Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 5:

Trận chiến đầu tiên trên đảo thực nghiệm

Quay trở lại thời điểm hiện tại.

Hai kẻ không may bị ném lên đảo đang phải đối mặt với đối thủ đầu tiên của mình.

"Chậc, coi như ta nhân từ một lần, ngươi muốn tự giao nộp năng lực đặc biệt của mình rồi biến khỏi mắt ta, hay để ta tiễn ngươi một đoạn đường luôn!?"

Thiếu niên tóc vàng vẫn vênh váo, vừa dễ dàng hạ gục một tên to lớn khác liền hất hàm hỏi.

"Năng lực của ta!?" King khẽ nhíu mày hỏi lại.

"Không phải chứ, ngươi là lính mới sao!? Thôi bỏ đi, ta cũng không rảnh mà nói nhảm với ngươi, nhìn mặt là biết muốn ăn đòn rồi, cứ hạ ngươi trước đã cho yên chuyện!"

Phủi phủi vài hạt bụi trên mái tóc vàng óng, thiếu niên tóc vàng đang nói chuyện với vẻ lười nhác chợt biến mất.

Đồng tử King khẽ co rút, hắn nhìn rõ một nắm đấm đang nhắm thẳng vào mặt mình, chỉ còn cách 10cm.

Cơ thể hắn lập tức phản ứng, chân đạp mạnh, cổ nghiêng sang, vừa thoát được một đòn tấn công, đầu gối cong lại, nện mạnh vào bụng kẻ đang hung hăng lao tới…

Bụp…

Thiếu niên bị một cú lên gối này làm cho bay ngược về phía sau, chân không ngừng quẹt trên mặt đất phát ra tiếng xẹt xẹt như bánh xe phanh gấp trượt trên đường, vạch ra gần 2 mét trên mặt đất mới miễn cưỡng dừng lại được. Nhưng hắn vẫn như không hề hấn gì, ngẩng mặt lên trào phúng nói.

"Ồ, mẹ kiếp, vậy mà cũng gặp cao thủ, nhưng mà yếu ớt vậy, năng lực của ngươi là đọc suy nghĩ hay dự đoán trước hướng tấn công phải không!? Haha, ta đúng là có số kiếm rồi!! Ê lính mới, giao năng lực đó ra đây đi, ta sẽ thả cho ngươi biến khỏi hòn đảo này, chỉ cần để con bé kia lại thôi...!!"

Trúng một đòn nhưng tên đầu vàng vẫn tiếp tục to mồm, đơn giản vì hắn nhìn thấy tình trạng của đối thủ. Má của King hiện giờ đang có một vệt sước dài, do quyền phong của hắn tạo thành, chứng tỏ phòng ngự cơ thể gã này vô cùng yếu ớt. Chân vừa lên gối của hắn có vẻ cũng bị thương rồi, không thì cũng đang vô lực một thời gian. Nhìn cái kiểu run rẩy là biết, chẳng hiểu xương cốt đã vỡ vụn ra chưa.

Hắn kiếm được rồi, năng lực đặc biệt như của tên lính mới này rất cần thiết trong chiến đấu, nhất là với cao thủ như hắn. Tên đầu vàng thầm cảm tạ nữ thần may mắn.

Ánh mắt King dần trở nên lạnh băng, từ mấy câu nói của đối phương, hắn cũng đã đoán ra phần nào hoàn cảnh hiện tại trên đảo thực nghiệm. Xem ra muốn sống yên ổn ở đây thực sự là không được rồi. Đã biết điều đó thì cũng không cần phải nương tay với đối phương làm gì nữa, nếu không người chết thực sự sẽ chính là hắn.

Bàn tay King đưa sang ngang, khẽ xòe ra, ánh sáng từ bốn phương tám hướng rất nhanh chóng tụ tập lại, quay vòng, tạo ra một cây côn bằng ánh sáng. Trên đó điêu khắc những hoa văn kỳ dị, lung linh huyền ảo.

Tay còn lại tháo mắt kính ra, màu mắt hắn cũng dần chuyển sang vàng. Nhìn sâu vào thậm chí còn có thể thấy rõ những dòng số liệu chuyển động liên tục. Đây là dấu hiệu cho thấy hắn đã sử dụng trạng thái kết nối với chân lý để chiến đấu.

Nhìn thấy sự thay đổi của King, thiếu niên tóc vàng chợt sững sờ, có vẻ như không thể tin vào mắt mình. Tóc bạc, mắt vàng, cầm theo cây gậy ánh sáng, trên thế giới này chỉ có một người sở hữu những đặc điểm như vậy, tất cả thiếu niên trên đảo này đều biết.

Nếu như thật sự là người đó, tại sao bây giờ hắn lại yếu như vậy!? Nhưng rất nhanh, hắn gạt bỏ mọi nghi vấn, cười điên loạn, la lớn:

"Ồ, lại còn có năng lượng ánh sáng, ngươi thật sự rất giống một gã vô cùng nổi tiếng đấy. Nhưng mặc kệ, chết đi nhé!!"

Không thể kiềm chế được sự hưng phấn của mình! Rất nhanh, hắn lao vào đối thủ với tốc độ không tưởng. Trong mắt người thường thì hắn gần như đã biến mất. Mặt đất nơi tên tóc vàng vừa đứng chỉ còn lại một vết chân thật sâu.

Nhưng cũng rất nhanh, "rầm" một tiếng, một bóng ảnh bay ngược trở về. Thiếu niên vẫn chưa sử dụng được sức mạnh Cube, vẫn nằm trong phạm trù con người. Nhất cử nhất động của hắn vẫn bị chân lý của King suy diễn ra 100%. Lao vào cận chiến với King chẳng khác nào tự đưa mặt cho người ta đánh.

Như Long Thần đã nói, Cube là sức mạnh bản nguyên của thế giới này. Có người vừa sinh ra đã cảm ngộ được sự vĩ đại của nó, hình thành nên nhiều năng lực đặc biệt khác nhau, như năng lực của King là ánh sáng, mỗi người mỗi kiểu. Cũng có những người mất nhiều năm khổ luyện cũng có thể câu thông được, họ cũng mạnh hơn người thường rất nhiều.

Tự sinh ra mà cảm ngộ được hay khổ luyện để cảm ngộ được không quan trọng. Quan trọng là người ta cảm ngộ được bao nhiêu phần sức mạnh từ thứ này. Trường Sinh Đảo có máy đo khả năng cảm nhận này và chia theo phần trăm. Còn King, với đôi mắt liên thông với chân lý, hắn liếc một cái là có thể nhìn ra thiếu niên này không quá mạnh đến mức bất bại.

Đạo lý này giống như việc có tiền thì oai thật đấy, nhưng tiền không quan trọng, quan trọng là có bao nhiêu tiền vậy.

Càng cảm nhận được nhiều thì sức mạnh hấp thụ từ khối lập phương vĩ đại này lại càng lớn.

Với quyền trượng ánh sáng, King vẫn có thể miễn cưỡng sử dụng được 1% sức mạnh Cube. Với đối thủ như thế này, hạ gục hay bắt sống vẫn còn dư sức.

"Au, mẹ kiếp dám đánh vào mặt ông... ta liều... ặc!" Chưa kịp chửi thề xong câu, một gậy nữa tiếp tục vụt lên má còn lại của hắn, đánh văng tên đầu vàng đi cả chục mét. Tuy hắn da thô thịt dày nên chưa gãy cái răng nào, nhưng cũng đau thấu trời.

Chưa chạm được đất, phía trên bỗng tỏa ra một áp lực cực lớn. Kinh nghiệm của tên đầu vàng báo cho hắn biết nguy hiểm lại tới rồi. Hắn vất vả làm đủ mọi động tác hi vọng xoay người trên không để tránh thoát, nhưng hắn lực bất tòng tâm, đang không có điểm tựa, vả lại đối thủ quá nhanh���

"Ngươi nói nhiều quá đó!" Thanh âm lạnh nhạt của King vang lên, lại một gậy nữa trực tiếp giáng xuống.

RẦM!!

Lại một vòng sóng trên mặt đất hiện ra, nhưng lần này người nằm đã thay đổi… Thiếu niên đầu vàng vừa nãy còn to mồm giờ đã nằm một đống trên đất. Hắn cũng làm việc tương tự như thanh niên to xác kia, cong lưng cố gắng gượng dậy, nhưng hắn cũng không thể thả lỏng đến mức bị người ta đạp xuống lần nữa.

Bởi vì khi một gậy kế tiếp của King giáng xuống, từ cơ thể hắn lại có một luồng sức mạnh khác thường chấn văng cây gậy ra.

"Tức chết ta rồi! Không ngờ lại phải thiêu đốt tất cả tuổi thọ còn lại để chiến đấu với ngươi. Nhưng để trở thành vua thì cũng đáng giá! Nhớ kỹ tên bố mày, Radiz, rồi đi chết đi!"

Điên cuồng hét, sức mạnh của hắn cũng không ngừng tăng lên: 1%, 2%, 3%... Không ngờ hắn lại có thể thúc ép tiềm lực cơ thể, tạo ra được năng lượng mạnh đến mức có thể so sánh với người câu thông được với 3% sức mạnh Cube. Lúc này đây, hắn thật sự có thể di chuyển với vận tốc âm thanh rồi. Cả người hắn biến mất…

Bị hất văng, King cũng không hề mất bình tĩnh. Mà thực tế, từ khi trở thành thế này, hắn cũng chưa bao giờ biết cảm giác hoảng loạn là như thế nào. Tuy vậy, cũng khá là vất vả để né tránh một nắm đấm với vận tốc âm thanh ngay trước mặt. Vết thương vừa rồi mới được ánh sáng Cube chữa trị lại một lần nữa rách toạc ra, nhưng hắn không hề để ý, bình tĩnh xoay cây gậy, chắn trước ngực.

Uỳnh…

Quả nhiên một nắm đấm khác lập tức giáng đến, đến lượt King bị đánh bay. Hai tay hắn tê rần, cảm giác vô lực nhất thời xuất hiện, khung xương đau như muốn nứt ra. Nhưng biết chắc đối thủ sẽ bồi thêm một đòn nữa, hắn lập tức vứt cây gậy ra đằng sau, hai chân đạp lên nó, điều khiển quyền trượng này bay theo hướng ngược lại.

Nhờ vậy mà lực văng giảm đi đáng kể. Vừa hết đà, hắn lập tức quay người lại, tóm lấy cây gậy, vụt thật mạnh một phát về phía sau, nơi một bóng ảnh vừa hiện ra, cũng đang giáng một nắm đấm về phía hắn.

Coong…

Cây gậy va chạm với nắm đấm của Radiz, không ngờ lại phát ra tiếng "coong coong" chói tai như kim loại va chạm. Hai người lập tức tách ra.

"Gặp quỷ, tên này đúng là quái thai!!"

Radiz càu nhàu một tiếng rồi lại biến mất. Còn King lập tức xoay tròn cây gậy, bảo vệ xung quanh cơ thể. Hai chân hắn chạy theo một quỹ tích lạ thường, không ổn định. Thỉnh thoảng hắn đột nhiên dừng lại, một cơn gió xoẹt qua, mặt đất trước mặt như bị một cơn lốc quét qua, cày xới lên. Tuy vậy, chỗ hắn đứng lại lại giảm được sát thương đến mức thấp nhất.

Cơn gió đó hiển nhiên là Radiz đã tiến vào trạng thái di chuyển với tốc độ âm thanh. Nhưng King lại có thể thoải mái dự đoán trước và né được, khả năng có được từ chân lý này giờ đây đã chân chính phát huy tác dụng thật sự của nó.

Cây gậy vẫn đang xoay càng lúc càng nhanh, hình thành một tấm khiên vòng sáng. Vòng sáng này lại quay quanh người King, ánh sáng tụ tập càng lúc càng nhiều, màu trắng toát ra càng lúc càng chói mắt hơn, nhưng lại bị một lực lượng nào đó kềm chế lại.

Hiển nhiên đây là một quá trình nén…

Radiz vẫn tấn công không ngừng, tốc độ tăng lên liên tục làm cả người hắn cũng đã bắt đầu bốc mùi cháy khét. Nhưng tên chết tiệt trước mắt lại luôn tránh được những lúc hắn ra tay. Dù phản ứng của hắn r���t chậm, nhưng lại có vẻ như đã đoán trước được Radiz sẽ làm gì, cho nên luôn dừng lại hay làm ra những chuyển động kỳ quái đúng lúc, vậy mà lại có thể tránh thoát được mỗi lần hắn tấn công.

Nhưng chưa kịp than vãn hết, trước mắt hắn đột nhiên chỉ toàn là một màu trắng xóa...

Khi đột ngột dừng lại lần thứ năm, cũng là lúc quá trình nén hạt ánh sáng đã hoàn thành đầy đủ. King bắt lấy cây gậy, rồi vụt một cú mạnh mẽ sang bên trái, một làn ánh sáng chói mắt bắn ra. Nhìn qua như một chùm quang hạt laser được nạp đầy năng lượng, ánh sáng đánh trúng vào một điểm trong không khí xung quanh. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, nhưng luồng sáng cũng chỉ thoáng chững lại một chút rồi trực tiếp bắn xuyên qua.

Ánh sáng tan hết, một nửa cơ thể không trọn vẹn của thiếu niên Radiz hiện ra. Hiển nhiên nửa thân trên của hắn đã bị thổi bay, cặn bã cũng chẳng còn. Một kích của quyền trượng với ánh sáng hủy diệt đã giúp hắn, trong cơ thể chẳng mạnh hơn người thường là bao, trực tiếp tiêu diệt một thiên tài có thể sử dụng lực lượng ngang với 3% sức mạnh Cube, thậm chí có thể chuyển động với vận tốc âm thanh.

King điềm nhiên, lạnh nhạt như không có gì xảy ra. Hắn khẽ quay cây gậy, theo từng vòng quay, cây gậy dần tán đi, chỉ còn lại những điểm sáng lung linh mờ dần.

Không biết bao lâu sau.

King mở mắt ra, đầu óc hắn vẫn còn ong, chân tay vô lực. Đây là hậu quả khi cưỡng ép sử dụng sức mạnh vượt quá sức chịu đựng của cơ thể.

May mà trận chiến kết thúc sớm. Nếu không, với hiệu suất sử dụng chân lý như vậy, hắn có thể trực tiếp trở thành người thực vật rồi.

Khả năng tính toán, dự đoán chuyển động của đối thủ tuy mạnh, nhưng cũng là một gánh nặng rất lớn với bộ não người sử dụng. Nhất là hiện tại, chỉ số sức mạnh toàn thân hắn cũng không hơn một người thường là mấy.

"May quá, cậu tỉnh rồi… cảm thấy thế nào!? Đang yên đang lành sao tự dưng ngất đi như vậy chứ!?" Tiếng con gái lanh lảnh kéo King về hiện thực. Hắn suy yếu nhìn qua, Linh đang nước mắt lưng tròng, run rẩy ngồi cạnh hắn.

"Sao vậy!?" King hỏi, giọng hắn vẫn còn rất yếu ớt.

"Chúng ta, không, tớ còn có thể trở về không!?" Linh dè dặt nói. Chứng kiến một màn đánh nhau như phim siêu nhân vừa rồi, làm cô bất giác nể sợ thiếu niên lạnh nhạt này hơn rất nhiều.

"Có thể!" King khẳng định, giọng vô cảm nhưng mang lại cảm giác chắc chắn không thể nghi ngờ.

Lại yên lặng. King rất ít khi chủ động bắt chuyện với người khác. Còn Linh, không hiểu đang nghĩ gì… chỉ yên lặng nhìn hắn.

"Có thể kể cho tớ đầu đuôi mọi việc không!?"

King gật đầu. Hắn nặng nề ngồi thẳng dậy, cứ nằm mà nói quả thật tạo ra cảnh như là đang trăn trối vậy.

Hắn giơ tay lên trước người, lòng bàn tay xòe ra. Từng hạt ánh sáng nhỏ bắt đầu tụ hợp lại hình thành một quang cầu nho nhỏ. Thứ này nhìn như một quả bóng phát sáng mà trẻ con hay chơi vậy, bay xung quanh ngón tay hắn, như một con đom đóm to nghịch ngợm.

Búng tay nhẹ một cái, thứ này loạng choạng bay về phía Linh, trông rất đáng yêu. King cố gắng đứng dậy. Dù vẫn còn đau nhức nhưng hắn đã khôi phục được khả năng đi lại. Nặng nề bước ra khỏi cửa, hắn nhẹ giọng nói một câu:

"Nằm trong phạm vi số 1, trả lời mọi câu hỏi của cô ấy." Rồi quay lại, liếc nhìn Linh một lát, hắn nói tiếp:

"Cô muốn biết gì có thể hỏi nó, tôi đi kiểm tra xung quanh một chút, chúng ta vẫn chưa an toàn đâu." Nói rồi, hắn nặng nề lê bước ra khỏi cửa.

Linh nhìn bóng dáng tiều tụy đang nặng nề lê bước ra ngoài đó với ánh mắt phức tạp. Từ lâu cô đã biết con người này rất thần bí, chỉ không ngờ những bí mật mà hắn mang theo lại nhiều như vậy. Vốn dĩ không có liên quan gì đến mình, cô chỉ hơi tò mò một chút thôi, nhưng lần này không ngờ mình cũng bị vạ lây, cùng đến đây với hắn. Xem ra phải tranh thủ biết được càng nhiều càng tốt.

Đốm sáng nhỏ bay về phía Linh, nó phát ra âm thanh như trẻ con nói:

"Tôi sẽ bắt đầu từ những điều cô đã biết trước! Cô biết tổ chức IMI chứ!?"

Linh đưa tay, ngón tay khẽ chọt vào quang cầu nhỏ này, rồi cầm lấy. Càng nắm càng thấy thích, không muốn buông tay, thế nhưng vẫn đáp:

"Biết chứ. Là tập đoàn lớn nhất thế giới hiện tại, chuyên sản xuất robot và công nghệ năng lượng, kiểm soát một phần ba kinh tế thế giới hiện nay. Nghe nói trong Liên Hiệp Quốc, nhiều vị trí quan trọng cũng có người của bọn họ. Cũng chính họ đã đưa con người lên Mặt Trăng sinh sống những năm đầu tiên."

"IMI là viết tắt của 'Immortal Island', nghĩa là Bất Tử Đảo hay Trường Sinh Đảo. Chúng tôi, cô gái và hai vệ sĩ cô nhìn thấy lúc đó, đều thuộc hòn đảo này. Còn Chủ Nhân, là người thống trị hòn đảo, không có tên gọi, chỉ có biệt hiệu là King."

Giọng trẻ con bập bẹ tiếp tục vang lên từ quang cầu, nhưng thanh âm đều đều, hiển nhiên đây cũng chỉ là một lập trình trí tuệ nhân tạo.

"Trường sinh, bất tử, tại sao lại có tên như vậy!?" Linh nghiêng nghiêng đầu, tò mò hỏi. Cầm vật nhỏ dễ thương trong tay, nỗi sợ hãi cùng dè dặt của cô cũng vơi đi phần nào.

"Người ở trên đảo sẽ vĩnh viễn không già đi. Họ nhận được một thứ sức mạnh chống lão hóa và suy yếu, sức mạnh bản nguyên của thế giới này, chúng tôi gọi nó là Cube. Thứ này nằm ở trên Trường Sinh Đảo, năng lượng mà nó tỏa ra như Mặt Trời vậy. Ai càng câu thông, nhận được càng nhiều sức mạnh của nó thì càng mạnh mẽ. Bất tử là chuyện tất nhiên, nhưng nếu bị thương quá nặng thì cũng vẫn chết như thường."

"Thế nơi này là đâu!?"

"Đảo thực nghiệm. Hòn đảo này do King và Queen dùng sức mạnh của mình tạo ra, mô phỏng theo Trường Sinh Đảo nguyên mẫu."

"Nơi này do cậu ta làm ra ư!? Thế sao lại phải đánh nhau với gã vừa rồi!?"

"Đảo thực nghiệm đã bị sửa đổi, trở thành nơi để tất cả các thiên tài trên thế giới tham gia. Ai giết được người khác ở đây, sẽ cướp được năng lực của đối phương. Người mạnh nhất là người tập trung được mọi năng lực của các thiên tài khác."

"Nếu hắn đột phá được sức mạnh của lồng phòng hộ hòn đảo, khoảng 10% Cube, thì hắn có thể rời khỏi đây và sẽ được thách đấu với King hiện tại, có hi vọng trở thành King kế tiếp. Nếu King bị giết ở đây, ai nhận được năng lực của ngài, có lẽ sẽ lập tức trở thành vua mới của Trường Sinh Đảo."

"Do cơ thể bị giới hạn nên không thể sử dụng được hoàn toàn, nhưng năng lực của ngài rất mạnh."

…. Đây là thành quả dịch thuật được gửi gắm riêng đến quý độc giả tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free