(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 800: Hứng thú
Trong quân đội Đại Ninh, Thẩm Lãnh có lẽ là người coi trọng bản đồ nhất. Từ những năm tháng đầu quân, khi chưa có quyền thế để sở hữu một tấm bản đồ, hắn đã tìm mọi cách. Đến khi có thể trực tiếp yêu cầu, hắn vẫn không bao giờ từ bỏ sự ám ảnh đó. Bất kể đặt chân đến đâu, việc đầu tiên hắn làm luôn là tìm kiếm bản đồ của nơi ấy, càng chi tiết càng tốt. Ngay cả Trần Nhiễm cũng từng nói, tài sản lớn nhất mà y bảo quản giúp Thẩm Lãnh không phải tiền bạc, mà chính là bản đồ. Bao nhiêu năm qua, mỗi khi tới một vùng đất mới, Thẩm Lãnh đều cất công thu thập bản đồ. Thế nhưng, trên tất cả những tấm bản đồ đó, tên "Hỏa Thạch quốc" lại chưa từng xuất hiện.
Bản đồ không có, không có nghĩa là thế giới không có. Những gì thể hiện trên bản đồ không phải toàn bộ thế giới, mà là phần thế giới con người vẫn chưa thăm dò hết. Thử nghĩ xem, nếu một quốc gia có thể dựa vào sự thăm dò mà nắm toàn bộ bản đồ thế giới trong lòng bàn tay, điều đó đáng sợ đến mức nào?
Sau khi nghe những lời của mấy sai dịch từ phủ Trường An, Thẩm Lãnh lập tức lục lọi trong ký ức, tìm kiếm mọi thông tin liên quan đến ba chữ "Hỏa Thạch quốc" nhưng không mảy may có ấn tượng nào. Khi tới Tây Vực, Thẩm Lãnh từng xin Đại tướng quân Tây Cương Đàm Cửu Châu một tấm bản đồ bách quốc Tây Vực. Những cái tên kỳ quái, rườm rà đó hắn đều có thể nhớ và không dễ gì quên. Thực tế, trên bản đồ bách quốc Tây Vực có tổng cộng tám mươi sáu nước, trong đó có đến bảy nước mang chữ "hỏa" trong tên.
Người Tây Vực có tín ngưỡng sùng bái lửa như một vật tổ, ở rất nhiều nơi, họ tin rằng lửa là thứ quyền năng nhất.
Trí nhớ của Thẩm Lãnh không tồi, hắn tự tin mình nhớ không sai.
Thẩm Lãnh không bao giờ tự nhận mình là thiên tài, vì vậy hắn luôn không ngừng nỗ lực. Thẩm tiên sinh từng nói, thế giới này thoạt nhìn mọi người đều như nhau, nhưng thực tế lại có những khác biệt trời sinh. Có người khởi điểm cao, có người khởi điểm thấp – đó là một sự chênh lệch. Người có cùng khởi điểm cũng có người trời sinh thông minh, có người trời sinh kém cỏi – đó cũng là một sự chênh lệch.
Thẩm tiên sinh còn nói rằng, nỗ lực chưa chắc đã giúp ngươi vượt qua thiên tài, cũng chưa chắc vượt qua được người có khởi điểm cao hơn. Nhưng nếu ngươi không cố gắng, chắc chắn sẽ mãi ở tầng lớp dưới cùng. Điều khiến người ta tuyệt vọng không phải là không thể vùng vẫy, mà là không muốn vùng vẫy.
Nếu không phải trông thấy mấy đệ tử thư viện tiến về phía những người Hỏa Thạch quốc kia, có lẽ Thẩm Lãnh đã chẳng r��i khỏi Nghênh Tân Lâu. Hắn tự cảm nhận rõ ràng, sau khi từ Cầu Lập trở về, tâm thái của mình đã có một sự thay đổi nhỏ.
Chính ánh mắt của Thẩm tiên sinh khi nhìn Chu Thiên Tử kiếm và ngọc tỉ truyền quốc của Chu quốc đã khiến tâm thái h��n bắt đầu biến chuyển.
Kể từ khoảnh khắc đó, Thẩm Lãnh buộc phải suy nghĩ nhiều hơn.
Những người Hỏa Thạch quốc này xuất hiện bên ngoài Nghênh Tân Lâu một cách khó hiểu. Ngày mai lại là ngày thành thân của Trần Nhiễm. Nếu nói giữa hai việc này không hề có mối liên hệ nào, Thẩm Lãnh tuyệt đối không tin.
Hắn cũng không tin trên đời này có quá nhiều sự trùng hợp. 70 – 80% những điều trùng hợp đều do con người cố tình sắp đặt.
"Các ngươi đang gào thét cái gì!"
Một đệ tử thư viện trẻ tuổi đầy khí khái nhanh chóng bước đến trước mặt người Hỏa Thạch quốc, quát lớn một tiếng. Có thể thấy, gã thực sự đang rất phẫn nộ. Võ Viện trực thuộc thư viện Nhạn Tháp, tuy chưa hoàn toàn tách biệt độc lập nhưng đã được quản lý riêng. Hiện tại, Viện trưởng Võ Viện Thạch Nguyên Hùng có địa vị ngang với lão Viện trưởng Lộ Tòng Ngô. Với một vị viện trưởng là đại tướng quân kiên cường, giàu lòng hy sinh như vậy, các đệ tử Võ Viện càng thêm nhiệt huyết.
Mấy người trẻ tuổi này trông cũng chỉ khoảng 17 – 18 tuổi. Theo quy định của thư viện, đệ tử nhỏ tuổi nhất vào học không quá 6 – 7 tuổi. Nếu họ vào thư viện từ lúc đó thì giờ cũng sắp tốt nghiệp rồi. Người trẻ tuổi tràn trề sinh lực, làm sao có thể chịu nổi sự khinh miệt của những người Hỏa Thạch quốc này đối với Đại Ninh?
"Chúng ta đang nói lên chân lý."
Gã người Hỏa Thạch quốc vác chiêng đồng liếc nhìn mấy đệ tử thư viện bằng ánh mắt cực kỳ miệt thị, rồi hừ lạnh nói: "Đợi tới đợi lui, rốt cuộc chỉ đợi được mấy tên nhãi ranh như các ngươi. Các ngươi đến đây để tuyên bố Hỏa Thạch quốc mạnh hơn Ninh quốc sao? Thôi đi, thấy tuổi các ngươi còn nhỏ, ta cũng không muốn làm khó dễ."
Y thò tay lấy một thỏi vàng trên bàn, đưa cho đệ tử thư viện đứng đầu: "Dù không nói gì, ta cũng tặng ngươi một thỏi. Sự giàu có có thể khiến người ta hào phóng."
Đệ tử thư viện không thèm liếc nhìn thỏi vàng, chỉ hỏi một câu: "Ai là Bộc La Sư?"
Người Hỏa Thạch quốc cười nói: "Hôm nay chỉ là màn khởi động, dũng sĩ Bộc La Sư của Hỏa Thạch quốc ta chưa tới. Nếu ngươi muốn khiêu chiến thì ngày mai hãy đến, nhưng mà... ta e là ngươi căn bản không có tư cách khiêu chiến hắn."
Đệ tử thư viện kìm nén lửa giận, nói: "Vậy thì cho ngươi một ngày, ngày mai ta sẽ tới."
Gã ta xoay người định đi, gã người Hỏa Thạch quốc kia lại cười nói: "Ngươi không muốn chứng minh mình có tư cách khiêu chiến Bộc La Sư hay sao?"
Y đưa tay phải đang vác chiêng đồng ra sau lưng, tay trái chỉ về phía đệ tử thư viện: "Võ công của ta còn kém Bộc La Sư đến mấy vạn dặm. Thế nhưng, ta nghĩ ta có thể dạy dỗ ngươi một chút, cho ngươi biết mình ngay cả tư cách khiêu chiến cũng không có."
Y tiếp tục nói bằng thứ tiếng Ninh không sõi, nhưng ai nấy đều có thể hiểu rõ: "Dựa theo lời hứa khi chúng ta đăng ký ở quan phủ Ninh quốc, tỷ võ không được làm người khác bị thương. Bởi vậy, ta sẽ không để ngươi thua quá khó coi."
Đệ tử thư viện quay người trở lại: "Vậy thì ta sẽ xin lĩnh giáo một phen."
Người Hỏa Thạch quốc đặt tay phải ra sau lưng, bước ngang một bước, tay trái đặt phía trước, nói bằng giọng điệu vô cùng khinh miệt: "Dùng hết sức lực của ngươi để tấn công đi."
Đệ tử thư viện bất ngờ tung một cú đấm, mang theo quyền phong mãnh liệt, một quyền này có khí thế đến mức khiến người ta có ảo giác như có thể xé gió.
Một người đã học tập ở Võ Viện tầm mười năm thì công phu làm sao có thể kém được? Huống hồ, đệ tử Võ Viện phần lớn đều luyện quyền pháp chiến trận của Đại Ninh, cương liệt bá đạo, đơn giản trực tiếp nhưng không gì cản nổi.
Bịch!
Quyền trái của người Hỏa Thạch quốc va thẳng vào quyền phải của đệ tử thư viện ngay trước khi nó kịp chạm tới y. Trong khoảnh khắc hai nắm đấm chạm vào nhau, ánh mắt Thẩm Lãnh lập tức nghiêm nghị.
Một tiếng "a" đau đớn vang lên, đó là tiếng kêu ngay cả chính đệ tử thư viện cũng không kịp phản ứng.
Cánh tay phải của gã ta không tự chủ được vung mạnh ra phía sau, sau đó va vào lưng, khiến cả cánh tay phải bị trật khớp.
Thẩm Lãnh hơi nheo mắt lại.
Ít nhất là Cấp 7.
Quyền kình thu phát tự nhiên. Khoảnh khắc cú đấm tiếp xúc với nắm đấm của đệ tử thư viện, người Hỏa Thạch quốc này đã kịp thu lại lực. Nếu không thu lực, quyền kình sẽ còn mạnh hơn nhiều, đệ tử thư viện sẽ không chỉ trật khớp mà là gãy xương.
Mấy đệ tử thư viện phía sau vội vàng tiến lên đỡ đồng môn. Có người xoa nắn cánh tay bị trật khớp của gã.
Người Hỏa Thạch quốc khẽ lắc đầu: "Đã lĩnh hội được chưa?"
Y giơ chiếc chiêng đồng lên, gõ vang cheng cheng cheng, sau đó đi vòng quanh: "Sự giàu có của Hỏa Thạch quốc vượt xa Đại Ninh, võ học của Hỏa Thạch quốc cũng vượt xa Đại Ninh! Nếu còn ai cảm thấy không phục, cứ việc lên khiêu chiến. Hôm nay xem như món khai vị. Nếu ngay cả ta cũng không đánh lại, thì dựa vào đâu mà đòi khiêu chiến dũng sĩ Bộc La Sư của Hỏa Thạch quốc ta?"
Thẩm Lãnh nhìn gã kia, nhưng trong đầu không ngừng suy nghĩ... Một người Tây Vực bình thường mà võ công đã mạnh đến thế sao? Từ tốc độ, lực độ, góc độ, cùng với khả năng khống chế tuyệt đối của cú đấm đó, đủ để chứng tỏ thực lực của người này cao hơn Trần Nhiễm rất nhiều. Nếu lúc nãy Trần Nhiễm ra mặt, có lẽ cũng sẽ nhanh chóng bị đánh bại. Tất nhiên, cũng không ai có thể chắc chắn Trần Nhiễm nhất định sẽ xuất hiện. Mỗi người trong Nghênh Tân Lâu đều có thể ra khiêu chiến, vậy nên Thẩm Lãnh cũng không thể biết liệu những kẻ này có cố ý đến gây rối vào ngày thành thân của Trần Nhiễm hay không, và mục đích của bọn chúng là gì?
Hắc Nhãn nói, nếu là mấy năm trước, Thẩm Lãnh đã chẳng chờ ai lên tiếng mà tự mình xông lên từ lâu rồi.
Sau khi từ Cầu Lập trở về, Thẩm Lãnh trở nên trầm tĩnh hơn trước rất nhiều. Hắn nhìn những người Hỏa Thạch quốc kia, trong đầu nghiêm túc tính toán... đánh hỏng rồi thì phải đền bao nhiêu tiền.
Hắn bước tới, đi đến bên cạnh đệ tử thư viện bị trật khớp cánh tay, vỗ vai gã: "Chờ ở đây, lát nữa đến Nghênh Tân Lâu, ta mời các ngươi uống rượu."
Một đệ tử thư viện nghi hoặc liếc nhìn Thẩm Lãnh, rồi chú ý tới tấm bài hiệu tướng quân đeo ở thắt lưng của hắn. Sắc mặt gã ta lập tức vui vẻ. Thế rồi, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, gã hơi e dè nói: "Thư viện quy định không được tùy tiện uống rượu."
"Ta sẽ mời đại tướng quân Thạch Nguyên Hùng đến cùng uống với các ngươi."
Thẩm Lãnh bước thẳng lên phía trước, đối mặt với mấy người Hỏa Thạch quốc.
"Ngươi cũng muốn tỷ thí một chút sao?"
Gã người Hỏa Thạch quốc cầm chiêng đồng đánh giá Thẩm Lãnh từ trên xuống dưới vài lượt. Y cảm nhận được một sự nguy hiểm trong ánh mắt Thẩm Lãnh. Khác với ánh mắt của những đệ tử thư viện, trong mắt những người trẻ tuổi đó có phẫn nộ nhưng không có chút uy hiếp nào. Ánh mắt phẫn nộ không có sát khí thì không thể uy hiếp được ai. Thế nhưng, người Đại Ninh vừa tới này lại có sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt cũng bình thản. Ấy vậy mà, y lại nhìn thấy trong đó một điều gì đó khiến y phải e sợ.
Thẩm Lãnh chỉ tay vào số vàng trên bàn: "Vừa nãy ngươi nói, đánh thắng Bộc La Sư thì được lấy hết vàng đi phải không? Vậy ta muốn hỏi, nếu đánh thắng các ngươi thì ta có thể lấy được bao nhiêu vàng?"
Người Hỏa Thạch quốc sững sờ: "Ngươi đến là vì vàng ư?"
Thẩm Lãnh: "Để diệt quốc của các ngươi, ta sẽ không rảnh rỗi mà tỷ thí ở đây."
Người Hỏa Thạch quốc giận dữ: "Ngươi tưởng ngươi có thể đánh thắng ta sao?"
Thẩm Lãnh thản nhiên nói: "Trước tiên hãy nói chuyện tiền bạc đã. Ta không có hứng thú lớn với ngươi."
Mấy người Hỏa Thạch quốc nhìn nhau. Một gã Hỏa Thạch quốc khác bước tới, nhìn Thẩm Lãnh nói: "Đánh thắng Bộc La Sư, ngươi có thể lấy hết vàng trên bàn đi. Đánh thắng bất kỳ ai trong chúng ta, ngươi có thể lấy đi một phần năm số vàng trên bàn. Yên tâm, nếu ngươi đánh thắng, chúng ta sẽ bù lại đủ một phần năm số vàng mà ngươi lấy."
Thẩm Lãnh cười, một nụ cười đặc biệt đắc ý.
Lúc Hắc Nhãn và Trần Nhiễm tới nơi, họ nhìn thấy Thẩm Lãnh đang cười. Nụ cười ấy... giống hệt mỗi khi Thẩm Lãnh vớ được chút tiền.
Hắc Nhãn thở dài: "Nụ cười của hắn..."
Trần Nhiễm: "Ti tiện."
Thẩm Lãnh nhìn những người đó, nói: "Người Hỏa Thạch quốc các ngươi có những lời lẽ như 'lời hứa ngàn vàng', 'nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy' (1), hay 'nam tử hán đại trượng phu nói lời phải giữ lời' như bên Đại Ninh không? Ta cần xác nhận rằng, đánh thắng bất kỳ một ai trong số các ngươi đều có thể lấy đi một phần năm số vàng. Ta đã nói rồi, ta không có hứng thú lớn với các ngươi, ta có hứng thú với tiền."
Gã người Hỏa Thạch quốc vác chiêng đồng lớn tiếng nói: "Ta đảm bảo, chỉ cần ngươi có thể đánh bại bất cứ ai trong số chúng ta, ngươi đều có thể lấy đi một phần năm số vàng trên bàn, tuyệt đối không thay đổi ý định. Nếu chúng ta đổi ý, hôm nay chúng ta sẽ rời khỏi đây, và ngày mai cũng sẽ không còn bất kỳ lời khiêu chiến nào nữa."
Thẩm Lãnh gật đầu tỏ vẻ tán thưởng: "Ồ..."
Hắn giơ tay lên, đếm từng thỏi vàng một, dường như sợ đếm sai. Hắn nghiêm túc đếm từng thỏi vàng của mình như một thần giữ của, thậm chí còn đếm đi đếm lại ba lần.
"Năm người à."
Thẩm Lãnh cười: "Thật trùng hợp... Vậy thì các ngươi cùng lên đi."
(1) Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy: lời đã nói ra thì không thể rút lại được.
Bản quyền của văn bản này được bảo hộ bởi truyen.free, và mọi hình thức sao chép đều không hợp lệ.