(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 106:
Vừa mới chói lóa ánh sáng, giờ đây trước mắt Robert lại là một khoảng tối đen như mực.
Vừa thốt ra vài lời tục tĩu, hắn liền nhăn nhó khổ sở nhìn xuống dưới chân, khuôn mặt còn thê thảm hơn cả khi lỡ ăn phải vài quả mướp đắng.
Kỵ sĩ đang đứng trên một vũng máu. Mặt sàn đỏ lòm, bốc lên mùi tanh tưởi đến nhức mũi. Không khí hít vào mang theo một thứ mùi quái lạ, khiến lồng ngực khó chịu như muốn nổ tung.
Ừ thì nổ tung cũng chẳng ai cấm.
Nhưng vấn đề là nổ tung với ai, với thứ gì mới phải.
Xung quanh tối đen như mực, điều quỷ dị là hắn vẫn nhìn rõ màu máu đỏ trên mặt vũng dưới chân. Robert trợn mắt nhìn đôi chân trần trắng trẻo của mình đang bị những bàn tay máu dần dần kéo xuống, đã ngập tới đầu gối.
Robert đã thử giãy dụa, nhưng càng giãy lại càng lún sâu. Mỗi khi hắn động đậy, dường như có một thứ gì đó nặng nề lại nhấn hắn sâu hơn xuống mặt vũng máu.
“Chị hai ơi, em xin chị! Tha cho em một mạng được không? Em cắn rơm cắn cỏ lạy chị! Giết em rồi, chị hết cái để chơi thì mất vui lắm đó!”
Đường cùng hết cách, Robert đành bán rẻ vinh quang kỵ sĩ mà cha ông truyền dạy, mặc cho mấy con Chihuahua ăn đi, còn hắn thì đành liều mạng mặt dày đi cầu xin.
Danh dự hay phẩm chất chó má gì đó, Robert đều coi như lông cánh con cò. Mạng nhỏ mới là điều quan trọng nhất.
...
Cách Robert khoảng hai mươi mét, Hind El nhàm chán nhìn tên kỵ sĩ này nhăn nhó thảm hại, giống như hắn đang diễn một vở kịch kinh dị. Rõ ràng xung quanh chẳng có gì, nhưng hắn hết ngó đông lại ngó tây, ngó lên, ngó xuống.
Hắn cũng được xem là người đặc biệt. Dính phải tinh thần lực công kích của Hind El, ngay cả những người đậm sát khí như Tanker, hay lính đã trải trăm trận như Ji Won cũng phải nếm mùi khổ sở, vậy mà không ngờ tên này ngoài nhăn nhó và nói nhảm, lại chẳng làm gì khác.
Chính vì thế cô ta mới cảm thấy chán. Hắn phải kêu gào thảm thiết chứ? Phải khóc lóc van xin chứ? À... hắn có van xin và lạy lục, nhưng sao lại dễ dàng quá vậy, chẳng thấy chống cự gì cả!
Không hề mua vui cho Hind El chút nào.
Bốn phía chẳng một bóng người, mấy con tiểu quỷ bụng phệ đầu hói đen xì thì đã bị chuyển đi hết. Bức tranh quỷ dạ hành đã trống rỗng, cái xác trên tay cô ta đã cứng đờ từ bao giờ. Dù là tử đồ sống dai vô cùng, nhưng sau màn chăm sóc cắt tỉa "ôn nhu" của Hind El, làm gì có thánh nhân nào sống nổi.
...
Robert khóc không ra nước mắt. Thà rằng chịu đựng cảm giác buồn nôn, muốn cho chó ăn chè vừa rồi còn hơn. Hắn vừa mạnh dạn yêu cầu, King đã lập tức chọn cho hắn một đối thủ vô cùng "dễ thương".
Đương nhiên là "dễ thương", vì trong tầm nhìn của kỵ sĩ, trong đội ngũ của con dơi kia chỉ có mỗi cô ta là nữ. Mà phái nữ thì đều đáng được tôn trọng và ca ngợi. Bản năng "dụ gái" của kỵ sĩ đã mách bảo hắn như vậy.
Nếu nhìn kỹ, thì nếu chải lại mái tóc rối bù và thu lại cặp mắt đỏ ngầu, cùng với việc ăn uống bồi bổ thêm một chút, thì Hind El cũng không đến nỗi quá xấu.
Thậm chí cô ta còn có một khí chất yếu ớt tự nhiên, khiến cho các đấng mày râu muốn nảy sinh cảm giác bảo vệ, yêu thương. Và rồi, như thiêu thân lao vào lửa, cả đám đều chết không toàn thây.
Một cô gái dù đẹp đến mấy mà ngày ngày tiếp xúc với xác chết cùng quỷ khí, chẳng mấy chốc cũng sẽ trở nên như vậy thôi. Ánh mắt của kỵ sĩ rất chuẩn xác, sắc bén như một con hùng ưng trên cao mỗi khi săn mồi... tìm gái... khụ... người viết xin lỗi vì đã quá nhập tâm vào suy nghĩ của kỵ sĩ.
Nói chung, Robert có khả năng quan sát, nhìn người và đánh giá sự việc rất sắc sảo. Hắn không mấy khi đưa ra những quyết đoán chớp nhoáng kinh người, nhưng lựa chọn của hắn luôn chắc chắn, không hề có sai lầm nào dù là nhỏ nhất. Chưa chắc đã đúng, nhưng lựa chọn của kỵ sĩ không bao giờ sai.
Đó là lý do chính khiến hắn còn sống sót được đến bây giờ.
...
“Chị hai ơi, cứ đánh đánh giết giết đúng là rất thú vị, nhưng làm mãi một trò, chị không thấy chán sao? Chi bằng chúng ta đổi trò khác đi!”
Nhìn cái vũng máu đã ngập tới đũng quần, trong lòng Robert rét lạnh. Hắn siết chặt tất cả những gì có thể siết chặt, đặc biệt là "cái chỗ quan trọng" nào đó. Ai mà biết được, ngâm mình trong cái biển máu chết tiệt này có làm hỏng một vài chức năng quan trọng của hắn không. Dẫu vậy, kỵ sĩ vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo để còn chém gió.
Hắn muốn cược một ván, vì vậy từ đầu đến giờ hắn mới không phản kháng.
Dù hắn có phản kháng cũng chẳng được gì, thậm chí còn chết nhanh hơn. Giống như khi bạn gặp một con chó điên vậy, quát nó, mắng nó, hay quay đầu chạy, nó đều sẽ cắn bạn, nhưng nếu bình tĩnh thì lại chưa chắc.
Tinh thần lực công kích của Hind El khiến ngay cả Ren còn phải choáng váng một hồi, kỵ sĩ tất nhiên là bó tay bất lực. Cô ta trước mắt Robert chẳng khác gì một con chó điên đối với người thường.
Hind El Hinnawy nghe thấy hắn hô hào, mới đầu cũng không để tâm, cô ta còn bận nhẩm tính xem nên khoét thứ gì của hắn trước, gọt đẽo hắn thế nào mới là nghệ thuật. Đột nhiên nghe được câu cuối của Robert, cô ta mới bừng tỉnh.
“Ừ nhỉ, phải có trò gì mới mẻ hơn chứ, làm mãi như vậy cũng thật nhạt nhẽo.”
Nghĩ vậy, Hind El giải trừ tinh thần lực cho Robert, khiến hắn há hốc mồm, quỳ mọp xuống thở hồng hộc giữa căn phòng trống. Mồ hôi đã ướt đẫm lưng.
Cô ta cũng không sợ Robert đột nhiên phản kích. Tinh thần lực của Hind El cực mạnh, đủ để bao phủ cả căn phòng này, không hề có góc chết. Chỉ cần cô ta muốn, Robert lúc nào cũng có thể lên thớt.
“Đúng vậy, ta đang cảm thấy rất nhàm chán, ngươi có trò nào hay hơn không?” Hind El liếc nhìn Robert với vẻ mong đợi.
Trong lòng nở hoa, Robert cúi đầu cười tà đắc ý, dù trái tim vẫn đang đập thình thịch, hắn gắng gượng ngồi dậy, khoanh chân thẳng lưng, tỏ vẻ mình không hề có ác ý.
“Vậy chị hai thích thú nhất với điều gì?”
“Ta thích giết người...” Hind El vui vẻ như một đứa trẻ nói về món đồ chơi cha mẹ vừa mới mua, nhưng sau đó lại ngẩn người ra, sửa lại: “Ồ, không đúng lắm, ta không thích giết người. Ta chỉ muốn thấy người chết! Ồ... vẫn không đúng...! Đúng rồi! Ta muốn thấy người ta giãy dụa mà chết, càng đau đớn càng tốt, tiếng kêu gào thảm thiết nghe êm tai lắm ngươi biết không? Ta...”
Đến đây thì Robert không còn nghe thấy gì nữa. Hắn cảm thấy đoạn cảm thụ cá nhân phía sau thật vô nghĩa, giống như một họa sĩ vẽ tranh trừu tượng cố gắng giải thích cho người khác về tâm đắc cá nhân của ông ta trên một bức hình nguệch ngoạc, mà phối màu còn thua đám trẻ bôi sơn lên bảng. Nói chung, khó hiểu mới là cao siêu, và cao siêu mới là nghệ thuật! Robert tự nhận mình là người thường, là phàm nhân tục tử chính hiệu con nai vàng ngơ ngác, vậy nên khỏi cần hiểu mấy cái đó làm gì.
Hind El quả thật nói một thôi một hồi, mới đầu còn ngắc ngứ, không định hình được chính xác, nhưng càng về sau càng loạn xạ, nghĩ ra cái gì cô ta nói cái đó. Còn Robert ở một bên thì xoa mồ hôi lạnh, rùng mình mấy cái, nhưng vẫn cố làm ra vẻ mặt tươi như hoa, gật đầu nheo mắt nhe răng phụ họa.
Tình hình cụ thể trong căn phòng thì Richard cũng không biết, hắn chỉ cảm thấy âm thầm kỳ quái, tại sao hai đứa này đánh mãi chưa xong vậy? Với tính cách của Hind El, giờ này hẳn cô ta đã làm gỏi đối thủ rồi mới phải chứ?
Hắn muốn điều Hind El đi cứu Kim Ji Jine, nhưng có vẻ đã không kịp nữa rồi.
Nghĩ vậy, Richard ngán ngẩm, loay hoay một hồi, di chuyển các quân cờ toán loạn, cũng có vài phần môn đạo. Nhưng King giống như đã bắt bài hắn, hoàn toàn khóa mọi nước cờ có thể can thiệp tới căn phòng của Ji Jine. Vì vậy, theo thời gian trôi qua, tình huống trong đó càng lúc càng xấu đi.
...
Phía bên này, Robert và Hind El cuối cùng cũng tìm được tiếng nói chung. Thậm chí, kỵ sĩ còn thành công tiến lại gần cô nàng trong khoảng mười mét.
Có được thành tích này là nhờ mấy lần khoa chân múa tay, phụ họa trong sung sướng, kỵ sĩ không cẩn thận tiến về phía trước vài bước để biểu đạt niềm vui của mình.
Còn cô gái ngốc nghếch nào đó vẫn hồn nhiên không hề nhận ra.
Lúc này, đề tài đã được chuyển hướng.
“Vậy chị hai yêu quý, tại sao chị lại thích nhìn thấy người ta đau đớn như vậy?”
Hind El nghiêng nghiêng đầu, gãi lên gãi xuống mớ tóc đã rối bù, chớp chớp đôi mắt đã bớt đi vài phần hoang dại, thêm chút long lanh hưng phấn, ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:
“Bởi vì ta đã từng rất đau đớn!”
Robert hỏi: “Tại sao chị lại đau đớn như vậy?” Trông Hind El hơi yếu ớt một chút, nhưng nhìn chung là vẫn rất khỏe mạnh, nhìn số người đã chết thê thảm dưới tay cô ta là đủ biết. Ngay cả trai tơ... à nhầm, trai tráng khỏe mạnh như Robert cũng không thể địch lại cô ta, gần như đã mất nửa cái mạng kỵ sĩ mới tìm được chút đường sống nhỏ nhoi này, vậy thì cô ta có bệnh tật gì được chứ?
“Ta đã từng bị đau... rất đau...” Ngoài ý muốn, Hind El đột nhiên ôm đầu, vẻ mặt thống khổ, giọng nói cũng yếu ớt đi rất nhiều.
Thế là một đoạn ký ức được kể ra, Robert nghe rõ mồn một.
Dĩ nhiên hắn phải nghe, dù sao đây cũng là chìa khóa giữ mạng cho hắn.
Ngày xửa ngày xưa, theo lời kể của Hind El thì Robert thấy cũng không xưa lắm, nhưng thôi, đó là tiểu tiết, bỏ qua.
Hind El Hinnawy sinh ra đã là một đứa trẻ rất yếu ớt.
Cô bé này thích vẽ, thích nặn tượng. Gia đình cô bé làm nghề thủ công, chuyên về gốm sứ, bởi vậy hai sở thích này rất được hoan nghênh. Bố mẹ Hind El Hinnawy yêu thương cô bé rất nhiều.
Nhưng yêu thương đến đâu cũng không thể chống lại ý trời. Căn bệnh của Hind El như đã có từ khi mới sinh ra, chạy chữa thế nào cũng không thuyên giảm được.
Hind El ngày càng yếu ớt. Dần dần, cô bé không còn nặn được tượng nữa. Không sao, Hind El rất có nghị lực, cô bé vẫn còn có thể vẽ.
Dưới sự cổ vũ của bố mẹ, Hind El cầm bút lên, dù cánh tay run rẩy yếu ớt, cô bé vẫn nguệch ngoạc vẽ ra vài bức tranh khá có giá trị, được bố mẹ đem đi triển lãm, giành về vài giải khuyến khích.
Hind El vui lắm. Ít ra cô bé còn có thể làm ra thứ gì đó, khiến bố mẹ tự hào, khiến mình nhận thức được bản thân của chính mình.
Các bạn cũng đối xử rất tốt với Hind El. Dù ngày ngày cô bé vẫn phải sống trong phòng bệnh, ngắm nhìn mấy chiếc lá cứ rụng vào cuối mùa mà thở than cho cái thân bệnh tật của mình, nhưng cứ định kỳ, các bạn lại xếp hàng vào thăm nom cô bé, kể cho cô nghe những chuyện vui vẻ của cuộc sống bên ngoài.
Cô bé vẫn luôn mơ ước được ra ngoài, ngắm nhìn thế giới rực rỡ đó một lần nữa. Nhưng đôi chân đã vô lực, đôi tay chỉ còn yếu ớt. Muốn bò ra ngoài cũng khó khăn.
Xuân đến rồi lại đi. Hind El bé nhỏ ngày càng tàn tạ.
Đôi má bầu bĩnh trắng hồng nay đã tái xám, hóp lại. Hốc mắt đã thâm quầng, vì những đêm khó ngủ, nhưng vẫn không giấu nổi những tia khát vọng ẩn sâu.
Xuân năm nay, Hind El không còn vẽ được nữa.
Công cụ duy nhất để liên lạc với thế giới bên ngoài của Hind El Hinnawy cũng đã biến mất. Cô bé trở nên vô lực, ú ớ cũng không nói thành tiếng, khóc ròng những đêm dài. Để nước mắt cứ rơi rơi, thấm ướt bờ gối, mà không thể tự lau được.
Lysa là y tá chăm sóc cho Hind El. Cô là người rất tốt, dịu dàng, giọng nói ấm áp, luôn mang đến cho bệnh nhân sự tin tưởng, yên tâm thanh thản.
Cô đã chăm sóc Hind El từ ngày cô bé nhập viện. Thấy được nghị lực sống của cô bé, cô rất khâm phục, Lisa tự nguyện ở bên chăm sóc cho cô bé cả ngày. Chiếc gối thấm đẫm nước mắt của Hind El Hinnawy mỗi ngày cũng là do Lisa thay.
Hai người thân thiết như hai chị em.
Nhìn thấy Hind El ngày càng yếu đi bởi căn bệnh quái ác, Lisa thương lắm, nhưng cô cũng không biết làm sao. Bệnh viện này là nơi tốt nhất Ai Cập, các thiết bị cũng thuộc loại tiên tiến nhất, đội ngũ bác sĩ luôn đứng đầu về sự tận tâm và kinh nghiệm. Nhưng không ai biết cô bé bị bệnh gì, Lisa làm sao có thể giúp gì được.
Hind El không chỉ yếu đi. Mỗi ngày ba lần, cuối tuần là bốn lần, gần đây lại còn nhiều hơn, theo số lần đếm của Lisa, Hind El phải chịu đựng một cơn đau đầu khủng khiếp. Nhìn chỉ số dao động thần kinh kịch liệt qua những báo cáo gửi về, Lisa cảm thấy lòng đau nhói. Cô không thể tưởng tượng được cơn đau của cô bé nhỏ nhắn kia phải kinh khủng đến mức nào mới làm cho cột số liệu dao động kịch liệt như vậy. Nhưng cô bé ngay cả kêu cũng không thể. Lisa mỗi ngày đều khóc thầm.
Theo chỉ số sinh mệnh ngày càng yếu đi, Hind El chắc chắn không còn sống được bao lâu nữa. Thần kinh của cô bé đã bị tổn hại nặng nề, cơ thể đã chạm tới giới hạn cuối cùng.
Hôm nay là ngày chỉ số xuống thấp nhất.
Hind El Hinnawy sắp chết.
Từ sớm, chúng bạn đã đến thăm cô bé, nhỏ những giọt nước mắt thương tiếc, chia buồn, an ủi... để bố mẹ Hind El và cô giáo nhìn thấy. Cuối ngày, chúng sẽ được thưởng phiếu bé ngoan.
Đã mấy năm kể từ khi chúng thực hiện cái công việc nhàm chán này đều đặn mỗi tuần. Ấn tượng về cô bé Hind El năm nào trong mắt chúng đã nhạt nhòa đến không thể nhạt hơn. Hơn nữa, nhìn con bé toàn thân trắng ngắt, mắt thâm quầng, môi nứt nẻ, má hóp tóc xù kia, liệu có còn là Hind El mà chúng từng quen sao?
Nếu không phải mỗi lần như vậy đều được thưởng phiếu bé ngoan, chúng đã chẳng buồn đến. Dẫu vậy, mỗi lần đến, chúng đều mang vẻ buồn mang mác rất tự nhiên, nhìn vào ai cũng thương cảm lắm.
Đang là giờ đi chơi, lại phải vào cái phòng toàn mùi thuốc khử trùng này, có đứa trẻ nào lại không buồn?
Cha mẹ Hind El cũng buồn lắm. Họ buồn vì cứ phải làm mặt buồn, bắt tay các nhà từ thiện liên tục, nói những lời sáo rỗng, để các phóng viên còn quay phim, chụp ảnh. Họ buồn vì tiền từ thiện cứ gửi về cho một đứa bé sắp chết mà không vào túi họ. Họ càng buồn hơn khi biết nếu đứa bé này chết đi, tiền sẽ không đổ về căn nhà nhỏ của họ nữa, danh tiếng của cửa hàng cũng không còn tăng lên theo những lượt chia sẻ, cảm thông nữa.
Đứa bé năm nào họ nhất mực thương yêu, giờ đây ngoại trừ là một gánh nặng, còn lại chỉ là một công cụ kiếm tiền và danh tiếng, không hơn không kém.
Thời gian đã quá lâu, đủ để mọi thứ đổi thay.
Khách khứa đến thăm ai cũng buồn. Nỗi buồn của mỗi người mỗi khác. Nhưng chẳng mấy ai buồn vì cô bé đang vật vã trong cơn đau đớn tột cùng đằng kia.
Nằm trên giường bệnh, Hind El không nói được, không động đậy được, nhưng thái độ của mọi người xung quanh cô bé đều cảm nhận được. Cảm nhận được tất cả.
Hind El Hinnawy có một khả năng đặc biệt mà không nói với ai. Hay đúng hơn là khả năng này xuất hiện ngay khi cô bé mất đi giọng nói và khả năng khống chế cơ thể. Đó là nhìn thấy tâm linh người khác. Mỗi lần như vậy, đầu cô bé đau đớn âm ỉ, đau tưởng muốn chết đi được. Và những luồng suy nghĩ này, dù cô bé có muốn hay không, vẫn cứ thế tràn vào đầu cô bé, gây ra những đợt tai biến khiến bộ não bé nhỏ gần như trực tiếp hỏng mất, cứ vài lần một tuần.
Cái tâm tình phức tạp đằng sau nỗi buồn của mỗi người, cô bé nằm đó nhưng cảm nhận được tất cả. Nhưng để làm gì đâu? Dù sao cô bé cũng sắp chết, hãy cứ để họ vui mừng thôi, ít ra mình cũng đã từng làm được chút gì đó cho mọi người.
Mọi người đều đã thay đổi. Chẳng ai thực sự thương cảm cho cô bé. Chỉ có Lisa luôn ở bên cô, đến tận phút cuối cùng này.
Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của đội ngũ truyen.free và chỉ xuất hiện tại đây.