(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 141:
Trung Châu, kinh đô Hoàng thành. Cửu ngũ chí tôn của nước Triệu, hoàng đế Đại Triệu Bạch Hỗn, lúc này đang dè dặt ngồi trước mặt vài Linh Kiếm sư của Tâm Kiếm môn, ngay cả long ỷ cũng không dám ngồi hẳn lên mà chỉ dám ngồi tựa mép ghế.
“Lão hoàng đế, bổn tọa không muốn nghe giải thích, chỉ cần biết kết quả. Ta hỏi ngươi lần cuối, khi nào ngươi mới cho bọn ta biết nơi ẩn náu của thiếu trang chủ Chú Kiếm Sơn Trang?” Một Linh Kiếm sư Kiếm Mạch hậu kỳ tóc trắng xóa nghiêm khắc nói.
Khuôn mặt Bạch Hỗn khổ sở đến toát mồ hôi lạnh: “Tiên sứ, trẫm đã phát lệnh truy nã người của Mạc gia Chú Kiếm Sơn Trang trong cả nước. Ngoại trừ vài kẻ đang chạy trốn, số người còn lại đều đã bị giết chết, nhưng thực sự vẫn không có bất kỳ tin tức nào về thiếu trang chủ.”
“Bổn tọa không muốn nghe giải thích. Bảy ngày, cho ngươi thời hạn bảy ngày. Nếu trong thời gian đó ngươi không tìm được người, long ỷ của nước Triệu này nên đổi sang dòng họ khác ngồi lên là vừa.” Gã Kiếm Mạch hậu kỳ kia âm trầm nói.
Sắc mặt Bạch Hỗn khó coi vô cùng, trong mắt ánh lên tia giận dữ, nhưng không dám biểu hiện ra ngoài. Y giả vờ sợ hãi mà thưa thốt: “Tiên sứ bớt giận, kỳ hạn bảy ngày thực sự quá ít, ngài có thể nới lỏng thời hạn thêm vài ngày được không?”
“Cho ngươi nới lỏng thời hạn mấy ngày? Vậy ai cho bổn tọa nới lỏng đây?” Lão già kia tức giận đứng lên: “Bảy ngày, thêm một ngày cũng không được. Bảy ngày sau bổn tọa lại đến, hi vọng lúc đó hoàng thượng cho bổn tọa một tin tức tốt lành.”
Nói xong, lão hất tay áo, bước ra khỏi đại điện, mấy tên đồng môn theo sát phía sau.
“Cung tiễn tiên sứ.”
Bạch Hỗn đưa mắt nhìn mấy Linh Kiếm sư biến mất sau cánh cửa điện, thân thể chậm rãi đứng thẳng lên, vẻ tươi cười khiêm tốn trên mặt cũng biến mất. Tất cả cung nữ nội thị trong đại điện đều câm như hến, co đầu rụt cổ, như thể hận không thể nhét đầu vào trong lồng ngực.
“Người đâu!” Bạch Hỗn mặt không đổi sắc quay lại long ỷ.
Một đội kiếm sĩ mặc giáp vàng đi ra từ trong góc đại điện, tất cả đều là Linh Kiếm sư tứ giai, trong đó vài tên thủ lĩnh còn có thực lực ngũ giai, lục giai.
“Xử lý sạch sẽ.” Bạch Hỗn lạnh lùng tàn nhẫn phất tay ra hiệu.
“Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ tha mạng!” Đám cung nữ nội thị hơn mười người liền quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng kêu khóc.
Nét mặt Bạch Hỗn không hề thay đổi, y nhìn chằm chằm vào vật đặt trên bàn, chính là ngọc tỷ biểu tượng cho quyền uy của bậc cửu ngũ.
Đội kiếm sĩ giáp vàng như lang như hổ, từng người một kéo ��ám cung nữ nội thị ra ngoài. Không lâu sau, đại điện đã chìm vào yên tĩnh.
“Phanh!” Bạch Hỗn cầm lấy ngọc tỷ liên tục nện xuống mặt đất, điên cuồng đập phá mọi thứ trong tầm với: “Cứ để hắn đi làm Cửu ngũ Chí tôn! Ngươi cứ việc đi mà làm Cửu ngũ Chí tôn!”
Vừa đập phá vừa mắng chửi gần nửa canh giờ, Bạch Hỗn hết hơi hết sức, ngồi bệt xuống thềm ngọc thở hổn hển.
Đúng lúc này, tiếng chuông hùng hậu từ xa truyền đến, âm vang chín tiếng rõ rệt.
Bạch Hỗn đang nghỉ lấy lại sức, hai mắt bỗng mở trừng lên, nhảy dựng như có lò xo dưới mông, giọng khàn khàn la lớn: “Người đâu! Ai đã gõ chuông Cửu Long?”
Hơn một trăm kim giáp kiếm sĩ từ bên ngoài đại điện nhanh chóng vọt tới, bảo vệ Bạch Hỗn bên trong.
“Thỉnh Bệ hạ di giá đến Tiềm Long điện.” Một kim giáp kiếm sĩ đạt đến thực lực lục giai lo lắng nói.
Bạch Hỗn giằng ra khỏi hai gã kiếm sĩ giáp vàng đang dìu mình, giận dữ hét: “Trẫm cũng không đi! Trẫm là hoàng đế, Đại Triệu hoàng đế! Nơi này là hoàng cung của trẫm, ai có thể làm trẫm bị thương?”
Trong lòng đám kiếm sĩ giáp vàng kia lo lắng vạn phần. Chuông Cửu Long chính là chuông cảnh báo hoàng cung bị uy hiếp. Nếu vang lên chín tiếng thì đây là mức cảnh báo cao nhất, cho thấy bên ngoài đã không thể giữ được nữa, hoàng thành đã trực tiếp bị quân địch bao vây.
Tuy nhiên, có vài vấn đề khiến đám kiếm sĩ giáp vàng này không hiểu. Giữa ban ngày ban mặt, cửa thành đột nhiên bị công phá mà ở đây không có chút tin tức nào, điều này thật khó tưởng tượng nổi. Nhưng chuông Cửu Long vang lên chín tiếng không phải là giả, chứng tỏ hoàng thành đang bị uy hiếp, hơn nữa còn là mức nguy hiểm cao nhất.
Tại một nơi trong Thiên Điện thuộc hoàng cung, một Linh Kiếm sư Kiếm Mạch sơ kỳ nói: “Hoàng cung dường như đang gặp phải phiền toái gì đó, chúng ta có nên ra tay giúp không?”
Lão giả Kiếm Mạch hậu kỳ kia hừ lạnh một tiếng: “Đây là chuyện của Bạch gia bọn hắn, không liên quan đến chúng ta, cứ để hắn tự mình giải quyết.”
“Nhưng chúng ta cũng không thể bỏ mặc hoàn toàn như vậy, cứ phái hai người đi xem xét tình hình thế nào?” Một Linh Kiếm sư Kiếm Mạch trung kỳ khác nói.
Lão giả Kiếm Mạch hậu kỳ gật đầu: “Cứ để mấy vãn bối đi thôi.”
Bên trong kinh thành, một bóng người toàn thân bị ngọn lửa màu máu thiêu đốt từng bước tiến thẳng vào Ngọ Môn quan, để lại phía sau vô số thi thể nằm ngang dọc đầy đường. Điều quỷ dị là không một thi thể nào có lấy một vết thương. Phía trước bóng người đó, những kiếm sĩ hộ vệ hoàng thành Triệu quốc tay cầm lợi kiếm, nhưng không ai dám xông lên, ngược lại cứ lùi dần theo từng bước của bóng người trước mặt.
“Lên! Lên cho ta! Con mẹ nhà các ngươi có chịu lên hay không?”
Ở phía sau cùng của đám người, một Linh Kiếm sư có thực lực ngũ giai thở hổn hển gào thét, không ngừng vung roi ngựa quất vào những kiếm sĩ đang lùi lại. Nhưng những kiếm sĩ này thà chịu roi ngựa cũng quyết không chịu tiến lên phía trước, ngược lại không ngừng giật lùi, vây quanh tên Linh Kiếm sư ngũ giai phía sau.
Sự im lặng chết chóc vẫn tiếp tục. Bất cứ ai chậm một bước, nằm trong phạm vi mười trượng quanh thân ảnh kia, liền vô thanh vô tức ngã gục xuống. Thân ảnh kia lại đạp lên thi thể mà tiến tới.
“Không! Ta không đi!” Một kiếm sĩ không chịu đựng thêm được nữa, vứt trường kiếm trong tay, kêu gào khóc lóc, chạy trốn về phía sau: “Ác ma! Hắn là ác ma!”
Khi gã kiếm sĩ kia tháo chạy, khí thế của toàn bộ hộ vệ hoàng thành cũng hoàn toàn sụp đổ theo. Một kiếm sĩ ném kiếm về phía sau rồi lao đi, bọn chúng chỉ muốn thoát khỏi nơi đáng sợ này, khỏi tên ác ma đáng sợ đang ở phía sau.
“Lũ khốn nạn! Bọn phế vật các ngươi không ai được phép chạy trốn!”
Tên tướng quân Linh Kiếm sư cấp ngũ phẫn nộ dùng Linh kiếm chém giết hơn mười kiếm sĩ đang đào tẩu, nhưng càng ngày càng nhiều kiếm sĩ vọt tới, trực tiếp hất tung y và chiến mã ngã xuống đất, sau đó giẫm đạp lên người y mà chạy qua. Một lúc sau, tên Linh Kiếm sư cấp ngũ cảm thấy trên người nhẹ nhõm mới lồm cồm bò dậy. Bộ giáp sáng loáng trên người y đã bị giẫm đạp đến biến dạng, ngay cả mũ giáp trên đầu cũng cong vênh vẹo vọ, trên đỉnh đầu còn hằn nguyên một dấu chân đen xì.
“Ui da! Lũ khốn kiếp chết tiệt các ngươi, ta muốn chém đầu hết các ngươi, ta muốn…”
Tên Linh Kiếm sư chỉnh sửa mũ giáp, bỗng phát hiện xung quanh đã không còn một bóng người. Thân ảnh ma quỷ đáng sợ còn cách đó không xa, những câu chửi liền bị nuốt nghẹn trở lại, y cố nở một nụ cười còn khó coi hơn cả đang khóc.
“Các hạ, xin hãy bỏ qua cho…”
Tên Linh Kiếm sư ngũ giai chưa kịp nói hết câu, cả người đã run rẩy, mất đi ý thức.
Tại hoàng cung đại điện, một tên tướng quân mặc giáp đen chạy ngã dúi vào trong đại điện.
“Bệ hạ, bệ hạ, không ổn rồi!”
Bạch Hỗn túm ngay lấy vạt áo gã: “Nói mau, trời chưa sập xuống đâu!”
Vẻ mặt tên hắc giáp vệ sợ hãi tột độ, nói năng lộn xộn: “Ác ma, là ác ma đã tiến vào hoàng cung! Hắc Long vệ toàn quân đã bị tiêu diệt!”
“Ác ma gì? Ngươi nói rõ cho trẫm!” Bạch Hỗn giận dữ hét lên.
“Hắn, hắn…” Tên tướng quân mặc giáp đen giơ tay chỉ ra phía ngoài đại điện, nói một câu đứt quãng.
“Phế vật.” Bạch Hỗn tung một cước đạp tên tướng quân ngã xuống đất, một tên kim giáp vệ bên cạnh rút Linh kiếm chém đầu gã tại chỗ. Thi thể không đầu của tên tướng quân ngã ầm xuống đất, đầu lâu lăn lông lốc xuống bậc thềm ngọc, để lại một dải máu trông ghê người. Gã chết không minh không bạch mà khuôn mặt vẫn đầy vẻ kinh hoàng.
Oanh!!! Một tiếng nổ mạnh vang trời, bức tượng Bàn Long bằng ngọc cao lớn phía trước Tuyên Chính điện ầm ầm đổ xuống, ngân giáp vệ bốn phía kinh hoàng né tránh. Sau đó, một thân ảnh hừng hực lửa đỏ như máu từ phía sau đống đổ nát đi ra. Những nơi bóng hình đó lướt qua, ngân giáp vệ gần kề đều nối tiếp nhau ngã xuống.
Bạch Hỗn ngồi trên loan điện, toàn bộ khung cảnh phía trước thu vào mắt. Y thấy rõ ngân giáp vệ mà mình coi trọng lần lượt ngã xuống, chết như ngả rạ, cuối cùng cũng đã cảm thấy sợ hãi.
“Nhanh! Nhanh đi mời tiên sứ!”
Bạch Hỗn đột nhiên cảm thấy ớn lạnh toàn thân, giống như con thỏ nhỏ bị mãnh thú nhìn chằm chằm. Y ngẩng đầu lên nhìn, thấy bên trong ngọn lửa huyết sắc kia có đôi mắt đỏ máu đang nhìn thẳng vào mình.
Hống!!! Nhìn thấy Bạch Hỗn, thân ảnh kia như bị kích thích, gào lên một tiếng không ra tiếng người. Tất cả Linh Kiếm sư trong vòng trăm trượng xung quanh, cho dù tu vi cao hay thấp, đều thấy một màn máu đỏ trước mắt. Linh giác của bọn chúng cảm thấy đau đớn, sau đó ý thức bị tiêu diệt một cách vô hình.
Tổng cộng hơn một ngàn người ngã xuống, hai màu vàng và bạc phủ kín quảng trường Tuyên Chính điện.
Thân ảnh kia như một ngôi sao băng đang bốc cháy lao vút tới đại điện nhanh như tên bắn.
“Các hạ tạm thời dừng tay lại!” Một đạo kiếm quang từ xa lao đến chắn trước mặt Mạc Vấn và Bạch Hỗn. Đó là một lão giả mặc trường bào màu vàng nhạt, khí tức trên người đạt Kiếm Mạch sơ kỳ. Nếu như người trong giang hồ thấy hắn, nhất định sẽ nhận ra người này chính là Kiếm Thánh của hoàng gia Triệu quốc, Bạch Mộ Thần.
“Không biết các hạ cùng Bạch gia của ta có hiểu lầm gì, kính xin chỉ rõ.” Bạch Mộ Thần giờ phút này không còn chút uy nghiêm nào của bậc hoàng thúc, vội vàng nói.
Mạc Vấn tiếp tục tiến tới, trong kẽ răng khò khè thốt ra mấy chữ: “Bạch gia đáng chết.”
Thân ảnh hắn như một ngôi sao băng đỏ tươi lao thẳng tới. Bạch Mộ Thần biến sắc, dùng Linh kiếm hộ thể, khó khăn lắm mới đỡ lấy.
Oanh!!! Sao băng màu máu không hề dừng lại, còn thân thể Bạch Mộ Thần thì như đạn pháo bay thẳng vào trong tòa đại điện, sống chết không rõ.
Mạc Vấn không còn chướng ngại nào, xông thẳng đến trước đại điện. Trên đường đi, kim giáp vệ và ngân giáp vệ từng lớp từng lớp ngã gục xuống, linh hồn bị đánh nát mà chết.
Oanh!!! Thân ảnh của Mạc Vấn đã tiến vào trong loan điện, những bậc thang làm từ ngọc thạch vỡ nát từng mảnh. Bạch Hỗn rời khỏi long ỷ, ngã bò xuống đất, hoảng sợ chui tọt vào gầm ghế.
Tất cả bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin vui lòng ghi nhớ điều đó khi lan truyền.