Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Sinh Đảo - Chương 104:

Trận Mở Màn

Robert cảm thấy thân thể bắt đầu choáng váng muốn nôn mửa. Từ nãy đến giờ, hắn đã bị dịch chuyển qua lại giữa hàng chục căn phòng. Dường như King thật sự đã biến hắn thành một quân cờ, di chuyển tới lui trên bàn cờ khổng lồ này. “Ta lạy các người, có đánh thì cứ đánh đi chứ !!! Cứ dứ dứ mãi như vậy có còn là đàn ông không !? Thiếu bản lĩnh thì đừng có ra trận há chẳng phải tốt hơn sao !? Trời ơi... cứ dịch chuyển qua lại như vậy, lão tử còn bị say thang máy đó.” “Nếu ngươi thích chết thì giờ khắc này ta sẽ tìm đối thủ cho ngươi ngay.” Giọng nói lạnh băng của King vang lên bên tai khiến Robert chợt im bặt. Dù sao đối phương cũng đang thực hiện nhiệm vụ kiểm soát, lại là cấp trên trực tiếp của hắn. Đắc tội với sếp thì chắc chắn chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Đến trẻ lên ba còn biết nịnh nọt cô giáo, huống hồ. Dù có nằm mơ Robert cũng không thể biết được mình đã vượt qua bao nhiêu lần lằn ranh sinh tử. Bởi quy luật là khi hai quân cờ khác phe gặp nhau trong cùng một căn phòng, chỉ có một quân được tiếp tục đi, thế nên King đã phải chọn cho hắn vô số con đường, đảm bảo không chạm trán bất kỳ ai. Những động tác này của King, Shaorin đứng phía sau đều nhìn thấy, chỉ khẽ mỉm cười. Hắn không muốn Robert phải chết. So với trước kia, sinh mạng trong mắt King chỉ bằng những con số, mất một là mất một, chẳng hề hấn gì, hắn luôn có nguồn thay thế. Nhưng King lúc này lại luôn đặc biệt bảo vệ những người như Robert, Trung Thành, Frozen, Claude, và Thần Tiễn, bởi vì họ đã đồng hành cùng hắn lâu nhất, sự thiên vị ấy thể hiện rõ ràng. Tính cách của hắn đang dần thay đổi. Điều này khiến lực lượng cờ của hắn chợt yếu đi rất nhiều. Nhưng Shaorin vẫn luôn cảm thấy, đây là một chuyện tốt. Suy cho cùng, không ai muốn phục vụ một vị vua vô cảm lạnh lùng cả.

...

Ở phía còn lại của bàn cờ. Đầu Richard đã muốn bốc khói. Hắn cảm thấy đối thủ đang đùa giỡn mình. Rõ ràng nhiều lần có thể tấn công, nhưng hắn đều chọn cách né tránh, khiến hàng loạt quân cờ khác nhau đang mơ hồ hình thành thế bao vây Richard. Hắn cứ như một võ sĩ quyền Anh, đã tụ đủ lực, lại phải đấm mạnh vào một túi nước. Mặt Richard tối sầm lại, hắn biết năng lực chơi cờ của người bên kia cao hơn mình khá nhiều, nhưng hắn không muốn bị xem thường dù chỉ một chút. Từ nãy đến giờ, Richard nhận thấy King đặc biệt tập trung bảo vệ những quân cờ đặc biệt. Chủ động né tránh mũi công kích của hắn cũng là những nhóm cờ này, bởi vậy cứ khiến hắn hụt hẫng mãi. Cũng chính vì những quân cờ được bảo vệ đặc biệt này, thế bao vây đã hình thành mơ hồ, nhưng còn lâu mới khép kín được vị trí của hắn. Richard nhờ vậy mà miễn cưỡng đánh ngang tay được King. Với sự hỗ trợ của chân lý, King tính toán hoàn hảo hơn Richard rất nhiều. Tốt lên hai ô. Tượng cắt chéo sang. Xe tiến thẳng lên. Vẫn còn một đường thoát. Richard quát lên: “Bat!” “Có thưa cậu chủ!” Lão Bat khom người, cung kính đáp lời. “Chặn hết mọi lối đi của quân Tượng này cho ta. Ép hắn phải chiến. Để xem mấy quân cờ này có phải bằng thủy tinh dễ vỡ không.” Richard cười lạnh lẽo. “Sẽ không làm cậu thất vọng!” Lão Bat lắc mình, nhìn vào vị trí của mình trên bản đồ được Richard di chuyển theo lộ tuyến của quân Hậu, mỉm cười nhìn Richard một cái đầy từ ái, rồi biến mất.

...

“Hắn xuất Hậu rồi!” Shaorin mỉm cười nhàn nhạt nhìn lên màn hình, trên đó là biểu tượng một quân Hậu khác đang nhấp nháy, di chuyển không ngừng. “Có cần em chặn hắn lại không!? Thưa Đức Vua!?” “Không cần, cô sẽ là lưỡi kiếm cuối cùng kê lên cổ hắn. Đừng vội manh động.” Shaorin thoáng ngẩn người, nhìn lên quân cờ đang bị bao vây trùng trùng với biểu tượng Tượng. Đó là vị trí của Frozen. Nhìn qua thì không tránh khỏi phải giao chiến rồi. Frozen mang cấp Tượng, chỉ có thể di chuyển theo đường kẻ chéo màu trắng trên bàn cờ. Mà ở phía bên kia, Richard là vua đen, vì vậy quân Hậu tất nhiên ở ô trắng, vừa xuất động đã chặn đứng cô gái.

“Frozen, công kích quân Hậu kia!” King nói với vẻ lạnh nhạt. “Vẫn còn đường khác để đi mà!? Anh muốn cô ta tìm chết hay sao!?” Shaorin ngạc nhiên nói. Frozen cô cũng từng gặp qua, coi như có chút quan hệ, vừa rồi King còn nhất mực bảo vệ, sao thoáng chốc đã thay đổi rồi!? “Shaorin, chuẩn bị tấn công đi! Ngay khi Frozen cầm chân được Hậu của đối phương, tranh thủ áp sát Richard ngay lập tức.” “Anh đúng là kẻ máu lạnh!” Shaorin thở dài đáp, chút hảo cảm vừa dấy lên lập tức tiêu hao sạch sành sanh. King mặc kệ, coi như không nghe thấy gì cả. Hắn chuyển sang kênh liên lạc khác, đều giọng nói: “Trung Thành, việc của em gái cậu, tôi xin lỗi! Nếu có thể, nhất định tôi sẽ cứu cô ấy trở về. Trước mắt tôi gửi cho anh một hình ảnh, quyết định đi hay không ở cậu.”

...

Trung Thành vẫn đang ngẩn ngơ nhìn căn phòng trống. Giống như Robert, hắn cũng bị dịch chuyển lung tung hỗn loạn, cả người cứ thấy ong ong. Nếu không phải tố chất thân thể hắn mạnh mẽ vô cùng thì chỉ sợ hắn đã đi chầu Diêm Vương từ nãy. (Ý là đã nôn mửa đến chết rồi) Mãi mới có dịp yên tĩnh một chỗ, chưa kịp thở ra hơi thì King đã liên lạc tới. “... quyết định đi hay không là ở cậu.” “Hình ảnh gì đây!? Phim cải lương chắc!?” Trung Thành nghi hoặc, ngay sau đó hắn mơ hồ thấy một đoạn tin tức không ngừng ầm ầm chạy vào đầu mình. Là hình ảnh Frozen toàn thân đẫm máu đang khó khăn chống cự trước một con dơi lớn khổng lồ. Hoàn cảnh không mấy lạc quan, cô ta có thể chết bất cứ lúc nào. “Đi hay không!?” “Đi! Mẹ nó, sao lại không đi! Sắp xếp cho tôi một đường ng���n nhất tới đó đi!” Trung Thành gấp gáp gào toáng lên. Cảm giác khó chịu vì di chuyển nhiều thoáng cái đã mất sạch. “Tốt, chuẩn bị đi, hai lượt nữa sẽ tới lượt cậu di chuyển!”

...

Ngắt liên lạc, King thản nhiên nói với ánh mắt khó hiểu của Shaorin: “Làm như vậy để tăng sĩ khí. Có một số người vì người khác có thể phát huy tới 120% sức chiến đấu!” “Tình yêu cũng có thể đem ra đùa giỡn như vậy sao!?” Shaorin có chút bất nhẫn nói. Hai người Trung Thành và Frozen đã đồng hành cùng cô một đoạn đường, là ai cũng không muốn nhìn người quen của mình bị sắp xếp như chơi xỏ vậy. “Tăng sức chiến đấu cũng là một cách bảo toàn tính mạng cho cậu ta!” King lắc đầu đáp. Hắn vẫn cứ lạnh lùng như vậy, thản nhiên mở kênh liên lạc khác.

...

“Richard đại nhân.” Lee Ji Won lớn tiếng gấp gáp. “Ừm, ta nghe!” Richard đáp với giọng khàn đặc, hắn còn đang tập trung về phía lão Bat. “Tình hình của Ji Jine thế nào rồi!?” “Cô ta ấy hả!? Từ từ, đợi chút! Ừm, rất là không xong! Cô ta gặp một tên cấp Xe rồi!” Màn hình chuyển ��ến chỗ Ji Jine, đối diện với cô ta, thương thủ Simon đang vừa cười cợt vừa liếm mép. “Ta nhận ra cô rồi! Thiên tài Kim Ji Jine của Hàn Quốc! 12 tuổi đã tham dự vào dự án Omega, dung hợp tính năng xuất sắc nhất của ba dòng Alpha, Beta, Gamma vào phải không!?” Khuôn mặt Ji Jine tràn ngập vẻ bất đắc dĩ cũng lo lắng, miễn cưỡng đáp: “Ngươi muốn làm gì!?” “Không làm gì cả, thằng nhãi Lee Ji Won đó rất nhiều người ngứa mắt. Mấy năm nay hai người gắn bó như hình với bóng, rất nhiều người hâm mộ nha! Hê hê, đàn bà của Lee Ji Won, hôm nay lão tử cũng muốn thử một lần.” Simon cười gằn dữ tợn, đều bước tiến tới. Ji Jine đã lùi đến sát vách tường, không còn cách nào khác, chỉ còn nước thủ thế muốn chống lại. Cô đã luyện qua vài khóa karate cơ bản. Nhưng muốn đối phó với những kẻ trải qua vô số trận chém giết như Simon, quả thật rất miễn cưỡng.

...

“Đó, ngươi còn muốn hỏi gì khác không!?” Richard ngoáy ngoáy cái tai dơi quý tộc của mình, được một đống ghét bẩn, sau đó thổi phù phù đi. Ji Won gần như muốn điên tiết, hét lớn:

“Mau đưa ta tới đó đã.” “Từ từ. Chưa đến lượt của ta! Ý, có kẻ đang tiếp cận ngươi kìa, đánh thắng hắn mới được di chuyển nhé!!” Lee Ji Won nghe vậy sửng sốt. Đôi tay nắm trên cần điều khiển bằng Orihancol như muốn nứt ra. Ánh mắt như điện đảo qua thân ảnh vừa được truyền tống tới.

...

Trung Thành gấp gáp đến điên cuồng. Hắn vừa mới tỏ tình cùng Frozen xong, nếu cô ấy cứ như vậy mà chết đi thì đúng là khóc không ra nước mắt. Số hắn trước giờ vẫn luôn rất tốt, sao lại đen đủi vậy chứ. Muốn tiếp cận chỗ Frozen, với cách di chuyển của quân Mã cần ba bước nhảy. Trong đó xui xẻo một cái là phải đạp lên một quân Mã khác mới có thể đi tiếp. Quân Mã đó không may lại chính là Lee Ji Won.

...

Hai chàng trai cùng gấp đến đỏ mắt. Thoáng đánh giá đối thủ của mình: “Xạ thủ!?” “Người Sắt!?” Đúng là oan gia ngõ hẹp, Trung Thành từng suýt mất mạng trên tay đối phương, Lee Ji Won cũng bị hắn hủy súng một lần, âm thầm kiêng kỵ không thôi, không ngờ hai người gặp lại nhau nhanh đến vậy. Chỉ mất một giây, cả hai đã điên cuồng lao về phía đối phương, bộ dáng như mang thù giết cha. Chỉ hận không thể lập tức xé xác đối phương. “Tránh xa cho ta!!!” Tiếng hét gấp gáp đồng thanh vang lên, trong đôi mắt nhiệt huyết của cả hai đều rực lửa chiến ý. Sau một tiếng hét lớn. Viên đạn 14.5mm từ khẩu IMI và phát súng Laze của Lee Ji Won đồng loạt khai hỏa. Như hai vì sao băng cắt ngang bầu trời, mang theo ��ộng năng và nhiệt năng được tối ưu hóa dưới bàn tay con người, với mục đích duy nhất: Nghiền nát kẻ thù của mình. “Xoẹt!” Ngay sau khi viên đạn bắn vào luồng laze kia, ánh lửa phóng lên cao, nhuộm đỏ cả một vùng xung quanh. Để lại một tiếng nổ thật lớn, chấn động căn phòng trắng xóa này.

Để thưởng thức toàn bộ tác phẩm này, xin mời quý độc giả tìm đọc tại địa chỉ truyen.free, nơi bản dịch được phát hành độc quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free