Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 262

Sưu hồn thuật là một cách thức sử dụng linh thức vô cùng bá đạo, hơn nữa chỉ có Linh Kiếm sư cao cấp mới có thể thi triển lên Linh Kiếm sư cấp thấp hơn. Cảnh giới càng chênh lệch nhiều thì việc sử dụng càng dễ dàng, ngược lại, nếu cảnh giới chênh lệch không đáng kể thì cũng chỉ có thể dò xét được một phần ký ức, thậm chí còn có khả năng bị phản phệ.

Việc thiếu niên tóc đỏ sử dụng sưu hồn thuật để lục lọi ký ức của Mạc Vấn vốn không hề khó khăn. Bởi dù sao hắn cũng là lão quái đã vượt qua Thai kiếp, đạt cảnh giới chuẩn Kiếm Thai, trong khi cảnh giới linh thức của Mạc Vấn cùng lắm cũng chỉ ở Kiếm Cương trung kỳ. Vì vậy, thiếu niên tóc đỏ đã trực tiếp đưa linh thức bá đạo của mình xâm nhập vào thức hải của Mạc Vấn, thăm dò thẳng tới nơi sâu kín nhất trong tâm thần hắn.

Kiếm thức của Mạc Vấn ra sức kháng cự nhưng lập tức bị từng làn sóng linh thức đẳng cấp Kiếm Thai đáng sợ đánh tan, bởi lẽ hai bên căn bản không cùng đẳng cấp.

Thân thể Mạc Vấn run lên bần bật, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn. Việc bị người khác dùng sức mạnh cưỡng ép xem ký ức vốn không phải nỗi đau bình thường mà linh hồn có thể chịu đựng, hơn nữa còn phải chịu nỗi nhục nhã tột cùng, như thể bị lột trần trước mặt mọi người.

Làm sao đây? Lúc này Mạc Vấn cũng không nghĩ ra cách nào để thoát thân, bởi lẽ tất cả con bài ẩn giấu của hắn đều không có khả năng chống lại thiếu niên tóc đỏ này. Giữa hai người họ là một khoảng cách xa vời vợi, tựa như trời và đất, hoàn toàn không thể vượt qua! Cảm thấy linh thức của thiếu niên tóc đỏ cứ tự do lùng sục trong thức hải mình, Mạc Vấn liền nghĩ đến việc tự hủy linh hồn để được giải thoát.

Thiếu niên tóc đỏ dường như cũng không có hứng thú với ký ức thông thường của Mạc Vấn, mà hắn chỉ chăm chăm dò tìm những ký ức bị ẩn giấu, không ai có thể thấy, nơi sâu thẳm trong tiềm thức của Mạc Vấn. Ngay khi sắp sửa chạm tới ngưỡng cửa đó, một luồng huyết quang mang theo sức mạnh hủy diệt, có thể làm tan chảy vạn vật, đột ngột xuất hiện trong thức hải Mạc Vấn. Dưới sự xâm thực của huyết quang, thức hải của Mạc Vấn bắt đầu xuất hiện dấu hiệu tan vỡ!

Thiếu niên tóc đỏ giật mình kinh ngạc, lập tức ngừng sưu hồn thuật. Luồng huyết quang này không phải của hắn, mà đến từ sâu thẳm bên trong Mạc Vấn! Đây chính là lực lượng ẩn chứa trong huyết mạch!

“Cái này, đây là cấm chế đoạn tuyệt huyết mạch!” Thiếu niên tóc đỏ lập tức rút linh thức về, vẻ kinh ngạc trên mặt hắn không hề giả dối! Trong lòng hắn dấy lên nghi vấn không ngớt, loại cấm chế huyết mạch này vốn không nên xuất hiện ở một nơi nhỏ bé như Tử Vân Tinh Các! Rốt cuộc tên nhóc này có lai lịch ra sao? Tại sao hắn lại sở hữu cấm chế huyết mạch như thế này! Nếu lúc nãy hắn còn sợ Mạc Vấn có hậu thuẫn, thì giờ đây hắn thực sự sợ hãi chính bản thân Mạc Vấn! Gia tộc sở hữu cấm chế huyết mạch này tuyệt đối không phải là thế lực mà hắn có thể động chạm tới, dù cho hắn đã tu luyện đến Kiếm Thai thì cũng có thể bị đối phương dễ dàng giết chết!

Ngay trong lúc thiếu niên tóc đỏ đang do dự, sâu trong linh hồn hắn bỗng có một tiếng kêu sợ hãi vang lên. Hắn lập tức nhìn xuống, sau đó sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: “Tiện nhân! Ngươi muốn chết sao!”

Hóa ra, Tịch Vân biết rằng tấn công thiếu niên tóc đỏ cũng vô ích nên đã chuyển sang cỗ thây khô đang khoanh chân ngồi giữa bãi đá, chính là bản thể Huyết Thai của hắn!

Việc cỗ thây khô này không hề mảy may tổn hại trong lúc Mạc Vấn chiến đấu với thiếu niên tóc đỏ đã làm Tịch Vân cảm thấy khó hiểu. Khi thấy Mạc Vấn rơi vào tay thiếu niên tóc đỏ, nàng cuống quýt chém cỗ thây khô đó một nhát. Kiếm quang lập tức bị tầng cấm chế bao bọc cỗ thây khô chặn lại, cũng không gây ra bất kỳ tác dụng nào. Nhưng chính cách làm đó lại như giẫm lên mệnh căn của thiếu niên tóc đỏ. Ngay cả khi Huyền Lôi Canh Tân kiếm khí của Mạc Vấn phát nổ, làm tan vỡ một nửa bổn nguyên Huyết Thai, cũng không khiến hắn thất thố đến mức này.

Huyết Linh kiếm trong tay thiếu niên tóc đỏ hóa thành một luồng huyết quang đâm xuyên qua người Tịch Vân, khiến cơ thể mềm mại của nàng đập mạnh lên đài đá!

“Tịch Vân...” Mạc Vấn cố nén đau đớn trong thức hải. Ngay khi thiếu niên tóc đỏ ngừng sưu hồn thuật, luồng huyết quang sâu trong thức hải cũng lập tức tự động biến mất. Nhưng việc thức hải suýt nữa đã tan vỡ cũng khiến Mạc Vấn cảm nhận được nỗi đau tột cùng, không khác gì vừa trải qua một lần thập tử nhất sinh. Nếu tình hình cứ tiếp diễn như vậy, không lâu sau khi huyết quang xuất hiện, hắn chắc chắn sẽ phải chết! May mà thiếu niên tóc đỏ muốn hắn sống sót chứ không phải một thi thể, nên vừa thấy nguy hiểm đã lập tức rút linh thức về.

Thân thể đang lơ lửng trên không, Mạc Vấn có thể dễ dàng nhìn thấy mọi chuyện diễn ra bên dưới. Trong khoảnh khắc, hắn đã lập tức đưa ra quyết định. Hắn gầm lên, vô số Lôi văn lần lượt hiện lên trên cơ thể. Tất cả Lôi văn ẩn chứa Lôi sát đều bùng phát, một tầng quang điện chói lòa hiện lên bao phủ cơ thể Mạc Vấn.

Thiếu niên tóc đỏ kinh hãi kêu lên, hắn lập tức ném Mạc Vấn ra xa rồi vội vã bỏ chạy. Dù vậy, hai bàn tay và ngực của hắn cũng đã bị lôi quang làm bị thương nặng, hoàn toàn cháy đen, vô số tia máu trào ra.

Sau khi ép thiếu niên tóc đỏ lui lại, kiếm nang bên hông Mạc Vấn bỗng nhiên lóe sáng. Vô số lưu quang phá không bay tới, theo một quỹ đạo huyền ảo bao phủ lấy cỗ thây khô, rồi đồng thời nổ tung!

Tầng cấm chế bên ngoài cỗ thây khô lập tức bị hành động tự hủy của những lá phù Diễn Thiên Thần Giám thuộc tính Thổ trực tiếp phá vỡ. Sau khi lấy ra Diễn Thiên Thần Giám, Mạc Vấn cũng lập tức ngưng tụ nguyên lực trong Nguyên Đan, chém ra một nhát Sinh Tử kiếm mang về phía cỗ thây khô. Một luồng kiếm mang màu bạc nhỏ bé, phát ra từ đầu ngón tay Mạc Vấn, mang theo khí thế không thể ngăn cản, bắn thẳng tới cỗ thây khô! Ngay sau đó, toàn bộ mái tóc của Mạc Vấn cũng biến thành màu trắng! Sinh mệnh của hắn dường như đã chạm đến giới hạn cuối cùng.

“Dừng tay!” Thiếu niên tóc đỏ cực kỳ sợ hãi, một nỗi sợ hãi tột cùng, hắn sợ cái chết! Sau khi độ kiếp thất bại, hắn đã cố kéo dài hơi tàn trong Ảo Cảnh suốt hơn ngàn năm, bởi hắn cũng sợ chết như bất cứ sinh linh nào khác! Cỗ thây khô kia chính là nguồn sống của hắn. Huyết Thai của hắn được hình thành từ việc kế thừa căn nguyên của bản thể, do đó mới có thể qua mặt Thiên Cơ, bằng không, hắn đã sớm chỉ còn lại một bộ xương khô. Một Linh Kiếm sư ở cảnh giới Kiếm Nguyên chỉ có thọ mệnh tám trăm năm, nếu không làm vậy thì sao hắn có thể sống tới hơn ngàn năm được cơ chứ! Chỉ cần Huyết Thai vẫn chưa ngưng tụ hoàn toàn thì sẽ có sự tương liên với sinh tử nhị khí trong cơ thể thây khô, thây khô bị hủy, Huyết Thai cũng không thể tồn tại! Dưới pháp tắc của Thiên Đạo, hắn đã là một kẻ chết!

Thiếu niên tóc đỏ vội vàng vươn tay ra, kiếm mang từ Mệnh Nguyên của Mạc Vấn lập tức bị hắn chặn lại, mũi kiếm màu bạc vẫn còn cách cỗ thây khô vài thước!

Trong mắt Mạc Vấn lộ lên vẻ ngoan độc, hắn lại tiếp tục thúc giục Sát Lục Kiếm Ý, bất chấp tất cả, phát động tấn công tinh thần về phía thiếu niên tóc đỏ. Bị Sát Lục Kiếm Ý Viên Mãn tấn công, thiếu niên tóc đỏ cũng không thể xem thường, cả người hắn run lên, tâm thần như bị một cây chùy lớn giáng mạnh, trở nên rung chuyển dữ dội. Đạo Sinh Tử kiếm quang kia mất đi sự trói buộc, đâm thẳng vào ngực cỗ thây khô!

Như hòn lửa chạm vào người tuyết, da thịt mỏng manh trên ngực cỗ thây khô bắt đầu hóa thành tro bụi, lộ ra bộ xương cốt trong suốt như ngọc bên trong. Nhị khí bên trong cỗ thây khô dường như cũng trở nên hỗn loạn, tử khí đảo lộn, sinh khí ẩn sâu bên trong cũng lũ lượt tuôn trào!

“Không!” Thiếu niên tóc đỏ đã trở nên điên cuồng, cũng không còn cố kỵ thêm nữa. Thân thể hắn hóa thành một luồng huyết quang, lao thẳng vào thiên môn của cỗ thây khô, Huyết Thai đã trở về bản thể. Một lớp huyết quang hiện lên bên trong cơ thể, cố gắng áp chế tử khí đang hỗn loạn, tiếp tục che lấp sinh khí. Nhưng kiếm mang Mệnh Nguyên của Mạc Vấn lại là bổn nguyên sinh mạng tinh thuần nhất, đối chọi gay gắt với Sinh Tử khí như nước với lửa, khiến bên trong cỗ thây khô trở thành một nồi nước sôi, làm sao có thể khống chế nổi cơ chứ!

Một luồng khí tức đáng sợ bỗng nhiên xuất hiện trong động. Mạc Vấn cảm thấy khí tức này rất quen, chính là kiếp khí! Khí tức thần bí có thể hủy thiên diệt địa ấy bao trùm lên tất cả chúng sinh, khiến vạn vật đều trở nên nhỏ bé!

Kiếp khí này không khác mấy so với thứ Mạc Vấn đã từng gặp, cũng là kiếp khí có hai màu đen trắng. Nó được hình thành rất nhanh, gần như chỉ mất vài giây đã tạo thành một đồ án Âm Dương che phủ rộng vài chục trượng, như thiên luân (vòng quay Thiên Đạo) chậm rãi xoay tròn.

“Không! Lão tặc thiên! Ngươi không thể làm thế! Bản tôn đã tự nghĩ ra Chuyển Thế Thoát Thai Quyết để nghịch chuyển sinh tử! Vĩnh sinh bất diệt! Ngươi không thể giết được ta!”

Bên trong cỗ thây khô vang lên tiếng gào thét điên cuồng của thiếu niên tóc đỏ. Nhưng Thiên Đạo vô tình, dù hắn có gào thét không cam l��ng đến mấy, một tia chớp màu đen bên trong đồ án Âm Dương vẫn giáng thẳng xuống đỉnh đầu cỗ thây khô, đâm thẳng vào luồng sinh khí mà thiếu niên tóc đỏ đang tìm mọi cách che giấu!

Gần như trong chớp mắt, luồng sinh khí kia đã hoàn toàn tan biến, cỗ thây khô cũng biến thành tàn tro. Trong lớp tro bụi đầy trời bỗng vang lên tiếng kêu thê lương não nề, tiếp theo là tiếng rít gào tuyệt vọng của thiếu niên tóc đỏ: “Không! Ta không cam tâm! Tên tiểu bối trời đánh nhà ngươi! Ta dù chết cũng phải kéo ngươi theo!”

Một luồng huyết quang đột nhiên xuất hiện trong lớp tro bụi, lao thẳng về phía Mạc Vấn! Có thể nhìn thấy trong huyết quang có một khối thịt màu đỏ, bên trên đã hoàn toàn cháy đen. Sau đó, một gương mặt vặn vẹo đột nhiên hiện lên, chính là thiếu niên tóc đỏ!

Thiếu niên tóc đỏ nhìn chằm chằm Mạc Vấn, ánh mắt oán độc của hắn như muốn ăn tươi nuốt sống Mạc Vấn. Hắn đã hoàn toàn trở nên điên cuồng, ngay cả khi chết cũng muốn kéo Mạc Vấn theo!

Con ngươi Mạc Vấn co rụt lại. Đạo lôi kiếp thứ hai của Âm Dương kiếp vân trên đỉnh đầu đã sắp đánh xuống, nếu bị tên này áp sát thì hắn tuyệt đối sẽ phải chết! Kiếp lôi vốn không phân biệt bất cứ ai!

Nhưng đúng lúc này, bỗng có một bóng người tiến tới chắn giữa Mạc Vấn và khối thịt màu đỏ!

Bóng người màu trắng, tựa như đóa mai hồng thê lương. Trước ngực Tịch Vân vẫn còn cắm thanh huyết kiếm, nhưng ánh mắt nàng lại lộ ra vẻ dịu dàng, gương mặt tái nhợt cũng hiện lên vẻ giải thoát và nhẹ nhõm. Khối thịt màu đỏ do thiếu niên tóc đỏ hóa thành đâm thẳng vào người nàng, ngay sau đó, nàng ôm chặt lấy nó.

“Không!” Mí mắt Mạc Vấn như muốn nứt ra. Hắn còn chưa kịp làm gì thì đạo lôi kiếp thứ hai của Âm Dương kiếp đã giáng xuống, tia sét hủy diệt màu đen mang theo tất cả sinh cơ, đâm thẳng lên người Tịch Vân và Huyết Thai đã bị tàn phá!

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, thân thể Tịch Vân hóa thành tro bụi tung bay khắp trời.

Mạc Vấn tận mắt chứng kiến tất cả. Hắn dường như lại nhớ về lần đầu gặp gỡ cô gái như tiên nữ này tại Đại Hoang Sơn của nước Triệu vài năm trước. Đây là cô gái đầu tiên khiến hắn rung động, là mối tình đầu của hắn, vậy mà lúc này nàng đã hoàn toàn tan biến vào lớp tro bụi giữa trời.

Trái tim Mạc Vấn chợt trở nên trống trải. Hắn ngã ngồi trên đất, nhìn lớp bụi mù bằng ánh mắt vô thần. Âm Dương kiếp trên bầu trời động cũng đã biến mất, cuộc giao tranh cũng đã dừng lại, chỉ còn lại con nhện mẫu may mắn sống sót đang chạy trốn dưới sự bảo vệ của đám yêu nhện.

Kết thúc rồi sao? Vì sao ta lại không thể vui mừng?

Ngang —— Bỗng vang lên một tiếng ngâm trầm thấp, bệ đá cũng gần như rung chuyển. Một “Con Giun” khổng lồ có đường kính lên tới một trượng bỗng chui lên từ dưới mặt đất. Nó ngửi lung tung khắp bệ đá, không ngừng rên rỉ với vẻ lo sợ và bất an, như thể một đứa con đột nhiên không tìm thấy mẹ.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, tôn trọng mọi giá trị sáng tạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free