôn nữa. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vân Tịch, tiếp tục bước đi.
Nơi đây đã không còn cách thành La Sát xa nữa. Sau khi đi thêm chục dặm, một tòa thành to lớn đã hiện ra trước mắt. Từng khối đá xám mới tinh cho thấy tòa thành này mới được xây dựng không lâu.
Trước khi vào thành, Mạc Vấn lấy ra viên Thận Châu do Lưu Chấn Huyên tặng. Sau khi kích hoạt nó, một sự thay đổi dung mạo bề ngoài bắt đầu diễn ra từ từ, vô thanh vô tức. Tóc hắn cũng dần chuyển sang màu đen. Dung mạo tuy không thay đổi quá nhiều, nhưng so với trước đây thì cũng đã tương đối khác biệt.
Dương Khôn có chút khó hiểu, nhưng lão hiểu rõ điều gì nên hỏi, điều gì không nên hỏi. Vân Tịch thì thích chí vỗ tay ầm ĩ vì sự biến đổi lạ kỳ kia. Mạc Vấn phải dỗ dành cô bé mấy câu thì mới gạt bỏ được mong muốn thay hình đổi dạng của cô bé.
Ba người dễ dàng đi tới cửa thành, nơi hai đội gồm hơn chục Linh Kiếm Sư đang canh gác. Họ đều có tu vi Dưỡng Kiếm từ tầng bảy tới tầng chín, hai tên đội trưởng thì đã đạt Kiếm Mạch sơ kỳ. Ngày nay, thành La Sát đang mở rộng việc thu nạp môn đồ, nên cư dân của bốn tòa thành vệ tinh xung quanh đảo La Sát đều náo nức đưa con em mình tới ứng thí. Vì vậy, rất nhiều trẻ con đang đi vào thành. Đoàn người Mạc Vấn cũng không khác gì những người đang đưa con em đi dự thi.
“Ngươi dắt Vân Tịch đi báo danh đi, khi nào cần ta sẽ tìm các ngươi.” Mạc Vấn nói với Dương Khôn.
Trong mắt Dương Khôn hiện lên một tia thất vọng. Trong suy nghĩ của lão, nếu Vân Tịch được đi theo vị cường giả Kiếm Nguyên này thì tốt hơn nhiều so với việc trở thành một đệ tử bình thường của Kiếm Tông La Sát. Nhưng lão hiểu rõ mình không được quyền yêu cầu gì, vì vậy lão kính cẩn khom người thi lễ chào từ biệt Mạc Vấn.
“Thúc thúc không đi cùng Tịch Nhi nữa sao ạ?” Vân Tịch nắm chặt gấu áo Mạc Vấn, trên mặt hiện lên vẻ tội nghiệp.
Mạc Vấn khẽ xoa đầu nó, cười nói: “Thúc thúc còn có chuyện khác cần làm. Tịch Nhi cứ đi báo danh đi, khi nào Tịch Nhi qua được vòng khảo thí thì thúc thúc sẽ tặng một món quà.”
Vân Tịch tràn ngập vẻ không cam lòng, tuy nhiên vẫn gật đầu: “Nhất định Tịch Nhi sẽ vượt qua vòng khảo thí để nhận được quà của thúc thúc!”
Sau khi nhìn hai bóng người một già một trẻ đi khuất, Mạc Vấn hướng tầm mắt về phía tòa thành tọa lạc trên đỉnh chủ phong đảo La Sát, cao tít giữa tầng mây, rồi cất bước đi tới.
Hắn không muốn làm kinh động bất kỳ ai ở đây, nên chỉ giống như một người bình thường đang dạo bước lên núi. Tông môn Kiếm Tông La Sát được xây dựng trên đỉnh núi chủ phong. Ngay giữa lưng chừng núi là một tòa sơn môn đồ sộ làm bằng hàn ngọc dưới đáy biển sâu, một luồng khí tức lành lạnh đầy vẻ trang nghiêm toát ra từ đó.
“Người kia đứng lại! Đây là sơn môn của Kiếm Tông La Sát, bằng hữu tới đây có điều gì chỉ giáo?” Tám gã nam Linh Kiếm Sư chặn ngang đường Mạc Vấn. Tất cả đều có tu vi Kiếm Cương, gã có tu vi cao nhất đã đạt Kiếm Cương hậu kỳ.
“Ta đến tìm Chưởng giáo của các ngươi.” Mạc Vấn trả lời.
Tám gã Linh Kiếm Sư khẽ liếc nhau, ánh mắt cả tám cảnh giác hẳn lên. Gã cầm đầu âm thầm đánh giá Mạc Vấn: “Ngươi là người phương nào? Tìm Chưởng giáo của chúng ta có chuyện gì?”
Mạc Vấn khẽ nhíu mày. Tám gã Linh Kiếm Sư gác cửa kia khiến hắn có cảm giác hơi kỳ lạ. Nhưng nhất thời hắn cũng không giải thích rõ ràng được kỳ lạ ở điểm nào. Mà từ khi Kiếm Tông La Sát thành lập đến giờ, hắn cũng chưa từng đặt chân đến, nên coi như cũng không có quyền lên tiếng tra hỏi. Hắn khẽ trầm ngâm một lát. Sau đó, một luồng linh quang chợt lóe lên, trên tay hắn đã hiện ra một quả ngọc giản. Hắn dùng kiếm thức khắc ấn ký vào đó rồi đưa ngọc giản ra: “Đưa vật này cho Bạch Hiểu, Tịch Tần, Thẩm Phượng, Vân Thanh Trúc, bất kỳ ai trong số đó cũng được. Sau khi xem xong, các nàng sẽ tự hiểu mọi chuyện.”
Ánh mắt gã Linh Kiếm Sư cầm đầu hiện lên vẻ kinh dị, hai mắt khẽ nhấp nháy, rồi nhận lấy ngọc giản. Gã nói với Mạc Vấn: “Ngươi chờ ở đây!”
Sau đó, gã đưa ngọc giản cho một tên đệ tử gác cửa tu vi Kiếm Cương sơ kỳ, đồng thời khẽ nháy mắt. Tên đệ tử gác cửa kia liền gật đầu, cầm lấy ngọc giản, rồi đi về phía sâu bên trong sơn môn…
Bản chỉnh sửa văn phong này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, xin cảm ơn sự tin tưởng của quý độc giả.