Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 167:

Mặt đất đông cứng trải đầy những viên sỏi màu nâu đỏ tựa như những giọt máu khô đặc. Lác đác vài bụi cỏ gai cắm rễ thưa thớt trên vùng đất cằn cỗi này, cho thấy sức sống mãnh liệt của chúng.

Một đạo kiếm quang nhanh chóng xẹt qua mặt đất, bám sát phía sau là bốn đạo kiếm quang khác.

Kiếm quang phía trước là một người trẻ tuổi chân đạp phi hành kiếm khí, toàn thân hắn máu tươi đầm đìa, vết thương lớn nhỏ không dưới mười chỗ. Phía sau lưng hắn còn có một vết kiếm thương dài hơn một thước, da thịt bị xoắn nát, lộ ra mảng xương trắng. Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng vết thương, vương vãi trong không trung thành từng đóa huyết hoa. Do tiêu hao kiếm khí trong thời gian dài, phi kiếm mà người trẻ tuổi điều khiển có chút lay động. Linh quang bao phủ xung quanh phi hành kiếm khí cũng chợt sáng chợt tối, tựa như ngọn đèn cạn dầu trước gió, có thể tắt bất cứ lúc nào.

Bốn đạo kiếm quang phía sau cũng là bốn Linh Kiếm Sư đang điều khiển phi hành kiếm khí. Người dẫn đầu tướng mạo thô kệch, mắt to miệng rộng, nhìn qua giống hệt một tên cường đạo ở thế tục. Chẳng qua trên tay hắn cầm một thanh linh kiếm thô to, lưỡi kiếm dày đặc răng cưa, chứng tỏ hắn chính là một Linh Kiếm Sư. Ba người còn lại tuy không xấu xí như hắn nhưng cũng có tướng mạo dữ tợn, trên tay đều cầm loại linh kiếm răng cưa tương tự.

"Tiểu tử! Cho dù ngươi trốn tới chân trời góc biển cũng không thoát khỏi lòng bàn tay bọn gia gia! Khảm gia ban cho ngươi một cơ hội, ngoan ngoãn buông linh kiếm, thúc thủ chịu trói, Khảm gia sẽ cân nhắc tha cho ngươi một mạng." Gã đại hán xấu xí quát lớn.

Linh Kiếm Sư trẻ tuổi đang chạy trốn phía trước phẫn hận lớn tiếng quát: "Ta chính là đệ tử chân truyền của Hoang Kiếm Môn, Cứ Kiếm Môn các ngươi trắng trợn hành hung như thế, lẽ nào không sợ Hoang Kiếm Môn chúng ta hỏi tội sao?"

"Ha ha ha ha..." Lời uy hiếp của Linh Kiếm Sư trẻ tuổi khiến bốn người phía sau cười phá lên. Một người trong số đó kêu lớn: "Tiểu tử, phạm vi một ngàn năm trăm dặm xung quanh đây chính là địa bàn của Cứ Kiếm Môn chúng ta. Chẳng cần biết ngươi là ai, chỉ cần đã đặt chân vào khu vực của chúng ta, đều phải tuân theo sự quản lý của chúng ta."

"Lũ cường đạo vô sỉ!" Linh Kiếm Sư trẻ tuổi tái mặt, lớn tiếng mắng, rồi càng thêm dốc sức liều mạng thúc giục phi kiếm dưới chân bay đi.

"Ha ha, bọn gia gia ngươi vốn đã là cường đạo rồi!"

Bốn người phía sau vừa chế nhạo vừa nhanh chóng thúc giục phi kiếm đuổi theo sát nút. C�� thể thấy rõ bằng mắt thường, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng bị thu hẹp.

Nhanh lên! Nhanh hơn nữa! Đông Phương Minh có thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể mình đang dần hạ xuống từng chút một. Hơn nửa cơ thể đã hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể dựa vào một ý niệm duy nhất giúp hắn kiên trì, thúc giục thanh phi kiếm dưới chân bằng lượng kiếm khí không còn nhiều nhặn gì. Viên linh thạch nhất giai hệ Kim khảm trên phi kiếm vốn màu vàng, giờ cũng đã sắp hoàn toàn biến thành trắng tinh.

Một trăm dặm! Chỉ còn một trăm dặm nữa là có thể chạy ra khỏi quận Cứ Cốt rồi. Khoảng cách này bình thường chỉ mất một hai khắc thời gian để bay hết, mà sao giờ phút này lại cảm thấy xa xôi đến vậy. Do mất máu nghiêm trọng, suy nghĩ của Đông Phương Minh cũng bắt đầu trì trệ, cảnh vật bốn phía dần trở nên mơ hồ.

Phía trước tựa như đột nhiên xuất hiện một thân ảnh. Đó là một con yêu thú biết bay, trên lưng yêu thú dường như còn có một người ngồi. Tốc độ của bọn họ thật nhanh, dường như còn nhanh hơn gấp đôi phi kiếm của mình. Trong nháy mắt, Đông Phương Minh cảm giác như mình được rót vào một luồng sức mạnh to lớn, tinh thần chợt phấn chấn, vội vàng hô lớn: "Cứu mạng! Tiền bối cứu mạng!"

Yêu thú phía trước dừng lại, nhưng dường như không hề có ý định ra tay, chỉ im lặng đứng đó.

Đông Phương Minh cuống quýt, bất chấp người nọ là chính hay tà, chỉ cắn răng vọt về phía thân ảnh đó.

Rất nhanh, Đông Phương Minh đã chạy tới cách yêu thú vài trượng. Hắn thậm chí có thể thấy được từng sợi lông vũ dày đặc tựa cương châm trên đôi cánh cực lớn của con yêu thú kia.

"Tiền bối cứu mạng! Tại hạ là đệ tử chân truyền của Hoang Kiếm Môn thuộc quận Đại Hoang. Xin tiền bối ra tay cứu giúp, ngày sau chắc chắn sẽ có hậu báo." Đông Phương Minh khàn giọng hét lớn. Phi kiếm dưới chân rung động kịch liệt, cơ hồ sắp không thể chống đỡ nổi nữa.

Phía sau, bốn gã đệ tử Cứ Kiếm Môn đã đuổi tới, chỉ còn cách Đông Phương Minh chưa đầy ba trượng. Nhìn thấy phía trước xuất hiện một người và một yêu thú, trong lòng bọn chúng chợt lạnh xuống.

Gã đại hán xấu xí kia vội vàng mở miệng hét lớn: "Người phía trước nghe đây, Cứ Kiếm Môn đang làm việc ở đây, thức thời thì lập tức tránh xa!"

Thân ảnh cưỡi yêu thú đằng kia dường như bị lời đe dọa của gã đại hán xấu xí làm cho hoảng sợ. Hai cánh yêu thú khẽ đập, thay đổi phương hướng, dường như muốn vượt qua chỗ này.

Mắt thấy cọng rơm cứu mạng duy nhất của mình sắp bay đi mất, trong lòng Đông Phương Minh cũng cuống quýt. Lại nghe phía sau lưng bốn gã đệ tử Cứ Kiếm Môn đắc ý cười quái dị, hắn đành quyết định dứt khoát: "Ta không chiếm được thì cũng không thể để tiện nghi cho lũ hỗn đản các ngươi!"

"Tiền bối chớ đi! Tại hạ biết rõ một mỏ Địa Nguyên Thạch. Chỉ cần tiền bối cứu vãn bối này một mạng, lại giết hết đám cừu nhân này, tại hạ sẽ nói cho tiền bối biết vị trí mỏ quặng."

Lời này vừa nói ra, yêu thú vốn đang tăng tốc bay về một phía khác đột nhiên dừng lại. Thân ảnh phía trên nó cũng đứng lên, một bộ áo choàng đen bao phủ toàn thân. Tiếp đó, một âm thanh khàn khàn nhưng đặc biệt rõ ràng vang lên: "Lời ng��ơi nói là thật?"

Mặc dù không nhìn thấy ánh mắt của hắc y nhân, Đông Phương Minh lại cảm giác như bị một con hung thú dõi theo. Trong lòng lạnh run, nhưng tuyệt đối không dám trì hoãn, đáp: "Chắc chắn mười phần. Nếu tại hạ nói dối, mặc cho tiền bối xử trí."

"Đáng chết, thật sự là một mỏ Địa Nguyên Thạch."

Sắc mặt của b��n gã đệ tử Cứ Kiếm Môn trở nên cực kỳ khó coi. Gã đại hán xấu xí chửi nhỏ một câu, rồi lại hét lớn một lần nữa: "Người phía trước nghe đây, đây là chuyện nội bộ của Cứ Kiếm Môn chúng ta, nếu ngươi dám nhúng tay vào, chính là kẻ địch của toàn bộ Cứ Kiếm Môn."

"Hừ!"

Một tiếng hừ lạnh nhàn nhạt theo gió bay tới. Tiếp đó, con yêu thú mọc hai cánh sau lưng liền gầm lên giận dữ, âm thanh như tiếng sấm, chấn động toàn trường. Đông Phương Minh vốn đã là nỏ mạnh hết đà, bị tiếng gầm này đánh cho xơ xác. Linh quang bao phủ phi kiếm cũng bị đánh tan, lập tức rơi xuống. Mà bốn gã đệ tử Cứ Kiếm Môn ở xa hơn một chút cũng không chịu nổi, cả đám bị chấn động ngã trái ngã phải, rất khó khăn mới ổn định được phi kiếm.

"Lôi Dực Thôn Kim Thú."

Gã đại hán xấu xí rốt cục cũng nhận ra yêu thú kia, kinh sợ hô lên, không chút chần chờ, liền chuyển hướng phi kiếm, quay đầu bỏ chạy thật nhanh.

Ba người khác còn chưa kịp hiểu rõ tình hình thì con Lôi Dực Thôn Kim Thú kia đã lao tới.

Lôi Dực Thôn Kim Thú đạt tới cấp nhất giai đỉnh cấp, tốc độ đã đạt tới một thuấn, tương đương một trăm mét mỗi giây. Đây cũng là tốc độ tối đa mà Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch kỳ ngự kiếm phi hành có thể đạt được. Bình thường, Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch hậu kỳ có thể đạt nửa thuấn đã coi như xuất sắc. Chỉ có Linh Kiếm Sư đạt tới Kiếm Mạch viên mãn mới có thể dễ dàng vượt qua nửa thuấn. Tuy nhiên, phần lớn so với tốc độ một thuấn vẫn còn chênh lệch không nhỏ.

Mà bốn gã tự xưng là đệ tử Cứ Kiếm Môn này, ngoại trừ gã đại hán xấu xí đạt tới Kiếm Mạch hậu kỳ, ba người còn lại đều chỉ là Kiếm Mạch sơ, trung kỳ. Hơn nữa, những người này cũng không phải là loại Linh Kiếm Sư giỏi về phi hành. Nếu không, Đông Phương Minh trọng thương nặng như vậy, bọn họ sớm đã đuổi kịp rồi.

Ba gã Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch kỳ của Cứ Kiếm Môn còn chưa kịp phản ứng, Lôi Dực Thôn Kim Thú đã lao tới như một tia chớp xám. Hai cánh của nó vỗ nhẹ, hơn mười đạo phong nhận hoàn toàn do linh lực hệ Kim cấu thành, rít lên bao phủ toàn bộ ba người bọn chúng.

Mỗi một đạo phong nhận của Lôi Dực Thôn Kim Thú đều tương đương với một đạo kiếm khí bình thường của Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch viên mãn. So với một kích toàn lực của Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch hậu kỳ thì chỉ có hơn chứ không kém. Ba gã Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch kỳ tựa như người giấy, liền bị hơn mười đạo phong nhận chém thành mảnh nhỏ.

Còn gã đại hán xấu xí kia mặc dù chạy nhanh nhưng tốc độ cũng chỉ hơn nửa thuấn một chút. So với Lôi Dực Thôn Kim Thú có tốc độ đạt tới một thuấn thì căn bản không đáng nói. Hắn chỉ chạy được hơn ngàn trượng liền bị Lôi Dực Thôn Kim Thú đuổi kịp. Cự trảo huy động, chỉ một cái tát đã đập nát đầu hắn.

Thời gian chưa tới ba mươi hơi thở, cả bốn gã Linh Kiếm Sư đã bị tàn sát không còn một mống.

Người điều khiển Lôi Dực Thôn Kim Thú lúc này hiển nhiên chính là Mạc Vấn, vừa mới đột phá vòng vây từ Vu Linh Châu chạy tới. Không biết có phải vị lão tổ Kiếm Nguyên của Linh Dục Kiếm Tông kích động quá lớn hay không, mà ông ta đã trực tiếp phát lệnh truy nã Mạc Vấn khắp cả Châu. Chân dung, đặc điểm thân thể của Mạc Vấn cùng với trang phục Hấp Linh Phi Phong được truyền tới toàn bộ các kiếm môn ở Vu Linh Châu. Mà vị lão tổ Kiếm Nguyên này treo giải thưởng càng khiến cho tất cả Linh Kiếm Sư phát cuồng: một thanh linh kiếm siêu phẩm nhị giai, mười khối Thiên Cương Đan, một đạo kiếm phù ẩn chứa lực lượng cấp Kiếm Nguyên. Ba loại vật phẩm, mỗi loại đều đủ sức khiến một Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ bình thường phải liều mạng. Tại các kiếm môn lớn nhỏ, cơ hồ toàn bộ Linh Kiếm Sư đạt tới Kiếm Cương kỳ đều xuất động. Từng đám Linh Kiếm Sư đạt tới cảnh giới Kiếm Cương điên cuồng truy tìm tung tích Mạc Vấn.

Sau khi Mạc Vấn xuất quan, ngay lập tức vì bộ trang phục đặc biệt mà bị rất nhiều người để ý, khiến thân phận bị lộ. Mạc Vấn dường như đã chém giết một mạch trên đường từ Vu Linh Châu ra tới đây. Mặc dù nơi hắn bế quan cách Cửu Hàn Châu cũng không xa, chỉ có mấy ngàn dặm, nhưng trên đường cũng gặp không dưới mười tên Linh Kiếm Sư Kiếm Cương kỳ. Vì sợ hành tung bị tiết lộ, Mạc Vấn ra tay không chút lưu tình. Lại được sự trợ giúp của Lam, những Linh Kiếm Sư này đều bị hắn đánh chết tại chỗ, sau đó hủy thi diệt tích. Mặc dù làm như vậy không nhất định có thể xóa đi manh mối, nhưng ít nhất cũng có thể kéo dài thêm chút thời gian. Chỉ cần không phải lão tổ Kiếm Nguyên tìm tới, hắn không sợ bất cứ kẻ nào.

Đi qua mấy ngàn dặm đường này, số lượng Linh Kiếm Sư chết dưới tay Mạc Vấn cũng không ít. Việc giết chóc quá nhiều lại khiến cho lệ khí sinh ra khi hắn ma hóa bị thức tỉnh. Bởi vậy, lần này gặp phải bốn gã tự xưng là đệ tử kiếm môn, hắn liền giết chết tại chỗ, không nương tay chút nào.

Quen tay hay việc, hắn nhanh chóng lột sạch phi kiếm, linh kiếm cùng kiếm nang trên người bốn gã đệ tử Cứ Kiếm Môn, sau đó mới cưỡi Đại Hôi hạ xuống mặt đất bên cạnh chỗ Đông Phương Minh rơi xuống.

Tên đệ tử nội môn của Hoang Kiếm Môn này thật sự cũng quá xui xẻo. Thân thể vốn đã trọng thương, lại bị một tiếng rống của Đại Hôi đánh rơi xuống đất, nửa sống nửa chết nằm vật ra đất. Còn may là Mạc Vấn bay cũng chỉ cách mặt đất hơn mười trượng. Nếu không, hắn liền trở thành Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch hậu kỳ đầu tiên trong lịch sử bị ngã mà chết.

Mạc Vấn nhìn thoáng qua Đông Phương Minh đang nằm trên mặt đất. Cơ thể người này đã hoàn toàn suy kiệt. Nếu cứ mặc kệ như vậy, đoán chừng hắn không thể sống quá một ngày.

Suy nghĩ một lát, Mạc Vấn liền từ trong kiếm nang lấy ra một bình ngọc. Vì đã tru sát nhiều Linh Kiếm Sư như vậy, bộ sưu tập trong kiếm nang của hắn vô cùng phong phú. Các chủng loại linh dược từ nhất giai đến nhị giai có gần ngàn bình, phần lớn đều là đan dược trị thương. Bình ngọc Mạc Vấn lấy ra chính là một loại đan dược trị thương nhất giai cực phẩm. Hắn lấy ra một viên đan dược từ trong bình ngọc, bắn thẳng vào miệng Đông Phương Minh, sau đó khoanh chân ngồi trên lưng Đại Hôi, nhắm mắt im lặng chờ đợi tên kia tỉnh lại.

Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free