(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 321:
Thích sư huynh lòng khẽ động, nhưng vẫn tỏ vẻ bình tĩnh tiến lên. Y đá một phát vào tên Linh Kiếm sư đang chạy thục mạng, quát hỏi: “Yêu cái gì Yêu? Gặp quỷ sao?”
Tên đệ tử kia lăn lộn mấy vòng trên đất rồi lồm cồm bò dậy, lời nói lắp bắp: “Yêu thú! Là Yêu thú!”
Tiếng sàn sạt rất rõ ràng truyền đến từ phía khu rừng đối diện. Một con dị thú màu bạc, sau lưng mọc hai cánh, đỉnh đầu có một sừng, cao đến hơn chín trượng đang chậm rãi bước ra từ trong rừng. Một lùm cây cao quá đầu người bị thân thể đồ sộ của nó nghiền ép đổ rạp.
Con dị thú này thần thái nhàn nhã, như một Thú Vương đã ăn uống no đủ, đang tuần tra lãnh địa của mình. Nó coi đám Thích sư huynh như những loài bò sát hai chân nhỏ bé, dường như chẳng hề để tâm. Nó thong thả bước đến bãi đất trống trên bờ biển, rồi đặt mông nằm ườn xuống, khoái chí phì phì thở ra từ mũi, cái đầu to tướng gác trên hai chân trước, nhàn nhã hóng gió biển.
Đối mặt với tình huống này, đám Linh Kiếm sư và Thích sư huynh nhìn nhau, chẳng biết phải làm sao.
“Thích sư huynh, đây là Yêu thú gì?” Một gã Linh Kiếm sư hỏi Thích sư huynh.
Thích sư huynh tức giận hừ một tiếng: “Làm sao ta biết được?”
“Vậy chúng ta nên làm thế nào đây?” Tên Linh Kiếm sư e dè hỏi.
Vẻ mặt Thích sư huynh âm tình bất định, ánh mắt lóe lên một tia sáng, nói: “Nhìn con Yêu thú đang ngái ngủ đằng kia, dựa vào hình thể rất có thể là Yêu thú Nhất giai đỉnh cấp, cùng lắm cũng chỉ là Yêu thú vừa mới tấn cấp Nhị giai Hạ vị. Chúng ta hãy bắt lấy nó! Con Yêu thú này hình thể to lớn dị thường, thần thái cũng phi phàm, nói không chừng đúng là dị chủng truyền thừa từ Thượng Cổ. Nếu bắt được nó, dù không lãnh được phần thưởng nhiệm vụ lần này, chúng ta cũng có thể kiếm được một món hời lớn!”
Cả đám Linh Kiếm sư hai mắt sáng rực, tham lam nhìn cự thú màu bạc đang hóng gió biển đằng kia, cứ như thể hận không thể lập tức xé xác con Yêu thú này ra thành tám mảnh.
“Lân giáp trên thân nó thật là đẹp, nhất định là bảo bối, ta muốn lấy lân giáp của nó làm một cái Linh Giáp cao cấp!”
“Ta thích cái sừng trên đầu nó, chậc chậc, chỉ cần tạo hình một chút là có thể dùng làm kiếm phôi Linh kiếm ngay lập tức.”
“Da của nó chắc chắn cũng không tệ, có thể dùng làm tài liệu Kiếm Đồ.”
“Gân của nó...”
“Móng vuốt của nó...”
“Yêu đan của nó...”
Trong phút chốc, vài tên Linh Kiếm sư đã liệt kê sơ lược hết công dụng của từng bộ phận trên toàn thân Đại Hôi.
Đúng lúc một tên Linh Kiếm sư dáng người nhỏ gầy đang bô bô nói về việc cha mẹ Đại Hôi liệu có phải Thú Tiên hay không, thì Đại Hôi đang chợp mắt bỗng giận dữ gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Yêu khí cuồng bạo lập tức tạo thành một vòng xoáy mãnh liệt, cuốn toàn bộ bãi biển vào trong bão cát, hoàn toàn phóng thích ra khí tức của Yêu thú Nhị giai đỉnh cấp.
Tám gã Linh Kiếm sư không kịp đề phòng, tất cả đều bị cuốn vào trong vòng xoáy. Đến khi gió lốc dừng lại, tám tên Linh Kiếm sư phát hiện mình đều đang nằm trên ngọn cây trong rừng, cách xa hơn trăm trượng. Tất cả đều hứng trọn một trận quay cuồng đến thất điên bát đảo.
Trong miệng Đại Hôi lại khẽ gầm thêm một tiếng, lần nữa dùng yêu lực biến thành một luồng yêu phong cuốn tám người trở lại, ngã ngổn ngang ngay trước mặt nó.
Tiếp theo, Đại Hôi chĩa cái đầu khổng lồ của nó vào tên Linh Kiếm sư đã nhắc đến chuyện Thú Tiên, hai mắt lộ hung quang, dường như chỉ chực nuốt chửng tên kia.
Tên Linh Kiếm sư kia đã bắt đầu hoảng loạn tinh thần, uy áp của Yêu thú Nhị giai đỉnh cấp vốn không phải là thứ dễ dàng chịu đựng, nhất là với một con Yêu thú đang nổi giận. Mùi nước tiểu bốc lên, gã ta đã bị dọa đến mức tè ra quần.
“Yêu, Yêu thú Nhị giai đỉnh cấp...” Lưỡi Thích sư huynh cứng ngắc, dùng hết sức bình sinh mới thốt được một câu, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi. Đối mặt với Yêu thú Nhị giai đỉnh cấp, bọn họ, những gã Linh Kiếm sư Kiếm Mạch kỳ, cơ bản chẳng khác nào miếng mồi dâng tận miệng! Đoán chừng chỉ cần một cái hắt hơi đã có thể giết chết bọn họ.
Trên Huyền Nguyệt đảo này thậm chí có Yêu thú Nhị giai đỉnh cấp tồn tại sao?! Nếu biết sớm thì có đánh chết gã cũng không thèm nhận cái nhiệm vụ chó má này. Chết tiệt, đến nước này mà sư tôn cũng không hé răng? Lão hỗn đản này, chẳng lẽ là muốn giết ta vì không vừa mắt?
Trong lòng Thích sư huynh dâng lên nỗi hối hận như sóng sông cuồn cuộn không dứt.
Đại Hôi hung tợn nhìn chằm chằm tên Linh Kiếm sư này một lát, cuối cùng nó cũng không thèm ăn thịt tên này, bèn lùi lại vài bước, một chân trước nâng lên, dùng một cái lợi trảo cào xuống bờ cát vài đường. Sau đó lại lần nữa phát ra một luồng yêu phong, kéo gã Thích sư huynh kia tới trước mặt.
Tim Thích sư huynh có thể nói là đã nhảy lên tận cổ họng. Gã nhắm mắt chấp nhận số phận, nhưng đợi mãi nửa ngày gã cũng chẳng thấy có chuyện gì xảy ra. Cẩn thận mở mắt ra, đập vào mắt gã là một hàng chữ xiêu vẹo trên mặt cát.
“Mấy tên tiểu tử các ngươi, hôm nay bản thú tâm tình rất tốt, không ăn thịt các ngươi. Từ giờ trở đi, các ngươi đều là dược nô của Huyền Nguyệt đảo, khai khẩn đất hoang trồng dược liệu cho bổn thú!”
Thích sư huynh trợn mắt há hốc mồm! Yêu thú này vậy mà lại có thể dùng chữ viết để giao lưu! Đây là Yêu thú sao?!
Đại Hôi “bá bá bá” lại khoa chân múa tay trên mặt đất một chút.
“Bây giờ ngươi là kẻ cầm đầu bọn chúng, nếu thiếu mất một người, bổn thú sẽ nướng chín ngươi mà ăn!”
Cuối cùng, Thích sư huynh cũng tuyệt vọng. Đây đâu phải là Yêu thú! Nếu nói đó là một tên người đội lốt thú, hắn cũng sẽ tin! Xong rồi, ngoan ngoãn làm dược nô thôi! Hy vọng Tông môn có thể nhanh chóng phái người đến cứu viện...
Thương Lan đảo, trọng địa Thương Lan Kiếm Tông.
Trong một tòa đại điện, Chưởng Tông Thương Lan Kiếm Tông Hứa Thương Hải nhìn trưởng lão Nội Môn Tôn Nguyên mà hỏi: “Huyền Nguyệt đảo vẫn không hề có tin tức nào truyền về sao?”
Tôn Nguyên lắc đầu: “Vẫn chưa có.”
Hứa Thương Hải nhíu mày: “Đã gần nửa tháng rồi, Thủy Vân Kiếm Tông bên kia cũng không có bất cứ động thái nào, có phải đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không? Ngày mai ngươi đích thân dẫn người đi tra xét, thăm dò phản ứng của Thủy Vân Kiếm Tông xem sao.”
Tôn Nguyên gật gật đầu: “Cũng được.”
Ở ngoại vi Huyền Nguyệt đảo, Tôn Nguyên nhìn sương mù dày đặc phía dưới, nhíu mày: “Thích Trường Quân đang làm cái gì? May mà bổn tọa đã giao cho hắn Kiếm Đồ Thương Thủy vừa mới tế luyện.”
“Sư tôn, chẳng lẽ Thích sư đệ đã ôm Kiếm Đồ của sư tôn mà bỏ chạy?” Một gã Linh Kiếm sư cảnh giới Kiếm Mạch Viên Mãn, ánh mắt cười lạnh nói.
“Hắn dám!” Tôn Nguyên hừ một tiếng: “Bổn tọa đã lưu lại dấu ấn trong kiện Kiếm Đồ kia, hắn trốn đi đâu được chứ? Hiện giờ Kiếm Đồ Thương Thủy đang ở ngay trên Huyền Nguyệt đảo này.”
“Đi!”
Tôn Nguyên đi trước một bước vào phạm vi sương mù.
Vài tên đệ tử phía sau nhìn nhau, cũng lập tức theo sát. Sương mù nồng đậm quay cuồng một chốc rồi khôi phục bình thường, sau đó không còn động tĩnh nào truyền ra nữa.
Thương Lan Kiếm Tông.
Hứa Thương Hải đang ngồi trên ghế, đứng phắt dậy: “Ngươi nói cái gì? Mất tích? Một đám người sống sờ sờ mà ngươi dám nói mất tích là mất tích sao? Tìm! Tìm khắp phương viên vài ngàn dặm hải vực, nhất định phải tìm cho bằng được bọn họ cho bổn tọa!”
Tên đệ tử Thương Lan Kiếm Tông báo tin kia cuống quýt lui ra.
Không lâu sau đó, hơn trăm tên đệ tử Thương Lan Kiếm Tông cùng với hơn một ngàn Linh Kiếm sư ở các đảo phụ thuộc ùn ùn xuất hiện. Ở chỗ giáp giới giữa Thương Lan đảo và Thủy Vân đảo, số người xuất nhập vượt biên giới còn có khi tấp nập hơn.
Quần đảo Thủy Vân cũng lập tức cảnh giác cao độ. Mười mấy tên đệ tử Thủy Vân Kiếm Tông được cử đến biên giới, hơn nữa còn triệu tập khẩn cấp Linh Kiếm sư từ vài chục tòa Linh đảo thuộc Cổ Mộng đảo, lấy Huyền Nguyệt đảo làm ranh giới để giằng co với Thương Lan Kiếm Tông.
“Thủy Vân Kiếm Tông đồn trú cách Huyền Nguyệt đảo năm mươi dặm? Không vượt qua Huyền Nguyệt đảo ư?” Một tên trưởng lão chấp sự Thương Lan Kiếm Tông kinh ngạc hỏi lại.
Gã đệ tử Thương Lan Kiếm Tông dưới trướng tên trưởng lão kia đáp: “Thưa Cửu trưởng lão, đúng vậy, bọn họ chỉ dò xét và canh gác trong phạm vi ba mươi dặm bên ngoài Huyền Nguyệt đảo, đối với người của chúng ta thì làm ra vẻ như không thấy, cũng không chủ động gây hấn gì.”
“Có ý gì đây? Từ khi nào Thủy Vân Kiếm Tông lại hiền lành như vậy? Chẳng lẽ đã đổi tính rồi sao?” Trên mặt Cửu trưởng lão lộ vẻ nghi hoặc, sau khi trầm ngâm một lát: “Tiếp tục dò xét, để ý mọi động thái của bọn chúng, có bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng lập tức trở về báo cáo!”
“Vâng, Cửu trưởng lão.” Gã đệ tử kia lập tức vội vàng lui ra.
Chờ cho tên đệ tử kia lui ra xong, Cửu trưởng lão lấy ra một cái la bàn, đánh vào đó một đạo Kiếm ấn. La bàn lập tức phóng ra một đạo quang ảnh, thân ảnh Chưởng Tông Thương Lan Kiếm Tông Hứa Thương Hải hiện ra. Cửu trưởng lão lập tức báo cáo tường tận những biểu hiện dị thường của Thủy Vân Kiếm Tông.
Hứa Thương H���i nghe xong liền biến sắc, rồi thay bằng vẻ giận dữ: “Chết tiệt, thảo nào chúng lại nhàn nhã đến thế, thì ra là đã bố trí sẵn ở Huyền Nguyệt đảo!”
“Ý của Chưởng Tông là?” Cửu trưởng lão hỏi.
Hứa Thương Hải tức giận hừ lạnh nói: “Còn có thể là cái gì? Cấm trận trên Huyền Nguyệt đảo biến hóa, nhất định là do bọn chúng ra tay. Quả nhiên rất giảo hoạt, muốn dùng chuyện này để kéo dài thời gian! Chỉ có điều, nếu thực sự bổn tọa muốn khai chiến, thì các ngươi có thể tránh đi đâu được chứ? Cửu trưởng lão, ngươi lập tức lấy cớ tìm kiếm đệ tử mất tích, tấn công Huyền Nguyệt đảo. Chỉ là một cái đảo nhỏ mà cũng đòi cản trở đại kế của bổn Tông ư?”
Nơi đóng quân của Thủy Vân Kiếm Tông, bên trong một Kiếm Thuyền hai cánh.
“Nhị trưởng lão, Kiếm Thuyền của Thương Lan Kiếm Tông đã hành động rồi, có vẻ như muốn tấn công Huyền Nguyệt đảo.” Một gã đệ tử vội vàng báo cáo với Hà Bác Đạt.
Hai mắt Hà Bác Đạt híp lại, lão vân vê chòm râu, trầm ngâm một lát: “Không cần xen vào chuyện của bọn chúng, chúng ta cứ yên lặng theo dõi kỳ biến.”
Tên đệ tử nhận lệnh lui ra. Một gã Linh Kiếm sư Kiếm Cương trung kỳ bên cạnh nói: “Nhị sư thúc, chúng ta tính kế đệ tử Thiên Phong đảo như vậy, vạn nhất Thiên Phong đảo biết chuyện, sợ rằng sẽ khó ăn nói.”
Hà Bác Đạt mỉm cười: “Chúng ta căn bản không cần phải ăn nói gì cả, chúng ta có làm gì đâu? Chẳng qua chỉ là tặng một tòa đảo nhỏ cho Mạc Vấn tiểu hữu. Thương Lan Kiếm Tông lại vơ đũa cả nắm, muốn công kích Linh đảo của Mạc Vấn tiểu hữu, đến lúc đó kẻ cần phải ‘ăn nói’ chính là Thương Lan Kiếm Tông. Cứ đợi mà xem, tên tiểu tử kia cũng không phải hạng dễ nuốt như vậy. Một con Yêu thú đã có thể dễ dàng đánh chết hai con hải thú có thực lực Nhị giai Thượng vị đỉnh cấp, Thương Lan Kiếm Tông nếu không trả một cái giá đắt thì không xong. Đợi đấy, bất kể là ai thắng, một khi đã phân rõ thắng bại, sẽ là lúc chúng ta đại diện thế lực của chính nghĩa mà tham gia. Lần này nếu có thể kéo Thiên Phong đảo vào thì càng tốt, nước càng đục chúng ta càng có lợi.”
Gã Linh Kiếm sư Kiếm Cương trung kỳ cười khổ lắc đầu. Trong lòng gã cảm thấy có chút khó chịu, không thể nào thản nhiên được như Nhị sư thúc. Gã nghĩ bụng, đường đường Thủy Vân Kiếm Tông, từ lúc nào lại phải dùng đến thủ đoạn bỉ ổi như vậy chứ?
Chưa đến nửa canh giờ sau, một tiếng Long ngâm kinh thiên động địa xuyên thấu sương mù trùng điệp trên Huyền Nguyệt đảo truyền ra. Tiếp theo có thể thấy sương mù quay cuồng dữ dội, một chiếc Kiếm Thuyền hai cánh chật vật phi độn bay ra. Phía sau con thuyền hình giọt nước màu thủy lam này đã tràn ngập vết lồi lõm và cháy xém. Trong đó, cánh bên trái đã thiếu mất hơn phân nửa, cứ như bị vật gì đó mạnh mẽ xé toạc. Cả chiếc Kiếm Thuyền cong vẹo bay xẹt qua mặt biển.
Ngâm!
Theo sau tiếng nộ ngâm, một thân ảnh màu bạc lao ra khỏi sương mù, bắn về phía Kiếm Thuyền nhanh như chớp, nháy mắt đã đến bên cánh phải Kiếm Thuyền. Lợi trảo trên tứ chi nhắm thẳng vào cánh Kiếm Thuyền mà chụp lấy, mảnh nhỏ tung bay. Cánh Kiếm Thuyền cứng rắn đã bị xé toạc mất một phần ba một cách thô bạo. Lần này thì hai cánh trái phải đã cân bằng rồi.
“Rốt cuộc đây là Yêu thú gì? Sao lại hung mãnh như thế?”
Mấy chục dặm bên ngoài, Hà Bác Đạt khiếp sợ nhìn quang ảnh hiện ra từ một cái cấm bàn. Lão biết rõ Mạc Vấn có một con dị thú màu bạc sau lưng có hai cánh, đầu mọc một sừng, chỉ là lúc trước khi mới đến, lão cũng chưa từng nhìn thấy. Nhưng không ngờ con yêu thú này lại biến thái đến vậy, có thể khiến cho một chiếc Kiếm Thuyền hai cánh cùng với cả một thuyền Linh Kiếm sư phải bỏ chạy thục mạng.
Bản văn này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.