(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 953: Đao uy
"Phi Độc!"
Một tên người Khương ở gần đó nghe tiếng kêu thảm thiết liền quay phắt đầu lại, liếc mắt đã thấy một thanh nhuyễn kiếm cắm xuyên qua cổ đồng bạn, mũi kiếm nhấp nhô cả phía trước lẫn phía sau. Phi Độc kia ôm lấy cổ, mềm nhũn quỵ xuống, máu từ cổ tuôn xối xả qua kẽ tay.
Tên người Khương xoay người, vội vã bước đến chỗ Nhị Bản đạo nhân. Nhị Bản đạo nhân vẫn còn đang thở dốc, ngẩng đầu liếc thấy tên người Khương đang tiến tới, mắt gã còn vương vệt nước. Ngay khoảnh khắc tự tay đâm chết kẻ địch, Nhị Bản đạo nhân cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Một kẻ dày dạn kinh nghiệm chiến đấu hẳn sẽ không bao giờ lơi lỏng vào thời khắc này. Với nhiều kẻ thù vây quanh và vị thế yếu kém, sự lơi lỏng chỉ đẩy bản thân vào hiểm nguy.
Đao đến.
Nhị Bản đạo nhân ngẩng phắt đầu lên, định thò tay rút kiếm khỏi cổ Phi Độc nhưng không kịp.
Kinh nghiệm chiến đấu của gã tuy còn thiếu sót nhiều, nhưng Hắc Nhãn thì hoàn toàn đủ đầy.
Trong khoảnh khắc đao Khương chém xuống, Hắc Nhãn phi thân tới, song cước đồng loạt đá vào lưng tên người Khương kia. Với sức mạnh từ cú đá này, đủ để đạp ngã cả một con trâu điên, nhưng khi Hắc Nhãn đá vào người hắn ta, hắn chỉ chao đảo một chút chứ không hề ngã. Hắc Nhãn chống tay xuống đất, chưa kịp đứng dậy thì tên người Khương đã tung một cước. Hắc Nhãn vội giơ hai tay lên che mặt. Cú đá trúng đích, Hắc Nhãn có cảm giác như một ngọn núi khổng lồ vừa bay đến giáng thẳng vào mặt mình.
Bịch một tiếng, Hắc Nhãn bay sang một bên.
Tên người Khương quay đầu lại nhìn về phía Nhị Bản đạo nhân, gằn giọng: "Chết!"
Đao Khương lại chém xuống một lần nữa.
Lúc này Nhị Bản đạo nhân đã rút kiếm ra khỏi xác. Thế đao hùng mạnh, sức nặng kinh người, khiến gã không dám đối đầu trực diện. Dù gã chưa từng giao đấu với ai nhiều lần, nhưng cũng nhận ra ngay, tên người Khương này còn mạnh hơn kẻ vừa bị mình giết chết.
Nhuyễn kiếm của gã rung lên bần bật, uốn lượn như roi quất vào một bên đao Khương. Đao Khương chỉ sượt qua bả vai gã rồi cắm phập xuống đất, bụi bay mù mịt.
Thân pháp của Nhị Bản đạo nhân nhẹ nhàng linh hoạt hơn hẳn những tên người Khương khác, dù thoạt trông có vẻ vụng về, nhưng võ nghệ thực sự không tầm thường. Không phải gã yếu, mà chỉ là không thạo chiến đấu thực tế. Nếu xét về công phu thuần túy, Hắc Nhãn còn kém gã một trời một vực.
Nhưng nếu so với kỹ thuật giết người thì Hắc Nhãn lại mạnh hơn gã nhiều. Nếu Hắc Nhãn có công phu của Nhị Bản đạo nhân, thì khi giết tên người Khương đầu tiên đã không phải vất vả đến thế.
Nhị Bản đạo nhân gạt đao Khương sang một bên, chống một tay xuống đất, song cước liên tiếp đá bốn, năm cú vào ngực tên người Khương. Tên người Khương không hề né tránh, ngực trúng đòn nhưng đôi chân hắn ta như cắm rễ vào đất, vững như bàn thạch. Nhị Bản đạo nhân đá liên tiếp mấy cú mà chẳng thể lay chuyển hắn nửa li.
Tên người Khương này tức giận vung ngang một đao. Nhị Bản đạo nhân xoay người tránh mũi đao, vô tình vai gã va mạnh vào người hắn. Nhưng hắn không hề nhúc nhích. Trái lại Nhị Bản đạo nhân lại bị chính lực phản chấn của mình làm chệch hướng.
Hắc Nhãn từ phía sau tên người Khương lao tới, hét lớn một tiếng: "Đánh vỡ đầu của ngươi!"
Tên người Khương biết Hắc Nhãn không có binh khí, vũ khí của Hắc Nhãn, "thiết thiên", vẫn còn cắm trong xác đồng bạn của hắn, cho nên hắn cũng không quay đầu lại, chỉ nhấc tay trái lên che gáy. Rầm một tiếng... Hắc Nhãn tung một cú đá hiểm vào hạ bộ tên người Khương.
Cú đá này vừa hiểm vừa mạnh.
Tên người Khương thân thể như mình đồng da sắt. Chắc hẳn từ nhỏ hắn đã trải qua quá trình luyện công khắc nghiệt, không ngừng bị đòn roi. Sau hai mươi, ba mươi năm khổ luyện, công phu thường không thể gây tổn hại cho hắn. Ngay cả khi hắn đứng bất động tại chỗ, một tráng hán bình thường dốc hết sức tông vào cũng khó mà đẩy ngã được hắn.
Những đệ tử người Khương của Thiên Môn Quán này từ nhỏ đã được huấn luyện một cách tàn khốc và dị thường. Để rèn luyện huyết tính và ý chí chiến đấu của bọn họ, thời niên thiếu, chúng bị ném đơn độc vào hang sói hoang. Nếu thành công giết chết sói, chúng mới được ra; nếu không, chúng sẽ trở thành bữa ăn cho lũ sói. Mỗi ngày, bọn họ đều dùng côn bổng đánh lẫn nhau để tôi luyện thân thể. Toàn thân gần như phủ kín những vết chai sần do đòn roi tạo thành.
Tính từ số lượng ban đầu, trong mười người Khương của Thiên Môn Quán thì chỉ có hai ba người là sống sót đến khi xuất sư. Dưới Quán chủ Thiên Môn Quán có Tả Vệ Kình Pháp Sứ, Tịnh Tam Hồn Sứ, Tịnh Thất Phách Sứ. Những người này, ai nấy đều là những kẻ đã liều mạng sống sót từ vô vàn hiểm cảnh cận tử.
Một thân gân cốt đó thật sự có thể nói là ngàn rèn trăm luyện.
Nhưng ai rảnh rỗi mà luyện hạ bộ?
Cú tập kích này của Hắc Nhãn dù chẳng quang minh chính đại gì, nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Chỉ một cước, tên người Khương liền đứng thẳng đơ, cứng đờ người, hai chân không tự chủ được kẹp chặt lại, khuôn mặt méo mó như thể trứng bị vỡ vậy... Mà hình như không chỉ là "giống như", chắc hẳn là trứng vỡ thật rồi.
Hắc Nhãn đá một cước xong lập tức lui về phía sau. Gã không biết tên người Khương này có luyện cả chỗ hiểm đó không. Nhìn mức độ kẹp chặt hai chân của tên người Khương này, nếu gã không kịp rút chân về, có lẽ chân gã cũng bị kẹp đến biến dạng không chừng.
"Muốn chết!"
Tên người Khương gầm lên trong cơn thịnh nộ, bước đi tập tễnh, cực kỳ không tự nhiên, xông về phía Hắc Nhãn.
Hắc Nhãn lùi nhanh về phía sau, thầm nghĩ hai năm qua quả thật đã bỏ bê công phu, nếu chăm học khổ luyện như hồi nhỏ thì cũng không đến mức phải dùng chiêu bẩn thỉu này. Cũng may tuy rằng trước đó gã bị đánh gãy xương sườn nhưng tốc độ vẫn không hề giảm sút, tên người Khương chém liên tiếp hai đao mà vẫn không trúng.
Nhị Bản đạo nhân từ một bên xông đến, vung nhuyễn kiếm tạo thành một đóa kiếm hoa lấp lánh giữa không trung, nhắm thẳng vào gáy tên người Khương. Khoảnh khắc kiếm kia sắp đâm trúng thì cổ áo gã bỗng siết chặt, thân thể không tự chủ bay ngược về sau.
Một tên người Khương khác vụt tới, vươn tay tóm lấy y phục của gã, ném gã ra ngoài.
Nhị Bản đạo nhân bay xa hơn một trượng rồi mới tiếp đất, lạ lùng thay, lại là ngồi xuống. Giây phút đó Nhị Bản đạo nhân cảm thấy cái đuôi không tồn tại của mình cũng bị gãy. Rõ ràng không có đuôi, vậy mà gã lại cảm thấy đau buốt tận xương.
Gã người Khương bị Hắc Nhãn đánh lén là Tước Âm. Tên người Khương vừa túm lấy Nhị Bản đạo nhân ném ra ngoài, Thôn Tặc, bước tới đỡ Tước Âm, hỏi: "Thế nào rồi?"
Tước Âm chỉ tay vào Hắc Nhãn: "Hắn đánh lén ta, giết hắn đi!"
Thôn Tặc đi nhanh về phía Hắc Nhãn. Hắc Nhãn vừa lùi vừa nói: "Ta nói sẽ đánh vỡ đầu hắn, chứ có nói đánh vỡ chỗ nào đâu? Cái đầu to hay cái đầu nhỏ, chẳng phải đều là đầu sao?"
Bản thân gã nói ra cũng chẳng dám chắc chắn, dù sao thì "đầu" bên dưới kia cũng đâu có trứng.
Thôn Tặc giận dữ, vung đao Khương chém thẳng vào cổ họng Hắc Nhãn.
Keng một tiếng, một thanh trường kiếm đâm chéo tới, mũi kiếm chuẩn xác điểm vào mũi đao Khương. Do lực va chạm từ nhát kiếm, đao Khương chệch hướng, sượt qua vai Hắc Nhãn. Trước mặt Hắc Nhãn lóe lên một thân ảnh. Phó đường chủ Thiếu Niên Đường, Chu Đông Ngô, đã tới. Một kiếm đẩy đao Khương ra, chân phát lực, thân hình lướt tới, liên tiếp đạp mấy cú vào ngực Thôn Tặc.
Giống như trước đó Nhị Bản đạp Tước Âm, Thôn Tặc căn bản là không định né tránh, liên tục chịu những cú đá. Dấu chân in hằn dày đặc trên ngực áo của hắn ta, nhưng hắn vẫn không hề suy suyển.
"Yếu!"
Thôn Tặc nhìn về phía Chu Đông Ngô, chém một đao xuống.
Trong khoảnh khắc đao chém xuống, Chu Đông Ngô xoay trường kiếm, kiếm hoa chớp loáng, nhắm thẳng cổ tay Thôn Tặc. Một tiếng phập nhỏ vang lên, cổ tay Thôn Tặc bị kiếm hoa cắt đứt. Kiếm hoa chói mắt, huyết hoa rực rỡ, tạo nên một vẻ đẹp đầy ám ảnh.
Cổ tay đứt lìa, Thôn Tặc không thể giữ được cây đao Khương nặng nề. Hắn ta buông thõng tay, đao Khương rơi xuống. Nhưng ngay lập tức, tay trái hắn duỗi ra tóm lấy chuôi đao, mũi đao lia ngang. Chu Đông Ngô vừa một kiếm đắc thủ định tiến tới, thì đao Khương đã vung tới, tạo một đường chém dài và thẳng trên ngực hắn, cắt rách áo, mũi đao lướt qua mang theo một vệt máu tươi.
Máu bắn ra từ mũi đao. Nhát đao này để lại một đường máu dài ngang ngực Chu Đông Ngô.
Hắc Nhãn một cước đá ngang vào chuôi trường kiếm bên tay phải Chu Đông Ngô. Chu Đông Ngô cũng không ngờ Hắc Nhãn sẽ làm vậy, tay chưa kịp nắm chắc, trường kiếm đã văng đi.
Thôn Tặc đưa trường đao chắn ngang trước ngực. Trường kiếm vừa văng tới đập mạnh vào đao Khương.
"Nhị Bản!"
Đúng thời khắc này, Hắc Nhãn hô lớn: "Đâm lưng hắn!"
Thôn Tặc thay đổi sắc mặt, lập tức quay người lại.
Bịch!
Hắc Nhãn tung một cú đá vào hạ bộ hắn ta.
Thôn Tặc vụt lùi lại né tránh. Hắc Nhãn ngay lập tức tung cước thứ hai nhưng không thể đá trúng. Thôn Tặc kẹp chặt chân, nhảy lùi về sau mấy bước. Tước Âm ở bên kia vẫn còn đang kẹp chặt hai chân.
"Đê tiện!"
Thôn Tặc tức giận mắng.
Hắc Nhãn kéo Chu Đông Ngô lùi lại. Một đao kia cực kỳ hung ác, nếu Chu Đông Ngô không kịp thời lùi lại khi đao vung tới, nhát chém ấy đã xẻ hắn thành hai nửa từ ngực. Dù tránh kịp, vết thương do nhát đao để lại vẫn kinh người. Một đường đao thẳng tắp, gọn gàng, chạy dài từ ngực trái sang ngực phải. Máu nhanh chóng thấm đỏ vạt áo trắng trước ngực Chu Đông Ngô.
"Kiếm trận!"
Đúng lúc này, bảy, tám đệ tử Thiếu Niên Đường kịp thời chạy đến chi viện, bảy, tám thanh trường kiếm tạo thành kiếm trận. Những thiếu niên này tập luyện cùng nhau từ nhỏ, kết hợp kiếm trận ăn ý không kẽ hở, như bánh xe quay tròn không ngừng nghỉ, như nước Trường Giang, Hoàng Hà cuồn cuộn không dứt. Bảy, tám người dùng kiếm trận ép Thôn Tặc và Tước Âm phải liên tục lùi bước. Người Khương tuy khổ luyện gân cốt, rèn sức mạnh, nhưng lúc này, cả hai người bọn họ đều không thể đứng vững, hai chân cử động vô cùng bất tiện.
"Phế vật!"
Đúng lúc này lại có một tên người Khương tiến tới. Thanh đao Khương kia rộng gần gấp đôi đao Khương của Thôn Tặc và Tước Âm, dài hơn một xích. Ngay cả Mạch Đao mà Trọng Giáp quân Đại Ninh ở Tây Cương thường dùng cũng không lớn bằng.
Một đao lia ngang, bốn, năm thanh trường kiếm gãy lìa.
Rõ ràng mũi đao còn cách người một đoạn, thế mà khi mũi đao lướt qua, đệ tử Thiếu Niên Đường đứng gần nhất vẫn cảm thấy mặt mình như bị cắt rách.
"Lui ra!"
Tên người Khương vừa tới gầm lên một tiếng. Hai người Thôn Tặc và Tước Âm kẹp chặt chân lùi về sau, động tác ăn ý đến khó tin.
"Sư huynh cẩn thận, thằng mắt mù kia hiểm độc lắm."
Hắc Nhãn vừa nghe liền tức đến nổ đom đóm mắt: "Con mẹ nó, ngươi mới là thằng mắt mù!"
Tên người Khương đến sau kia khẽ ừ một tiếng, chẳng để tâm. Một mình hắn tiến lên, bảy, tám đệ tử Thiếu Niên Đường không thể cản nổi. Chỉ hai đao mà thôi, trường kiếm của tất cả đệ tử Thiếu Niên Đường đều bị chém gãy lìa.
Kiếm gãy, kiếm trận vỡ.
Tên người Khương một đao bổ toang lồng ngực gã đệ tử Thiếu Niên Đường trước mặt, một nhát nữa cắt đứt cổ họng một gã đệ tử Thiếu Niên Đường khác. Hắn phá tan kiếm trận, lao nhanh về phía Hắc Nhãn.
"Đạo giả, chết!"
Đao Khương xé gió lao tới. Hắc Nhãn đưa tay đẩy Chu Đông Ngô đã bị thương ra, còn bản thân gã thì không kịp né tránh. Tên người Khương này cường đại và hung hãn hơn hẳn hai tên trước. Hắn chính là đại sư huynh của Tịnh Thất Phách Sứ, Thi Cẩu.
Đao Khương lao đến cổ họng Hắc Nhãn trong nháy mắt. Khoảnh khắc đó, Hắc Nhãn dường như đã nhìn thấy tử thần.
Một tia chớp màu đen xẹt qua tai Hắc Nhãn, đập mạnh vào đao Khương của Thi Cẩu, tạo tiếng "keng" chói tai. Một đao này của Thi Cẩu có thể chém vỡ bia đá, vậy mà tia chớp đen vừa bay tới lại đánh bật nhát đao này. Khoảnh khắc ấy, Thi Cẩu cảm thấy hổ khẩu mình đau nhức nhối.
Hắc Nhãn ngây người, quay đầu nhìn lại, gã lập tức thấy vị đại tướng quân trẻ tuổi với vẻ mặt lạnh lùng đang sải bước tới. Hắn không dẫn theo thiên quân vạn mã nhưng lại có uy của thiên quân vạn mã.
Mọi bản quyền biên tập của đoạn văn trên đều thuộc về truyen.free.