(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 19:
"Ha ha ha..." Lão già giận dữ bật cười, sát khí trong mắt lão chợt bùng phát: "Một tiểu kiếm sư lục giai mà cũng dám ăn nói hỗn xược như thế với lão phu, hôm nay ta sẽ khiến Thanh Châu Tam Bá các ngươi bị xóa sổ khỏi giang hồ!"
Vừa dứt lời, từ người lão già toát ra một luồng dao động kinh hoàng, đó là linh áp của một linh kiếm sư thất giai đỉnh phong.
Thương Nhân xanh mặt, hắn mới vỡ lẽ linh kiếm sư thất giai mạnh mẽ đến mức nào, việc huynh đệ bọn hắn đoạt được linh kiếm ngày hôm nay quả là may mắn không tưởng. Nếu Trương Đô Đốc không bị thương nặng thì chỉ cần một mình hắn cũng đủ tiêu diệt toàn bộ bọn họ. Nhưng trên đời làm gì có thuốc hối hận để uống? Đã chọc giận đối phương thì phải chịu đựng cơn thịnh nộ của y mà thôi.
Lão già không rút kiếm nhưng thanh kiếm bên hông lão bỗng ngân lên khe khẽ, một sợi dây xanh đậm đột ngột bắn thẳng tới Thương Nhân.
Sắc mặt Thương Nhân chuyển từ xanh sang tái, thất kinh kêu lên: "Kiếm Linh Hóa Hình! Thực Nhân Yêu Đằng! Ngươi là Toái Cốt Kiếm Diêm Ma Lão Nhân!"
"Hiện tại mới nhận ra lão phu thì đã muộn!" Lão già hừ lạnh, sợi dây xanh đó vụt tới nhanh như chớp.
Giờ phút này, Thương Nhân hoàn toàn hối hận. Hắn không ngờ lại đụng phải tên sát tinh này. Nếu sớm nhận ra, dù có cho hắn thêm một trăm lá gan cũng chẳng dám đắc tội với kẻ này. Nhưng giờ đây, nói gì cũng đã muộn. Thấy sợi dây sắp vồ tới, hắn gầm lên một tiếng, chém ra nhát kiếm mạnh nhất của mình về phía trước. Một đạo kiếm quang dài sáu bảy trượng phóng vút lên, chém trúng sợi dây xanh lá đó.
Sợi dây xanh uốn éo như vật sống, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được kiếm quang sắc bén, liền tan biến.
"Hừ, cũng có chút bản lãnh. Tuy nhiên chấm dứt tại đây thôi!" Diêm Ma Lão Nhân cười lạnh, thanh linh kiếm bên hông rung lên một cái, phóng ra bảy sợi dây xanh giống hệt lúc trước.
Thấy bảy sợi dây này, mặt Thương Nhân cắt không còn chút máu, bảy sợi dây đan thành một tấm lưới khổng lồ, bao trọn mọi phương hướng quanh hắn rồi siết chặt.
Cách đó không xa, Bạo Hùng chém liên hồi về phía Trương Đô Đốc. Hắn không hề dùng kỹ xảo nào, chỉ thuần túy dựa vào sức mạnh. Trương Đô Đốc lảo đảo lùi lại, mỗi lần trúng thêm một nhát kiếm là sắc mặt hắn lại tái đi một phần. Bên cạnh đó, Độc Xà vẫn di chuyển không ngừng, chực chờ xuất kiếm như một con độc xà rình mồi, vô cùng tàn nhẫn. Trương Đô Đốc bị dồn vào đường cùng, cửu tử nhất sinh, trên người liên tục xuất hiện thêm những vết thương mới.
"Ha ha ha, đường đường là linh kiếm sư thất giai mà chỉ có bấy nhiêu đó thôi sao, hôm nay lão Hùng ta đây cũng có thể chém một linh kiếm sư thất giai rồi!"
Bạo Hùng cười điên dại, giơ trọng kiếm lên cao. Một tầng hào quang màu vàng đất nặng nề chậm rãi hội tụ trên thân kiếm, cuối cùng ngưng tụ thành hư ảnh một con gấu khổng lồ màu vàng.
"Chấn Sơn Kích!"
Trọng kiếm chém mạnh xuống, con gấu vàng đất kia cũng vươn móng vuốt ra, đập mạnh xuống. Không khí tựa hồ ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó, một luồng dao động kỳ lạ trói buộc không gian mấy trượng xung quanh, đồng thời tạo ra sức phá hoại cực lớn. Bộ khôi giáp đen bao phủ Trương Đô Đốc, dưới tác động của luồng dao động vừa rồi, lập tức vỡ nát. Kiếm khí hộ thân cũng vặn vẹo, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Dưới áp lực kinh khủng cỡ này, mặt Trương Đô Đốc đã cắt không ra giọt máu nhưng hắn vẫn cực kỳ bình tĩnh, ánh mắt tỉnh táo toát lên vẻ quyết tâm. Một luồng linh áp khổng lồ lại bùng nổ.
"Vân Báo!"
Theo tiếng hét, thanh linh kiếm của Trương Đô Đốc phóng ra linh quang chói mắt. Một con báo trắng muốt bằng ánh sáng bật ra từ trong kiếm, lao tới cắn nuốt cự kiếm. Trong khoảnh khắc đó, hào quang vàng đất trên cự kiếm nhanh chóng tan biến, hư ảnh cự hùng cũng nhạt dần rồi hóa thành linh quang chui ngược lại vào trong kiếm.
"Kiếm Linh Hóa Hình! Sao ngươi còn có thể sử dụng Kiếm Linh Hóa Hình?" Bạo Hùng hoảng sợ gào thét.
Trương Đô Đốc vừa bộc phát kiếm linh xong, máu tươi đã không ngừng trào ra từ miệng mũi, tựa như vừa phải chịu đựng áp lực cực kỳ khủng khiếp. Hắn không màng đến lời chất vấn hoảng sợ của Bạo Hùng, thừa cơ đâm thẳng vào ngực đối phương. Nhưng có một thanh kiếm khác còn nhanh hơn hắn, lại đâm từ phía sau xuyên qua thân thể hắn, ngập tới tận chuôi.
Thân thể Trương Đô Đốc khựng lại một chút, nhưng hắn vẫn cố hết sức lao về phía trước, dùng kiếm của mình cắm phập vào ngực Bạo Hùng, rồi đổ gục xuống trước người hắn.
Bạo Hùng lảo đảo lùi ba bước nhưng vẫn không ngã xuống đất. Một kiếm cuối cùng của Trương Đô Đ��c chệch hướng, không đâm trúng tim hắn. Đối với linh kiếm sư, chỉ cần không tổn hại đến những vị trí trọng yếu thì chưa thể coi là trọng thương.
"Nhị ca, ngươi không sao chứ?" Độc Xà rút trường kiếm ra khỏi người Trương Đô Đốc rồi quay sang hỏi Bạo Hùng.
Sắc mặt Bạo Hùng tái nhợt, trông cực kỳ khó coi. Bởi vết thương vừa rồi là do hắn hoảng sợ mà bị, thiếu chút nữa đã bị một kiếm xuyên tim. Linh kiếm sư thất giai quả nhiên là cường giả, cho dù bị thương nặng cũng cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng ngay lúc này, một tiếng kêu thê lương thảm thiết đột ngột vang lên từ giữa trận hỗn chiến. Hai người tái mặt nhìn về phía đó, rồi chứng kiến một cảnh tượng kinh hãi tột độ: đại ca của bọn hắn bị một dây cỏ không tên quấn chặt, cả người bay bổng lên không trung rồi bị xé thành từng mảnh thịt nhỏ.
Tiếng kêu thê lương kia ám chứa kiếm khí, lấn át cả tiếng chém giết ồn ào trên chiến trường. Tất cả mọi người ngừng chiến, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thân ảnh trên không trung.
"Đại ca!"
Bạo Hùng và Độc Xà trợn mắt muốn rách hốc, lao về phía Diêm Ma Lão Nhân.
Diêm Ma Lão Nhân lạnh lùng nhìn hai thân ảnh đang lao tới, hừ lạnh một tiếng: "Hai con kiến hôi, cút!"
Bảy sợi dây liền tách ra, bốn sợi lao về phía Bạo Hùng và Độc Xà. Bạo Hùng và Độc Xà nổi giận chém tới. Dù chém đứt được một sợi, nhưng một sợi khác đã không chút trở ngại quất thẳng lên người bọn họ. Hai tiếng "phốc phốc" vang lên, thân thể hai người bay ngược, rơi văng về phía rừng cây.
Diêm Ma Lão Nhân không còn để ý đến họ nữa, hắn dùng một sợi dây quấn lấy thanh thượng phẩm linh kiếm vừa rơi ra từ tay Thương Nhân, kéo nó bay trở lại. Nhưng chưa kịp để linh kiếm rơi vào tay, một bóng dáng hồng phấn tựa quỷ mị đột ngột xuất hiện không xa cỗ xe ngựa, vọt tới cướp lấy thanh kiếm đang bị sợi dây quấn giữ. Đồng thời, một tiếng cười bén nhọn, lớn lối vang lên, truyền thẳng vào tai mỗi người.
"Ha ha, Diêm Ma lão đầu, đa tạ ngươi giúp bổn công tử lấy được vật này, bổn công tử không khách khí nữa!"
Diêm Ma Lão Nhân biến sắc, vẻ giận dữ khiến khuôn mặt lão vặn vẹo đến méo mó: "Tầm Hương Khách! Ngươi dám cướp đồ của lão phu?"
Sợi dây quấn quanh thanh thượng phẩm linh kiếm đã biến mất, Diêm Ma Lão Nhân điên cuồng gầm lên một tiếng. Năm sợi dây còn lại như uống phải thuốc kích thích, đột ngột nở to ra, lao theo bóng ảnh hồng phấn đang chạy trốn. Đồng thời, thanh linh kiếm bên hông cũng xuất ra thêm hai sợi dây, bổ sung cho hai sợi vừa bị chém đứt lúc nãy.
Bảy sợi dây xanh đều giãn nở dài hơn mười trượng, lần lượt chặn đứng những vị trí trọng yếu, phong tỏa không gian mười trượng quanh thân ảnh hồng phấn kia. Tuy tốc độ cực nhanh, nhưng cuối cùng hắn vẫn bị buộc phải hiện thân. Đó là một thanh niên tuấn mỹ, mang vẻ yêu dị, toàn thân mặc bạch y, nhưng lại trang trí rất nhiều đóa hoa hồng phấn. Một nam tử lại mặc y phục in đầy hoa như thế, quả thật tà dị đến lạ thường.
Hắn tả xung hữu đột trong tấm lưới do những sợi dây kia kết thành, di chuyển nhanh như gió, tạo ra vô số tàn ảnh nhưng vẫn không thể thoát ra ngoài, mấy lần bất cẩn suýt bị thương. Rất nhanh sau đó, dường như nhận ra không thể trốn thoát, thanh niên yêu dị liền thôi không cố gắng vô ích nữa. Hắn chỉ né tránh, rồi lớn tiếng gọi Diêm Ma Lão Nhân: "Diêm Ma lão đầu, chỉ là lấy của ngươi một thanh kiếm thôi mà, có cần phải đuổi giết không tha như vậy không? Hắc hắc, ta sợ ngươi rồi, kiếm này coi như ta không cần, trả lại cho ngươi!"
Thanh niên yêu dị vung mạnh trường kiếm trong tay, thanh kiếm hóa thành một đường ánh sáng, bắn thẳng ra ngoài, thoáng chốc đã cách Diêm Ma Lão Nhân hơn mười trượng. Sắc mặt Diêm Ma Lão Nhân khẽ biến, thân hình nhoáng lên một cái, rời khỏi cỗ xe ngựa đuổi theo thanh kiếm. Chờ đến khi hắn bắt được trường kiếm vào tay, thần sắc mới giãn ra đôi chút. Khi đã đứng vững trên mặt đất, hắn trừng mắt nhìn về phía thanh niên yêu dị.
Thanh niên yêu dị cười ha ha: "Kiếm đã đưa ngươi rồi, sao vẫn còn trưng cái bản mặt đó ra vậy? Không phải chỉ là một thanh thượng phẩm linh kiếm thôi sao, có gì mà lạ lùng?"
"Hừ." Lão già hừ một tiếng, cũng không trả lời.
Thanh niên yêu dị không thèm để ý đến lão nữa, cười hì hì nhìn về phía cỗ xe: "Hôm nay bổn công tử đến đây là vì mỹ nhân. Diêm Ma, ngươi đã có kiếm thì mau đi đi, kiếm có thể cho ngươi nhưng mỹ nhân thì ngươi đừng hòng cướp của ta!"
Nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, rất mong nhận được sự ủng hộ từ quý độc giả.