Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 127

Đây là một thành phố yên bình.

Ở một quán cà phê tấp nập tại ngã tư đường, bên trong có rất nhiều người, mọi người trò chuyện nhỏ nhẹ, lịch sự; bên ngoài trời đang mưa lất phất, xe cộ lướt chậm qua giao lộ, cần gạt nước chầm chậm xoay chuyển... Đèn giao thông chuyển màu liên tục, từng tốp người hối hả, chen chúc; người cầm ô, người dùng cặp táp che đầu vội vã bước đi; những cô gái nán lại dưới mái hiên trước cửa kính, trao đổi vài câu bông đùa rồi lại cất bước...

Tóm lại, hàng ngàn vạn con người khác nhau đang tấp nập mưu sinh trên mảnh đất đô thị này. Giữa nhịp sống hối hả, chật chội ấy, ai ai cũng cảm nhận được chân thực rằng mình là một phần, là một thành viên kiến tạo nên thành phố này, cùng nhau tồn tại và gắn bó...

Chàng trai áo trắng đứng che ô trước một tòa công sở nhỏ, lặng lẽ ngắm nhìn những cô gái mang giày cao gót, tất chân, vừa tan ca, dáng vẻ có chút bối rối trong cơn mưa càng khiến các nàng thêm phần quyến rũ... Song, chỉ là thoáng qua, chẳng ai thật sự lọt vào mắt xanh của chàng.

Mãi cho đến khi một cô gái với khí chất thanh lệ, áo trắng quần đen, gọn gàng mà lịch thiệp, ung dung bước ra, chàng mới mỉm cười tiến tới, tay cầm ô chắc hơn một chút, tránh để những cơn gió vô tình thổi qua làm nó nghiêng ngả.

“Em đợi lâu không?”

“Không sao đâu.”

“Thật ngại quá, vị sếp mới đến thật hắc ám, yêu cầu tất cả nhân viên ở lại đối chiếu báo cáo cả ngày nên...”

“Ừm, không sao cả!”

“Thật tình...”

Cô gái thở nhẹ một hơi, nụ cười phảng phất ý vị nồng đượm, không rõ là vì hành vi giải thích vô nghĩa vừa rồi của mình, hay do sự rộng lượng của chàng trai. Hai người không nói thêm gì nữa, chỉ sóng vai dưới chiếc ô nhỏ, cùng bước ra cổng lớn.

Đôi khi, gió mạnh lướt qua, nước mưa lạnh lẽo theo đó tạt vào khiến trang phục hai người đang mặc dần ẩm ướt, dẫu sao chiếc ô cũng khá nhỏ, chẳng thể che chắn toàn vẹn cho cả hai. Thế nhưng thân nhiệt từ người bên cạnh lại mang đến cảm giác tương phản lạ kỳ, dễ dàng xua đi cái lạnh lẽo ấy. Hai người không tự chủ được mà xích lại gần nhau hơn, bước chân vẫn ung dung, mặc cho trời mưa gió, dần khuất sau đường lớn, kéo theo bao ánh nhìn ghen tị của những kẻ độc thân khốn khổ.

...

“Đánh đi! Đánh đi! Chẳng phải ngươi là Giới Hoàng sao? Chẳng phải ngươi mạnh mẽ lắm ư? Chẳng phải ta n��o dám đánh lại ngươi ư?”

“Thế đây là cái gì? Đây là cái gì? Đây là cái gì?”

Uỳnh Uỳnh Uỳnh.

Bóng dáng Richard thoắt ẩn thoắt hiện, công kích từ mọi hướng xung quanh. Đôi tay hắn bọc trong quầng lửa hắc hồng, xu thế bùng cháy càng lúc càng dữ tợn. Mọi công kích dồn dập về phía cô gái có vẻ hư nhược, đang đứng chắn trước quả cầu đen bao bọc lấy một thiếu niên trong cơn mộng đẹp. Tuy phản kháng yếu ớt, nhưng nàng vẫn không rời khỏi vị trí dù chỉ một khắc.

“Đứa trẻ ngàn năm thống khổ, một lần thôi, hãy tận hưởng giấc mơ bình dị này một lần đi!”

Queen mỉm cười thầm nghĩ. Trước những đợt công kích điên cuồng của Richard, nàng coi như hư vô, thậm chí đôi bàn tay đã nhiễm lửa đen, cháy xém không còn hình thù, vẫn chẳng hề cản trở tốc độ phòng thủ chút nào.

Richard thấy đối phương không đáp lời, càng nghĩ càng thấy như mình bị khinh thường, bởi vậy càng điên cuồng công kích tới tấp.

...

Khi về tới nhà, trời đã gần mười một giờ khuya. Phố xá yên tĩnh, gió đêm mát mẻ. Trên con ��ường không lớn lắm, chỉ thỉnh thoảng mới có người qua lại. Ánh sáng từ những chiếc đèn đường chiếu xuống nhạt nhòa, thỉnh thoảng còn ánh sáng ti vi từ một hộ dân hắt ra, một vài thanh âm ô tô vọng tới... Đây đích thực là một thế giới chân thực và bình thường, trông nó tựa như một giấc ảo mộng.

“Làm sao bây giờ!?”

Mất chìa khóa rồi.

Chàng loay hoay lục tìm khắp túi quần túi áo, nhưng ngoại trừ vài tờ tiền lẻ thì chẳng có gì khác. Có thể do thấy nàng về muộn nên chàng vội vàng khóa cửa, sau đó vì vội vã mà nó đã văng đi mất?

“Hay là chúng ta trèo tường vào? Hình như cửa sổ lầu hai phòng em vẫn mở?”

“Xin chàng, thế còn hai hàng song sắt em bắt chàng gắn vào tuần trước?”

“Ừ nhỉ. Chỉ tại cửa sổ điện ở tầm thấp quá, đêm đến mở ra, ngủ quên rồi lăn qua lăn lại dễ rơi xuống lắm ư...”

“Bản thiết kế là em vẽ chứ ai? Chàng đã bảo con gái không nên làm kiến trúc rồi mà. Em lại cứ chọn ngành này, giờ thấy tác hại chưa?”

“Nhưng mà nó đẹp, chẳng phải sao? Chàng không thấy hàng xóm quanh đây ai đi qua cũng phải liếc nhìn vài cái ư?”

“Họ chỉ ngắm bà chủ nhà xinh đẹp thôi!”

“Miệng lưỡi dẻo kẹo.” Cô gái nghe thế cười rộ lên như hoa chớm nở, dẫu vậy bàn tay vẫn vỗ chan chát lên lưng chàng, âm thanh bạch bạch vọng giữa đêm yên tĩnh.

Hai người dường như đã quên khuấy cái khốn cảnh xung quanh, cứ thế cười đùa thêm một hồi nữa, cho đến khi có người đi tới.

“Ồ, chẳng phải vợ chồng cậu bác sĩ đây sao? Hai người làm gì mà cứ đứng mãi trước cửa vậy?” Lên tiếng là một bà lão lưng đã còng. Bà sống một mình trong căn hộ đối diện hai người, mặc dù hàng năm con trai bà đều gửi về một khoản tiền kha khá, xây được ngôi nhà to đùng kia, nhưng bà vẫn mở một quán đồ uống nho nhỏ, phục vụ vài đôi trẻ tuổi đi qua tán chuyện và giải khát. Hai người cũng thường hay lễ phép chào hỏi mỗi khi đi qua, vì vậy mà hai nhà coi như cũng quen thuộc.

“Sao? Mất chìa khóa ấy hả?”

“Được rồi, đừng đổ lỗi cho nhau nữa, hai cô cậu lớn tuổi hết rồi mà vẫn cứ như trẻ con ấy.”

“Hay là thế này, đêm nay hai người ngủ lại tại nhà tôi đi, dẫu sao phòng trống cũng rất nhiều. Ngày mai là chủ nhật nên cũng không cần đi làm chứ? Sáng mai gọi điện báo thợ sửa khóa đến cũng được.”

“Không có gì phải ngại, bà này già rồi, các cô cậu có vận động kịch liệt mấy cũng không nghe thấy gì đâu... Mà cũng ráng lên có thằng nhỏ đi chứ, cần thì ta sẽ trông nó giùm hai người, nhìn tướng là biết cả hai chỉ biết có công việc rồi... Được rồi, được rồi, ta đùa thôi mà. Mau vào đi, người ướt hết như vậy, cảm lạnh hết bây giờ.”

...

“Đôi tay như vậy, ngươi thấy thế nào? Đau không? Khó chịu lắm không?”

“Ta cũng đang rất đau, linh hồn như bị xé rách thành từng mảnh, chốc nữa thôi ta cũng sẽ không còn là ta nữa.”

“Nhưng so với những gì ngươi gây ra cho Lục Vân Tiên, thế này có đáng là gì?”

Sau đó lại là một hồi tinh phong huyết vũ.

Loạn quyền loạn cước không ngừng được Richard thi triển, chiêu số càng lúc càng nhanh, thanh thế ngày một mạnh lên. Ngay cả Thực Nghiệm Đảo cũng có dấu hiệu không chịu nổi sức mạnh này, ầm ầm rạn nứt.

“Sao ngươi không đáp lời? Cảm thấy tội lỗi sao? Nghĩ rằng mình tỏ ra như vậy có thể chuộc lại hết lỗi lầm sao? Ngu ngốc! Ta nói cho ngươi biết, những gì ngươi gây ra, vĩnh viễn không thể chuộc lại. Tất cả những vết thương dù có lành sẹo, nhưng ẩn sâu trong da thịt vẫn luôn đau nhức, ngươi có biết không? Ngươi có biết không hả?”

Hộc.

Cơ thể này vốn đã chẳng mạnh mẽ gì, giằng co với Richard một lúc như vậy cũng gần tới cực hạn. Queen rốt cuộc cũng phun ra một ngụm máu tươi. Đôi mắt vốn có thần, đầy sự tự tin vào sức mạnh nắm giữ, cùng dần ảm đạm, vẻ trí tuệ nắm giữ đại cục cũng không còn nữa. Lúc này trông nàng muốn bao nhiêu yếu đuối có bấy nhiêu yếu đuối.

Chỉ có bước chân nàng là không hề lay chuyển. Vẫn gắt gao thủ vững trước quả cầu đen bao bọc King kia.

Hai linh hồn, một của Linh, một của Kiều Nguyệt Nga, từ nửa tiếng trước đã đạt thành hiệp nghị. Người sẽ sống cuộc sống bình thường và mộng ảo với chàng sẽ là Linh, còn người bảo vệ thế giới đó sẽ là Queen.

“Ngươi chết rồi thì ước mơ có đạt được hay không cũng không quan trọng nữa. Thế giới đó của hai người, ta sẽ giữ lấy, còn lại... nhờ nàng.”

Đôi mắt vốn ảm đạm lại một lần nữa bừng sáng, động tác phòng thủ vốn chậm dần, nhưng khắc này dường như được một lực lượng vô hình rót vào, tốc độ lại nhanh hơn.

...

Phía bên kia, Richard vẫn om sòm chửi bới không ngớt.

Còn Hind El Hinnawy, sớm đã bị sóng xung kích từ những cú giao tranh hất văng đi tận đâu rồi.

...

Sương sớm giăng tràn.

Sáng mùa thu lúc nào cũng se se lạnh, khiến người ta chẳng muốn rời khỏi chăn chút nào. Chàng đã tỉnh được nửa tiếng, nhưng cái cảm giác ấm áp cuộn tròn này cứ mài mòn dần quyết tâm tỉnh dậy của chàng.

Thôi kệ, dù sao cũng là chủ nhật, ngủ thêm một chút cũng chẳng làm sao.

Đột nhiên có một cánh tay mềm mại quàng qua cổ chàng, cùng hơi ấm cơ thể trùm lên, khiến chàng thoải mái không nói nên lời. Một giọng nỉ non cất lên bên tai:

“Bác sĩ của chúng ta chẳng phải nên biết ngủ nướng buổi sáng là không tốt cho sức khỏe ư?”

Quàng tay lại, chàng ôm chặt lấy chủ nhân thanh âm êm ái đó, cố gắng nghiêm giọng nói:

“Nàng ngủ dậy sau, nào có tư cách nói những lời này chứ!”

Được chàng ôm sát vào lòng, cảm nhận sự nam tính qua mỗi hơi thở, vợ chàng đỏ mặt, nhẹ giọng nói:

“Nhầm rồi, chàng mới là người dậy sau, người ta đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi mới quay lại giường đó chứ!”

“Vậy tại sao còn ngủ tiếp?”

“Vì trong chăn quá ấm!” Nàng đáp với giọng nhỏ như muỗi kêu.

...

Hai người lại đùa giỡn một hồi rồi cũng cùng nhau thức dậy.

Nàng nói không sai, bữa sáng trên bàn đã được dọn sẵn, hơi nóng hổi có mất đi đôi chút, nhưng vẫn còn ấm, dùng lúc này là vừa miệng. Chàng cũng chẳng quản nhiều, một mực dùng hết, rồi mới uể oải mặc áo khoác, chuẩn bị đi làm.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa, bà cụ hàng xóm tốt bụng đứng chờ sẵn khi cánh cửa được mở ra, mỉm cười nói:

“Bác sĩ trẻ, có người đến tìm cậu kìa!”

“Vâng, cháu ra xem ngay đây.”

...

Nắm đấm của Richard vẫn điên cuồng công kích, hắn không hề ngừng lại dù chỉ một khắc, bởi sợ rằng nếu như mình thả lỏng, ý chí sẽ trực tiếp tiêu tán, trở thành một thứ gì đó bại hoại, không còn là chính mình nữa.

Trọng quyền nối tiếp quyền, mỗi một đòn đều mạnh mẽ vô cùng, quyền phong ép tới khiến cát bay đá chạy, mặt đất nứt toác những đường chằng chịt. Giả như có một tòa nhà cao tầng trước mặt, chỉ riêng quyền phong thôi cũng đủ sức thổi bay nó mấy chục lần rồi.

Hắn lúc này, mỗi đòn đánh ra đều không thua gì lực phá hoại của bom nguyên tử. Nếu không phải xung quanh Thực Nghiệm Đảo vẫn có một tầng kết giới duy trì, sợ rằng xung quanh chỗ bọn họ chẳng còn gì nguyên vẹn cả.

Người trực tiếp gánh chịu những cú đánh đó, thảm trạng ra sao, chẳng cần nghĩ cũng biết. Ý thức của Queen lúc này đã bắt đầu mơ hồ, cảm giác buồn ngủ ập đến như lời mời gọi của tầng tầng địa ngục tà ác, muốn kéo nàng vào bóng đêm vĩnh viễn, nhưng cơ thể vẫn không dám buông lỏng dù chỉ một khắc, bảo vệ thế giới mộng ảo đó được phút nào hay phút nấy. Đây là những gì cuối cùng nàng có thể làm cho chàng.

Chật vật gạt đi một nắm đất rực lửa, nhưng không ngờ Richard chỉ tung hư chiêu, hắn xoay người, vung chân đá tới. Nàng chỉ còn cách giơ tay lên cản lại. Lực đá không nhẹ, nàng bị đạp lùi về sau vài bước, bóng lưng đã chạm sát vào quả cầu màu đen phía sau.

��ây là lần đầu tiên Richard bức lui được Queen.

Richard tung người nhảy lên, nắm tay xòe ra, một thanh kiếm bằng máu nhanh chóng hình thành, tỏa ra quỷ khí oán hận thê lương, hắn chém xuống không chút do dự.

Đối diện với cú chém dường như là quyết định này, Queen lại cười nhạt. Nàng tung người nhảy lên đối mặt với hắn. Đôi mắt mệt mỏi đối nhãn không chút nào yếu thế khiến Richard thất thần trong một giây.

Đến khi hắn tỉnh lại thì lưỡi kiếm đã bị Queen nắm chặt trong tay, hắn có cố sức rút ra cách mấy cũng không được.

“Ngươi luôn miệng nói bọn ta nên đền tội, muốn đòi lại công bằng... thế nhưng...”

Nắm tay Queen bóp chặt lại. Máu từ bàn tay nàng phun ra như suối, bị thanh kiếm đỏ thẫm ấy tham lam hút lấy, nhưng chỉ được một khắc, toàn thân nó nhanh chóng vang lên tiếng nứt vỡ lạo xạo, dường như đang bị vứt vào một cái máy nghiền công suất lớn.

“Ngoại trừ chút áy náy với Lục Vân Tiên, ta chưa bao giờ cảm thấy có lỗi.”

Crắcc...

Thanh kiếm vỡ ra tan tành, những mảnh vụn trở về dạng hạt máu nhỏ li ti, bay phấp phới.

“Đối với những con rối của số phận như bọn ta, đến có được tự do, làm gì cũng đáng. Ngươi thì hiểu cái gì chứ!”

Bốp.

Lần đầu tiên kể từ lúc Richard cường hóa, Queen đã phản đòn. Cú đá móc chuẩn xác vào bên mang tai hắn mạnh đến nỗi khiến cổ Richard lệch hẳn sang một bên. Nếu cứ như trước, một đòn này đủ sức đá bay đầu hắn. Còn bây giờ, chỉ đủ để hắn văng đi vài trăm mét mà thôi.

Với khả năng tái tạo cực nhanh của mình, hắn sẽ trở lại, rất nhanh thôi.

Mỗi con chữ trong bản dịch này đều thấm đượm tâm huyết của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free