Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 93: Đường

Lý Tiêu Nhiên nhìn thủ hạ cởi trói cho Viên Trì Đống đang cuộn mình trong chăn bông. Những chữ thêu trên tấm chăn như một lưỡi dao cứa vào lòng tự ái của y, khiến vết thương được y cẩn thận che giấu bao năm qua lại một lần nữa bị xé toạc, đau đến mức trái tim y quặn thắt từng cơn.

Trên chăn bông chỉ vỏn vẹn hai chữ: Huyền Đình.

Trong mười sáu cửa thành Trường An, năm đó cửa y đi là Huyền Đình Môn – cửa chính phía nam, nơi y bị chín ngàn đao binh của Bùi Đình Sơn chặn lại.

“Bắt lấy bọn chúng.”

Lý Tiêu Nhiên chỉ lạnh lùng thốt ra bốn chữ, ngay sau đó vội vã quay trở lại phòng. Lúc ngồi xuống, tay chân y run rẩy không sao kiểm soát nổi.

Gần như tất cả cao thủ trong Tự Thủy sơn trang đều đã được phái ra ngoài. Chẳng mấy chốc, cả huyện Đông Trì sẽ bị xới tung lên.

Hai chữ “Huyền Đình” này chính là nỗi đau của Lý Tiêu Nhiên. Dù khi đó còn là thiếu niên, nhưng thiếu niên cũng biết rõ vinh nhục.

“Sở Kiếm Liên đâu?” Y lớn tiếng hỏi.

Tuần Trực từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, nhìn sắc mặt Lý Tiêu Nhiên rồi nhặt sách cùng những món đồ khác rơi trên mặt đất lên, sắp xếp lại ngay ngắn trên giá sách.

“Sở tiên sinh đêm qua đã ra ngoài, lúc rời cửa có nói là thế tử sai ông ấy đi làm việc.”

Tuần Trực rót một chén trà nguội đặt trước mặt Lý Tiêu Nhiên: “Hồi tiền triều Đại Sở, Trường Lạc Đế đột nhiên băng hà, cả Sở đại loạn. Người có thực lực tranh giành ngai vàng nhất l�� trưởng tử của Trường Lạc Đế, tức Thái tử, và Cửu tử Thành Vương. Thái tử nắm giữ Đông cung, sau khi hoàng đế băng hà tất nhiên là hắn sẽ kế vị. Thành Vương phong địa ở Giang Nam xa xôi, nên dù thực lực không kém Thái tử thì cũng đành chịu.”

“Chỉ là ngay trong ngày đăng cơ của Thái tử, Thành Vương đã phát điên. Có kẻ nói là uất ức đến phát điên, cũng có kẻ nói do quá bi thương trước cái chết của phụ thân. Nhưng mặc kệ vì sao, điên chính là điên. Thế nhưng Thái tử cũng không tin tưởng, phái thân tín đi Giang Nam kiểm chứng. Kết quả là người thân tín kia cũng tận chức tận trách, kiên trì ở Giang Nam suốt ba năm, không rời Thành Vương nửa bước, còn thường xuyên nhìn chằm chằm vào mắt Thành Vương… Thái tử từng dặn hắn rằng nếu Thành Vương giả điên thì lập tức giết chết. Sau ba năm, người thân tín ấy đã đưa ra kết luận: Thành Vương thực sự đã điên, bởi ngay cả phân y cũng ăn.”

“Tân hoàng niên hiệu Đại Chính. Đại Chính năm thứ tư, cuối cùng hoàng đế cũng buông lỏng cảnh giác với Thành Vương. Một kẻ điên ngay cả phân cũng ăn thì còn gì đáng lo lắng nữa? Huống chi ngôi vị hoàng đế đã vững vàng sau ba năm, ai còn sẽ trợ giúp một người điên như vậy tạo phản… Hắn không giết Thành Vương là vì không muốn mang tiếng xấu, anh em ruột đã điên rồi mà còn muốn đuổi tận giết tuyệt thì không hợp đạo nhân nghĩa.”

“Đại Chính năm thứ mười bốn, Thành Vương đã điên suốt mười ba năm bỗng khởi binh, ban bố hịch văn kể tội, nói lão hoàng đế bị tân hoàng đầu độc chết, hắn muốn báo thù cho cha nên ẩn nhẫn mười ba năm. Ba năm giả điên đã lừa được kẻ thù, mười năm chuẩn bị chiêu binh mãi mã. Đến Đại Chính năm thứ mười sáu của Đại Sở, Thành Vương đánh vào đô thành, giết Đại Chính Đế.”

Tuần Trực chậm rãi nói: “Đây chính là quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.”

Lý Tiêu Nhiên thở ra một hơi dài: “Làm sao ta lại chẳng biết đạo lý ấy, nhưng vết sẹo này bị rạch ra làm sao có thể không đau?”

Tuần Trực ngồi đối diện Lý Tiêu Nhiên: “Lòng độ lượng của quân tử, ấy là thiên hạ.”

Lý Tiêu Nhiên ừm một tiếng: “Lời tiên sinh dạy ph��i, chỉ là bị người khác làm nhục ngay trước cửa nhà như thế, cũng không thể cứ thế mà bỏ qua. Ta không giận thì thôi, nhưng người vẫn phải bắt được.”

Tuần Trực gật đầu: “Như thế là tốt. Nếu thế tử nghĩ cho thiên hạ, thì phải luyện độ lượng trước.”

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng có người kêu gào: “Không tốt rồi, biệt viện cháy rồi!”

Lý Tiêu Nhiên đứng phắt dậy đẩy cửa đi ra ngoài. Lửa ở biệt viện đối diện ao sen đã bùng lên cao ngất nóc nhà. Gần như tất cả hạ nhân trong trang viên đều chạy qua, xách từng thùng nước dập lửa.

Nhưng khi mọi người còn đang luống cuống dập lửa ở một bên biệt viện, căn phòng cách Lý Tiêu Nhiên chỉ hơn mười mét cũng bốc cháy. Không hiểu sao ngọn lửa lại lan nhanh đến thế, chẳng mấy chốc lửa đã bắt đầu phun qua cửa sổ.

Cả trang viên như bùng nổ, bọn hạ nhân căn bản là quay cuồng ứng phó.

Mắt Lý Tiêu Nhiên lập tức đỏ ngầu, tức giận đến mức vai cũng run rẩy kịch liệt.

Đúng lúc này, đột nhiên có người cách đó không xa gào lên một tiếng: “Giết nghịch tặc!”

Sau ��ó một mũi tên liền bắn đến, sượt qua tai Lý Tiêu Nhiên rồi ghim phập vào khung cửa. Tai Lý Tiêu Nhiên bị rách một vết nhỏ, đầu tiên y sững sờ, sau đó kinh hãi kêu lên một tiếng rồi vội vã lùi vào trong phòng.

Trong viện cũng không biết xuất hiện bao nhiêu sát thủ, khắp bốn phía đều vang lên tiếng hô lớn “Giết nghịch tặc!”. Tuần Trực kéo Lý Tiêu Nhiên cúi người trở lại trong phòng, đóng sập cửa phòng “rầm” một tiếng.

Các hộ vệ còn lại trong trang viên lập tức bảo vệ căn phòng này, một bộ phận khác đi ra ngoài truy lùng sát thủ.

Có người bắn pháo hoa lên trời để liên lạc khẩn cấp. Chẳng mấy chốc sau khi pháo hoa nổ, gần ngôi đình hóng mát trên đỉnh núi Tự Thủy có một cột khói dày đặc bay thẳng đến chân trời.

Thẩm Lãnh trốn ở gần ao sen liếc nhìn lên núi Tự Thủy, lạnh lẽo cười thầm… Thế tử này quả nhiên không ngoan ngoãn, vậy mà lại dựng cột khói trên đỉnh núi.

Hắn huýt sáo, mọi người bắt đầu rút khỏi trang viên, ẩn mình trong rừng chờ đợi. Nửa canh giờ sau, một hộ vệ của trang viên hớt hải chạy trở về. Thẩm Lãnh vẫy tay ra hiệu cho thủ hạ, mọi người lên ngựa rời khỏi khu rừng, tiến thẳng đến quan đạo. Dọc đường đi ngựa không dừng vó, huyện Đông Trì đông tây dài gần ba trăm dặm, Thẩm Lãnh cùng bọn họ chạy một mạch ra ngoài, đến đêm khuya mới dừng lại.

“Chuẩn bị cắm trại.”

Thẩm Lãnh xuống ngựa dặn dò một tiếng, liếc nhìn Trần Nhiễm đang cười khúc khích suốt nửa chặng đường: “Ăn một bụng gió rồi, còn có thể cười được sao?”

Trần Nhiễm từ trên lưng ngựa nhảy xuống: “Mọi người nói đệ là người ruột thẳng.”

“Sao lại nói thế?”

“Ruột thẳng thông gió nhanh, cười suốt dọc đường thì có sao đâu, đệ xì hơi nhiều mà.”

Thẩm Lãnh: “Sau này không bao giờ khen người khác là ruột thẳng nữa.”

Trần Nhiễm càng nghĩ càng không nhịn được cười: “Ban đầu khi huynh nói muốn chọc thế tử tức điên, đệ đã nghĩ mãi không biết phải làm sao. Sau đó lại nghe nói chỉ đánh Viên tiên sinh kia một trận, đệ nghĩ làm sao chỉ đánh một trận mà khiến thế tử tức điên được chứ? Mãi đến khi quay về đốt trang viên, đệ mới hiểu ra, ruột của giáo úy huynh chắc chắn không thẳng đâu, toàn là cong queo cả.”

Thẩm Lãnh bắt chước giọng của Thẩm tiên sinh: “Xin hãy hết sức tôn trọng ta, dù sao ta cũng là giáo úy.”

Trần Nhiễm đứng nghiêm hành lễ: “Vâng, Giáo úy!”

Sau đó cười lớn ha ha.

Phân công nhau trực đêm, Thẩm Lãnh tháo chăn bông từ trên lưng ngựa xuống trải lên cỏ mà nằm. Càng đi về hướng tây bắc thời tiết càng lạnh, buổi tối cắm trại dù đắp chăn dày kín cũng vẫn không chống đỡ được gió đêm. Thẩm Lãnh bắt đầu tự vấn bản thân, còn nhiều việc chưa chuẩn bị chu đáo, thế mà lại bỏ qua chuyện hiển nhiên như thời tiết phương Bắc lạnh hơn.

Vương Khoát Hải cùng Dương Thất Bảo dẫn người canh gác phiên đầu. Trần Nhiễm và Cổ Lạc hai người ngồi xuống bên cạnh Thẩm Lãnh. Cổ Lạc không nhịn được hỏi: “Giáo úy, có phải chuyện này làm có hơi quá không? Đốt trang viên của thế tử, việc này nếu bị truy cứu e rằng đề đốc đại nhân cũng không dễ che giấu cho chúng ta.”

Thẩm Lãnh cười hỏi lại: “Lúc ngươi thẩm vấn tư duy linh hoạt là thế, sao bây giờ lại trở nên chậm chạp vậy? Ta hỏi ngươi, ai sẽ truy cứu?”

Cổ Lạc cẩn thận suy nghĩ, sau đó phì cười: “Đúng thế, ai sẽ truy cứu.”

Cho dù thế tử Lý Tiêu Nhiên muốn truy cứu, Tín Vương sau khi biết chân tướng sự việc chẳng lẽ sẽ mặc y tiếp tục làm loạn? Huống hồ, Lý Tiêu Nhiên cũng không ngu đến mức ấy.

Quan phủ địa phương nhất định sẽ nhanh chóng cử người đến an ủi qua loa, hỏi han tại sao trang viên bốc lửa. Gần như chắc chắn câu trả lời sẽ là do sơ suất chứ không phải có thích khách xâm nhập.

Lúc phóng hỏa, bọn Thẩm Lãnh đã hô to “Giết nghịch tặc”. Lý Tiêu Nhiên sợ người khác nghe được ba chữ này nhất.

Hơn nữa, chuyện này thậm chí Lý Tiêu Nhiên không dám để triều đình biết. Trang viên đó xây dựng chiếm diện tích quá rộng, tuy rằng đây là phong địa của Tín Vương, nhưng nếu truy cứu kỹ lưỡng sẽ là vi phạm quy chế, đây cũng là trọng tội.

Vả lại, chẳng lẽ hoàng đế hoàn toàn không đoái hoài gì đến Lý Tiêu Nhiên suốt bấy nhiêu năm sao? Trong huyện Đông Trì, không chừng có bao nhiêu tai mắt của hoàng đế đang theo dõi. Chuyện này nếu Lý Tiêu Nhiên không làm to chuyện thì thôi, một khi đã làm to chuyện, hoàng đế sẽ có lý do để xử lý y.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận những điều này, Cổ Lạc lập tức kiên định hẳn: “Hóa ra các đại nhân vật cũng có nhiều sơ hở, nhiều điều cấm kỵ đến thế, chẳng ai có thể muốn làm gì thì làm.”

Thẩm Lãnh gật đầu: “Chuyện này xem như xong. Lý Tiêu Nhiên sẽ không truy cứu gì. Nếu thật sự truy cứu, trong tay chúng ta có chứng cớ Đại học sĩ phái người tới, lẽ nào Đại học sĩ không nghĩ đến điểm này sao? Viên Trì Đống do lão ta phái tới lại đang ở trong trang viên, lão ta ắt sẽ lo lắng hơn cả Lý Tiêu Nhiên.”

“Ngủ đi, sáng sớm ngày mai lên đường, đã chậm trễ quá lâu rồi.”

Thẩm Lãnh nhắm mắt lại, trong đầu lúc hiện lên Trà gia, lúc lại hiện lên Mạnh Trường An. Hắn cũng không biết liệu mình có lỡ mất việc hay không. Vẫn còn cách Phong Nghiễn Đài hơn phân nửa lộ trình, nếu đến muộn mà Mạnh Trường An gặp chuyện chẳng lành, vậy phải làm thế nào?

Càng nghĩ nhiều, giấc ngủ càng chập chờn. Thẩm Lãnh đợi Trần Nhiễm bọn họ ngủ, dứt khoát đi đổi phiên cho Vương Khoát Hải và Dương Thất Bảo vào nghỉ. Hắn tựa vào thân cây đại thụ nhìn vùng đất chìm trong màn đêm, bắt đầu suy nghĩ về những chuyện sâu xa hơn.

Có hai chuyện mà đến bây giờ Thẩm Lãnh vẫn chưa hiểu.

Chuyện thứ nhất, tại sao đại đ��ơng gia của Lưu Vân Hội lại tặng hắn một món quà lớn như thế, hơn một vạn lượng bạc? Đây ở Đại Ninh cũng là một khoản tiền lớn, đủ cho người ta an nhàn cả đời, sống sung túc không lo áo cơm.

Chuyện thứ hai, tại sao lão viện trưởng của thư viện Nhạn Tháp lại thông báo cho hắn đến Phong Nghiễn Đài? Nếu chỉ vì biết hắn và Mạnh Trường An có quan hệ tốt thì đây căn bản không phải lựa chọn tối ưu. Với quan hệ nhân mạch của lão viện trưởng, chỉ cần tùy tiện cũng có thể tìm được nhiều người đến Phong Nghiễn Đài nhanh hơn Thẩm Lãnh.

Mà hai chuyện này, dường như loáng thoáng đều dính dáng tới người ở tầng cao hơn.

Đương kim bệ hạ.

Nhưng Thẩm Lãnh cũng không có quá nhiều tin tức, cho nên không thể phỏng đoán nhiều hơn.

Cũng cùng lúc đó, ở vùng biên cương phía Bắc lạnh giá, một đội thám báo mấy chục người lại một lần nữa tiến vào lòng gió tuyết. Bọn họ lặng lẽ vượt qua biên giới Đại Ninh và Hắc Vũ quốc. Những người này khoác áo choàng trắng dày cộm trên người, trên chiến mã cũng khoác giáp bông màu trắng, chẳng mấy chốc đã khuất dạng trong gió tuyết đầy trời.

Trong đại doanh quân lính, Bùi Khiếu nhận được tin tức liền cười lạnh: “Đây chắc hẳn là lần cuối cùng thăm dò bản đồ phạm vi mấy trăm dặm này. Sau lần này bản đồ có thể hoàn thành rồi. Mạnh Trường An, ta sẽ không cho ngươi cơ hội này.”

Y xoay người nhìn về phía bản đồ cương vực của Đại Ninh treo trên vách tường, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở một vị trí nào đó: “Lần này bọn họ tới gần Phong Nghiễn Đài để ra khỏi cửa ải. Thật sự là cơ hội trời cho tốt nhất. Chỗ đó sau trận đại chiến, nơi đó trở thành bãi hoang vu, nhiều năm nay không ai dám tùy tiện đến gần…”

“Quý Tị.”

Y gọi một tiếng, đội trưởng thân binh, cũng là thân tín đi theo y từ Bùi gia – Quý Tị lập tức đi đến: “Tướng quân có gì căn dặn?”

“Ngươi đích thân đi một chuyến, tìm cách tiết lộ hành tung của Mạnh Trường An cho người Hắc Vũ biết. Triệu tập tất cả thân tín ta mang đến, theo ta đến Phong Nghiễn Đài chờ. Đó là chỗ duy nhất trong phạm vi mấy trăm dặm có thể ẩn náu, tránh hiểm. Khi người Hắc Vũ truy đuổi, Mạnh Trường An chỉ có một lựa chọn là vào Phong Nghiễn Đài.”

Y thở ra một hơi dài nhẹ nhõm: “Ai cũng đừng mong ngăn cản ta. Đại tướng quân của Đông Cương chỉ có thể là ta, và nhất định phải là ta! Kẻ nào cản đường ta, kẻ đó phải chết.”

Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản dịch trau chuốt này, mong bạn đọc thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free