Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 186:

Kiếm đồ màu trắng bạc trải dài ngàn mét, bao trọn con thuyền Phi Vũ. Ngay sau đó, từ bên trong Kiếm đồ, chín luồng ánh sáng trắng bắn ra, những luồng sáng này tựa như có sinh mệnh, tung hoành ngang dọc, tạo thành một lưới ánh sáng rậm rạp, chằng chịt. Lưới kiếm quang này tỏa ra khí tức vô cùng mạnh mẽ, rõ ràng thuộc hệ Kim. Nó được tạo thành từ chín đạo kiếm khí di chuyển với tốc độ cực nhanh, đến mức tàn ảnh sót lại chưa kịp biến mất đã hòa vào nhau, tạo nên một lưới ánh sáng dày đặc.

"Nguyên Không Phá Hư Kiếm Võng! Phá cho ta!"

Ô Phong khẽ gầm lên một tiếng, kiếm khí toàn thân không ngừng rót vào Kiếm đồ.

Kiếm đồ rực lên hào quang chói lòa, chín đạo kiếm khí Nguyên Không đan xen thành võng kiếm, mạnh mẽ ập xuống kiếm thuyền Phi Vũ.

Màn hào quang do kiếm trận Mậu Linh Huyền Sát tạo ra chống cự chưa đầy nửa hơi thở đã bị cắt vụn. Lớp sóng kiếm Thanh Cương bên dưới vừa lóe lên đã bị xé toang. Võng kiếm màu trắng bạc ấy dường như không gì không thể phá vỡ, vạn vật trên thế gian đều có thể bị nó cắt nát.

Một luồng ánh sáng trắng chói mắt bắn ra từ bên trong kiếm thuyền, kiếm quang Canh Kim Huyền Cương bắn ra dày đặc như lông nhím. Võng kiếm đang lao xuống tuy không bị phá hủy hoàn toàn, nhưng cũng bị cản lại trong giây lát.

Vầng trán Lãnh Cừu đã toát mồ hôi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hai tay gã nhanh chóng kết thành kiếm ấn, một đám mây lửa từ trong kiếm trận phóng lên. Đám mây lửa này nóng bỏng dữ dội, dường như thiêu đốt cả bầu không khí xung quanh, và cũng phải khó khăn lắm mới ngăn chặn được võng kiếm.

Đây đúng là lớp phòng ngự thứ năm của kiếm thuyền, kiếm trận Bính Đinh Lưỡng Nghi Phần Linh.

Theo ngũ hành thì hỏa khắc kim, sau khi bị suy yếu qua ba lớp phòng ngự, Nguyên Không Phá Hư Kiếm Võng dù vô cùng sắc bén nhưng sự sắc bén cũng đã giảm đi đáng kể. Lại bị kiếm trận Bính Đinh Lưỡng Nghi Phần Linh thiêu đốt, toàn bộ năng lượng của nó cuối cùng cũng bị bào mòn, lưới ánh sáng chớp tắt liên hồi, hình dáng dần trở nên trong suốt.

"Đây không phải Kiếm đồ tam giai thật sự."

Mạc Vấn chăm chú nhìn vào võng kiếm phía trên, ánh mắt lấp lánh. Bức Kiếm đồ này không còn nguyên vẹn, linh lực vận hành có chút ứ trệ, sức bộc phát tuy mạnh nhưng lại không duy trì được lâu, giống như Kiếm đồ này chưa được tế luyện hoàn toàn.

Kiếm đồ trong tay Ô Phong thực chất đã được luyện chế từ vài chục năm trước, linh lực vẫn còn được bồi dưỡng bên trong. Nó nằm trong kế hoạch luyện chế đặc biệt mà Hạo Thiên Kiếm môn dành riêng cho Vạn Kiếm môn. Bởi vì mỗi Kiếm Tông chỉ sở hữu vài tấm Ki���m đồ tam giai, và không thể để người ngoài biết được, nên họ chỉ có thể đưa ra bức Kiếm đồ bán thành phẩm này. Chỉ tiếc là linh lực chưa được bồi dưỡng hoàn chỉnh nên uy lực của nó chỉ bằng một nửa so với kiếm đồ tam giai hạ phẩm thật sự.

"Vẫn còn một lớp nữa!" Khóe mắt Ô Phong giật giật, nỗi sợ hãi thoáng hiện trong lòng. Đây là kiếm trận thứ năm rồi! Tất cả đều là kiếm trận trung phẩm nhị giai trở lên! Đối phương thật sự coi kiếm trận như đồ chơi con trẻ!

"Bổn tọa không tin ngươi vẫn còn kiếm trận! Để xem ngươi còn có thể chống đỡ đến bao giờ!"

Ô Phong nổi cơn điên, há miệng phun ra một ngụm cương khí bản mệnh, một viên cầu ánh sáng trắng noãn bay ra rồi chui vào Kiếm đồ. Kiếm đồ màu trắng bạc như vừa được bồi bổ một món đại bổ, hào quang vốn ảm đạm đột nhiên sáng bừng, chín đạo kiếm khí Nguyên Không bắt đầu đan xen vào nhau với tốc độ chóng mặt. Võng kiếm lại một lần nữa hiện hình, đám mây lửa từ kiếm trận Bính Đinh Lưỡng Nghi Phần Linh trong khoảnh khắc bị cắt nát thành bảy tám mảnh, một sợi tơ bạc sắc nhọn bắn thẳng về phía kiếm thuyền Phi Vũ.

Lãnh Cừu nhìn lên võng kiếm đang xoay tròn trên đầu, mặt mũi tái nhợt. Gã không thể tiếp tục khởi động kiếm trận vì tầng kiếm trận thứ năm vừa mới được sử dụng, mà kiếm trận Thủy Vân lại là kiếm trận tam giai. Việc khống chế kiếm ấn huyền ảo hơn nhiều lần so với kiếm trận nhị giai, điều này gã vẫn còn chưa lĩnh hội được.

Mạc Vấn đứng lên, áo choàng đen bay phần phật trong gió, cánh tay trái khẽ giơ lên. Kiếm ý đáng sợ trong cơ thể bộc phát ra. Trong giây lát, toàn bộ Linh Kiếm Sư trên thuyền đều cảm thấy linh kiếm của mình trong kiếm nang như muốn thoát khỏi sự khống chế mà rung lên bần bật. Nhưng cảm giác rõ ràng hơn cả chính là cái rét buốt, lạnh lẽo thấu xương, cùng sát khí đáng sợ đang bao trùm lấy cả con thuyền. Ngay sau đó, một đạo kiếm khí Canh Kim màu máu tươi đã bắn ra.

Đạo kiếm quang ấy hết sức nhỏ bé, nhưng chính đạo kiếm khí màu máu tươi này lại sắc bén như một chiếc kéo, trực tiếp bắn tới, xé toang võng kiếm màu trắng bạc trên cao. Dư thế không hề suy giảm, nó tiếp tục đâm thẳng đến Kiếm đồ phía trên.

Kiếm đồ tuy không bị xuyên thủng nhưng tựa như trúng phải một đòn chí mạng. Kiếm đồ đang trải dài ngàn mét bắt đầu rung lên dữ dội, hình dáng nhanh chóng co rút lại, chỉ trong giây lát đã trở lại thành một tấm da nát dài vài thước.

Ở phía xa, Ô Phong phun ra một ngụm máu tươi. Tinh thần y tương thông với Kiếm đồ, Sát Lục Kiếm Ý của Mạc Vấn đã trực tiếp phá hủy toàn bộ linh thức bám trên Kiếm đồ, làm trọng thương linh thức của y. Tuy vậy, y vẫn bất chấp thương tích, hai mắt đỏ hồng hét lớn: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đoạt Kiếm đồ lại!"

Ô Phong không dám tưởng tượng hậu quả nếu bức Kiếm đồ này rơi vào tay kẻ địch. Đây chính là Kiếm đồ tam giai đấy! Giá trị thực tế của nó còn lớn hơn cả hai chiếc kiếm thuyền cộng lại. Nếu làm mất Kiếm đồ, có lẽ y sẽ bị lửa giận của hai vị lão tổ thiêu rụi thành tro bụi mất!

Nhưng chính vì thế mà Ô Phong đã quên mất một sự thật quan trọng: toàn quân của y vừa bị người ta tiêu diệt sạch! Kiếm đồ tam giai cũng bị người đó một kích phá hủy, vậy thì phái thủ hạ đi liệu có thể làm được gì?

Ô Phong điều khiển phi kiếm vọt tới chỗ Kiếm đồ đang rơi xuống. Hai gã Linh Kiếm Sư Kiếm Cương hậu kỳ duy nhất còn chưa ra tay ở phía sau quay sang nhìn nhau, rồi cũng lập tức lao ra bám sát lấy y. Một đội hình hai ngàn người đang đứng cách đó không xa. Tên đầu lĩnh, một Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ, trông thấy Ô Phong rời đi thì nào dám chần chừ, vội vã ra lệnh. Hai ngàn tên Linh Kiếm Sư tế xuất phi kiếm đồng thời phát động tấn công. Bầu trời dường như ngập tràn ánh pháo hoa, vô số điểm sáng bắn về phía kiếm thuyền Phi Vũ.

Hai chiếc kiếm dực trên kiếm thuyền Phi Vũ rực lên linh quang chói mắt. Thân thuyền đồ sộ bỗng phóng vút đi như một mũi tên, mục tiêu chính là bức Kiếm đồ đang rơi xuống kia. Đôi bên vốn đã cách nhau không xa, kiếm thuyền vừa chuyển động đã xuất hiện ngay phía dưới bức Kiếm đồ này, kiếm trận hộ thuyền lập tức mở ra tầng tầng lớp lớp, và Kiếm đồ liền rơi xuống bên trong boong thuyền.

"Quân vô lại!"

Ô Phong suýt chút nữa đã thổ huyết. Một thanh linh kiếm xuất hiện trong tay y, y điên cuồng chém lên kiếm thuyền Phi Vũ. Hiện giờ, y đã không còn để tâm tới bất cứ điều gì khác, trong đầu chỉ còn lại bức Kiếm đồ kia. Một đạo kiếm trụ trắng noãn chém ngang lên kiếm thuyền Phi Vũ, kiếm ý mạnh mẽ dữ dội từ bên trong kiếm quang sắc bén tràn ra. Chỉ là kiếm ý này rất mỏng manh, so với Sát Lục Kiếm Ý của Mạc Vấn thì cách biệt một trời một vực. Tuy vậy, nhờ có kiếm ý mỏng manh này mà uy lực của kiếm trụ đã tăng thêm ba thành. Phải biết rằng Ô Phong là Linh Kiếm Sư Kiếm Cương viên mãn, chỉ còn cách cảnh giới Kiếm Nguyên không xa, nên sức tấn công của y đã đạt đến mức vô cùng đáng sợ. Ba thành tăng thêm này làm cho đạo kiếm trụ càng thêm kinh khủng, uy lực của nó thậm chí còn mạnh hơn Thanh Quang Phá Cương Kiếm Ba do một ngàn tên Linh Kiếm Sư phóng ra.

Oành! Oành! Oành!

Ba tiếng nổ liên tục vang lên, lớp phòng ngự của hai tòa kiếm trận Mậu Linh Huyền Sát và Địa Từ Trọng Nguyên lần lượt sụp đổ. Mãi đến khi gặp phải lớp sóng kiếm Thanh Cương thứ ba từ kiếm trận Thái Ất Thanh Cương mới bị ngăn chặn.

Ngay sau đó, bảy tên Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ cũng ra tay, mỗi tên đều phóng ra đòn công kích mạnh nhất của mình. Bảy đạo kiếm quang liên tục chém lên kiếm trận Thái Ất Thanh Cương phía trên, khiến cho vòng hào quang từ sóng kiếm Thanh Cương vượt quá mức cực hạn mà ầm ầm sụp đổ.

Tấn công vẫn chưa chấm dứt. Hai ngàn tên Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ đồng thời ném ra kiếm phù mang theo bên mình. Hai ngàn đạo kiếm phù hóa thành hai ngàn đạo kiếm quang, trùm lấy kiếm thuyền Phi Vũ. Những kiếm phù này ít nhất cũng đạt đến cấp độ nhất giai trung phẩm, chẳng khác gì hai ngàn Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch kỳ cùng lúc tấn công. Thanh thế này thậm chí còn kinh khủng hơn đòn tấn công của vị Linh Kiếm Sư Kiếm Cương viên mãn Ô Phong kia.

Trên kiếm thuyền Phi Vũ, tất cả các Linh Kiếm Sư cấp thấp đều tái mét mặt mày, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Ngay cả bốn gã Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ kia cũng tỏ ra vô cùng lúng túng. Cảnh tượng này quá chói mắt, khiến bọn họ hoài nghi liệu thuyền Phi Vũ này có thể chống chọi đến cùng được hay không. Một đàn kiến còn có thể cắn chết voi, huống chi những đạo kiếm quang trước mắt này cũng chẳng phải là kiến.

Kiếm trận Canh Kim Huyền Cương đã được mở ra, nhưng dưới hai ngàn đạo kiếm quang dày đặc như mưa này, nó lại tỏ ra yếu ớt vô lực. Chỉ vừa phóng ra đã bị hai ngàn đạo kiếm quang đủ loại này bao trùm. Ngay sau đó, những luồng kiếm quang này đâm thẳng vào lớp kiếm trận thứ năm trên kiếm thuyền - kiếm trận Bính Đinh Lưỡng Nghi Phần Linh. Đám mây lửa nóng bỏng thoáng chốc đã bị đâm cả trăm nghìn lỗ thủng, biến dạng hoàn toàn. Một số vị trí trên kiếm trận vừa mới phục hồi được chút ít đã lại bị hủy đi phần lớn. Tuy vậy, kiếm trận vẫn may mắn không hoàn toàn tan vỡ.

Trông thấy lớp phòng ngự cuối cùng của kiếm thuyền đã ngăn chặn được trận mưa kiếm quang đáng sợ kia, tất cả những người có mặt trên thuyền đều thở phào nhẹ nhõm.

Trên con thuyền này, có lẽ chỉ có Mạc Vấn là người duy nhất bình tĩnh. Hắn đang đứng trên boong thuyền, ánh mắt không chút xao động, thoáng nhìn qua đám Linh Kiếm Sư phía trước: "Phía Đông Bắc, tiến lên!"

Đôi kiếm dực to lớn rung lên bần bật, lay động cả một vùng gió lớn, đẩy kiếm thuyền lao thẳng về hướng Đông Bắc, nơi một ngàn Linh Kiếm Sư hệ Mộc đang đứng. Kiếm thuyền bay với tốc độ cao nhất, chỉ trong nháy mắt đã bắn tới trước mặt một ngàn tên Linh Kiếm Sư này, khiến chúng không kịp trở tay. Ba tên Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ đứng đầu bị dọa đến mức mặt mày trắng bệch, chúng không hề nghĩ rằng mình sẽ phải giơ đầu chịu báng đầu tiên. Rút về phía sau thì không thể, chỉ còn cách cố gắng bay chéo đi, khó khăn lắm chúng mới tránh được kiếm thuyền Phi Vũ đang phi tới. Tuy vậy, những Linh Kiếm Sư cấp thấp đứng sau lại không may mắn được như vậy. Mấy lớp phòng ngự trên kiếm thuyền vừa bị phá hủy vẫn chưa kịp khôi phục lại, nhưng đám mây lửa của kiếm trận Bính Đinh Lưỡng Nghi Phần Linh - lớp kiếm trận thứ năm - thì vẫn còn. Một tên Linh Kiếm Sư đứng sau giống như bị tê giác húc phải.

PHỐC! PHỐC! PHỐC!

Tên Linh Kiếm Sư kia bị mây lửa nuốt gọn, cả người nhanh chóng bị đốt thành tro tàn. Đối với kiếm trận nhị giai thượng phẩm trước mắt này thì đến cả tư cách chống cự gã cũng không có.

Chỉ trong ba nhịp thở, kiếm thuyền Phi Vũ đã xuyên thủng trận hình của một ngàn người kia. Ước chừng một phần ba số Linh Kiếm Sư đã thi cốt vô tồn*. Số Linh Kiếm Sư còn lại bị sóng khí trên phi thuyền tạt qua, ngã nghiêng ngả, nhiều tên Linh Kiếm Sư Dưỡng Kiếm kỳ còn cứ thế mà chúc đầu xuống đất.

*thi cốt vô tồn: thân thể xương cốt không còn lại gì

"Thật đáng giận! Chạy đi đâu!"

Ô Phong cho rằng kiếm thuyền Phi Vũ muốn chạy trốn. Đôi mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm vào kiếm thuyền, bộc phát tốc độ nhanh nhất của mình. Tốc độ của y còn nhanh hơn một phần so với phi thuyền.

Trên kiếm thuyền, Mạc Vấn giật mình thon thót, một cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng, kiếm thức lập tức phóng ra. Đằng sau kiếm thuyền, một đạo kiếm quang sáng chói đang đuổi tới rất gần. Ô Phong lấy từ bên trong kiếm nang ra một tấm kiếm phù màu đỏ, một luồng sóng dao động mạnh mẽ truyền ra từ bên trong kiếm phù.

Đồng tử Mạc Vấn co rút lại: "Kiếm phù tam giai!"

Đây là kiếm phù tam giai chính hiệu, không phải là thứ mà Kiếm đồ bán thành phẩm kia có thể sánh bằng. Mạc Vấn đứng trên boong thuyền, Sát Lục Kiếm Ý rét lạnh từ trong cơ thể hắn tỏa ra, sau đó nhanh chóng bùng lên. Từ khi kiếm ý của Mạc Vấn sơ thành, đại thành, rồi cuối cùng đạt đến mức viên mãn, giờ đây Sát Lục Kiếm Ý viên mãn phóng ra từ bên trong cơ thể hắn khiến không ai trên thuyền có thể đứng thẳng được. Toàn bộ Linh Kiếm Sư chưa đạt đến Kiếm Cương kỳ đều quỳ rạp xuống đất. Bốn gã Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ còn lại bị kiếm ý đáng sợ ép cho liên tiếp lùi lại phía sau, mãi đến khi chạm đến mạn thuyền mới đứng vững được. Cả bọn hoảng sợ nhìn về phía Mạc Vấn, giờ phút này Mạc Vấn tựa như đã hóa thành kiếm tiên, thật sự gây cho bọn chúng cảm giác người thường đối mặt với Tiên nhân.

Khi kiếm ý của Mạc Vấn đạt đến đỉnh điểm, một vùng hư ảnh mông lung xuất hiện sau lưng hắn. Trong hư ảnh này có vô số thi thể, cảnh tượng giống như một chiến trường chết chóc từ thời viễn cổ. Sát Lục Kiếm Ý đáng sợ này dường như muốn làm tinh thần người khác phải sụp đổ.

Ô Phong vừa ném tấm kiếm phù trong tay ra đã ngay lập tức cảm nhận được kiếm ý trên thuyền, lại trông thấy vùng hư ảnh chiến trường chết chóc mờ ảo kia, đôi mắt y như muốn lồi ra: "Kiếm Vực!"

Trong nháy mắt ấy, Ô Phong còn tưởng mình đang chạm trán cường giả trong truyền thuyết, nhưng rất nhanh sau đó y đã tỉnh táo trở lại. Chuyện đó căn bản không thể xảy ra, nếu thật sự gặp phải cường giả đạt đến cấp độ ấy, chỉ cần búng một ngón tay cũng đủ biến toàn bộ ba ngàn người phe mình thành tro bụi rồi.

"Biến ảo ra hư ảnh Kiếm Vực! Đây là kiếm ý viên mãn, dấu hiệu của Kiếm Hồn! Chuyện này sao có thể xảy ra được! Trên đời này lại có một người như vậy sao?" Nội tâm Ô Phong rúng động, nhưng điều này càng làm quyết tâm của y thêm vững vàng. Lúc này, y càng quyết tâm không thể để người này còn sống trở về!

Kiếm phù trong tay y bay ra, hóa thành một đạo kiếm quang màu đỏ. Đây không phải kiếm khí, cũng không phải cương khí của Kiếm Cương kỳ, mà là kiếm khí ly thể của Kiếm Nguyên chính hiệu! Không có bất kỳ vật nào dưới mức tam giai có thể ngăn cản được. Cho dù là Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ đã ngưng tụ ra hình thái ban đầu của Kiếm Vực cũng vậy. Đây là sự thua kém về mặt bản chất, như trứng gà và hòn đá vậy. Quả trứng dù có to lớn đến đâu cũng không thể nào đập vỡ đá tảng, mà ngược lại, một hòn đá nhỏ cũng có thể dễ dàng đập nát quả trứng gà.

Hai đạo kiếm quang chạm vào nhau. Kiếm quang màu máu tươi bắt đầu tan rã. Kiếm quang màu đỏ đánh tới thế như chẻ tre, chỉ trong chớp mắt đã phá hủy đạo kiếm quang màu máu tươi kia, sau đó xuyên thủng lồng ngực Mạc Vấn.

Thân hình Mạc Vấn lùi lại bốn, năm bước, mỗi bước đều để lại dấu chân sâu vài tấc trên boong thuyền làm từ Thiết Vân Sam.

"Đại nhân!"

Bốn gã Linh Kiếm Sư trên boong thuyền đã trở nên sợ hãi vô cùng. Tính mạng của bọn họ đều nằm trong tay Mạc Vấn, nếu Mạc Vấn gặp chuyện không may thì bọn họ cũng không thể nào bình an được.

Thân hình Mạc Vấn đang khom xuống chậm rãi vươn lên. Áo choàng đen rủ xuống che khuất sắc mặt hắn, không ai có thể trông thấy. Hắn phẩy nhẹ tay: "Đi thôi!"

Trông thấy dường như Mạc Vấn không có gì đáng ngại, mấy tên Linh Kiếm Sư này mới thở phào nhẹ nhõm.

Đằng sau kiếm thuyền, Ô Phong so với Mạc Vấn còn thảm hại hơn. Tuy kiếm phù tam giai đã xuyên thủng kiếm quang đỏ máu của Mạc Vấn, nhưng nó lại không thể tiêu hủy Sát Lục Kiếm Ý ẩn chứa bên trong đạo kiếm quang ấy. Thứ kiếm ý ấy đã đánh thẳng vào thức hải của y, làm trọng thương nguyên linh y. Nếu không phải y đã lĩnh ngộ được một tia kiếm ý, có lẽ nguyên linh đã trực tiếp tan vỡ.

Thân thể Ô Phong loạng choạng, không còn tấn công nữa. Lúc này, y chỉ cảm thấy đôi mắt tối sầm, linh hồn như bị xé nát. Trong lúc không tỉnh táo, y chỉ còn nhìn thấy kiếm thuyền Phi Vũ đã đi ngày càng xa.

"Đại nhân, chúng ta có đuổi theo nữa không?" Hai gã Linh Kiếm Sư Kiếm Cương hậu kỳ trước giờ vẫn đi theo sau Ô Phong, thấy y dừng lại lập tức tiến lên xin ý kiến.

"Đừng đuổi theo..." Ô Phong nói xong câu ấy liền gục đầu xuống linh kiếm.

Đoạn văn này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free