Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 102:

TRUYỀN KIẾM

Tác giả: Văn Mặc

Quyển 3: Đầm Lầy Mê Vụ

Chương 98: Nữ Tử Huyền Bí.

Dịch giả: ngocdungvnhpka1986

Biên tập: 123456vn

Nguồn: bachngocsach.com

– Tiến giai!

Mạc Vấn thốt lên lời ấy trong lòng, nhưng sắc mặt hắn lập tức biến đổi, bởi lẽ song song với sự tấn giai của kiếm khí trong đan điền, bên ngoài còn một luồng uy áp kinh thiên động địa đang nhanh chóng hình thành!

Thiên kiếp!

Mạc Vấn nhanh chóng nhận ra nguồn gốc của luồng uy áp đó. Hai lần trải qua lôi kiếp đã khiến hắn quá đỗi quen thuộc với cảm giác này.

Không biết lần thiên kiếp này sẽ ra sao so với lần thứ hai? Lòng Mạc Vấn khẽ dấy lên chút bất an. Hai lần thiên kiếp trước có thể nói là cửu tử nhất sinh, đặc biệt là lôi kiếp thứ sáu, hắn suýt chút nữa đã mất mạng tại chỗ. Nếu không nhờ tu luyện được Mệnh Nguyên Lực, sở hữu sinh mệnh lực vượt xa người thường, e rằng hắn khó lòng sống sót trở về.

– Ý?

Một âm thanh "ý" khẽ khàng bỗng nhiên truyền vào tai Mạc Vấn.

Lòng Mạc Vấn giật mình, có người! Hắn chợt nhớ ra kể từ khi bị luồng từ quang cấm chế, hắn đã mất đi cảm giác về thế giới bên ngoài. Điều duy nhất hắn có thể chắc chắn là mình vẫn còn sống.

Lẽ nào bên ngoài đã xảy ra biến cố gì rồi? Mạc Vấn vội vàng điều động kiếm thức xâm nhập đan điền, cố gắng ngăn chặn Ngũ Hành Kiếm Khí đang hấp thu linh khí bên ngoài với tốc độ kinh hoàng, đồng thời ngắt quãng quá trình lột xác của chúng. Sau đó, hắn tập trung tinh thần quan sát tình hình bản thân.

Hắn thấy mình đang ở trong một không gian kỳ lạ, toàn bộ không gian này hiện ra một sắc thái vàng nhạt như sữa, bầu trời tối đen như mực, tựa như một cái chảo đen khổng lồ úp ngược. Mặt đất là hoàng thổ bằng phẳng cứng rắn. Bốn phía xung quanh là những ngọn núi đá khổng lồ cao đến mấy chục trượng. Mạc Vấn đương nhiên nhận ra, đó chính là những Địa Nguyên Thạch Sơn vốn có trong không gian Trọng Nguyên! Những ngọn núi đá này ban đầu lơ lửng trên không, giờ đây lại chìm sâu xuống mặt đất. Mọi thứ dường như đã ‘diên hoa nội liễm’ (rực rỡ mà ẩn tàng), chấn động và linh áp không còn mãnh liệt như trước trong không gian Trọng Nguyên, giờ đây chúng chỉ như những khối núi đá bình thường. Còn hắn lúc này đang bị một luồng từ quang giam giữ cố định trên một ngọn Nguyên Thạch sơn.

– Ngũ hành đồng tu, ngoài ra còn kiêm tu Mệnh Nguyên, linh thức dị biến, cảnh giới Kiếm Cương… trên người ngươi tập trung nhiều điều cấm kỵ đến vậy, thảo nào vừa Trúc Cơ đã chiêu dẫn Thiên kiếp giáng xuống.

Một thanh âm lạnh như băng bỗng nhiên từ phía trên đ��nh đầu vang lên.

Mạc Vấn biến đổi sắc mặt, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một nữ tử xinh đẹp kiều diễm khoảng hai mươi tuổi đang đứng trên một tảng Địa Nguyên Thạch khổng lồ, rồi chậm rãi từ trên đỉnh ngọn núi bay xuống, sau đó lơ lửng trước mặt hắn, lạnh lùng nhìn hắn chăm chú.

Đồng tử Mạc Vấn co rụt lại. Sự xuất hiện của đối phương hoàn toàn không hề có dấu hiệu báo trước. Với Kiếm thức cảnh giới Kiếm Cương của mình, vậy mà hắn không hề cảm ứng được chút nào, thật là quỷ dị. Hiện tại cô gái ấy ở ngay trước mặt hắn, nhưng lại cảm giác không có chút dấu vết tồn tại nào, cứ như thể nàng không phải một thực thể vậy.

Không phải là thực thể sao? Hai mắt Mạc Vấn híp lại. Loại cảm giác khác thường này hắn đã từng gặp qua, đó là trên Tứ Linh trong Tứ Linh Đồ. Lẽ nào cô gái là Kiếm Linh? Dù không phải thì e rằng cũng là một tồn tại tương tự.

Cô gái đó mặc một bộ sa y (áo bằng sợi bông) màu lam thẫm, trên bề mặt điểm xuyết ánh sáng lấp lánh như sao trời, tựa như dải Ngân Hà màu lam bao phủ lấy nàng. Dung mạo nàng tuyệt sắc khuynh thành, đẹp không kém trăng rằm, nhưng giữa hai hàng lông mày lại bao phủ một luồng sát khí âm hàn, khiến người đối diện không khỏi biến sắc.

– Ngươi là ai? Đây là chỗ nào? – Mạc Vấn bình tĩnh hỏi.

Nữ tử thần bí liếc nhìn hắn, hờ hững đáp: – Ta là chủ nhân nơi này, theo cách nói của Linh Kiếm Sư các ngươi hẳn là Trọng Nguyên Không Gian, cái tên đó đúng đấy.

– Trọng Nguyên Không Gian?

Lòng Mạc Vấn khẽ động, nhìn về những Địa Nguyên Thạch Sơn cao chót vót bốn phía đó, câu trả lời dường như đã hiện rõ.

– Nơi này là tâm trận Địa Từ Trọng Nguyên Kiếm Trận!

Trên mặt nữ tử thần bí đó không chút biến sắc, đáp: – Chính xác.

– Vậy không gian khi trước đâu?

– Đã sập đổ. – Trong mắt nữ tử thần bí thoáng ánh lên một tia sát khí.

– Vậy đây là nơi nào? – Mạc Vấn tiếp tục hỏi.

– Ngươi có quá nhiều câu hỏi. Hiện giờ ngươi là tù binh của ta, ta không cần phải trả lời từng cái một cho ngươi. – Nữ tử thần bí đột ngột ngừng trả lời.

Bị bắt làm tù binh sao? Mạc Vấn lộ vẻ khó hiểu, nhìn luồng từ quang đang cố định mình. Đến giờ, linh lực từ luồng từ quang địa từ đã bị hắn hấp thu quá nửa, vốn đã vô cùng suy yếu, muốn giam cầm hắn e rằng hơi khó.

– Ngươi tốt nhất không nên vọng động. Nếu ta muốn giết ngươi, chỉ là chuyện trong khoảnh khắc.

Nữ tử thần bí tựa hồ nhìn ra tâm tư của hắn, liền nói ra một câu lạnh như băng, đồng thời ngón tay trắng như củ hành khẽ chỉ về phía hắn.

Chít chít chít!

Vô số luồng từ quang lam thẫm từ khắp các Địa Nguyên Thạch Sơn tuôn trào, chiếu rọi toàn bộ không gian thành một màu lam thẫm. Đồng thời, một luồng trọng lực rất mạnh hạ xuống trên người Mạc Vấn.

Tám lần trọng lực!

Sắc mặt Mạc Vấn hơi biến, nhưng vẫn trấn định như cũ. Dù lực trọng trường tăng gấp tám lần khiến hắn khó chịu, nhưng vẫn còn xa mới đạt đến giới hạn chịu đựng của cơ thể hắn.

– Đây chỉ là tám lần trọng lực mà thôi. Ta biết thân thể của ngươi rất đặc biệt, có lẽ không coi tám lần trọng lực là gì. Thế nhưng chín lần, mười lần... đến mười sáu lần thì sao?

Theo lời nữ tử thần bí chậm rãi nói, Mạc Vấn cảm giác được lực trọng trường tác động lên cơ thể dần dần mạnh hơn, từ chín lần trọng lực bắt đầu tăng lên mười sáu lần!

Rắc! Rắc!

Xương cốt cả người Mạc Vấn phát ra những tiếng răng rắc do không chịu nổi sức nặng, cả người hắn run lên bần bật. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, đó là do áp lực quá lớn khiến máu huyết nghịch lưu. Dưới mười sáu lần trọng lực, tim Mạc Vấn gần như ngừng đập, hệt như bị một bàn tay khổng lồ siết chặt!

Nữ tử thần bí liền vung tay lên, lực trọng trường lập tức biến mất không dấu vết.

Mạc Vấn thở hổn hển, toàn thân run rẩy. Dưới trọng lực nhân lên mười sáu lần, dù thể chất hắn sánh ngang với linh kiếm nhất giai thượng phẩm cũng không thể chịu đựng nổi. Chỉ chậm thêm một chút nữa thôi, e rằng hắn đã biến thành một đống máu thịt bầy nhầy!

– Sao ngươi muốn bắt ta? – Mạc Vấn bình tâm lại một chút rồi hỏi.

Lúc này, hắn ngược lại đã hạ quyết tâm. Đối phương nếu bắt hắn làm tù binh hẳn sẽ không tùy tiện giết hắn, cứ tùy theo tình hình mà tùy cơ ứng biến. Trước mắt, thân phận nữ tử thần bí này hắn đã suy đoán đại khái được một ít. Người có thể tự chủ điều khiển kiếm trận chi lực, hẳn chỉ có thể là thân phận đó mà thôi.

– Làm một giao dịch. – Nữ tử thần bí nói.

– Giao dịch à? – Mạc Vấn hơi nghi hoặc hỏi. Hiện tại bản thân đã thành cá nằm trên thớt, đối phương muốn làm gì cũng được, cớ sao lại nói muốn giao dịch?

– Không sai, ta cho ngươi cơ hội lựa chọn, chẳng qua ngươi có chấp nhận hay không mà thôi. Ta sẽ không giết ngươi, nhưng ngươi sẽ không sống quá ba canh giờ.

– Ý ngươi là nói tới Thiên kiếp chăng? – Đôi hàng lông mày của Mạc Vấn co lại, nghĩ rằng nữ tử thần bí cho rằng hắn không thể vượt qua được cửa Thiên kiếp này.

– Thiên kiếp? – Nữ tử thần bí khẽ cười nhạt một tiếng: – Xem ra ngay cả tình trạng cơ thể mình ngươi cũng không rõ, vậy mà còn dám tùy tiện tu luyện.

– Ngươi nói vậy có ý gì? – Mạc Vấn dù có chút không phục, nhưng hắn không phải kẻ ngốc. Đối phương dường như không cần lừa gạt hắn.

– Ngũ hành đồng tu, từ xưa tới nay có không ít Linh Kiếm Sư đã từng thử qua. Hơn nữa, mỗi người đều là những kẻ có tư chất tuyệt đỉnh, nhưng chưa bao giờ có người thực sự thành công! Tu luyện đến cảnh giới Kiếm Mạch đã là cực hạn rồi. E rằng khoảnh khắc ngươi ngưng kết Bản Mạng Kiếm Khí cũng chính là lúc ngươi bỏ mạng.

Mạc Vấn trầm mặc, chỉ nhìn chằm chằm nữ tử thần bí, im lặng không nói.

– Ngươi không tin? – Nữ tử thần bí cười lạnh: – Ngươi thử bỏ áp chế lên Ngũ Hành Kiếm Khí của bản thân, cứ để chúng tự vận hành xem sao.

Mạc Vấn hơi do dự một chút, rồi cũng buông bỏ sự áp chế lên Ngũ Hành Kiếm Khí. Kiếm khí năm loại thuộc tính ngay lập tức gia tăng kịch liệt. Trong đan điền, linh khí thổ thuộc tính tinh thuần bị Ngũ Hành Kiếm Khí liên tục thôn phệ và chuyển hóa nhanh chóng. Năm luồng kiếm khí đang tăng trưởng với tốc độ khủng khiếp!

Trên bầu trời, một xoáy nước xuất hiện đột ngột. Kiếp Vân cuồn cuộn xuất thế, xé toạc tấm bình phong che chắn của Địa Từ Trọng Nguyên Kiếm Trận, định giáng xuống không gian này.

Một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa đang chậm rãi hình thành.

Nữ tử thần bí nhìn chăm chú vào Mạc Vấn, khóe môi nàng khẽ nhếch, nở một nụ cười trào phúng. Lúc này, Mạc Vấn mới dứt khoát buông bỏ áp chế tu vi, chắc hẳn là muốn mượn Thiên kiếp để bức lui nàng, chỉ là chiêu này coi như thất bại rồi.

Năm luồng kiếm khí kết hợp lại đã lớn đến cực hạn, nhưng tốc độ thu nạp linh khí bên ngoài càng lúc càng nhanh. Tại trung tâm năm luồng kiếm khí, do áp súc ngưng tụ, một tia năng lượng tinh thuần đang chậm rãi sinh ra.

Bản Mạng Kiếm Khí! Mạc Vấn biết, sự tấn giai đã đến bước cuối cùng. Khi Bản Mạng Kiếm Khí hoàn toàn ngưng luyện thành hình, hắn sẽ chính thức bước vào cảnh giới Kiếm Mạch!

Nhưng ngay khi hắn đang tràn đầy mong đợi về sự tấn giai thì năm luồng kiếm khí dần dần lớn mạnh tới hơn mười lần trước kia, chúng luân phiên bành trướng, chiếm đầy mọi ngóc ngách trong đan điền, hơn nữa còn không ngừng cuồng trướng!

Lúc này, Mạc Vấn mới thực sự kinh hãi. Nếu cứ tiếp tục thế này, dù hắn có ngưng tụ được Bản Mạng Kiếm Khí, đan điền cũng sẽ bị Ngũ Hành Kiếm Khí bành trướng vô hạn mà tự bạo!

Tại sao lại như thế này? Tình trạng này Mạc Vấn chưa bao giờ nghĩ tới, trong lòng hắn lập tức dấy lên một tia sợ hãi.

Không thể để chúng tiếp tục bành trướng! Mạc Vấn lập tức điều động kiếm thức xâm nhập đan điền, định ngăn chặn Ngũ Hành Kiếm Khí đang bành trướng! Nhưng những kiếm khí này lúc bình thường dễ dàng điều khiển, thì giờ đây lại như không còn thuộc về hắn nữa. Mặc cho hắn ra lệnh thế nào, những kiếm khí này đều không nghe theo, mà cứ thế tự vận chuyển không ngừng.

Đáy lòng Mạc Vấn cuối cùng cũng dấy lên một tia hoảng loạn. Hắn vội vàng điều động Hỗn Nguyên Kiếm Khí ở trung tâm đan điền, bao phủ lấy Ngũ Hành Kiếm Khí. Sau một lát, Mạc Vấn lại tiếp tục thất vọng. Ngũ Hành Kiếm Khí quá mạnh, chúng đã vượt xa khả năng áp chế của Hỗn Nguyên Kiếm Khí!

Giờ khắc này! Mạc Vấn cuối cùng đã hiểu rõ lời nói của nữ tử thần bí có ý gì, nhưng lúc này dù hối hận cũng đã vô ích. Hắn chỉ có thể trừng mắt nhìn Ngũ Hành Kiếm Khí không ngừng bành trướng, rồi từng chút biến thành những đóa hoa máu rực rỡ.

Đúng lúc Mạc Vấn đã tuyệt vọng, bỗng một luồng Địa Nguyên Từ Lực khổng lồ chợt giáng xuống. Trong đan điền, năm luồng kiếm khí mà hắn bó tay không biết làm sao lại bị luồng từ lực khổng lồ này lập tức trói buộc lại, Ngũ Hành tuần hoàn cũng lập tức tan biến. Linh khí bên ngoài cũng ngừng tiến vào, toàn bộ đan điền một lần nữa trở về trạng thái yên bình. Nhưng trên năm luồng kiếm khí đó lại phủ thêm một tầng từ quang lam thẫm, như trói buộc chúng lại thật chặt.

– Ngươi có đồng ý giao dịch?

– Ta có quyền lựa chọn sao?

– Ngươi yên tâm, việc ngươi cần làm rất đơn giản: giúp ta thoát khỏi cảnh khốn cùng, sau đó đưa ta rời khỏi đây.

Tác phẩm này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, xin đừng sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free