(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 23
Tin tức lan truyền
Trời đã bắt đầu hửng sáng. Trên thực nghiệm, dĩ nhiên không hề có mặt trời, nhưng người ta vẫn có thể phân biệt ngày đêm thông qua ánh sáng từ vòng bảo hộ bao quanh đảo. Ánh sáng đạt độ rực rỡ nhất vào giữa trưa, rồi dần tối đi khi đêm xuống; thỉnh thoảng, những đốm sáng mập mờ lấp lánh trên bầu trời giả tạo cảm giác như những vì sao xa xăm. Nói tóm lại, ngoài việc không có mặt trời và mặt trăng, ngày và đêm trên đảo thực nghiệm diễn ra rất đỗi bình thường.
Tiếng hét của tiểu hòa thượng khi trời bắt đầu sáng rõ ràng như tiếng gà gáy vang vọng khắp các khu phố, truyền đến rõ mồn một bên tai mỗi thiếu niên trên đảo.
Linh cũng bị những tiếng kêu vang dội như sấm đó đánh thức. Giật mình tỉnh khỏi cơn ác mộng, khi đôi mắt mơ hồ nhìn ra hoàn cảnh xung quanh, nàng mới chậm rãi chấp nhận sự thật rằng, dù đã ngủ một giấc, cơn ác mộng ấy vẫn chưa qua đi.
Nhìn quanh một lượt, Linh thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tre tự nhiên, đắp một tấm chăn mỏng, trong căn phòng bốn bề tường gỗ. Mùi hương dịu mát từ chiếc giường tre cùng hương gỗ thoang thoảng khắp căn phòng khiến nàng hít một hơi thật sâu, đồng thời cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
"Cảm thấy thế nào rồi?" Giọng nói đều đều của King đột nhiên vang lên.
Linh nhìn sang, thấy một người không biết tự lúc nào đã ngồi bên cạnh giường mình, trên một chiếc ghế. Nhìn khuôn mặt ấy, rồi nhớ đến cảnh tối qua hắn nhẹ nhàng xông vào phòng giải quyết con ma đáng sợ, nàng bất giác nở một nụ cười nhẹ.
"Rất sợ, sợ lắm, ta sợ nhất là gián và ma, nhưng nhìn thấy ngươi nhẹ nhàng giết chết nó, bất chợt ta không còn hiểu vì sao trước đây mình lại sợ hãi những thứ này đến vậy nữa."
"Con người thường sợ những gì mình chưa biết. Giờ đây, nàng đã tường tận rồi, chúng không phải là quái vật bất tử gì cả. Nếu có cách, một người bình thường cũng có thể chống lại chúng." King từ tốn giải thích.
"Ngươi ở đây từ khi nào thế?" Linh đột nhiên chuyển đề tài.
"Từ đêm qua. Nàng ra mồ hôi rất nhiều, tình trạng cơ thể lại rất tệ, nên ta ở lại đây để đảm bảo không có việc gì xảy ra." Giọng nói của King vẫn vậy, hắn làm như đang kể một chuyện không liên quan gì đến mình.
Đã quen với giọng điệu của King, nên Linh cũng không mấy để tâm. Nếu người này đột nhiên tỏ ra ôn tồn quan tâm hay sốt sắng với bất kỳ điều gì, đó mới thật sự là chuyện kỳ quái. Nàng chỉ nhẹ nhàng hỏi tiếp:
"Vậy ngươi cả đêm không ngủ sao?"
"Ừm."
Linh bất giác nở nụ cười, hai mắt nàng nheo lại, trông có vẻ rất vui vẻ.
"Có chuyện gì vui sao?" King khó hiểu hỏi. Vừa trải qua nỗi sợ hãi tột cùng mà tỉnh dậy, nàng cứ cười tủm tỉm như vậy, chẳng lẽ đã bị dọa đến mức tâm thần phân liệt rồi sao?
"Không có gì, chỉ bất chợt thấy ngươi cũng khá đi��n trai mà thôi." Linh vẫn giữ nụ cười trên môi nói với hắn.
King thầm kết luận, không xong rồi, có lẽ cô gái này đã bị dọa cho hóa thành kẻ ngốc thật rồi.
Nhưng sau đó, Linh lại bắt đầu tỏ ra vô cùng bình thường, chỉ khác một chút là nàng không còn quá nhiều nỗi sợ hãi đối với hòn đảo xa lạ này, mà bắt đầu xông xáo đi vòng quanh căn nhà cùng khu thung lũng. Ngoài sự tò mò với nơi đây, hình như nàng còn đang tìm kiếm thứ gì đó.
King quan sát một lúc, thấy nàng không có vẻ gì quá bất thường thì cũng tạm thời không để tâm đến nữa. Hắn bắt đầu phân tích hoàn cảnh hiện tại.
Không ngờ có kẻ biết rõ việc hắn lên đảo, lại còn tường tận chuyện hắn bị thương nặng như vậy. Tệ hại hơn, kẻ này còn công khai dùng loa thông báo cho tất cả các thí sinh trên đảo biết. Tình hình này, e rằng tất cả các cuộc tư đấu trên đảo đều sẽ bị đình chỉ. Việc lùng sục và tìm ra hắn giờ đây mới là ưu tiên hàng đầu của các thí sinh.
Ai cũng sẽ có sự thèm muốn vô tận đối với những năng lực của người đứng đầu IMI.
Nếu đã như vậy, việc cố định ở một chỗ là vô cùng nguy hiểm. Thung lũng này tuy tốt, nhưng xung quanh lại không có nhiều lối thoát hiểm. Nếu không may bị tìm ra, như trường hợp của kẻ tên Racha kia, tình huống sẽ trở nên vô cùng tồi tệ.
Nếu vậy, hắn phải liên tục di chuyển. Dựa vào khả năng cảm nhận cực mạnh của mình, King tự đoán sẽ không có quá nhiều kẻ có thể tiếp cận mà hắn không phát hiện ra. Đến lúc đó, tránh đi là được. Hắn cũng phải cố gắng hạn chế giao chiến, bởi ánh sáng hủy diệt và mái tóc bạc của hắn quá mức chói mắt, muốn người khác không chú ý cũng khó.
Chỉ cần cầm cự cho đến khi người của Stellar tới, chắc chắn sẽ có cách khác để ra khỏi đảo mà không cần đạt đến 10% sức mạnh của khối lập phương (cube). Kể cả khi không có ai tới, hắn cũng biết một vài mật mã thông điệp để rời đi. Điều này là do Queen đột nhiên yêu cầu hắn chuẩn bị từ trước, dù King thấy không cần thiết, nhưng giờ đây lại bất ngờ có ích.
Chỉ là, muốn đến được những nơi đó cũng không dễ dàng chút nào, nhất là với tình cảnh cả hòn đảo đang lùng sục hắn như thế này.
Đã quyết định xong, King đứng dậy đi về phía Linh, chuẩn bị bảo nàng rời khỏi đây thì bất ngờ Linh vẫy tay gọi hắn:
"Này, đầu gỗ, lại đây xem này!"
King đến nơi thì thấy Linh đang cố sức bóc một gốc cây, mồ hôi đầm đìa. Nhưng cuối cùng nàng cũng đành chịu thua, bởi cây cối trên hòn đảo này cứng đến kinh ngạc.
"Trong hốc cây này có gì đó." Linh nói rồi chỉ vào thân cây trông không có gì đặc biệt kia.
King hơi khó hiểu, nhưng rồi cũng gật đầu, nhẹ nhàng đấm một cú vào thân cây. Bàn tay hắn được bao bọc trong một lớp ánh sáng trắng mờ ảo.
Cốp! Vỏ cây giòn tan vỡ vụn, bên trong thân cây không ngờ lại trống rỗng. Nhìn vào còn thấy một bức thư nhỏ.
Hai người không khỏi đưa mắt nhìn nhau. King không tỏ thái độ gì nhiều dù hắn cũng đang cảm thấy vô cùng kỳ quái, còn Linh thì không tránh khỏi kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn há hốc ra.
...
"Thật thú vị, King của Trường Sinh Đảo cũng đang ở trên hòn đảo này, lại còn bị thương nữa." Richard Keh chép chép miệng, lau đi chút máu còn vương trên miệng, cười nhạt nói với con dơi bên cạnh.
Hắn buông tay, cô gái với đôi móng vuốt bằng sắt mà trước đó tiểu hòa thượng đã bỏ qua, mềm nhũn đổ vật xuống. Nàng không còn một chút sinh khí, trên cổ có một vết cắn sâu hoắm đến tận xương.
Tránh né ánh sáng hủy diệt mà Thần Tiễn phát ra, Richard cùng con dơi bay ngược hướng với tiểu hòa thượng. Bất ngờ, hắn phát hiện cô gái này cùng bốn thiếu niên khác đang nằm xụi lơ ở đây. Đang lúc ngứa hàm, hắn tiện thể cắn luôn, vừa mới dùng bữa xong.
"Chủ nhân, tin này có đáng tin không? Tôi chỉ sợ…" Con dơi khổng lồ bên cạnh Richard nhỏ giọng nói, nó không muốn làm gián đoạn thời gian chủ nhân thưởng thức bữa tối chút nào.
Chủ nhân của nó là một người rất đỗi tao nhã.
"Không sao, vốn dĩ ta lên đảo này cũng chỉ để tìm thứ mà Lục Vân Tiên phân phó, tiện tay chơi đùa một chút cũng được."
"Nếu giết được thằng nhóc đầu bạc đó thì càng tốt, cả Ma Giới này hẳn sẽ phải tạc tượng ta cũng nên."
Richard khẽ cười, rồi hắn ngồi xuống, vuốt ve nhẹ lên mặt cô gái có đôi vuốt sắt kia, nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng vào mắt nàng nói:
"Từ giờ, ngươi sẽ là nô lệ của ta, nhé…" với một giọng điệu hết sức trìu mến, thân thiện.
Nói rồi, hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi cô gái.
Cô gái vốn không còn chút sinh khí nào, sau khi được Richard hôn một cái, đồng tử trong mắt nàng chợt co rút rồi nhanh chóng chuyển sang màu đỏ như máu. Chầm chậm đứng dậy, nàng khom người trước Richard rồi dùng một giọng điệu cứng nhắc nói:
"Vâng, thưa ngài."
"Ngoan lắm, cho ta biết tên ngươi nào." Richard nhã nhặn nói, như một quý tộc đang ban ơn cho kẻ hầu.
"Lamia Cross thưa ngài." Cô gái máy móc trả lời.
"Rất tốt, Lamia. Đây là mệnh lệnh đầu tiên ta giao cho ngươi, hãy biến cả bốn đứa kia thành nô lệ của mình, ngươi biết cách chứ?"
"Không biết thưa ngài."
"Hãy làm như ta vừa làm với ngươi vậy, sau đó mang cả lũ đến địa điểm này gặp ta. Nếu trên đường gặp bất cứ ai, cũng biến chúng thành nô lệ luôn, ngươi làm được chứ?" Richard từ tốn nói, sau đó hắn nhẹ nhàng nhảy lên con dơi kh���ng lồ, nhìn xuống năm thiếu niên bên dưới.
"Được thưa ngài." Lamia đáp với giọng vô cảm.
...
Lúc này, tin tức King đang có mặt trên đảo được lan truyền đi với tốc độ nhanh nhất. Các thiếu niên gặp nhau đều tạm thời hoãn tất cả các cuộc tranh đấu, đồng lòng đặt việc tìm ra hắn làm ưu tiên hàng đầu.
Không phải chỉ cần ra khỏi đảo là sẽ chiếm được vị trí của hắn sao? Vậy thì hắn lên đảo làm cái quái gì? Mặc kệ! Trước sau gì cũng phải gặp, chi bằng thịt hắn luôn, miễn cho chiến thắng sau này trở thành vô nghĩa.
Đây là suy nghĩ chung của phần lớn các thí sinh trên đảo.
Tuy nhiên, không phải ai cũng vậy.
Anacharka trở về hang động của mình, tìm quanh một hồi vẫn không thấy em trai đâu. Cũng không có dấu hiệu liên lạc nào, chỉ có một vết máu loang lổ do Racha phun ra khi bị King phá vỡ thần thức. Vì vết máu đã khô và thấm vào đất, nên có lẽ hòn đảo cũng lười hấp thụ.
Hoảng hốt tìm kiếm khắp nơi một lượt, Anacharka dần lâm vào trạng thái hoang mang.
Hắn muốn phát điên rồi. Nhỡ em trai có xảy ra chuyện gì, đừng trách ông đây sẽ hạ độc hết cả hòn đảo này.
Hai mắt Anacharka sau một hồi căng thẳng tìm kiếm, đã bắt đầu trở nên đỏ ngầu, khiến nữ pháp sư đang đứng canh nơi cửa hang cũng phải cảm thấy khó chịu. Nhưng bỏ mặc hắn như vậy cũng không ổn, nàng ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
"Anacharka, chẳng phải ngươi vẫn mang theo một hồn ma bên mình để dò linh lực sao? Thử lấy nó ra xem, biết đâu nó sẽ dẫn đến chỗ Racha."
Anacharka nghe vậy mới sực tỉnh, thế mới biết người ngoài cuộc sáng suốt hơn người trong cuộc rất nhiều. Hắn nhanh chóng lục lọi khắp người rồi lấy ra một đám sương nhỏ, đưa tay lên miệng thổi một hơi. Đám sương được thổi ra nhanh chóng ngưng tụ thành một con ma trong suốt nho nhỏ.
Chính là nhờ vật này mà hắn mới có thể nhanh chóng tìm được Thần Tiễn. Hồn ma của Racha cực kỳ mẫn cảm với linh lực của người tu chân. Anacharka không chờ được con ma hoàn toàn thành hình mà gấp gáp ra lệnh:
"Mau dẫn ta đến chỗ Racha…"
Con ma vừa thành hình không hề nghe lệnh Anacharka, đơn giản là vì chủ nhân nó đã chết, thứ khắc hệ để nó nương náu cũng tan biến. Nó chỉ không ngừng kêu gào ai oán, trong hang động âm u, nghe đến rợn cả người.
"Này, ngươi có nghe thấy gì không hả? Này…" Anacharka không ngừng kêu gọi, nhưng con ma vẫn cứ như vậy, chỉ bay qua bay lại gào thét lên những tiếng thê lương. Hắn muốn túm lấy nó, nhưng tay chỉ chụp vào khoảng không lạnh buốt.
"Để ta." Nữ pháp sư thấy vậy chợt nói. Cây gậy phép đính viên đá quý trên đỉnh chợt vung lên, một vùng không gian mờ ảo bao quanh con ma, tỏa ra những tia sáng an ủi, ổn định lại trạng thái bất thường của nó.
Để ý thấy ánh mắt ngạc nhiên của Anacharka bên cạnh, nữ pháp sư nhỏ nhẹ nói:
"Khi ở trường cũng có dạy một vài pháp thuật điều khiển linh hồn đơn giản. Đợi một chút, rồi ngươi có thể giao tiếp với nó, nhưng đừng hỏi những câu nào quá phức tạp nhé." Rõ ràng, nàng rất quan tâm đến thanh niên này.
Sau một lúc, nó cũng yên tĩnh lại. Con ma lúc này trông yên ổn hơn trước rất nhiều, dù vẻ âm u với hai hốc mắt lõm sâu cùng khuôn mặt trắng bệch của nó khiến bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy ghê người.
"Được rồi, hỏi nó đi." Nữ pháp sư ra hiệu.
"Chủ nhân của ngươi đang ở đâu rồi, mau dẫn ta đến đó." Anacharka nhanh chóng nói, không buồn cảm ơn nữ pháp sư lấy một lời nào. Hắn đang vô cùng gấp gáp. Vết máu kia, nhìn vào sợ không phải là điềm lành gì, chỉ mong rằng….
"U….uuuuuuu"
Con ma đang yên ổn lại đột nhiên ôm đầu gào khóc, rồi nó tự tán cơ thể ra thành những hình ảnh nhỏ.
Một trăm con ma như dòng thác trắng từ trên không lao xuống.
Một thiếu niên với mái tóc bạc cùng cặp mắt màu vàng lạnh băng, trên tay cầm cây gậy tỏa ra những làn ánh sáng mãnh liệt.
...
Cảnh tượng quỷ hồn Racha gào thét những phút cuối cùng, rồi bị phân giải tiêu tán...
Với ma lực không ngừng được cung cấp từ nữ pháp sư, con ma dựa vào cảm ứng những ý niệm của đồng loại còn sót lại trong hang và trên đảo, diễn hóa ra những hình ảnh hết sức sinh động, tựa như người ta đang chiếu phim.
Anacharka xem xong ngây ra như tượng đá.
Hết rồi.
Em trai chết rồi.
Mục đích duy nhất hắn khổ luyện mười năm để lên đảo này giờ đây đã tiêu tan.
Hắn cứ như vậy đứng đực ra, không biết phải làm gì cho phải, đầu óc chỉ còn là một mảng hỗn loạn. Nửa ngày trước, hai anh em còn đang vui mừng vì tìm được Thần Tiễn, vậy mà nửa ngày sau, một người đã hóa thành dinh dưỡng cho hòn đảo, một người thì thân mang thương tích trở về. Vốn dĩ còn định nghĩ cớ xin lỗi em trai vì hành động thất bại của mình, vậy mà…
Hết rồi.
Hết thật rồi.
Sau một lúc, nữ pháp sư không ngừng lay lay cơ thể hắn, thiếu niên Anacharka mới hoàn hồn trở lại. Chỉ là, từ khi bắt đầu lấy lại được ý thức, cơ thể hắn khẽ rung rung, những tiếng cười khúc khích không ngừng vang lên… trong hang động âm u nghe cực kỳ ma quái.
Điệu cười rạng rỡ như ánh mặt trời cùng cặp mắt ti hí không còn nữa, chỉ còn lại những tiếng cười âm u quỷ dị, cùng đôi mắt với lòng trắng đã nổi đầy gân máu khiến nữ pháp sư cũng phải rùng mình, buông tay ra.
Đúng lúc này, tiếng hét của đạo Phật vang lên: "King của IMI đang ở trên đảo, hắn đang bị trọng thương, các ngươi…"
Thanh âm hùng hồn truyền đi một khoảng cách cực xa, tất nhiên lọt vào tai hai người trong hang.
Tiếng cười âm lãnh vang vọng khắp hang động.
Hành trình kỳ diệu này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.