Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 63:

Bóng dáng ngàn năm

Linh, vừa mới leo cao, liền ngã xuống.

Tiếng cây cối ùn ùn đổ xuống, chấn động kịch liệt, khiến đám tiểu quỷ đang ôm đầu sợ hãi giật mình tỉnh lại. Tuy dư âm của nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không thể nào bảo chúng bỏ qua con mồi yếu ớt, ngon lành đang bày ra trước mắt.

Cả đám ào ào xông tới, một con quỷ khỏe khoắn nhất trong số đó, cậy mình có thể lực vượt trội, liền xung phong dẫn đầu, bỏ xa đồng bọn. Cứ nghĩ đến cảnh được cắm ngập hàm răng của mình vào miếng thịt sống mềm mại đang chạy trốn kia, cả người nó không kìm được mà run lên vì hưng phấn.

Sắp rồi. Sắp rồi.

Đột nhiên, con quỷ thấy hai con mắt của mình nhìn hai cảnh tượng ngày càng xa rời nhau. Đồng thời, dọc từ đỉnh đầu hói của nó đến hết phần hạ bộ được che bởi cái khố da cũ mèm, là một cảm giác mát lạnh khoan khoái.

Đám quỷ phía sau đồng loạt dừng lại, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía trước, nơi con quỷ xấu số giờ đã mỗi mảng một nơi, từ từ bốc khói hóa thành ma khí tinh thuần nhất.

Rất nhanh sau đó, chúng bắt gặp một khuôn mặt mà chúng vĩnh viễn không bao giờ quên được, kèm theo đó là nỗi cừu hận, nhưng cũng là sự kiêng kị vô cùng sâu sắc.

Khuôn mặt bình thản mà tràn ngập tự tin, ánh mắt như sao sáng dưới đôi chân mày đậm. Khóe miệng lúc nào cũng nhếch lên, mỉm cười nhã nhặn. Mái tóc dài được buộc tùy ý phía sau tung bay lất phất, tạo một cảm giác phiêu dật. Thanh niên đứng trước mặt chúng lúc này đây tạo cho người ta cảm giác hư vô, mờ ảo, như một ngọn gió tùy ý dạo chơi khắp thiên địa.

Lớp vải áo choàng màu đen quấn quanh cơ thể không ngừng phấp phới, chân không chạm đất, cả bóng dáng ấy như hòa vào hư không, phiêu diêu trong làn gió. Tưởng như không khí chỉ là một hồ nước lớn, còn hắn là một con cá tự do, thỏa sức vẫy vùng.

Đám quỷ bao quanh người thanh niên này run rẩy không ngớt. Cơn thèm khát với cô bé trong lòng hắn lúc này không cánh mà bay, có chăng chỉ còn lại sự sợ hãi và kiêng kị sâu sắc. Nỗi oán hận nghìn năm như một tảng đá lớn lúc nào cũng dày vò chúng, đồng thời lại gợi về sự mạnh mẽ kinh diễm của thanh niên này.

Ngang trời xuất thế, chiến lực sánh ngang Tam Hoàng. Khải tổ Ma giới, sánh cùng Bạch Long, Tứ Đại Ma tướng, đối kháng Chúng Thần. Hắn, vì sao lại xuất hiện ở đây?

...

Linh cũng cảm thấy kinh ngạc không ngớt. Nhìn đám quỷ quái khát máu đang bao quanh mình không ngừng run rẩy, cô theo bản năng tò mò ngước lên nhìn người vừa cứu mình.

Hắn nhẹ nhàng đón lấy cô từ trên cành cây đó, người cô không có lấy một vết xước. Quỷ dị hơn là, Linh đang lơ lửng trước người hắn. Tuy không nhìn thấy, nhưng cô vẫn cảm nhận được, có một bàn tay vô hình đang nâng đỡ mình.

Cảm giác này vô cùng quen thuộc mà lại ấm áp.

Khi ánh mắt hắn nhìn xuống, dịu dàng tràn ngập ý cười đối nhãn với cô, Linh chỉ cảm thấy đầu mình như nổ oanh một tiếng, dường như có rất nhiều thứ vỡ ra.

Theo sau đó là nước mắt Linh không tự chủ được mà chảy xuống, trước mắt chỉ còn là một mảng mông lung. Một cảm giác áy náy cùng tự trách trỗi dậy vô cùng mãnh liệt làm đôi môi cô mấp máy bật ra hai chữ: “Xin… lỗi.”

Hắn yên lặng nhẹ nhàng lắc đầu, tiếu ý trên mặt vẫn không hề giảm sút. Ánh mắt vẫn tràn ngập ôn nhu cùng ấm áp.

...

Trên đỉnh một ngọn núi cách chiến trường không xa, một thiếu nữ với bộ áo quần đơn giản màu trắng, trên vai đậu một con cú kỳ dị, nhàn nhã lơ lửng trên vách núi. Thế nhưng ánh mắt nàng lại vô cùng phức tạp, nhìn về phía xa.

Nơi mà Linh cùng thanh niên thần bí đang đứng.

“Cô ta có đáng để người làm vậy không!?”

Thở dài một tiếng ưu nhã, thiếu nữ khẽ nói.

“Athena đại nhân, đến giờ về rồi, chúng ta không thể ở lại đây quá lâu được.” Từ con cú trên vai cô gái, giọng điệu trầm thấp của một người đàn ông phát ra.

“Ta muốn xem rốt cuộc hắn định làm gì.” Cô gái được gọi là Athena cố chấp nói.

“Nơi này rất nguy hiểm. Với thân phận của đại nhân, nếu ở lại sẽ thành kẻ thù chung của tất cả sinh vật trên địa bàn này. Hơn nữa, cổng kết giới sắp đóng lại rồi.” Con cú bắt đầu gấp gáp, nó vỗ cánh bay lượn lòng vòng, mạnh đến nỗi một vài sợi lông rụng ra, bay vút đi trong làn gió.

Thế nhưng cô gái vẫn đứng đó, ánh mắt xa xăm không đổi làm nó cũng hết cách.

...

Orochi đang mải mê chiến đấu, đột nhiên một cảm giác chán ghét lờ mờ xuất hiện, làm động tác của hắn có hơi chững lại một chút. Sự bài xích đến từ sâu thẳm trong linh hồn hắn, còn mạnh mẽ hơn cả oán niệm của chủ nhân cơ thể này với Queen của IMI.

Cực kỳ khó chịu.

“Queen, cơ hội.” Tiếng Huyền Vũ vang vọng trong đầu Ren. Khỏi cần nó nhắc, Ren cũng đã lập tức nhận ra.

Chiến đấu với nhau đã được một lúc, cả hai dường như đã thích ứng được với tiết tấu của đối phương, tựa như hai cái bánh răng ăn khớp xoay chuyển với một tốc độ đồng đều. Lúc này một người có biến, người còn lại lập tức sẽ nhận ra có điểm không thích hợp.

“Huyền Vũ Tinh. Nhất kích tất sát.”

Nắm đấm của Ren co lại, đôi mắt Huyền Vũ trên găng tay bảo hộ rực sáng, cả người và thần khí như hợp nhất thành một thể. Không khí xung quanh Ren vỡ vụn, hình thành một khoảng chân không nhỏ, động tác của nàng không hề bị lực cản không khí ảnh hưởng, gia tốc càng lúc càng dữ dội. Một kích này, thiên địa rung, quỷ thần khóc.

Nhưng Orochi là Ma thần.

Hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh, âm thầm hối hận không ngớt vì sự phân tâm của mình. Kẻ địch đã như một khẩu đại bác vào thế khai hỏa. Đích ngắm là hắn bây giờ đã bị khóa chặt, Đại Xà thân pháp cũng bó tay, vô phương né tránh.

“Đại Xà kiếm pháp. Đấu chuyển tinh di.”

Lưỡi kiếm rung lên quỷ dị, tạo ảo giác như nó đang uốn éo giống hệt một con rắn. Gợn sóng từ kiếm lan ra vào vùng không gian xung quanh, hiện ra nh���ng vòng sóng như vừa có tảng đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, nơi này lập tức biến thành một mảng hư không hỗn độn.

Lực hút mãnh liệt từ không gian hỗn loạn, lôi kéo Orochi sang một bên, vừa tránh được một kích vào giữa tim này.

Cú đấm của Ren như đạn pháo bắn ra cũng đã thổi bay một cánh tay của hắn. Lực lượng mãnh liệt chấn nát cánh tay xấu số thành bột vụn, tro cốt cũng không còn. Đến cả ma khí cũng không bốc ra được nữa.

Orochi mất một cánh tay cũng không biến sắc, như quỷ mị hiện ra từ hư không loạn lưu, bất ngờ tập kích Ren từ phía sau. Hắn cấp tốc tạo một cổng không gian, ngoài việc tránh đòn còn có thể phản công.

Nhưng Ren không tránh một kiếm này, nàng cười lạnh một tiếng coi thường rõ ràng.

Huyền Vũ Thủ như một bức tường kiên cố, vô kiên bất tồi hiện ra nghênh đón trực tiếp đòn này.

“Orochi, ngươi thua rồi.” Ren quay lại với nụ cười đắc thắng.

Lưỡi kiếm của Orochi như bị dừng lại giữa không trung, chỉ còn cách cổ họng Ren khoảng chục centimet. Nhưng lại không thể đâm tiếp được. Cả người hắn như trúng ma thuật bất động, tay cầm kiếm run run tăng lực muốn ấn sâu mũi kiếm vào, nhưng lực bất tòng tâm.

Orochi lúc này mới hoảng hốt nhận ra một điều:

Nguyên nhân là vì lực lượng của hắn đã quá yếu.

Thân thể này là hàng đi mượn, vốn đã không thể cùng thân xác cũ của hắn so sánh. Một cánh tay bị thổi mất, máu mất đi làm hắn xuống sức với tốc độ nhanh không tưởng. Lực lượng mạnh mẽ giảm sút khi mất đi một bộ phận cơ thể là việc mà Đại Xà Thần chưa bao giờ trải qua trước đây. Theo bản năng hắn coi nhẹ điều này.

Nhưng hiện giờ hắn đang ở trong thân xác con người. Của Takeshi.

Hắn... yếu hơn trước rất nhiều. Cũng có nhiều nhược điểm hơn trước.

Với lực lượng hiện tại mà muốn đâm xuyên qua Huyền Vũ Thủ, đúng là si tâm vọng tưởng.

Lần đầu giao thủ, một trong Tam Đại Ma Thần Orochi đấu với Queen thứ ba của IMI.

Thất bại.

Đây là sỉ nhục lớn thứ hai trong đời Orochi.

Lúc này, trước ánh mắt chế nhạo cùng đắc thắng của Ren, hắn cơ hồ phát điên lên được.

Chỉ tại bóng dáng đáng ghét đó.

...

Một luồng sáng trắng xẹt qua nhanh như chớp vạch ngang bầu trời. King gấp gáp lao vút đi, năng lượng trong cơ thể vì cưỡng chế sử dụng liên tục làm hắn như một khối bom sắp nổ.

Ánh sáng hủy diệt là lợi dụng sự va chạm mạnh mẽ của các quang hạt bị nén trong một không gian nhất định. Khi bùng phát ra sẽ tạo thành lực hủy diệt đáng sợ. Nhưng đồng thời, nếu không gian nén không đủ chắc chắn, vậy thì năng lượng va chạm sẽ lập tức mất kiểm soát. Trong trường hợp của King, vì cơ thể hiện tại của hắn yếu ớt hơn trước rất nhiều, vậy nên việc đưa ánh sáng hủy diệt vào cơ thể, nâng cao tốc độ cùng lực đánh vô cùng nguy hiểm. Nhưng để đối phó với Richard, hắn đành phải sử dụng.

Lúc này, năng lượng dao động kịch liệt tàn phá trong cơ thể hắn, nhưng vẫn bị áp chế ở một mức độ nhất định. Nhưng nếu không nhanh chóng tìm ra cách giải quyết, sớm muộn gì hắn cũng banh xác mà chết.

Nhưng cũng vì vậy mà năng lượng quanh người hắn tỏa ra dao động cực mạnh. Quả thật King lúc này giống một con hổ giấy, nhìn rất dọa người, nhưng muốn cắn ai còn phải sợ gãy răng.

Hắn đang cấp tốc trở về sau khi cảm ứng được chiêu Excalibur của Robert. Tuy không thể chiến đấu tiếp, nhưng chỉ cần hắn trở về được, dựa vào chân nguyên và những người còn lại, chắc chắn có thể cải thiện được tình thế.

Đột nhiên ánh mắt hắn co rút kịch liệt khi nhìn về phía xa.

Thanh niên với mái tóc dài buộc tùy ý, cùng chiếc áo choàng đen đó. Khuôn mặt thản nhiên, thong dong mà tự tại kia...

“Không thể nào.” Nội tâm luôn bình tĩnh như nước của King giống như bị người ta quăng một viên đá nặng xuống, gợn sóng kịch liệt.

Hắn lập tức đổi hướng bay về phía đó.

Athena vốn không rời mắt khỏi chỗ thanh niên thần bí kia, đương nhiên nhìn thấy King đang phóng đến với vẻ mặt bất thiện. Nàng lập tức hành động.

Chân điểm nhẹ vào hư không, một vòng sóng hiện ra giống như Athena đang đi trên mặt nước, chỉ sau một tích tắc, nàng đã hoàn toàn đứng chắn trước mặt King. Cả Thần giới có thể nhiều người không biết mặt thiếu niên này. Nhưng ánh sáng cùng cây quyền trượng đặc trưng kia đã thành biểu tượng cho sự phẫn nộ của mọi người. Là kẻ thù chung mà Thần giới muốn diệt trừ nhất.

“King của Trường Sinh Đảo. Nơi đó không có việc của ngươi. Vòng sang đường khác đi, hoặc là... đánh một trận với ta.”

Giọng Athena trong trẻo nhưng vô cùng quyết đoán. Đối lại, một người bất kỳ ở Thần giới, nếu thấy King đều chỉ hận sao không thể lập tức lao lên liều mạng với hắn. Nhưng Athena lúc này không hề có chút chiến ý nào. Nếu đánh nhau, người đó sẽ nhận ra nàng bám theo hắn. Đây là điều nàng không muốn chút nào.

Hơn nữa, dao động năng lượng quanh người King rất đáng sợ. Ánh sáng hủy diệt đến các Đại Thần cũng phải kiêng kị, trên Thực Nghiệm Đảo lại không thể dùng toàn lực. Rất có thể dẫn đến lưỡng bại câu thương.

Cơn gió thổi tới mang theo mùi hương cao quý và nồng nàn, nhưng King chẳng có tâm trạng mà thưởng thức, hắn nheo nheo mắt, nhíu mày liên tục.

“Athena.”

King càng lúc càng chìm vào khó hiểu.

Từ khi nào kết giới của Thực Nghiệm Đảo dễ dàng bị xuyên qua như vậy!? Nơi này trước kia tạo ra để cho loài người có một cứ điểm cuối cùng để đối kháng với Thần giới. Vậy mà một Đại Thần cao cao tại thượng lại thong dong xuất hiện ở đây. Nghĩ đến điều này, trong mắt King khi nhìn vào Athena chỉ còn là một mảng băng hàn dày đặc.

Những dòng văn này, bạn sẽ chỉ tìm thấy trên truyen.free, dành tặng độc giả thân mến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free