(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 347:
Phần lớn Linh Kiếm sư nóng lòng thể hiện bản thân với chủ nhân mới, nào ngờ lại rước họa vào thân. Một luồng kiếm quang màu trắng ầm ầm lao thẳng lên tường thành, quét trúng mười mấy tên Linh Kiếm sư đang vây công đệ tử Lưu Ly đảo, khiến thân thể bọn họ lập tức tan nát, trong đó có cả ba Linh Kiếm sư cảnh giới Kiếm Cương sơ kỳ.
Bị tấn công bất ngờ khiến toàn bộ Linh Kiếm sư trên tường thành đều sợ ngây người. Ba người Thích Uy, Tần Long cũng tái mét mặt mày, bởi lẽ người ra tay không ai khác chính là Độ Biên Chính – tân chủ tử mà bọn họ sắp đầu quân!
"Đám con sâu cái kiến chết tiệt các ngươi! Ba mươi lô đỉnh tốt như vậy! Các ngươi phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình!" Hai mắt Độ Biên Chính đỏ bừng, nhìn chằm chằm thi thể hơn ba mươi thiếu nữ trên tường thành, cứ như thể những thiếu nữ bị giết đều là con gái ruột của lão vậy!"
"Ngoại trừ nữ nhân, toàn bộ những kẻ ở cảnh giới Kiếm Mạch hậu kỳ đều giết hết cho ta!" Độ Biên Chính giận dữ hét lớn. Lão biết rõ vị chủ tử kia cực kỳ coi trọng những thiếu nữ Linh Kiếm sư, thậm chí có phần cố chấp! Chỉ nghĩ đến cảnh phải hứng chịu lửa giận của chủ nhân, Độ Biên Chính đã hoảng sợ đến mức hận không thể diệt sạch những con sâu cái kiến này!"
Trên boong tàu, ngay lập tức có hai mươi Linh Kiếm sư cảnh giới Kiếm Cương tuân lệnh, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn rồi ào ạt đánh về phía tường th��nh.
Tình hình phát triển theo chiều hướng kỳ lạ. Vốn định lập công dâng lên chủ nhân mới, nhưng nào ngờ lại khéo quá hóa vụng, khiến rất nhiều Linh Kiếm sư của Phục Long thành không kịp phản ứng. Linh Kiếm sư trên Tứ Dực Kiếm Thuyền nhảy xuống như hổ đói, kiếm quang dày đặc bao phủ toàn bộ Phục Long thành.
"Bình tĩnh! Mọi người đừng phản kháng!" Hai người Phòng Trí Dụng, Thích Uy vội vàng hô lớn.
Những kẻ đã trên cảnh giới Kiếm Mạch hậu kỳ vốn dĩ muốn ra tay, nhưng khi nghe bọn Thích Uy hô lớn liền tỉnh ngộ. Đối phương không có ý tru cùng giết tận, mà chỉ nhằm vào những Linh Kiếm sư dưới cảnh giới Kiếm Mạch hậu kỳ. Vì thế, phần lớn họ ngừng kích động, đứng thờ ơ lạnh nhạt quan sát.
Chỉ có một số ít Linh Kiếm sư cao giai có mối quan hệ huyết thống với những người đang bị giết, nên không thể không chống trả. Hơn một ngàn Linh Kiếm sư dưới cảnh giới Kiếm Mạch hậu kỳ tụ lại một chỗ, trong đó có hơn ba trăm người phản kháng. Nhưng đối mặt với lực lượng Linh Kiếm sư trên Tứ Dực Kiếm Thuyền với thực lực cao hơn họ mấy cấp độ, sự phản kháng đó căn bản không có tác dụng gì đáng kể, cả đám bị chém giết ngay tại chỗ.
Những Linh Kiếm sư trên cảnh giới Kiếm Mạch hậu kỳ đứng ngoài quan sát với vẻ mặt phức tạp, không khỏi nảy sinh cảm giác "một con ngựa đau cả tàu được ăn thêm cỏ". Thế nhưng, không một ai nghĩ đến chuyện phản kháng, tất cả đều trơ mắt nhìn những chiến hữu của mình bị tàn sát.
"Kiếm trận Phục Long Đằng Vân! Mở!"
Một tiếng khẽ kêu truyền đến, kiếm trận phòng ngự của Phục Long thành khởi động một lần nữa, một vòng sáng bừng lên, bao phủ toàn bộ thành trì bên dưới.
"Kiếm trận giảo sát!"
Tịch Phi Tuyết với vẻ mặt lạnh lùng, nhanh chóng thôi thúc cấm bàn trong tay, khiến vòng sáng bao quanh Phục Long thành phát ra ánh sáng chói mắt. Những sợi mây hội tụ lại, chớp mắt ngưng tụ thành một đám mây hình kiếm, tỏa ra chấn động linh lực khủng bố. Sau đó, vân kiếm quét xuống, tấn công hai mươi tên Linh Kiếm sư của Tứ Dực Kiếm Thuyền đang công phá Phục Long thành. Trong phút chốc, toàn bộ bọn chúng bị vân kiếm xé toạc như giấy vụn.
Thân ảnh mềm mại của Tịch Phi Tuyết run rẩy, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Thương tích do yêu đan của Ngân Lân Huyền Giáp Thú công kích từ hôm qua vẫn chưa lành hẳn, hôm nay lại cưỡng ép thôi thúc kiếm trận Tam giai Hạ phẩm, khiến nàng bị phản phệ.
"Sư tỷ, đám người kia đối với chúng ta như vậy, tại sao người còn cứu bọn họ!" Tiểu Phong vội vàng lao đến bên Tịch Phi Tuyết, vừa khóc nức nở vừa nói.
Những Linh Kiếm sư cấp thấp vừa sống sót sau kiếp nạn, cả đám đầu tiên kinh ngạc, sau đó lộ ra vẻ mặt xấu hổ, nhưng ba người Phòng Trí Dụng thì thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
"Tịch Phi Tuyết! Ngươi muốn hại chết chúng ta!" Phòng Trí Dụng đùng đùng nổi giận.
Thích Uy và Tần Long lại lấy cấm bàn ra, muốn kích hoạt cấm trận một lần nữa. Nhưng đúng vào lúc này, một thân ảnh đột ngột xuất hiện trước mặt bọn họ. Bóng người chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái, cấm bàn trong tay hai người đã bị một luồng kiếm quang tối đen như mực bao phủ, rồi đột nhiên rơi vào tay người nọ.
“Kiếm Nguyên!”
Sắc mặt hai người Thích Uy đại biến. Chấn động kiếm quang như thế này, rõ ràng chỉ Kiếm Nguyên mới có thể làm được! Hơn nữa, cảm giác này lại vô cùng quen thuộc! Sau khi hai người tiến lại nhìn rõ người vừa đến, sắc mặt lập tức tái mét như tro tàn.
"Tiền... Tiền bối..." Tiếng thều thào gần như phát ra từ cổ họng hai người.
Mà lúc này, Tiểu Phong cùng một số đệ tử Lưu Ly đảo đang kiên trì chống cự lại các Linh Kiếm sư khác lại tỏ ra vô cùng kinh hỉ.
"Mạc tiền bối! Là Mạc tiền bối! Phục Long thành được cứu rồi!"
Cạch... Đang! Phòng Trí Dụng đang lặng lẽ lấy cấm bàn ra, chuẩn bị vô hiệu hóa cấm trận thì đột nhiên tuột tay, cấm bàn rơi xuống mặt đất. Sắc mặt lão tái nhợt không còn chút huyết sắc, thân thể càng lúc càng run rẩy.
Ánh mắt lạnh lẽo của Mạc Vấn lướt qua khuôn mặt Phòng Trí Dụng, Thích Uy, Tần Long và phần lớn Linh Kiếm sư. Hầu hết những Linh Kiếm sư này đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Mạc Vấn.
"Nếu như những người ta cứu là một đám chỉ biết chĩa mũi kiếm vào chính đồng tộc của mình, thì thà ta đi cứu những người bình thường không có sức mạnh kia còn hơn." Trong lời nói của Mạc Vấn không mang theo bất cứ cảm xúc nào."
"Tiền bối thứ tội!"
Phòng Trí Dụng lập tức quỳ xuống, Thích Uy cùng Tần Long cũng quỳ xuống ngay sau đó: "Tiền bối thứ tội! Chúng ta nhất thời hồ đồ gây nên sai lầm lớn! Kính xin tiền b��i tha thứ, cho chúng ta một cơ hội!"
Mạc Vấn nhìn ba người, dừng một chút rồi mở miệng nói: "Kiếm Thuyền của các ngươi ở đâu?"
Ba người đều biến sắc, vẻ mặt có phần âm tình bất định. Kiếm Thuyền của bọn hắn là thủ đoạn cuối cùng để bảo vệ tính mạng, một khi giao ra thì chẳng khác gì đã hoàn toàn mất hết đường lui!
"Ta chỉ cho các ngươi một cơ hội, chính là Kiếm Thuyền của các ngươi." Mạc Vấn đưa mắt nhìn về một hướng khác.
Trên tường thành, phần lớn Linh Kiếm sư đều náo loạn, nguyên nhân của cảnh tượng này đều do các thủ lĩnh cảnh giới Kiếm Cương cầm đầu các thế lực gây ra.
"Tiền bối! Vân Lãng Kiếm môn chúng ta xin nguyện ý dâng lên Kiếm Thuyền! Nghe theo sự điều khiển của tiền bối!" Một Linh Kiếm sư cảnh giới Kiếm Cương trung kỳ quỳ một gối trên đất, giao ra lệnh phù điều khiển Kiếm Thuyền.
"Xích Sơn Kiếm môn chúng ta cũng nguyện ý dâng lên Kiếm Thuyền." Lại một Linh Kiếm sư cảnh giới Kiếm Cương trung kỳ khác cũng đưa ra lệnh phù điều khiển Kiếm Thuyền.
Dường như gây ra phản ứng dây chuyền, ngoại trừ tam đại Kiếm môn của Phục Long đảo và Lưu Ly đảo, còn lại tất cả những thế lực kiếm môn sở hữu Kiếm Thuyền đều giao ra lệnh phù điều khiển Kiếm Thuyền.
"Tiền bối, Long Kiếm môn bọn ta cũng nguyện ý dâng Kiếm Thuyền." Tần Long lấy ra một quả Kiếm lệnh, cảm giác như bị rút cạn toàn bộ khí lực.
Thích Uy và Phòng Trí Dụng cũng không tránh khỏi vận rủi này, bọn họ tuyệt vọng dâng lệnh phù khống chế Kiếm Thuyền của mình lên.
Tổng cộng có bảy tấm lệnh bài Phi Vũ thuyền, Mạc Vấn trực tiếp đưa vào kiếm nang.
Oanh!
Cả tòa thành trì đột nhiên rung lên, kiếm trận phòng ngự lập lòe cấm quang kịch liệt. Thì ra Tứ Dực Kiếm Thuyền đã bắt đầu phát động công kích Phục Long thành, chiếc Kiếm Thuyền phóng ra một luồng kiếm quang công kích kiếm trận.
Với thanh thế lớn như vậy, tất cả Linh Kiếm sư đều vô thức hiện lên vẻ mặt nhợt nhạt. Tuy nhiên, nghĩ đến có Mạc tiền bối với năng lực cường đại đang tọa trấn, lòng họ mới bình tĩnh trở lại.
Tứ Dực Kiếm Thuyền lại một lần nữa phóng ra một luồng ki��m quang, tương đương với một Linh Kiếm sư Kiếm Nguyên trung kỳ đỉnh phong đánh ra một kích toàn lực. Kiếm trận phòng ngự của Phục Long thành chỉ là Tam giai Hạ phẩm, không thể chịu đựng thêm nữa, chỉ trong chớp mắt đã bị phá nát, toàn bộ Phục Long thành lại lần nữa lộ ra dưới bầu trời.
Mạc Vấn ngẩng đầu liếc nhìn Tứ Dực Kiếm Thuyền, thần sắc vẫn bình tĩnh. Một tầng kiếm quang đen kịt từ mắt trái bắn ra, bao phủ toàn thân hắn. Sau đó, thân thể hắn liền xuất hiện bên ngoài mũi Tứ Dực Kiếm Thuyền, để lại sau lưng một vệt đen mờ ảo.
"Cường giả Kiếm Nguyên!" Con ngươi Độ Biên Chính bỗng co lại. Người trước mắt vô cùng cổ quái, kiếm khí dao động như có như không, nếu không thôi động Kiếm Nguyên thì căn bản không thể cảm ứng được. Thế nhưng, nghĩ đến việc có ba mươi Kiếm Thuyền yểm trợ phía sau, cùng với thủ đoạn của chủ nhân, lão liền hạ quyết tâm. Lão cười lạnh một tiếng: "Ta đang thắc mắc một tòa Linh đảo Nhị giai sao lại có gan lớn như vậy, dám cự tuyệt lời mời chào của lão phu, thì ra là dựa vào ngươi. Tuy nhiên, dao động Kiếm Nguyên trên người ngươi lại cực kỳ không ổn định, có lẽ vừa mới ngưng tụ Kiếm Nguyên phải không? Thấy ngươi tu hành không dễ, lão phu cho ngươi một cơ hội. Chủ nhân của ta hiện đang cần người có tài, chỉ cần ngươi chịu quy thuận chủ nhân, hôm nay có thể tha cho ngươi tội mạo phạm! Bằng không đợi đến khi chủ nhân tự mình động thủ, thì ngươi muốn chết cũng không thành!"
"Om sòm quá!"
Mạc Vấn hừ lạnh một tiếng, cánh tay trực tiếp giáng xuống vòng sáng phòng ngự bên ngoài Kiếm Thuyền. Vòng sáng bên ngoài Tứ Dực Kiếm Thuyền lập tức tỏa ra ánh sáng chói mắt, đây là phản ứng của cấm trận khi phải vận chuyển toàn lực để ngăn cản công kích. Cánh tay Mạc Vấn giống như một chiếc chùy bằng thép, khiến cấm quang bị đè nén tạo thành một cái hố nhỏ.
Dù là trên Kiếm Thuyền hay thành trì, tất cả Linh Kiếm sư đều hít vào một ngụm khí lạnh. Phải biết rằng cấm trận trên chiếc Kiếm Thuyền này là kiếm trận Tam giai Trung phẩm! Lại bị người này chỉ dùng một cánh tay đã buộc nó phải toàn lực vận chuyển ��ể chống đỡ.
"Bổn tọa không tin ngươi làm bằng sắt!" Độ Biên Chính cười lạnh một tiếng, thôi thúc trận pháp trên Kiếm Thuyền công kích.
Một luồng kiếm quang thủy nguyên nhanh chóng ngưng tụ ở mũi tàu, sau đó mạnh mẽ bắn ra, nháy mắt đã từ mũi tàu lao thẳng đến trước mặt Mạc Vấn.
Oanh!
Toàn bộ kiếm quang bắn vào người Mạc Vấn, giống như một cơn sóng nước đánh lên đá ngầm, những mảnh vỡ kiếm quang bắn tung tóe như bọt nước. Đợi kiếm quang dần dần biến mất, thân hình Mạc Vấn một lần nữa hiện ra, đến một góc áo cũng không hề hấn gì.
"Sao có thể?"
Con ngươi Độ Biên Chính như muốn rơi ra. Kiếm trận Tam giai Trung phẩm toàn lực công kích mà không làm rách nổi một góc áo của đối phương, hơn nữa, dường như đối phương còn không thèm dùng Linh kiếm hộ thể! Lẽ nào đối phương là Linh Kiếm sư Kiếm Nguyên hậu kỳ?
Trong mắt trái Mạc Vấn thoáng hiện lên bóng kiếm đen kịt, thôi thúc toàn bộ Sát Lục Kiếm Nguyên hội tụ vào cánh tay phải, cuối cùng từ đầu ngón tay bắn ra!
Dưới công kích của kiếm quang đen kịt, vòng sáng phòng ngự của Kiếm Thuyền chớp mắt đã bị xé toang, lộ ra một lỗ hổng. Nhưng sau đó, kiếm quang cũng mất đi sự sắc bén vốn có, sau khi xé rách màn sáng thì dần dần biến mất. Tuy vậy, đối với Mạc Vấn đã là quá đủ rồi, chỉ thấy hắn lắc mình một cái liền xuyên qua lỗ hổng của màn sáng đang muốn khôi phục như cũ.
"Không thể nào!" Hai mắt Độ Biên Chính tràn đầy sợ hãi, cứ như thể trông thấy quỷ vậy. Ở khoảng cách gần như vậy, lão đã cảm ứng được, khí tức dao động trên người đối phương chỉ ở Kiếm Nguyên sơ kỳ, không sử dụng bất kỳ kiếm thức hay Kiếm Ý phụ trợ nào, chỉ dựa vào tu vi Kiếm Nguyên sơ kỳ mà có thể xuyên thủng màn phòng ngự của kiếm trận Tam giai Trung phẩm sao!
Đương nhiên Độ Biên Chính không biết được, trong khoảnh khắc tiếp xúc với vòng sáng bảo hộ, Mạc Vấn liền phân tích và suy luận cách thức vận hành của cấm trận trên Kiếm Thuyền. Chỉ trong chớp mắt hắn đã tìm ra nhược điểm, rồi dựa vào sự mạnh mẽ của kiếm thể Kiếm Nguyên, mới có thể xé rách vòng sáng bảo hộ đó. Nếu không dựa vào sức mạnh kiếm thể, Mạc Vấn hẳn phải toàn lực sử dụng Sát Lục Kiếm Ý mới có thể làm được.
Việc phá hủy kiếm trận phòng ngự của chiếc Kiếm Thuyền, chẳng khác nào một vị tướng quân trên chiến trường cởi bỏ áo giáp rồi xông lên liều chết. Một chiếc Kiếm Thuyền có thể sánh ngang một tòa thành trì vững chãi, nhưng hiện tại, trước mặt Mạc Vấn chẳng khác nào dê non chờ làm thịt.
"Chết đi!"
Độ Biên Chính điên cuồng phát động công kích, lão không còn lựa chọn nào khác. Từ khi thần phục kẻ kia, lão đã hoàn toàn mất đi phong thái của một cường giả Kiếm Nguyên cảnh. Ý chí cầu sinh trỗi dậy mạnh mẽ, chỉ khi giết chết người trước mắt mới có một tia hy vọng sống sót cho mình, bởi vì kẻ đó không cho phép bất cứ sai lầm nào, hậu quả của sai lầm là: chết!
Độ Biên Chính thôi thúc Kim Hành Kiếm Nguyên đến cực hạn, một luồng Bạch Hồng khí thế kinh thiên chém về phía Mạc Vấn.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.