Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 181:

Phía chân trời đang yên tĩnh bỗng nhiên xuất hiện hai đạo lưu quang, cấp tốc bay tới, trong nháy mắt đã ầm ầm lao xuống kiếm đài trên ngọn chủ phong. Kiếm đài vốn đã hoàn toàn biến dạng, nay lại bị phá hủy thêm một lần nữa, đá vụn xung quanh hóa thành bột mịn.

Trong bụi mù ngập trời, hai thân ảnh dần hiện ra. Người dẫn đầu toàn thân khoác áo choàng đen, người còn lại mặc áo xám, mái tóc bạc trắng, sắc mặt lạnh lùng. Thoạt nhìn, gã có vẻ ngoài chừng năm mươi, sáu mươi tuổi, song khi quan sát kỹ hơn, lại thấy gã trẻ trung như mới ba mươi, bốn mươi, tạo nên một cảm giác khó hiểu.

Mạc Vấn nhìn phi thuyền khổng lồ đậu trên chủ điện, thấy bốn Linh Kiếm sư bị Linh kiếm đâm ghim trên mũi tàu. Gương mặt Mạc Vấn dưới lớp áo choàng đen không chút biểu cảm, hàn ý trong mắt chậm rãi tỏa ra.

“Kiếm thuyền Phi Vũ!” Đồng tử Lãnh Cừu co rụt lại. Xuất thân của gã trước kia không thấp, tự nhiên biết một chiếc kiếm thuyền Phi Vũ như vậy có ý nghĩa gì, cho dù đó chỉ là kiếm thuyền hai cánh cấp thấp nhất.

Hai tay Đông Phương Minh đều bị một thanh Linh kiếm cắm xuyên qua, thân thể bị đóng chặt lên mũi thuyền theo hình chữ đại (dang rộng tay chân). Vì mất quá nhiều máu nên sắc mặt gã tái nhợt, cố gắng mở to mắt, khó khăn liếc nhìn Mạc Vấn: “Đại nhân…”

Ba đệ tử Nhận Kiếm môn khác cũng bị ghim ở mũi thuyền tương tự. Kiếm thuyền phát ra sức mạnh trói buộc, giữ họ trên cao, không thể giãy giụa.

“Các ngươi từ đâu đến? Tại sao làm nhục đệ tử môn hạ của ta?” Lãnh Cừu phóng thích toàn bộ sát cơ, không giữ lại chút nào, nhìn chằm chằm vào đầu thuyền.

“Lãnh môn chủ, lâu rồi không gặp, các hạ vẫn khỏe chứ?” Thân ảnh Hầu Tân xuất hiện ở mạn thuyền.

“Môn chủ Hậu Thổ Kiếm môn, Hầu Tân!” Lãnh Cừu rít lên từng tiếng.

Hầu Tân thản nhiên nói: “Hiện tại đã không còn Hậu Thổ Kiếm môn, chỉ có Hậu Thổ điện của Vạn Kiếm môn. Không ngờ Lãnh Môn chủ cũng có ngày thần phục dưới trướng người khác, tại hạ thật sự hơi bất ngờ.”

“Ta thần phục hay không chẳng liên quan gì đến ngươi! Ngươi đến đây làm gì?”

Hầu Tân mỉm cười: “Lãnh môn chủ có thể thần phục người khác, xem ra cũng là người thức thời. Hôm nay uy danh Vạn Kiếm môn lan tới các quận phía Nam, đúng là lúc cần người. Ngươi cần gì phải đi theo một kẻ ngay cả mặt mũi cũng không dám để lộ, cuộc sống bấp bênh nay đây mai đó? Chi bằng hãy đầu quân cho Vạn Kiếm môn, cùng nhau xây dựng nghiệp lớn.”

Lãnh Cừu cười lạnh một tiếng: "Ta thấy chẳng khác nào làm nô bộc cả!"

Hầu Tân bị nói trúng tim đen, sắc mặt thật khó coi, tức giận nói: “Ngươi đi theo kẻ này chẳng phải cũng chỉ là làm nô bộc hay sao? Đều là tìm một chủ nhân mà thôi, chủ nhân của ngươi có thể sánh bằng Vạn Kiếm môn sao?”

“Vạn Kiếm môn? Ghê gớm lắm sao?” Vẻ mặt Lãnh Cừu hiện rõ sự khinh thường.

Trong mắt Hầu Tân hiện lên vẻ tức giận, hắn đương nhiên biết rõ Lãnh Cừu cố ý nói vậy. Cố nén giận, hắn nói: “Vạn Kiếm môn hôm nay đã chiếm cứ mười bảy quận phía Nam, đệ tử môn hạ hơn một vạn, cường giả trong môn nhiều như mây, Kiếm Cương có hơn ba mươi vị, Đại trưởng lão cùng với hai vị Môn chủ chính và phó đều là Kiếm Cương Viên Mãn cách Kiếm Nguyên nửa bước. Thực lực như thế, việc thống nhất phương Nam chỉ là lẽ tất yếu, Nhận Kiếm môn của ngươi muốn chống lại sao?”

“Hừ, nhiều lời vô ích. Muốn bổn tọa thần phục thì đến đây!” Lãnh Cừu bước lên một bước, một thanh Linh kiếm màu trắng xuất hiện trong tay, toàn bộ kiếm khí trên người gã tập trung vào Hầu Tân.

Hầu Tân không ra tay, mà y quay lại thoáng nhìn về phía sau, thấy hai mắt lão giả nằm trên ghế khẽ mở, liền thức thời lùi về một bên.

Trên boong thuyền, thân thể lão giả đang nằm nghiêng trên ghế khẽ chấn chỉnh lại cho ngay ngắn, nhấp một chút linh tửu do thiếu nữ Kiếm Nô bên cạnh vừa dâng lên, hai mắt híp lại chằm chằm nhìn Mạc Vấn phía xa xa: “Ngươi chính là chủ nhân con Lôi Dực Thôn Kim Thú phải không? Ngươi đến đây nhanh hơn tưởng tượng của ta một chút. Mấy tên thủ hạ kia của ngươi không nghe lời ta, bổn tọa thay mặt ngươi dạy dỗ chúng một chút, ngươi sẽ không trách bổn tọa lo chuyện bao đồng chứ?”

Một luồng sát ý nồng đậm bao phủ quanh thân Mạc Vấn: “Thả bọn họ ra.”

Lão giả mỉm cười: “Sát khí thật nhiều, xem ra kiếm hữu cũng là người cương trực. Tự giới thiệu một chút, bổn tọa là phó Môn chủ Vạn Kiếm môn Nghiêm Bình, theo lệnh Môn chủ đến đây thu phục mấy quận phía Tây Nam. Hôm nay chỉ còn lại ba quận Cứ Cốt, Thiên Nhân, Hạt Vỹ, thế nhưng vừa nghe nói ngươi đã sớm thu phục cả ba quận, đúng là đã giúp bổn tọa tiết kiệm kh��ng ít thời gian. Ngươi có hai lựa chọn, thần phục bổn tọa, hoặc là chết!”

Áo choàng đen của Mạc Vấn bị gió núi dữ dội thổi bay phấp phới, tay hắn nhẹ nhàng giơ lên, Lam Tinh kiếm xuất hiện trong tay.

Hàn ý trong mắt lão giả lóe lên: “Xem ra ngươi muốn chọn cái thứ hai, Hầu Tân!”

Hầu Tân lên tiếng, bất đắc dĩ tiến lên một bước. Ý tứ của lão giả rất rõ ràng, đó là để y ra tay thăm dò sức mạnh của Mạc Vấn. Nhưng đối mặt với một Mạc Vấn có thể thu phục Lãnh Cừu, chém chết Môn chủ Cứ Kiếm môn và Môn chủ Ngũ Độc Kiếm môn, tổng cộng bốn Linh Kiếm sư cấp Kiếm Cương, trong lòng y vẫn hơi e sợ.

Hầu Tân lách mình nhảy xuống kiếm thuyền, rơi xuống chỗ kiếm đài, Linh kiếm xuất hiện trong tay. Y dồn hết mười hai phần tinh thần để chú ý đến nhất cử nhất động của Mạc Vấn.

Lãnh Cừu trầm mặc đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt hiện lên vẻ trào phúng. Gã đã tưởng tượng ra kết cục của Hầu Tân. Lúc đứng bên cạnh Mạc Vấn, gã đã cảm nhận được sát ý đáng sợ bên dưới lớp áo choàng đen, khiến cho người khác cảm nhận ��ược thứ lạnh lẽo thấu xương.

“Bổn tọa là Điện chủ Hậu Thổ điện của Vạn Kiếm môn, Hầu Tân, mời…”

Hai chữ “chỉ giáo” Hầu Tân còn chưa nói ra hết, trước mắt y đã xuất hiện một đạo ánh sáng trắng. Cảm giác sinh lực toàn thân nhanh chóng tuột mất không thể khống chế, trên mặt y hiện lên vẻ hoảng sợ, vội vàng dùng Linh kiếm ngăn cản kiếm quang màu bạc kia. Một đạo kiếm quang màu vàng đất bay lên đụng vào kiếm quang màu bạc.

Kiếm quang màu bạc bị đánh tan, nhưng Hầu Tân không có chút vui vẻ nào, bởi vì hắn cảm giác được thọ nguyên của mình khi bị một kiếm kia chém lên đã mất đi một giáp! Thọ nguyên của y vốn còn hơn một trăm năm, giờ đây chỉ còn chưa đến trăm năm!

Trên boong thuyền, hai mắt Nghiêm Bình đang híp lại bỗng nhiên mở ra, nhìn chằm chằm xuống bên dưới kiếm thuyền.

Mạc Vấn cầm Lam Tinh kiếm, nhanh chóng tiến về phía chủ điện. Thân thể Hầu Tân từ dáng vẻ trung niên bỗng biến thành một lão già. Hắn hoảng sợ nhìn cánh tay đột nhiên khô héo, sợ hãi lùi liên tục, nói năng lộn xộn: “Mệnh Nguyên! Ngươi tu luyện Mệnh Nguyên lực! Đây là Sinh Tử Tuyệt Kiếm của Tuyệt Mệnh kiếm khách năm đó!”

Cánh tay phải Mạc Vấn chấn động, một đạo cầu vồng màu bạc lần nữa quét ngang trời. Hầu Tân căn bản không kịp tránh, chỉ có thể giơ kiếm lên chống đỡ. Tuy một lần nữa đánh nát Sinh Tử kiếm quang, nhưng thọ nguyên của y lại bị rút ngắn thêm một giáp!

“Phù” một tiếng, Hầu Tân trực tiếp quỳ rạp xuống đất, hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu. Tóc trắng trên đầu rụng theo gió, từng tầng da thịt khô héo trên mặt xếp chồng lên nhau, lập tức trở thành một lão nhân khô héo, đáng thương, gần đất xa trời. Hiện tại cho dù Mạc Vấn không giết hắn thì hắn cũng chỉ có thể sống thêm vài năm nữa.

Mạc Vấn lướt qua Hầu Tân, mục tiêu của hắn là kiếm thuyền Phi Vũ trên chủ điện.

Nghiêm Bình đang nằm trên ghế bỗng nhiên đứng dậy: “Hừ, chỉ là Nguyên Đan sơ kỳ. Sinh Tử Tuyệt Kiếm cũng chỉ có tác dụng với Linh Kiếm sư tiểu thành cảnh giới Kiếm Ý trở xuống. Hôm nay bổn tọa sẽ cho ngươi một bài học.”

“Cấn Sơn Chi Sơn, Huyền Trọng Chi Cảnh!”

Nghiêm Bình lần nữa thi triển trọng áp, lấy cảnh giới tinh thần áp chế Mạc Vấn.

Thế nhưng trên người Mạc Vấn lóe lên tia máu, một tia Sát Lục Kiếm Ý khẽ bộc lộ, lập tức phá tan thế trọng áp mà hắn mới chỉ gần đạt tới cảnh giới đại thành. Một đạo kiếm quang màu trắng bạc trực tiếp chém tới kiếm thuyền Phi Vũ.

Rầm —

Bên ngoài kiếm thuyền Phi Vũ ba mươi trượng hai bên xuất hiện một màn hào quang hình tròn màu vàng, hoàn toàn ngăn chặn Sinh Tử kiếm quang. Đặc tính thôn phệ của kiếm quang cũng bị ngăn chặn bên ngoài phi thuyền.

“Thế mà có thể miễn dịch uy áp trọng thế của ta.” Nghiêm Bình hơi biến sắc, nhưng rất nhanh hừ lạnh một tiếng: “Kiếm thuyền Phi Vũ của bổn tọa có kiếm trận Mậu Linh Huyền Sát nhị giai siêu phẩm. Cho dù có là Linh Kiếm sư Kiếm Cương Viên Mãn cũng không thể dễ dàng phá hủy được. Ngươi mới đạt đến Nguyên Đan sơ kỳ, có vắt kiệt Mệnh Nguyên của mình cũng không thể làm gì được kiếm thuyền này đâu.”

Mạc Vấn đứng thẳng ở bên ngoài cách chủ điện trăm trượng, chậm rãi nâng cánh tay trái lên. Áo choàng đen tuột xuống, một cánh tay bằng kim loại màu đen như mực, sáng bóng đột nhiên thò ra. Tiếp đó là một luồng Sát Lục Kiếm Ý đáng sợ từ trong cơ thể Mạc Vấn bắn ra, lập tức bao trùm toàn bộ ngọn chủ phong!

Nghiêm Bình bỗng nhiên biến sắc, nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, một đạo kiếm khí Canh Kim Huyền C��ơng đỏ thẫm từ đầu ngón tay bắn thẳng tới. Sát Lục Kiếm Ý vô cùng vô tận khiến mọi người có cảm giác như lạc vào vực sâu biển máu.

"Xoẹt xoẹt!"

Lớp vỏ màu vàng đất bên ngoài kiếm thuyền Phi Vũ tưởng chừng cứng rắn kia lại bị xé toạc, xuất hiện một lỗ thủng lớn.

“Sát Lục Kiếm Ý! Tiểu thành Sát Lục Kiếm Ý!” Trên mặt Nghiêm Bình đã không còn chút máu nào. Y hiện tại mới biết người áo đen thần bí này đáng sợ đến mức nào. Hắn đã lĩnh ngộ Kiếm Ý! Hơn nữa lại là Sát Lục Kiếm Ý, một trong những loại Kiếm Ý cao cấp nhất! Càng đáng sợ hơn chính là Sát Lục Kiếm Ý này đã đạt đến tiểu thành!

Phía xa xa, Lãnh Cừu có vẻ như càng kích động hơn, gã biết mình đã thành công!

Mạc Vấn xuyên qua kiếm trận phòng hộ trên phi thuyền không chút trở ngại, kiếm khí Canh Kim Huyền Cương bắn ra liên tục. Từng thanh Linh kiếm ghim trên người bốn người, bao gồm cả Đông Phương Minh, vỡ vụn. Cấm chế trên thân bốn người cũng tự động tiêu tán, cả bọn từ trên mũi tàu rơi xuống dưới.

“Đi.” Mạc Vấn không quan tâm đến b��n người kia nữa, dặn dò một câu rồi nhảy thẳng lên boong tàu, tiến về phía mũi thuyền.

Khuôn mặt Nghiêm Bình nhăn nhó, vung kiếm chém xuống đầu Mạc Vấn: “Ngươi đi chết cho bổn tọa!”

Mạc Vấn đưa lên một ngón tay, kiếm khí Canh Kim Huyền Cương được Sát Lục Kiếm Ý tiểu thành gia trì lần nữa bắn ra, dễ dàng đánh tan một kiếm toàn lực của Linh Kiếm sư Kiếm Cương Viên Mãn Nghiêm Bình. Sau một khắc, Mạc Vấn đã vọt lên mũi thuyền, chỉ đứng cách Nghiêm Bình chừng vài chục trượng.

Lúc này Nghiêm Bình đã vô cùng hoảng sợ. Y thật sự không nghĩ tới Cửu Hàn Châu này tồn tại một cường giả lĩnh hội được cảnh giới Kiếm Ý kinh người đến mức đó! Nếu không có gì bất trắc, tấn thăng Kiếm Nguyên chỉ còn là vấn đề thời gian. Ngay cả cảnh giới Kiếm Thai cao hơn, hắn cũng có cơ hội chạm tới!

“Lên! Các ngươi, bọn vô dụng này còn không mau lao lên cho bổn tọa!”

Nghiêm Bình giận dữ mắng một tiếng, Linh Kiếm sư hộ vệ xung quanh mới giật mình bừng tỉnh. Thế nhưng, ngoại trừ một vị Linh Kiếm sư Kiếm Cương sơ kỳ còn sót lại, những ng��ời còn lại đều chỉ ở cấp độ Kiếm Mạch. Muốn ngăn cản Mạc Vấn đúng là châu chấu đá xe. Nhưng bọn chúng lại không dám phản kháng, bởi vì Nghiêm Bình quả thực có thể khiến cho bọn chúng sống không bằng chết. Vì thế, cả bọn đành mang vẻ mặt tuyệt vọng mà lao tới tấn công Mạc Vấn.

Hơn mười đạo kiếm quang giăng khắp nơi, chém về phía Mạc Vấn.

Mạc Vấn hừ lạnh một tiếng, Lam Tinh kiếm trong tay quét ngang, tất cả kiếm quang trong nháy mắt đã vỡ vụn.

Nhưng Nghiêm Bình cũng đã có đủ thời gian cần thiết. Trong khoảng thời gian đó, y đã kịp thúc dục kiếm trận phòng ngự trên phi thuyền.

Vô số đạo kiếm quang màu vàng đất dày đặc bỗng nhiên hiện ra trên boong thuyền, đánh về phía Mạc Vấn. Mỗi một đạo kiếm quang đều tương đương với một kích toàn lực của Linh Kiếm sư Kiếm Cương Viên Mãn. Đối mặt với làn sóng kiếm khí Mậu Linh Huyền Sát dày đặc như vậy, cho dù có là Linh Kiếm sư Kiếm Cương Viên Mãn cũng không thể đón đỡ.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free