(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 111:
Mạc Vấn kể lại những gì mình vừa trải qua cho Lam nghe.
Lam trầm ngâm vài giây rồi nói với Mạc Vấn: "Nếu như ta đoán không nhầm, nơi ngươi vừa tiến vào chắc hẳn đã dùng Diễn Tinh Thần Cấm để mở ra Diễn Tâm Thần Cảnh."
"Diễn Tâm Thần Cảnh sao?"
"Kiếm quyết Đại Diễn Thần vô cùng huyền ảo, nó là loại chân pháp chuyên về tu luyện phần hồn, được x���p vào hàng tâm pháp vô thượng. Diễn Tinh Thần Cấm chính là được vận dụng từ điểm cốt lõi của nó, có thể dùng ý niệm tinh thần hóa thành cấm chế. Khi đạt đến đỉnh cao, nó có thể tạo ra một không gian đặc biệt. Trong không gian này, chỉ có ý thức mới tồn tại được, bất cứ vật hữu hình nào cũng không thể tồn tại bên trong. Nó tương đương với một không gian tinh thần, do đó, không gian ấy được gọi là Diễn Tâm Thần Cảnh." Lam giải thích.
"Ta đã ở trong đó hơn nửa canh giờ, vì sao khi ra ngoài thì mới chỉ trôi qua tích tắc thời gian? Chẳng lẽ nó có thể kéo dài thời gian ư?" Mạc Vấn vội hỏi, đây chính là mấu chốt giúp hắn rời khỏi nơi này.
"Thời gian là thứ mà con người có thể nắm giữ hay sao? Đây chẳng qua chỉ là ảo giác trong ý thức của ngươi mà thôi, không phải thời gian thực tế bị kéo dài ra."
"Cái gì? Thời gian không thay đổi sao?" Mạc Vấn như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu.
Nhận thấy sự thất vọng của Mạc Vấn, Lam tiếp lời: "Ta hiểu ý ngươi, ngươi muốn thời gian trong không gian này được kéo dài để có thể tiết kiệm thời gian tìm hiểu cấm trận. Ngươi cũng đừng quá thất vọng, mặc dù thời gian không hề thay đổi, nhưng đây cũng chỉ là một cách nói mang tính tương đối mà thôi."
Lời nói của Lam lại thắp lên một tia hy vọng trong lòng Mạc Vấn. Hắn đứng đó, hồi hộp chờ đợi Lam nói tiếp.
"Sức người có hạn, nhưng tinh thần, ý thức lại vô hạn. Về lý thuyết, chỉ cần tinh thần có thể thoát khỏi sự trói buộc của thân thể để tồn tại độc lập, tốc độ của nó sẽ nhanh đến vô hạn. Khi đó, mọi quy tắc của vạn vật sẽ không còn ràng buộc được nó nữa. Nói cách khác, trong thế giới thực, ngươi đi được ba mươi dặm trong một canh giờ. Nhưng trong không gian đặc thù kia, cũng trong một canh giờ, ngươi có thể đi được đoạn đường gấp mười lần. Trong khi đó, thời gian thực bên ngoài vẫn không hề biến đổi nhanh hay chậm, vẫn y như cũ là một canh giờ. Ngươi chỉ dùng ý thức đơn thuần để tiến vào Diễn Tâm Thần Cảnh tìm hiểu cấm trận. Trong cùng một khoảng thời gian như nhau, ngươi sẽ tìm hiểu được nội dung nhiều gấp mười lần so v���i ở thế giới thực."
"Nói như vậy thì Diễn Tâm Thần Cảnh kia có thể dùng vào việc tu hành của ta sao?"
"Ừ, nhưng ngươi không nên ở lại trong không gian đó quá lâu. Khi cảm thấy tinh thần và giác quan mỏi mệt, đó cũng là lúc ngươi phải lập tức trở về. Nếu không, rất có thể ý thức của ngươi sẽ bị lạc mất phương hướng trong không gian đó." Lam lên tiếng dặn dò.
Mạc Vấn khẽ gật đầu, vẻ mặt có chút lơ đễnh nói: "Hiện tại ta phải đi thử vào một lần, xem ở đó nhanh hơn bao nhiêu lần."
Mạc Vấn lấy ra một cái ngọc giản mới, hắn ghi nhớ toàn bộ nội dung trong ngọc giản vào đầu, sau đó lại một lần nữa dùng âm tiết bí ẩn "Úm". Chờ đến khi toàn bộ nhận thức bị những âm tiết bí ẩn kia tràn ngập, từ không gian bí ẩn kia, một luồng lực dẫn dắt ập tới, kéo tinh thần của Mạc Vấn chui vào trong.
Lúc này, Mạc Vấn không còn kinh ngạc nữa, hắn ngồi lên trên cái "bàn cờ" kia, bắt đầu tìm hiểu những tri thức cấm trận vừa ghi nhớ.
Trong không gian này, Mạc Vấn xác nhận rằng ý thức của mình đã thoát khỏi sự mơ hồ. Độ nhạy bén tư duy của hắn tăng gấp hàng trăm lần so với bên ngoài. Những nội dung mà ở bên ngoài hắn không thể hiểu nổi, thì ở đây hắn đã dễ dàng thấu hiểu toàn bộ. Cả hai khía cạnh tư duy đều tăng lên, khiến hiệu suất làm việc cũng gia tăng hàng trăm, thậm chí hàng nghìn lần so với bên ngoài!
Mạc Vấn đã thông hiểu toàn bộ thông tin trên ngọc giản kia. Hắn lại tiếp tục vận dụng những gì đã học để ôn tập và tổng hợp các nội dung đó. Mười ngày đã trôi qua trọn vẹn trong Diễn Tâm Thần Cảnh này. Lúc này, hắn cảm thấy tinh thần của mình đã có chút mỏi mệt. Hắn lập tức dùng âm tiết bí ẩn "Úm", khiến hai không gian hư thực cộng hưởng trở lại.
Khi tinh thần đã quay trở lại, Mạc Vấn vội vàng hỏi Lam: "Lam à, đã trôi qua bao lâu rồi?"
"Nửa canh giờ."
Nửa canh giờ! Trong đầu Mạc Vấn liền tính toán bội số tốc độ trong Diễn Tâm Thần Cảnh, đúng vừa vặn gấp hai trăm năm mươi lần!
Mạc Vấn hít vào một hơi thật sâu. Tốc độ gấp hai trăm năm mươi lần, tương đương với việc ở trong đó hai trăm năm mươi ngày, thì bên ngoài mới qua một ngày! Loại tốc độ này gần như là tỉ lệ một ngày so với một năm rồi, thật đáng sợ! Quan trọng hơn nữa là trong không gian kia, tinh thần của hắn cực kỳ thanh tĩnh và minh mẫn. Một vấn đề mà bình thường cần ba bốn canh giờ mới hiểu rõ, thì ở trong đó chỉ cần một canh giờ đã có thể thấu hiểu toàn bộ.
Gộp cả hai tác dụng này lại, hiệu suất tương đương đã tăng gấp nghìn lần!
Cũng tương đương với việc Mạc Vấn tu luyện trong Diễn Tâm Thần Cảnh kia một ngày, sẽ bằng với nghìn ngày bình thường! Một ngày bằng với ba năm!
"Lần này đúng là có hy vọng rồi!"
Tảng đá lớn chèn trong lòng Mạc Vấn đã nhẹ đi một nửa. Có Diễn Tâm Thần Cảnh kia tương trợ, việc nắm vững hoàn toàn những tri thức về cấm trận trong vòng hai ngày là điều hoàn toàn có thể.
Sau đó, Mạc Vấn liền dùng Diễn Tâm Thần Cảnh để toàn tâm tu luyện cấm trận. Hắn ghi nhớ toàn bộ nội dung cấm trận trong các ngọc giản kia vào đầu, rồi tiến vào Diễn Tâm Thần Cảnh để tìm hiểu. Khi tinh thần cảm thấy mệt mỏi, hắn liền đi ra ngoài để nghỉ ngơi, dùng âm tiết bí ẩn "Úm" để khôi phục tinh thần.
Toàn tâm toàn ý vùi đầu vào nghiên cứu, Mạc Vấn rất nhanh chóng đạt được tiến bộ trong lĩnh ngộ. Chỉ bốn canh giờ sau, toàn bộ nội dung của cấm trận Nhất giai hạ phẩm đã được hắn thông hiểu. Hắn bắt đầu tìm hiểu cấm trận Nhất giai Trung phẩm. Loại cấm trận Nhất giai Trung phẩm này khó hơn nhiều so với loại Nhất giai hạ phẩm. Nhưng đối với Mạc Vấn, những khó khăn nhất chỉ nằm ở giai đoạn bắt đầu. Bởi vì những tri thức về cấm trận đối với hắn hoàn toàn mới mẻ, cái thiếu lớn nhất của hắn là chưa nắm được nguyên lý. Những cái về sau chỉ cần suy nghĩ một chút là lĩnh ngộ được.
Chính vì thế nên thời gian học cấm trận Nhất giai Trung phẩm còn nhanh hơn thời gian học loại Nhất giai hạ phẩm, chỉ cần ba canh giờ là đã học xong toàn bộ nội dung liên quan tới cấm trận Nhất giai Trung phẩm.
Kế đến là những nội dung của cấm trận Nhất giai thượng phẩm. Cho dù Kiếm thức của Mạc Vấn được xếp vào hàng thiên phú, nhưng hắn cũng không phải là thần tiên. Cấm trận Nhất giai thượng phẩm có những suy biến phi thường, tốc độ học tập của hắn đã bị chậm lại. Tuy nhiên, dựa vào Kiếm thức Kiếm cương sơ cấp của Mạc Vấn, chỉ sau năm canh giờ, hắn đã thấu hiểu toàn bộ tri thức của cấm trận Nhất giai thượng phẩm!
Đến lúc này, thời gian đã trôi qua một ngày. Thời hạn một tháng tại Đầm Lầy Mê Vụ chỉ c��n lại bảy ngày.
Mạc Vấn ăn một chút cho no bụng rồi tiếp tục khổ tu.
Những cái ngọc giản có nội dung nói về cấm trận Nhất giai siêu phẩm khá ít, chỉ lác đác hơn chục cái. Nhưng tri thức của chúng đều xếp vào dạng huyền ảo thượng thừa. Mỗi loại cấm trận có thể so sánh với một bộ Thiên Thư, cần phải tốn rất nhiều khí lực và suy nghĩ mới có thể thấu hiểu. Mạc Vấn phải mất sáu canh giờ mới có thể thấu hiểu toàn bộ những cấm trận Nhất giai siêu phẩm kia.
Cuối cùng là những nội dung của cấm trận Nhị giai. Những tri thức cấm trận Nhị giai mà Mạc Vấn có được trong các ngọc giản chỉ chiếm chưa tới một phần mười. Tìm hết trong các ngọc giản cũng chỉ có bốn cái ghi chép về cấm trận Nhị giai hạ phẩm. Mạc Vấn bỏ ra bốn canh giờ đã hiểu rõ nội dung bốn cái đó.
Tổng hợp tất cả những điều đã học được, lông mày của Mạc Vấn nhăn lại:
"Không đủ rồi, còn lâu mới đủ được!"
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, những thứ học được đã bằng người ta học hàng chục năm. Nếu là người khác chắc hẳn đã vui sướng ��ến phát điên rồi, thế mà Mạc Vấn lại cảm thấy những gì mình học được lúc này vẫn còn kém cỏi. Càng tiếp xúc nhiều với các loại cấm trận, hắn càng cảm nhận được sự huyền ảo của những cấm chế ở bốn phía quảng trường kia. Dựa vào những gì hắn học được hôm nay mà muốn phá cấm chế thoát ra ngoài thì đúng là chuyện hoang đường viển vông!
"Lam à, ngươi có còn loại cấm trận nào cao hơn Nhị giai Trung phẩm không? Đưa cho ta đi. Ít nhất thì ngươi cũng phải đưa một cấm trận cấp ba ra để ta tìm hiểu." Mạc Vấn cất tiếng hỏi Lam. Những cấm chế ngoài sân kia đều là trọng điểm, chỉ học những cấm chế cấp thấp thì không làm được gì. Một khi gặp phải cấm chế cao cấp thì chỉ coi như tay trắng, không có kế sách gì cả.
Lam truyền ra một chấn động: "Ta không có, nhưng ta có thể mở ra Kiếm trận Địa Từ Trọng Nguyên cho ngươi tìm hiểu."
"Chỉ có Kiếm trận Địa Từ Trọng Nguyên thôi sao?" Mạc Vấn gượng cười. Lam muốn lấy chính cơ thể mình ra cho hắn tìm hiểu, hắn còn có thể đòi hỏi gì hơn nữa!
"Kiếm trận Địa Từ Tr���ng Nguyên ẩn chứa Kiếm quyết Đại Diễn Thần. Nó được vận dụng từ Diễn Tinh Thần Cấm. Khi tìm hiểu Kiếm trận Địa Từ Trọng Nguyên, ngươi có thể hiểu được một chút sự huyền ảo của Diễn Tinh Thần Cấm, thời điểm ngươi có thể phá cấm sẽ đến nhanh hơn."
"Hay lắm, để ta thử xem." Mạc Vấn gật đầu nhẹ nhàng.
Kiếm đồ Địa Từ Trọng Nguyên thoáng chốc đã được triển khai, nhanh chóng mở rộng và kéo dài ra. Bức họa màu u lam, được cuộn tròn trong những ánh sáng kim quang óng ánh, đang hiện ra rõ ràng trước mắt Mạc Vấn.
Lam không thể thúc đẩy toàn bộ uy lực của kiếm đồ này, mà chỉ có thể triển khai tất cả những biến hóa của kiếm trận. Mạc Vấn dùng kiếm thức của mình xâm nhập vào bên trong kiếm đồ, hắn cẩn thận quan sát và lĩnh ngộ mọi thứ.
Quả nhiên Lam không giấu giếm gì, ngoại trừ điểm trọng yếu nhất, mọi thứ đều được triển khai hết cho Mạc Vấn xem. Vì vậy, Mạc Vấn có thể dễ dàng tìm hiểu những biến hóa của kiếm trận, hắn cũng nắm rõ được những nguyên tắc vận động của kiếm trận này. Mà Kiếm trận Địa Từ Trọng Nguyên này có quan hệ với Diễn Tinh Thần Cấm, nên cũng có tác dụng giúp Mạc Vấn nhìn ra một số vấn đề.
Kiếm trận Địa Từ Trọng Nguyên này kỳ thực là một kiếm trận vô cùng vô hạn. Nếu phân tích rõ ra thì là: Cứ ba thanh kiếm khí Địa Nguyên sẽ tạo thành một Kiếm trận Trọng Nguyên nhỏ, dựa trên một quy tắc xây dựng huyền diệu nào đó. Khi số lượng những Kiếm trận Trọng Nguyên nhỏ đạt tới một giới hạn nhất định, sẽ tạo được một Kiếm trận Trọng Nguyên lớn hơn. Trên lý thuyết, chỉ cần có đầy đủ kiếm khí Địa Nguyên, uy lực của kiếm trận này có thể được tăng cường đến vô hạn!
Khi đã hiểu thông những điều trên, Mạc Vấn phải hít vào một hơi thật sâu. Diễn Tinh Thần Cấm quả là vô cùng thần diệu! Dựa vào quy tắc huyền diệu của những Kiếm trận Trọng Nguyên nhỏ kia, có thể khẳng định đây chính là điểm mấu chốt của vấn đề. Chắc chắn nó cũng có tác dụng tương tự đối với Diễn Tinh Thần Cấm!
Ba canh giờ sau, Mạc Vấn đưa kiếm thức của hắn rời khỏi kiếm đồ. Thần sắc hắn lúc này có chút mê man, như vẫn đang đắm chìm trong những điều huyền diệu kia.
"Sao rồi?" Lam cất tiếng hỏi.
Mạc Vấn thở ra một hơi dài, mệt mỏi nói: "Không có sự khác biệt lắm. Ta đã hiểu được mấu chốt của Kiếm trận Địa Từ Trọng Nguyên, có lẽ có thể xuống dưới để thử sức rồi."
Mạc Vấn đứng lên, hắn thu dọn những đồ vật đơn giản. Hắn liếc nhìn mái vòm của Đại điện Tinh Không một cái, rồi sau đó đi ra khỏi đại điện.
"Nhưng trước khi phá cấm, ta vẫn muốn chuẩn bị một chút."
Mạc Vấn như đang nói với Lam, mà cũng như đang tự lẩm bẩm với mình. Kiếm nang bên hông hắn lóe lên, kiếm Lam Tinh xuất hiện trong tay, ánh sáng phát ra khắp nền quảng trường.
Bên trong một dải kiếm quang, một khối nham thạch sắt lớn đã bị hắn dùng kiếm khoét ra. Sau đó, trong ánh kiếm quang, nó lại bị chia thành một khối dài hơn một thước, dày bốn tấc. Mười nhịp thở sau, hắn đã tạo ra hơn trăm khối nham thạch cứng như sắt, vuông vức chỉnh tề, xếp chồng chất trên sàn.
Lúc này, Mạc Vấn đang triển khai một đạo kiếm khí Phần Thiên nóng rực. Nó tạo ra những ngọn lửa bao phủ toàn bộ đống nham thạch sắt kia. Kiếm thức nhập vào cơ thể để khống chế kiếm khí Phần Thiên, dùng vào việc bắt đầu tế luyện những khối nham thạch này.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.