(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 153:
Trong số những đệ tử Ngoại môn đang vây quanh xem, có người cảm thấy hứng thú, nhưng cũng có vài người lắc đầu thờ ơ với những gì đang diễn ra trên đài Hóa Ma.
"Vương Bưu, bắt nạt một tên đệ tử ký danh, ngươi đúng là càng ngày càng quá đáng!"
Giọng nói lanh lảnh của một thiếu nữ từ trên cao vọng xuống. Ngay sau đó, một đạo kiếm quang rơi xuống chân núi Thi��n Ma. Một cô gái trẻ khoảng chừng hai mươi lăm tuổi, đôi mắt sáng long lanh, răng trắng như ngà voi. Tu vi của nàng đã đạt đến đỉnh Kiếm Mạch sơ kỳ. Thu lại linh kiếm, đôi mắt nàng nheo lại khi nhìn thấy Vương Bưu, vẻ khinh thường lộ rõ trên khuôn mặt.
Vẻ mặt Vương Bưu biến đổi khi nhìn thấy nàng. Y tức giận hừ một tiếng: "Ninh Dao! Chuyện lão tử làm không cần ngươi nhúng tay!"
"Là Ninh Dao, con gái của chủ nhân núi Phiêu Miểu. Vương Bưu lại là cháu trai của trưởng lão nội môn Vương Hà núi Xích Ma. Núi Linh Tú và núi Xích Ma vốn dĩ không hợp nhau. Lần này có kịch hay để xem rồi!" Lập tức có đệ tử xì xào bàn tán, ánh mắt ngập tràn sự chờ mong.
Ánh mắt Ninh Dao khinh thường nhìn hắn: "Bổn tiểu thư theo bối phận là sư cô của ngươi, vậy ngươi nói xem ta có được phép quan tâm hay không?"
Khuôn mặt Vương Bưu đã chuyển sang màu đỏ: "Sư cô cái quỷ gì? Từ xưa đến nay, tông môn Kiếm đạo luôn lấy người tài làm thầy, lấy thực lực định bối phận. Ta và ngươi đều là đệ tử ngoại môn, so sánh tuổi tác, ngươi phải gọi ta một tiếng sư huynh!"
"Sư huynh!" Ninh Dao phì cười một tiếng: "Uy phong của ngươi chỉ là để đùa giỡn trước mặt đệ tử ký danh thôi ư? Ngươi đã ba mươi tuổi vẫn còn giậm chân tại Kiếm Mạch sơ kỳ. Ta cũng cảm thấy ngượng ngùng thay cho ngươi."
Một câu nói đâm trúng chỗ đau của Vương Bưu, khuôn mặt đang hồng hào của y lập tức xanh mét. Huyết sát khí nồng đậm trên người y sôi trào, ánh mắt trở nên hung dữ, nhìn chằm chằm vào Ninh Dao: "Hôm nay ta sẽ giết hắn, ngươi có thể làm được gì nào?"
"Có ta ở đây thì ngươi không thể chạm vào hắn được đâu!" Lông mày Ninh Dao nhíu lại, bực mình đáp lại.
Vương Bưu cười lành lạnh: "Phải xem ngươi có khả năng đó hay không nữa!"
Ngay lúc nói xong, sát khí tanh nồng trong cơ thể Vương Bưu trào lên. Sát khí lạnh lẽo bao phủ cả chân núi Thiên Ma.
"Tiểu tử, chết đi cho ta!"
Vương Bưu điểm kiếm chỉ về phía ngực Mạc Vấn. Một luồng huyết sát khí nhanh chóng tụ lại ở đầu ngón tay. Kiếm chỉ lóe lên ánh sáng đỏ yêu dị, như được bao phủ bởi một lớp máu tươi.
"Huyết Ma Kiếm Chỉ!"
Ninh Dao chợt bi���n sắc, lộ ra vẻ cực kỳ tập trung. Nàng khép ngón trỏ và ngón giữa tay phải lại, phát ra một luồng kiếm chỉ. Luồng kiếm chỉ này của nàng nhìn bề ngoài có vẻ mông lung mờ ảo, nhưng lại toát lên khí chất tiêu dao tự tại, không bị ràng buộc.
Hai luồng kiếm chỉ vừa tiếp xúc, lập tức va chạm kịch liệt. Vương Bưu đứng vững không chút xê dịch, còn Ninh Dao lại lảo đảo lùi về sau nửa bước. Trên mặt nàng ửng hồng.
Vương Bưu cười lạnh một tiếng: "Tiêu Dao Kiếm Chỉ của ngươi lại tăng thêm vài phần uy lực, nhưng nền tảng của ngươi lại không vững chắc. Ngươi muốn đánh nhau với ta thì hãy tu luyện thêm vài năm nữa đi."
Hai gò má Ninh Dao ửng đỏ, giận dữ nói: "Vương Bưu, ngươi đắc ý cái gì? Nếu cho ta sáu năm, bổn tiểu thư sẽ đánh cho ngươi răng rơi đầy đất!"
"Đáng tiếc là ngươi không có thời gian sáu năm đâu." Vương Bưu liếc mắt nhìn nàng: "Tránh ra, nếu như ngươi tiếp tục ngăn cản ta thì đừng trách ta không nể tình núi Phiêu Miểu của các ngươi!"
Ninh Dao ôm một bụng tức giận. Chuyện này là nàng yếu thế, nhưng không thể k��t thúc đầu voi đuôi chuột như vậy được. Sau này nàng làm sao còn dám gặp mặt người khác? Chắc chắn những đồng môn đang xem náo nhiệt xung quanh sẽ cười đến vỡ bụng mất. Nàng đứng im một lúc mà chẳng biết nên nói cái gì cho phải.
Nãy giờ Mạc Vấn vẫn đứng yên ở đó. Nhưng hắn đã nhìn thấy sự khó chịu không cam lòng của vị sư tỷ trượng nghĩa đã ra tay giúp đỡ hắn. Mạc Vấn biết rằng bây giờ hắn không thể tiếp tục im lặng được nữa. Mặc kệ Ninh Dao có thật lòng hay không, dù sao nàng cũng đã ra tay giúp hắn.
Mạc Vấn nhẹ nhàng tiến lên phía trước, bước ra từ phía sau lưng Ninh Dao. Hắn đã đứng đối mặt với Vương Bưu.
"Ồ?" Hành động của Mạc Vấn khiến không ít đệ tử đang xem náo nhiệt phải ồ lên.
"Tiểu tử này thật là có chút can đảm, thế nhưng đáng tiếc đã đắc tội với sư huynh Vương Bưu."
"Sư huynh Vương Bưu tu luyện Huyết Ma đạo, một khi đã ra tay là phải có người đổ máu."
Vương Bưu bất ngờ nhìn thấy Mạc Vấn đột nhiên bước lên, cặp mắt y nheo lại: "Tiểu tử, xem ra ngươi đã quyết định, nhưng đứa con gái này làm ta mất hứng quá. Bây giờ lòng ta rất bực nên phải thấy máu. Ta đành lấy của ngươi cái cánh tay kia vậy."
Mạc Vấn không nói gì. Hắn cúi xuống nhặt một cành cây lên. Hắn vẫy vẫy cành cây, làm rụng hết lá và cành nhỏ, chỉ còn lại một khúc dài khoảng hai thước.
"Hắn định làm gì? Bình tĩnh đáng sợ thật."
"Ta đoán hắn chỉ đang ra vẻ thôi, mọi người cứ xem tiếp đi."
"Chậc chậc, xét riêng về khoản bình tĩnh này thì đã có thể xếp hắn đứng nhất nhì rồi. Không biết là đệ tử ký danh của núi nào đây. Phỏng chừng tu vi cũng không kém Kiếm Mạch là bao."
Mọi người ai cũng như ai, đều không ngoại lệ mà sôi nổi bàn tán.
Phía sau đám đông, vài thân ảnh ẩn mình trong góc khuất, thần sắc không hờ hững như những đệ tử phía trước mà nghiêm trọng hơn hẳn.
"Oánh sư tỷ, chúng ta phải làm sao bây giờ? Cứ tiếp tục thế này thì hắn sẽ bị Vương Bưu giết mất." Một thiếu nữ mặc trang phục đệ tử ngoại môn lo lắng hỏi.
Sắc mặt Tô Oánh tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, không để lộ bất cứ cảm xúc nào.
Một gã ��ệ tử Kiếm Mạch sơ kỳ đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng: "Chết thì đã chết, đây là hắn tự tìm lấy. Một tên phế nhân đã không biết an phận thì cũng đừng ra ngoài khoe khoang."
"La sư huynh, không thể nói như vậy được. Dù sao ở hẻm núi nước Triệu, hắn đã cứu mọi người." Thiếu nữ kia lên tiếng cãi lại.
La sư huynh "xì" một tiếng: "Chúng ta đã cứu hắn! Hơn nữa còn chăm sóc hắn ba năm! Tốt xấu gì hắn cũng nhất định phải biết chứ. Để hắn làm phú ông tiêu dao chẳng phải tốt hơn sao, lẽ nào còn muốn hắn chữa đan điền bể nát để khôi phục tu vi?"
"Đủ rồi đấy!" Tô Oánh lên tiếng, sắc mặt nghiêm trang có chút khó coi: "Bây giờ hắn không có quan hệ gì với Dục Kiếm Môn chúng ta. Từ giờ trở đi không cho phép ai bàn về hắn nữa. Việc hắn sống hay chết, phúc hay họa không liên quan tới chúng ta."
Bị quát cho một trận, mấy tên đệ tử cũ của Dục Kiếm Môn không dám nói nữa mà im lặng nhìn về phía người trẻ tuổi cụt tay ở đằng xa.
Mạc Vấn cầm cành cây, cánh tay rung lên. Cành cây vốn hơi cong, lập tức trở nên thẳng tắp. Sau đó, hắn cắm mạnh cành cây xuống đất. Nhánh cây mảnh dẻ cắm thẳng xuống đất như một thanh kiếm, chỉ còn hơn một nửa lộ ra. Phần còn lại rung động kịch liệt, phát ra tiếng ong ong.
Tất cả Linh Kiếm Sư đều biến sắc! Họ kinh hãi nhìn phần cành cây đang rung động, không phải vì thủ đoạn lấy cành cây làm kiếm, mà vì ý nghĩa ��ằng sau hành động đó khiến họ khó lòng tin nổi!
"Hắn có ý gì? Ta không nhìn lầm đấy chứ?"
"Hắn đang khiêu chiến sư huynh Vương! Hắn điên rồi hay là ta điên rồi đây?"
"Hắn không phải là bị sư huynh Vương Bưu dọa đến hóa hồ đồ đấy chứ?"
"Gan dạ thật! Đến nước này, lão tử đã nể hắn lắm rồi!"
Việc cắm một thanh kiếm xuống đất vốn là hành động bình thường, nhưng cố ý cắm nó trước mặt một Linh Kiếm Sư lại chính là lời khiêu chiến đối phương. Linh Dục Kiếm Tông không cấm các đệ tử tranh đấu, thậm chí còn khuyến khích điều đó. Đối với kiểu khiêu chiến đến mức "không chết không thôi" này, tông môn cũng sẽ không truy cứu trách nhiệm.
"Hắn điên rồi! Muốn chết đến vậy sao?" Nữ đệ tử Dục Kiếm Tông che miệng sợ hãi, kêu lên thất thanh. Lời nhắc nhở của sư tỷ tự nhiên nàng đã quên béng mất.
La sư huynh hừ lạnh một tiếng: "Chết sớm thì sớm được đầu thai. Nếu còn sống, hắn cũng sẽ trở thành gánh nặng của Dục Kiếm Môn chúng ta mà thôi."
Lần này Tô Oánh không trách cứ, chỉ khẽ nhếch môi, chăm chú nhìn Mạc Vấn. Nàng biết về Mạc Vấn khá nhiều. Bốn ngày trước, trên núi Tiểu Nam, Ô Minh đến rồi trọng thương trở về. Nàng không hiểu Mạc Vấn đã làm thế nào, nhưng nghĩ kỹ lại, từ khi gặp nhau ở Triệu Quốc, các nàng đã không thể nhìn thấu thiếu niên này.
Vương Bưu nhìn chằm chằm vào nửa nhánh cây dưới chân, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, rồi chuyển sang phẫn nộ, cuối cùng cười ha hả: "Hay, rất hay! Chỉ là một đệ tử ký danh mà dám khiêu chiến ta! Xem ra thời gian qua quá yên bình, đến nỗi không ai còn nhận ra ta nữa rồi!"
Vụt...
Một thanh Linh kiếm màu máu tươi hóa thành một luồng linh quang, cắm xuống ngay cạnh nửa nhánh cây kia.
Vương Bưu hung hăng nhìn Mạc Vấn, gằn từng chữ: "Tiểu tử, ngươi sẽ không được chết dễ dàng đâu."
Mạc Vấn trả lời một cách đơn giản. Hắn bước lên, vung quyền, không hề hoa mỹ, chỉ đơn giản đấm thẳng về phía trước. Một tiếng nổ vang lên, không khí bị một lực lượng cuồng bạo nén chặt, ẩn chứa sức mạnh đáng sợ trực tiếp đánh về phía Vương Bưu. Do quyền kình quá mạnh mẽ, các đệ tử Linh Dục Kiếm Tông trong vòng mười trượng xung quanh đều cảm thấy một sức ép lớn quét qua, gần như rút cạn toàn bộ không khí.
Đối mặt với một quyền bá đạo này, hai mắt Vương Bưu trợn trừng, không kịp kinh hãi. Thanh Linh kiếm trước người y cảm ứng tự động bay lên, kéo theo một luồng huyết sắc như một tấm màn chắn.
Bình chướng huyết sắc sụp đổ trong nháy mắt. Dư lực không hề giảm, tiếp tục đánh tới. Cuối cùng, Vương Bưu gầm nhẹ một tiếng, điểm kiếm chỉ huyết sắc, thi triển bí kỹ Huyết Ma Kiếm Chỉ bí truyền của Xích Ma Phong.
Bộp...
Quyền kình cuối cùng cũng sụp đổ tiêu tán, hóa thành một vòng gợn sóng lan tỏa tứ phía. Vương Bưu liền lùi lại ba bước, trên mặt không còn một tia huyết sắc, ngón tay vừa sử dụng Huyết Ma Kiếm Chỉ đang run nhè nhẹ.
Rung động! Một quyền rung động toàn trường!
Đám đệ tử Linh Dục Kiếm Tông há to mồm, không tin vào mắt mình.
"Làm sao có thể?! Một quyền! Một quyền liền đánh lui sư huynh Vương Bưu!"
"Hắn vậy mà không dùng Linh kiếm! Kiếm Tổ trên trời linh thiêng ơi! Nắm đấm của con người từ khi nào lại trở nên lợi hại đến thế rồi?"
"Không có dao động của kiếm khí! Đây là sức mạnh thuần túy!"
"Thật khó tin, chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy mà có thể chống lại Linh Kiếm Sư Kiếm Mạch sơ kỳ đỉnh phong! Thân thể này mạnh mẽ đến cỡ nào?"
"Không thể nào! Nhất định hắn có bí pháp gì đó che giấu chấn động kiếm khí. Một quyền vừa đánh ra kia chắc hẳn là áp súc kiếm khí!"
"Đúng! Thân thể con người không thể cường đại như vậy được! Trừ phi hắn là yêu thú!"
Phần đông đệ tử nhao nhao bàn luận. Xa xa, vài tên đệ tử cũ của Dục Kiếm Môn cũng sợ ngây người, không nói nên lời. Ánh mắt Tô Oánh lấp lánh, cuối cùng hít một hơi thật sâu: "Thì ra là thế."
Vương Bưu liền lùi lại ba bước, mỗi một bước đều để lại một dấu chân sâu trên mặt đất. Y vốn đang ngẩn người, sau đó đột nhiên hai mắt trở nên đỏ ngầu, khí thế khát máu thô bạo từ trong cơ thể tuôn trào. Giờ y giống như một đầu yêu thú bị chọc giận.
Thanh Linh kiếm huyết sắc bị đánh bay, hóa thành một luồng huyết quang rơi vào lòng bàn tay Vương Bưu, rồi bỗng chốc nổ tung.
"Đồ Tự Quyết! Ngươi chết đi!"
Một kiếm chém xuống. Trên không trung, kiếm quang đỏ tươi chiếu rọi ra một chữ "Đồ" màu đỏ tươi. Từ chữ "Đồ" tràn ra sát khí khôn cùng, kèm theo âm thanh ma quỷ gào khóc âm ỷ.
Trong phạm vi trăm trượng, sát lực khủng bố đã ảnh hưởng đến mọi thứ. Tất cả cây cỏ lập tức héo rũ, những tinh khí nhỏ li ti đều bị hút vào trong kiếm quang màu máu tươi. Chữ "Đồ" chém thẳng xuống đầu Mạc Vấn.
Trên đỉnh núi Thiên Ma, dưới tòa bệ đá thứ ba, hai lão giả đang ngồi điều tức đột nhiên mở mắt, nhìn xuống phía dưới núi.
Nhìn thoáng qua huyết quang phóng lên trời kia, một lão giả nhíu mày: "Đồ Tự Quyết? Hình như là đệ tử Xích Ma Phong các ngươi. Trong tông môn mà thi triển loại bí kỹ tổn hại đôi bên này thật sự là ngu ngốc!"
Một lão giả khác cũng nhăn mày lại. Thế nhưng nghe lão giả thứ nhất nói vậy, y khẽ hừ nhẹ một tiếng, nói với vẻ không đồng tình: "Huyết Ma Đạo vốn là do ma đạo giết chóc diễn biến mà thành. Người tu tập có sát khí nặng thì đã sao? Không chém giết làm sao có thể chứng đạo?"
Lão giả thứ nhất trợn trắng mắt: "Với lão quái vật bao che khuyết điểm như ngươi, hiển nhiên lý luận của ta là sai rồi. Đi thôi, tốt nhất vẫn nên đi xem một chút, đừng để xảy ra chuyện lớn gì lại không hay."
Bản dịch này thuộc về kho tàng truyện của truyen.free, một nguồn tài nguyên quý giá dành cho những người yêu thích thế giới kỳ ảo.