Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 55

Khoảng thời gian hưởng thụ hiếm có.

Đã hai ngày kể từ khi King đưa Thần Tiễn với gương mặt bầm dập trở về. Gương mặt vốn anh tuấn của hắn đã bị người khác đánh cho thê thảm đến mức không nỡ nhìn.

Ren nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ hờ hững nói một câu với Thần Tiễn: “Đồ ngốc, người ta đã có kinh nghiệm chiến đấu bao năm, lại đem so với một kẻ chỉ mới tập tành vài năm, vậy mà còn dám xông vào giao chiến.”

Thần Tiễn không đáp lời, hắn nặng nề gật đầu, rồi tìm một gốc cây, lặng lẽ ngồi xếp bằng đả tọa.

Ren liếc nhìn hắn một cái rồi chạy đến ân cần hỏi King: “Anh không sao chứ?!”

“Không, chỉ là hơi nặng tay một chút, nhưng hắn lại không muốn ta chữa trị.” King nhẹ nhàng đáp. Thái độ của hắn đối với Ren đã cải thiện hơn trước rất nhiều, bớt đi phần nào sự lạnh nhạt, hờ hững.

“Aiz, miếng ngon nhớ lâu đòn đau nhớ đời mà, ăn đòn nhiều vào mới có thể tiến bộ.” Ren dường như cũng cảm nhận được điều ấy, mỉm cười vui mừng, khoát tay nói.

Nếu chỉ cần đánh người mà King có thể trở nên tốt tính hơn một chút, vậy thì phải tìm thật nhiều người cho hắn đánh mới được. Ren thầm nghĩ.

...

Sau đó, đoàn người liên tục di chuyển vòng quanh thực nghiệm đảo. Hòn đảo này quả thực rất lớn, muốn đi hết e rằng phải mất một tháng, lại còn phải dựa vào những tiêu ký đã được đánh dấu.

Với vận tốc này, phải một tuần nữa họ mới có thể đến trung tâm pháp trận của hòn đảo.

Chỉ là Ren muốn đi lòng vòng quanh hòn đảo này xem xét, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đến, tuy đã có đầy đủ thông tin và ký ức về nơi này, nhưng cô vẫn chưa từng thực sự đặt chân tới.

King chẳng có vẻ gì vội vàng, hắn cũng muốn đi quanh thu lấy ma khí từ những tử đồ xấu số mà họ gặp phải. Những người còn lại nào dám có ý kiến gì! Dù sao nắm đấm kẻ nào lớn hơn, kẻ đó sẽ có lý.

Frozen và Claude sau khi bị Thần Tiễn giáng một cấm chế cổ quái cũng được thả ra, có vẻ an phận hơn trước rất nhiều. Nhất là Claude, tên này giận nhanh mà quên cũng nhanh, chỉ nửa ngày sau đã có thể tiếp tục đấu khẩu với Trung Thành. Thỉnh thoảng rỗi rãi, hắn lại chạy qua chỗ King hỏi đủ mọi chuyện.

King cực kỳ kiên nhẫn giải đáp tất cả thắc mắc của mọi người, đến mức Linh cũng phải cảm thấy lạ lùng, bởi từ khi quen biết hắn đã một năm nay, mấy khi hắn nói nhiều đến vậy đâu.

Sau khi “giải quyết bằng cách của đàn ông”, hắn có vẻ hơi khang khác.

Trung Thành khá bận rộn, một mặt đấu khẩu với em gái, một bên lại có Claude lải nhải không ngừng, hắn thật sự muốn phát điên.

Ở trong bộ đội đặc chủng đã lâu, hắn quen nhận lệnh và thi hành, vốn trầm mặc ít nói, nay bị hai người này vây lấy, hắn đối đáp có phần không được trôi chảy, thậm chí còn nói lắp không ngừng.

Frozen cứ lầm lũi đi theo đoàn người, thỉnh thoảng liếc nhìn Ren đang tung tăng hớn hở với mọi loại cây cối cùng phong cảnh trên thực nghiệm đảo. Chẳng ai biết cô ta đang nghĩ gì.

Đoàn người cứ ban ngày di chuyển, ban đêm nghỉ ngơi. Ren mở chiếc ba lô to đùng cô mang theo khi lên đảo, bên trong chứa đủ thứ cổ quái, nhưng lại toàn đồ gia dụng cực kỳ hữu ích.

Như nồi niêu, xoong chảo, chăn mền, thậm chí có cả chục chiếc bàn chải đánh răng.

Tất nhiên, nhiều nhất vẫn là quần áo, gần như chiếm một nửa chiếc ba lô. Thần Tiễn nhìn một loạt quần áo thời trang các kiểu được lôi ra từ chiếc ba lô mình vất vả mang theo mấy ngày nay, suýt thì sặc nước. Hắn cứ tưởng bên trong là bảo khí gì đó mà tổng bộ gửi đến chứ.

“Vậy là bấy lâu nay mình đã vác theo cái của nợ này ư?” Hắn ảo não thầm nghĩ, xoa xoa những vết thương còn đau trên mặt giờ đã lành bớt.

Dường như King có thói quen ra đòn thật mạnh vào mặt đối thủ thì phải.

“Đánh vào mặt sẽ khiến đối thủ choáng váng hơn, hơn nữa, nếu đối thủ giơ tay che mặt, tầm nhìn của hắn sẽ bị hạn chế, phòng thủ cũng trở nên lỏng lẻo. Và điều tiện lợi nhất là đòn này đánh vào lòng tự trọng của đối phương, khiến suy nghĩ của chúng sẽ bị lệch lạc khi chiến đấu…” King dùng giọng hờ hững giải thích, dưới những cái gật đầu tâm đắc thán phục của Robert.

Tưởng tượng cảnh mình cầm côn hay dùng sống kiếm giáng một cú thật mạnh khiến mặt kẻ khác nở huyết hoa, thật sự khiến Kị Sĩ cảm thấy vô cùng phấn khích.

Claude đang ở một bên hì hụi nhóm lò cũng vênh tai lên nghe. Năng lực của hắn quả thật rất tiện lợi, việc điều khiển nhiệt độ lửa còn dễ dàng hơn cả bếp ga. Vì vậy, hắn có thêm mấy trọng trách vĩ đại là: làm lò sưởi, bếp ga, và đun nước t���m cho các cô gái.

...

Hai thiếu nữ còn lại thì trầm trồ xuýt xoa với đống quần áo của Ren, thậm chí ngay cả Frozen cũng sáng mắt lên.

Có vẻ con gái đi đến đâu cũng không thể từ bỏ được mấy sở thích liên quan đến áo quần này. Ren còn như ảo thuật lấy ra mấy hộp trang điểm cùng gương soi, lược chải các loại dưới con mắt phát quang như đèn Rạng Đông của hai cô gái.

Gương mặt cô cực kỳ đắc ý.

...

Buổi tối quả thật là thời gian vui chơi. Nếu có ai không biết mà nhìn vào tám người này, chắc hẳn sẽ tưởng họ là các sinh viên đang trên đường đi dã ngoại.

Với đống quần áo của Ren, tất cả đều đã thay thường phục hàng ngày.

Nhất là King, tấm áo đồng phục vốn màu trắng của hắn giờ đã nhuốm màu máu đỏ lòm. Ren lập tức đè hắn ra thay quần áo một cách thô bạo. Thường ngày cô cứ dính lấy hắn, bảo gì nghe nấy như một cô vợ nhỏ, nhưng mỗi khi đã quyết định làm gì rồi thì mọi phản đối đều trở nên vô hiệu.

Hết cách, bởi nếu không thì King chẳng bao giờ quan tâm xem mình đang mặc gì. Ánh sáng hủy diệt mỗi lần phát động sẽ bẻ cong tất cả ánh sáng xung quanh, chỉ chừa lại một màu trắng.

Vì vậy, cho dù hắn có mặc gì, khi sử dụng thứ ánh sáng đó, tất cả đều sẽ chuyển về màu trắng mà thôi.

Kị Sĩ chọn một bộ quần áo kiểu Hawaii, với chiếc lược điệu nghệ, hắn tự tạo cho mình một kiểu tóc khác, nhìn khá bắt mắt. Cộng thêm cặp kính râm chẳng hiểu lôi ra từ đâu, nhìn hắn chẳng khác nào một du khách đang thực sự tận hưởng kỳ nghỉ mát. Bộ giáp cũ của hắn đã tan nát, phần vải bên trong cũng đã thành rẻ rách từ lâu. Đột nhiên kiếm được quần áo để mặc, không còn phải ăn ở như dã nhân nữa, Kị Sĩ mừng đến phát khóc.

Linh và Frozen cũng thay đổi trang phục.

Linh mặc chiếc quần short bò, trang phục không thể thiếu trong tủ quần áo mùa hè của các cô gái. Cô phối hợp nó cùng một chiếc áo phông kiểu dáng đơn giản, nhìn qua vô cùng trẻ trung năng động, nhưng vẫn có thể phô bày hết những đường cong nữ tính.

Frozen mặc một chiếc áo cánh dơi. Theo lời khuyên của King, cô còn chọn hai chiếc găng tay màu tối có khắc sẵn trận pháp ngôi sao sáu cánh lên đó, giúp cô tiết kiệm thời gian hơn rất nhiều khi đối địch. Cô cũng chọn một chiếc quần short ngắn, phô bày đôi chân dài trắng muốt, khiến Kị Sĩ dù ở xa cũng phải liên tục liếc nhìn.

“Gái Nga thật sự trắng đến mê người.” Robert thầm nghĩ. Nếu có ai gỡ chiếc kính râm của hắn ra lúc này, dám chắc sẽ thấy mắt hắn đã lé hẳn sang một bên.

Claude cũng trợn mắt há mồm, nuốt nước miếng ừng ực. Bao nhiêu năm vất vả luyện tập, hắn có bao giờ thấy một cô gái nào ra hồn đâu. Diễm phúc thật lớn khiến mắt hắn gần như lồi ra như mắt ốc, chỉ hận sao không mang lên đảo một chiếc máy ảnh hay máy quay video nào đó.

Trung Thành không thay đổi quần áo, có vẻ hắn thích mặc quân phục. Thần Tiễn cũng vậy, y mặc trang phục đơn giản nhưng truyền thống của Trung Quốc, gọn nhẹ, nhất là không hề cản trở y mang theo cung. Hai người này mỗi người lầm lũi ở một góc. Trung Thành rỗi việc là lôi mấy khẩu súng ra lau chùi, trông như một tên cuồng súng ống đạn dược thực sự.

Ren thì mỗi ngày đổi một bộ, tựa như một con bướm sặc sỡ, mang lại sức sống cho cả đoàn người. Trừ Thần Tiễn, với gương mặt âm u mỗi khi thấy cô dính lấy King.

...

Đến ngày thứ ba, cả đội đã đến được một khu vực khá đặc biệt: một suối nước nóng.

“Đi tắm thôi!” Ren hào hứng nói ra suy nghĩ chung của mấy cô gái. Ngay cả Frozen, người luôn được lớp băng bao quanh, trông lúc nào cũng phiêu diêu thoát tục, cũng gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng ý.

Nghe đến đó, Claude và Kị Sĩ nhìn nhau, rồi đôi mắt cả hai cùng rực sáng. Kị Sĩ tế nhị móc ra thêm một chiếc kính râm, đưa cho chiến hữu, khiến Claude cảm động suýt rơi nước mắt.

Hai ngày nay, dưới sự chỉ bảo của Kị Sĩ, Claude đã vứt Trung Thành sang một bên mà tận tình tìm hiểu về thế giới chỉ những người lớn mới biết. Hắn thực sự đóng vai một học sinh trong sáng hiếu học, một đàn em tận tụy cầu tiến. Robert cũng phải cảm thán vì sự thuần khiết của tên này.

Có kính râm rồi, việc liếc trộm đã có thể quang minh chính đại hơn nhiều.

Liên minh "soi gái" chính thức được thành lập, dưới biểu tượng chung là chiếc kính râm thần thánh. Quả nhiên, tư tưởng lớn thường gặp nhau!

Mấy cô gái cũng nhanh chóng thân thiết, xưng chị gọi em ngọt xớt. Ngay cả Frozen dường như cũng đã bỏ được những thành kiến ban đầu, nói chuyện nhiều hơn trước với Linh và Ren. Dù mỗi lần đối thoại với Ren, cô ta vẫn vô cùng khách khí.

Nhưng Ren lại khá giống Claude, thuộc loại người đầu óc đơn giản, nghĩ gì nói nấy, lên cơn nhanh mà x��p xuống cũng nhanh, rất mau chóng chiếm được thiện cảm của hai người còn lại.

Ba cô gái chỉ còn thiếu nước ôm vai bá cổ cùng đi về hướng suối nước nóng mờ mịt kia.

Để chắc chắn, Frozen còn dựng lên tường băng từ bốn phía, hình thành một vách chắn đơn giản. Hơi lạnh tỏa ra kinh người. Kẻ nào dại dột mà muốn trèo qua bức tường băng dày đặc này, dám chắc lập tức sẽ biến thành tượng đá.

Khí lạnh này cũng phần nào ổn định lại nhiệt độ của suối nước nóng, tạo thành một bồn tắm thiên nhiên thích hợp cho cả những ai có làn da nhạy cảm.

Dù Ren đã cảnh cáo rằng cấm bất kỳ ai nhìn trộm (trừ King), kẻ nào vi phạm sẽ chết rất thảm, nhưng biết đâu đó. Thế nên, cẩn tắc vô áy náy.

Quả thật có rất nhiều kẻ "điếc không sợ súng" hoặc "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ".

Hai "chiến sĩ" trong liên minh "soi gái" vừa được thành lập có thể xem là những người như vậy. Robert và Claude nhìn nhau tràn đầy nhiệt huyết, liếc nhìn Thần Tiễn đang cảnh giới bên ngoài, Trung Thành và King đang trao đổi điều gì đó. Cả hai bắt tay nhau, dồn chút can đảm cuối cùng, rồi như những chiến sĩ thực thụ, dứt khoát và vô cùng ăn ý, lao ra trận.

Chiến trường suối nước nóng, thiên đường của đàn ông trong truyền thuyết…

Liên minh kính râm đã đến rồi đây!

...

Trung Thành và King đang bận rộn chuẩn bị bữa tối. Thực lòng mà nói, đối với Trung Thành, trong đống đồ đạc lỉnh kỉnh mà Ren mang đến, hắn chỉ thấy duy nhất đống thịt đông lạnh là có giá trị. Kết hợp với một số loại hoa quả kỳ lạ theo lời King, mùi vị quả thực không tệ.

Tên này quả thật như một cuốn bách khoa toàn thư sống, đến cẩm nang nấu ăn cũng nằm gọn trong đầu hắn. Trung Thành liếc nhìn King đang pha chế một loại thuốc nước đặc biệt, thầm nghĩ.

Nước trên hòn đảo này vẫn còn chút độc tố do Anacharka rải xuống. Từng một lần bị trúng độc vì nguồn nước, King cẩn thận hơn rất nhiều. Ngay cả vùng suối nước nóng, hắn cũng đã kiểm tra một lượt từ trước, xác định không có vấn đề gì mới cho các cô gái xuống tắm.

Hắn vẫn đang chăm chú pha chế thuốc giải để trung hòa lượng độc tố, đồng thời suy nghĩ xem nên cho thêm gì vào để cải tiến mùi vị của nước thì bất chợt cảm nhận được ánh mắt Trung Thành đang nhìn mình.

King đột nhiên cất lời, một câu vu vơ như có như không:

“Năng lực sử dụng điện của cậu khá tốt, nếu ứng dụng hiệu quả sẽ hình thành một chiến lực không tệ, đừng quá dựa dẫm vào vũ khí công nghệ.”

Trung Thành giật thót, nhìn quanh thấy không còn ai mới khẽ thở ra một hơi.

“Quả nhiên là đã bị phát hiện.” Hắn nhếch mép cười khan một tiếng rồi hỏi:

“Ngài biết từ khi nào vậy?!” Vừa dứt lời, Trung Thành lại nghĩ đến mấy hôm trước mình còn gọi hắn là em rể, không khỏi ngượng chín mặt. Nếu tính tuổi thật sự, khi người này còn đang giao chiến với các vị thần, bọn hắn thậm chí còn chưa được làm con nòng nọc.

Thân phận của King và Queen đã được Robert thao thao bất tuyệt kể lại ngay khi bọn họ ngồi quanh đống lửa vào đêm đầu tiên.

“Là lúc cậu bắn một phát súng cứu Frozen. Người bình thường nếu không có Claude trợ giúp, rơi xuống cánh đồng băng thì đã chết cóng gần như ngay tức khắc. Nhưng quanh người cậu có một lưới điện nho nhỏ bao lấy, triệt tiêu đi phần nào hơi lạnh của cánh đồng băng, từ đó giữ được một mạng.” King có vẻ đã kết thúc quá trình chế thuốc, đổ cả lọ dung dịch vào trong nồi lẩu đang sôi ùng ục.

Một mùi thơm nồng nàn từ đó lan ra, làm Trung Thành cũng phải nuốt vài ngụm nước miếng. King gật gù… Xem ra, việc cho thêm cỏ linh sương mọc đầy rẫy trên thực nghiệm đảo vào không những không làm giảm thành phần của thuốc giải mà còn tăng thêm dược lực, cộng thêm mùi thơm này.

Toàn bộ tinh hoa của chương truyện này, chỉ thuộc về độc giả tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free