(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 76:
Nha đầu này tuổi còn nhỏ mà tâm địa độc ác thật. Hội trưởng Hội Hiệp sĩ, Zero tiên sinh, cảm thán.
Nếu không như thế thì khó làm được việc lớn. Trương Chân cũng gật đầu đồng tình.
Từ lúc dâng ra Sinh Mệnh Thủy, thái độ của Thánh Nữ đã đủ khiến cô ta bại trận rồi. Hiệu trưởng Thomas Lanyi khẽ thở dài, điểm tay một cái vào không gian, thân hình liền biến mất.
Hừ, lúc nào cũng thích làm ra vẻ thần bí. Trương Chân hừ lạnh một tiếng. Quanh thân ông, gió bỗng nổi mạnh, trong chớp mắt, thân ảnh ông cũng đã biến mất.
Hội trưởng Hội Kỵ sĩ Bàn Tròn, Zero tiên sinh, xoa xoa chiếc cằm đầy râu của mình, trầm ngâm một lát rồi lục từ trong người ra một chiếc IMI’s Phone đời mới nhất, lướt nhẹ vài cái trên màn hình cảm ứng. Ông thầm nghĩ: “Không thể không khen ngợi lũ trẻ ở Trường Sinh Điện, mấy món đồ công nghệ này quả thực vô cùng tiện lợi.”
Alo, Joseph, cho một chiếc taxi đến cửa Thánh Đường đón ta ngay.
***
Trong một hoa viên lộng lẫy, không khí tràn ngập mùi hương hoa dịu nhẹ, tiếng chim hót râm ran, khi líu lo, khi lảnh lót. Cảnh vật đẹp đẽ không thua bất cứ thắng cảnh nhân gian nào, hai vị Queen của Trường Sinh Điện ngồi đối diện nhau qua một bàn trà màu trắng ngọc, ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra, nhìn qua cũng biết không phải phàm vật. Thái độ hai người ung dung từ tốn, dường như mấy sự kiện động trời gần đây ở Giáo Đình không hề có chút liên quan gì đến họ vậy.
Từ khi Ren trở về, muội đã phát hiện ra một điều hết sức thú vị!? Shaorin dùng giọng dịu dàng nói.
Hử? Stellar nghiêng đầu, ý hỏi.
Ren dường như đã thật sự thích King rồi. Shaorin cười nói, đôi tay nhẹ nhàng thao tác qua lại trên mấy tách trà, khuấy đều nhẹ nhàng. Từng tách trà bốc khói nghi ngút, khẽ gợn sóng, hòa cùng cảnh vật xung quanh, tự nhiên như cây cối và những tảng đá.
Từ trước đến nay nó vẫn luôn xem King như thần tượng mà. Stellar không quá ngạc nhiên, chuyện này ngay cả cao tầng ở Trường Sinh Điện cũng đều biết, chẳng tính là bí mật gì. Hơn nữa, tính cách của Ren thật sự là ruột để ngoài da, có gì nói nấy, ít khi cô giấu giếm được ai chuyện gì.
Không, trước đây là hâm mộ và sùng bái, còn bây giờ là cảm động và yêu mến. Shaorin khẽ lắc đầu nói.
Làm sao muội biết được!?
Trong cơ thể ba người chúng ta đều tồn tại lạc ấn ràng buộc với King, khiến chúng ta từ nhỏ đã phải toàn tâm toàn ý phục tùng hắn. Từ khi có Phượng Hoàng Kiếm, muội đã thử cắt đứt thứ này nhiều lần, nhưng không mấy hiệu quả. Tuy vậy, vẫn đủ để hiểu rõ về nó.
Lúc Ren khóc, cảm xúc của nàng dành cho King là thật lòng, hoàn toàn không hề có dấu hiệu lạc ấn phát tác. Hơn nữa, có một điểm thú vị là, phong ấn này lại lúc ẩn lúc hiện, dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Shaorin nhẹ giọng giải thích.
Nói như vậy, chỉ cần chúng ta thật sự nảy sinh tình cảm với hắn, lạc ấn này cũng sẽ mất đi tác dụng sao!? Stellar gõ nhẹ ngón tay trên mặt bàn, trầm tư.
Ừm, nhưng tỷ đừng lo, nếu tỷ thật sự nảy sinh tình cảm với hắn, muội sẽ cắt đứt thứ đó giúp tỷ ngay lập tức.
Không cần thiết, lúc đó tỷ sẽ tự quyết định. Stellar khoát tay nói. Đùa sao, để Phượng Hoàng Kiếm cắt đứt đi một phần cảm xúc của mình, ai biết sau đó mình sẽ trở thành dạng gì. Tốt nhất là không thử vẫn hơn.
À, quyết định của tỷ là muốn kiếm thêm Queen cho hắn ấy sao!? Shaorin cười trêu.
Stellar có chút bất đắc dĩ, day day một bên thái dương, rồi giải thích:
Năng lực của nàng ta là ánh sáng kiến tạo, của King lại là hủy diệt. Hai thứ này nếu ở cùng một chỗ, muội biết chuyện gì sẽ xảy ra không!?
Không biết, nhưng chắc hẳn sẽ rất thú vị. Nhưng tỷ ép nàng ta như vậy, làm sao nàng ta có thể toàn tâm toàn ý được?
Nàng ta không còn lựa chọn nào khác.
Tín ngưỡng là một thứ rất mạnh mẽ, nhưng đôi khi lại vô cùng không vững chắc. Không, phải nói là lòng tin của con người vô cùng mỏng manh. Ngay khi Thánh Nữ do dự, nàng ta đã không lời mà nói cho đám tín đồ biết, nàng ta cũng chỉ là con người mà thôi, cũng có dục vọng, có do dự, có sợ hãi.
Vậy, muội nghĩ xem con người có mấy ai muốn cúi lạy và dâng lên tín ngưỡng cho một con người khác sao!? Stellar cười lạnh.
Nhưng nếu nàng ta không còn lực tín ngưỡng nữa, sức mạnh cũng sẽ giảm đi nhiều, thì còn có giá trị gì nữa!? Shaorin khó hiểu hỏi, đồng thời thổi nhẹ từng dòng khí nóng nghi ngút bốc lên từ tách trà thảo dược, không giống Stellar luôn thích những thứ đắng ngắt, những đồ uống thanh đạm thế này hợp với nàng hơn.
Rồi như hiểu ra, nàng thì thào nói tiếp.
Thảo nào tỷ lại điều động Ám Sát Bộ, Giáo Hoàng và đám Thần Sứ có mặt ngày hôm đó...
Khóe môi của Stellar cong lên thành nụ cười nhàn nhạt, giơ chiếc cốc sứ lên cao, hít một hơi cà phê nồng đậm, chậm rãi nhấp từng ngụm.
***
Ngày hôm sau, tin tức Giáo Hoàng mắc trọng bệnh đã qua đời được truyền ra, mang lại niềm bi thương cực lớn cho số lượng đông đảo tín đồ. Hàng ngàn người hành hương về Thánh Địa, cùng bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn cho ông lão xấu số.
Nhưng cũng chẳng thể lay ông lão đã nằm trong quan tài kia sống dậy được, vì thế, một Giáo Hoàng khác đành đảm nhận vị trí đứng đầu Giáo Đình đầy vinh quang này. Vị Giáo Hoàng này cũng không khác ông cũ là bao, cũng bày tỏ niềm thương yêu vô hạn đến từng tín đồ, khuôn mặt hòa ái, giọng nói ấm áp mà truyền cảm, rất nhanh đã xoa dịu đi nỗi bi thương về cái chết của người tiền nhiệm. Được một thời gian nữa, thì Giáo Hoàng cũ xấu số cũng chỉ còn là một danh xưng cho người ta nhắc đến những lúc trà dư tửu hậu, hay trong những cuộc bàn tán mà thôi.
***
Shaorin và Stellar vẫn ở lại Giáo Đình từ hôm đó, công việc thiết lập con đường ánh sáng bắt đầu từ hôm qua, Thánh Nữ tự mình chỉ huy các Thiên Sứ làm việc vô cùng cẩn mật và nghiêm túc. Hiệu suất tăng cao hơn bình thường rất nhiều, chỉ trong một ngày, trận pháp hoàn chỉnh đã hiện ra trước mắt mọi người.
Ta đã dốc hết sức rồi đấy, con đường đến Thực Nghiệm Đảo quá đỗi kỳ quái, vô số không gian gấp khúc, địa điểm thì thay đổi liên tục, không theo bất cứ quỹ tích nào cả... Thánh Nữ Monica, vẻ mặt mệt mỏi nói, khi nhìn vào Stellar, lại có vẻ lảng tránh cùng chút sợ hãi.
Ừm, tốc độ cũng không chậm. Stellar gật gù tán đồng. Con đường đến Thực Nghiệm Đảo vốn vô cùng khó khăn, ngoại trừ những cánh cổng đã mở sẵn mỗi mười hai năm một lần ở mỗi quốc gia trên Trái Đất, từ Trường Sinh Điện muốn đến đó chỉ còn cách dựa vào Thanh Long Cung như lần trước, hay trà trộn vào đám thí sinh lúc xét tuyển tư cách lên đảo. Nhưng ánh sáng kiến tạo lại có thể biến rất nhiều chuyện tưởng như vô lý thành có thể, chỉ cần Thánh Nữ có địa điểm chính xác, bất cứ nơi nào trong vũ trụ nàng ta cũng có thể đến được.
Con đường này cần mấy ngày để đi hết đây!?
Nếu một Thiên Sứ bay hết toàn lực với vận tốc âm thanh thì phải mất 17 ngày mới tới. Thánh Nữ nói với vẻ chắc chắn.
Lâu thật đó. Stellar trầm ngâm một lát rồi quay sang hỏi:
Muội cần bao lâu!?
Có lẽ là ba ngày. Shaorin khẽ nhíu mày rồi nói.
Đi đường cẩn thận, đừng có vác thân tàn về như Ren, nếu không tỷ cũng khó cứu đấy. Stellar cười cười nói.
Không có chuyện đó đâu! Shaorin mỉm cười tự tin, rồi bước vào trung tâm trận pháp.
Ta cảnh báo, đường hầm tạo bằng ánh sáng kiến tạo của ta, không giống như những thông đạo bình thường khác. Nếu tốc độ của cô vượt quá giới hạn mà nó có thể dung nạp, những phần không gian mất ổn định sẽ công kích cô liên tục để duy trì sự cân bằng. Đừng quá tự tin vào tốc độ của mình. Thánh Nữ lườm Shaorin một cái rồi nói.
Việc đó không cần cô bận tâm. Stellar cắt ngang.
Thánh Nữ hừ lạnh một tiếng rồi phất tay, các Thiên Sứ xung quanh gật đầu nhận lệnh, rồi thay phiên nhau truyền năng lượng của mình vào trận pháp.
Chỉ trong chốc lát, không gian bỗng sáng rực, một cánh cửa hình oval hiện ra. Thánh Nữ điểm tay nhẹ nhàng lên, cánh cửa lập tức mở ra, theo sau đó là một thông đạo dài tưởng như vô tận, sâu hun hút. Thấy trận pháp vận chuyển vẫn bình thường, nàng ta mới hậm hực rời đi.
***
Uỳnh Uỳnh Uỳnh.
Từng tiếng nổ lớn vang lên bên rìa vòng sáng.
Bên trong lồng ánh sáng này, đoàn người lo lắng nhìn về phía cảnh vật bên ngoài.
Từng khuôn mặt dữ tợn của các Tử Đồ chỉ cách bọn họ có vài bước chân, đôi mắt chúng đỏ máu, khuôn mặt trắng bệch, không chút huyết sắc, cả người cơ nhục phồng căng, tạo cảm giác có lực bạo phát cực kỳ mạnh mẽ. Từng con từng đợt thay phiên nhau oanh kích lên vòng sáng bảo vệ do các Pháp Sư vừa dựng lên.
Nghĩ đến viễn cảnh khi vòng sáng chưa hoàn thiện mà đám Tử Đồ này xuất hiện, tất cả mọi người cùng không rét mà run.
Đồng thời cũng không khỏi cảm thán thiếu niên tóc trắng với khuôn mặt hững hờ, nãy giờ vẫn bình tĩnh ngồi dựa lưng vào tảng đá kia.
Kích hoạt trận pháp thứ hai đi. King nói với Frozen.
Frozen lúc này cũng đã bị dọa sợ chết khiếp, lượng Tử Đồ nhiều như thế này, ai cũng ăn không tiêu, hơn nữa nhìn qua đám này còn mạnh hơn trước đây rất nhiều. Bộ dáng hung tàn khát máu trước đây giờ thay thế bằng sự bình tĩnh lãnh khốc, công kích tinh chuẩn hơn, lực lượng mạnh hơn, và quan trọng nhất là chúng không hề phung phí ma khí ra xung quanh, chỉ sử dụng lúc cần thiết. Đám này thông minh lên hẳn. Cứ như zombie tiến hóa vậy.
Vậy mà mấy trăm con liên tục công kích, vòng sáng này cũng không hề suy suyển một chút. Độ chắc chắn đến đáng sợ. Chẳng thua kém gì Huyền Vũ Thủ của Ren, có chăng kém hơn chỉ ở chỗ độ linh động kém hơn thôi.
Nghe thấy King phân phó, nàng ta mới bừng tỉnh, trầm giọng nói:
Vâng. Giọng nói mang theo sự kính nể tự nhiên, trước nay chưa hề có.
Đám Pháp Sư nhận được chỉ thị, không ai có dị nghị gì. Dù sao trận pháp này hoạt động được đã là sự kỳ diệu nhất mà họ từng thấy rồi, chưa kể đến khả năng phòng hộ mạnh mẽ vô cùng, công thức chuyển hóa năng lượng trong từng tấc không gian để duy trì cung cấp tuần hoàn cũng là thứ vô cùng thâm ảo, gần như chỉ có trong tưởng tượng. Vậy mà vòng sáng này vẫn được dựng lên, vận hành tốt. Giờ phút này, ai có ý kiến cũng chỉ còn biết câm nín mà thán phục.
Vậy là cả đám lại lục tục lôi đá mana trong người ra bổ sung sự tiêu hao vừa nãy, tiếp tục kích hoạt vòng tròn pháp trận thứ hai trên cánh cửa nơi trung tâm trận pháp lớn.
Xoẹt Xoẹt.
Cánh cửa sáng rực lên. Theo sau đó, vòng bảo vệ cũng bắt đầu thay đổi, cả chiếc lồng lớn rung lên từng đợt gợn sóng. Sau đó, điện lưu chạy dọc xung quanh mặt ngoài, cuối cùng nơi tiếp giáp với mặt đất, một quầng lửa trắng xuất hiện.
Lượt Tử Đồ vừa chạm phải ngọn lửa trắng này lập tức tan chảy, nhiệt độ ngọn lửa trắng này không kém gì Hắc Viêm của Richard, thậm chí có phần bá đạo hơn. Thứ gì chạm vào lửa trắng đều lập tức tan chảy, nhưng ngọn lửa cũng không như giòi bọ bám vào người, thiêu đốt đến khi nạn nhân không còn mảnh vụn nào mới thôi, điểm này so ra vẫn kém Hắc Viêm một bậc.
Đám Tử Đồ thấy vậy lập tức lùi ra sau, nhiều con chỉ còn nửa người, cũng điên cuồng chống hai tay xuống đất, bò ra xa, tuy vậy lượt Tử Đồ đứng gần vòng bảo vệ nhất đã bị tan chảy, đến mảnh xương cũng chẳng còn. Đám Tử Đồ vì thế mà vơi đi một mảng lớn.
Dù thế, vẫn còn số đông sót lại, chúng lập tức tụ tập lại với nhau, cùng rít gào, ma khí trong người bắt đầu phóng thích ra, cùng hòa quyện vào một chỗ. Nồng độ ma khí dày đặc không ngừng tụ tập lại, đến khi cô đọng chỉ còn hình một thanh cự kiếm hai tay khổng lồ, theo tiếng rít gào của đám Tử Đồ, thanh kiếm rung lên vài lượt rồi nhắm thẳng phía vòng bảo vệ bay đi.
***
Hợp kích, bọn chúng có trí khôn đến vậy sao!? Robert nhìn mà muốn lòi tròng, thanh kiếm lớn thế kia, tùy ý đập xuống cũng đập bẹp được vài mạng Kỵ Sĩ ấy chứ. Hắn nuốt một ngụm nước bọt xoa dịu cổ họng đang khô không khốc, lo lắng nhìn King.
Không, chúng chỉ hành động theo những gì dòng máu mách bảo thôi. Có lẽ Richard đã truyền một lượng lớn máu Vương Tộc vào người chúng, máu Vương Tộc vô cùng cao quý, bao hàm tinh hoa của tất cả những kẻ ưu tú nhất mất mạng dưới tay Vampire, cộng thêm nguồn năng lượng cực lớn nữa. Vì vậy chúng tiến hóa.
Nhưng không phải con nào cũng đủ điều kiện để trở thành Ghouls, vì vậy mới thành ra cái dạng người trương phình này.
King lạnh nhạt giải thích.
Uỳnh Uỳnh Uỳnh.
Thanh cự kiếm liên tục chém vào vòng bảo hộ làm mặt đất dưới chân họ cũng rung lên từng đợt như cái nhịp tim đang đập thình thịch của mỗi người. Tuy vậy, còn sống sót đến giờ không có ai là người quá kém cỏi, tất cả dù đều đang sợ hãi, nhưng vẫn trấn tĩnh hết sức có thể. Chỉ là nhìn khuôn mặt tái mét của từng người, ai cũng thấy tuyệt vọng vô cùng.
Vòng sáng vẫn không mấy suy suyển, còn thanh cự kiếm kia công kích được vài đợt cũng đã bắt đầu yếu dần đi, được ba bốn lượt nữa thì tan rã. Lúc này tất cả mới như thở ra một hơi dài, suy yếu ngồi xuống than vãn. Đại đao treo trên đầu vừa được bỏ xuống không lâu thì một cái thòng lọng nữa lại xuất hiện quấn quanh cổ họ.
Khoan, ngài nói là chúng còn có dạng tiến hóa nữa như con mèo đó!? Robert nhảy dựng lên, hắn đang nhắc tới Lamia. Ngày đó, chỉ mỗi mình Lamia cũng đủ làm cả bọn sống dở chết dở, nay thêm vài con nữa thì...
Ờ, tỉ lệ tiến hóa thành Ghouls khá thấp, nhưng không phải là không có, số thí sinh lên đảo khoảng 300 người, ngoại trừ hơn 40 người còn sống ở đây, số còn lại chắc cũng đủ tạo thành 5-6 Ghouls, nếu Richard thật sự đem máu Vương Tộc truyền cho từng người. King một bên sử dụng ánh sáng không ngừng ổn định thương thế, một bên giải thích.
Thần Tiễn ở xa chăm chú nhìn hắn, và hắn phát hiện ra một điều: Suốt từ nãy đến giờ, King vẫn ngồi cố định ở một chỗ, thậm chí cả ngón tay cũng không hề di chuyển. Cả người hắn cứ như pho tượng vậy, chỉ có cái đầu khẽ nghiêng qua nghiêng lại một chút, quá bất thường.
Lật đật đứng dậy, nghiến răng chịu đựng cơn đau hành hạ cơ thể, hắn nặng nhọc đi đến chỗ King:
Xin ngài cho ta xem vết thương.
King lẳng lặng nhìn hắn, không đáp lời, chỉ khẽ nhíu mày.
Thần Tiễn lúc này cũng mặc kệ ba bảy hai mốt, khom người xuống, vạch lớp áo của King ra, tất cả mọi người đang tò mò nhìn vào đều hít một hơi khí lạnh.
Từ vết kiếm đâm lở loét, máu đen ngòm đã khô lại, nhưng từng đợt hắc tuyến như mạng nhện tỏa ra, bao phủ cả vùng ngực bên phải của King. Nhìn qua lúc này hắn chẳng khác Người Nhện là bao, vết thương này trông rất có phong cách.
Nhưng ai cũng hiểu, thương thế này đang lan rộng ra. Hắc tuyến đã chạy dọc đến khuỷu tay của King, phần khác cũng đã kéo xuống dưới thắt lưng. Vài tia mỏng khác cũng đã leo lên đến cổ, chờ thêm một thời gian nữa, có muốn giấu cũng không được.
Không thể cử động được có phải không!? Thần Tiễn trầm giọng hỏi.
Mỗi con chữ nơi đây đều là tâm huyết được gửi gắm riêng từ đội ngũ biên dịch của Truyen.Free.