(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 688: Dư độc chưa hết
Tiêm Ma Sinh ngã xuống đất khi bị Thẩm Lãnh một đao đâm chết, nhưng những người Bột Hải xung quanh vẫn chưa chết, họ nhìn nhau. Giây phút Tiêm Ma Sinh bị giết, bọn họ như mất đi điểm tựa cuối cùng của cuộc đời.
Bản chất của giết chóc vốn là vô tình, nếu có chăng, cũng không dành cho kẻ yếu.
Thế nên, rất nhanh sau đó, xung quanh chỉ còn lại những xác chết.
Thẩm Lãnh từ phía sau viện tử trèo ra ngoài quan sát, ba bốn tên Bột Hải đang quỳ dưới đất đều bị đánh cho mặt mũi bầm dập. Nhị Bản đạo nhân nhìn thấy Thẩm Lãnh đi ra, vẻ mặt ngại ngùng: "Đánh tới mức này đã là giới hạn của ta rồi, ta thật sự không biết giết người."
Thẩm Lãnh: "Nhắm mắt lại."
Nhị Bản đạo nhân "ồ" một tiếng, xoay người quay mặt vào tường, đao quang lóe lên, đầu người rơi xuống đất.
Thẩm Lãnh vỗ vỗ vai Nhị Bản đạo nhân: "Đi thôi, ra chợ."
Nhị Bản đạo nhân vội vàng đi theo sau Thẩm Lãnh, mãi không dám quay đầu nhìn những thi thể không đầu dưới đất, vì sợ hãi mà giọng nói cũng hơi run, dù y cũng chẳng nhìn thấy.
"Sư huynh."
"Ừm?"
"Giết người có cảm giác gì?"
"Ngươi không cần biết."
Nhị Bản đạo nhân "ồ" một tiếng, dường như đã sớm quên mình mới là sư huynh. Dựa theo thời gian nhập môn trong đạo quán mà nói, có thể gã nhập môn sớm hơn Thẩm Lãnh không ít, nhưng nhập môn sớm dường như cũng không quyết định điều gì, nghĩ lại xem Thẩm tiên sinh đã trở thành đại sư huynh ra sao.
"Sư huynh."
Nhị Bản đạo nhân đi theo sát gót Thẩm Lãnh: "Huynh cứ hay nói huynh là sư huynh, nhưng trước giờ huynh chưa bao giờ hỏi sư gia về đạo hiệu của mình."
"Ừm?"
Thẩm Lãnh ngẩn người, lắc đầu khẽ cười, cũng chỉ có Nhị Bản mới suy nghĩ vấn đề nghiêm túc như vậy.
"Ta đạo hiệu là Nhị Bản, huynh là sư huynh của ta."
Thẩm Lãnh: "Vậy là Nhất Bản?"
Nhị Bản đạo nhân nghĩ nghĩ: "Nhất Bản đạo nhân à."
Thẩm Lãnh: "Có vấn đề gì sao? Chẳng phải Nhất lớn hơn Nhị sao?"
Nhị Bản đạo nhân: "Vậy thì không được. Trước đây sư gia đã đặt đạo hiệu cho ta là Nhị, cho dù huynh có ép ta làm sư đệ của huynh đi chăng nữa, đạo hiệu của huynh cũng phải có chữ 'Nhị' chứ không phải 'Nhất'. Nhưng vừa rồi lúc ta chờ ở phía sau vẫn suy nghĩ, chữ nào mới xứng đáng với huynh? Ta chẳng đọc sách bao giờ, ta cũng không biết nên dùng từ gì để khen huynh, những từ như 'anh minh thần võ' ta thấy cũng không hợp lắm, hơn nữa, ngoài những lời đó ra, ta cũng chẳng nghĩ ra được từ nào hay hơn, dù sao trong đầu ta cũng chỉ có hai chữ... giỏi vãi."
Thẩm Lãnh: "Chẳng lẽ ngươi muốn bảo ta là Nhị Ngưu đạo nhân?"
Nhị Bản đạo nhân lắc đầu: "Cái tên đó nghe không hay chút nào."
Thẩm Lãnh: "Ngươi có tin ta giết ngươi không?"
Nhị Bản đạo nhân chạy lạch bạch biến mất.
Cung Vị Ương, Viện Thái Y.
Hàn Hoán Chi chậm rãi mở mắt ra, đã hôn mê mấy ngày. Một đao sau lưng tuy rằng vết thương được xử lý kịp thời, nhưng xem ra không thể dễ dàng vượt qua kiếp nạn này chỉ với việc xử lý vết thương. Có lúc ông tự nhủ mình thật sự mạng lớn, có nhiều người chết trong tay ông ta như vậy, cũng có nhiều người muốn giết ông ta đến thế. Làm chủ quản phủ Đình Úy hơn hai mươi năm nay, đây là lần đầu tiên ông cận kề cái chết đến vậy.
Diệp Lưu Vân cũng đã tỉnh lại.
"Sắc mặt ngươi trông khá hơn rồi đấy."
Diệp Lưu Vân nằm trên giường nghiêng đầu nhìn Hàn Hoán Chi: "Lúc ngươi còn mê man, ta đã nghĩ, trước đây chúng ta cùng sống ở Trường An, ngươi ở phủ Đình Úy, ta ở Lưu Vân Hội, nhưng suốt hai mươi năm chúng ta gần như chưa từng gặp mặt, bởi cả hai ta đều lo ngại việc L��u Vân Hội bại lộ sẽ bất lợi cho bệ hạ. Rốt cuộc chúng ta bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn từ bao giờ nhỉ?"
"Sau khi Thẩm Lãnh đến."
Hàn Hoán Chi dù vẫn còn đau đầu, nhưng ông ta trả lời câu hỏi này chẳng mấy khó khăn, bởi vì ông ta cũng từng suy nghĩ đến.
Vốn dĩ hai người một ở chốn quan trường, một ẩn mình trong ám đạo, nhưng lại đều là người của bệ hạ, thế nên tất nhiên không thể gặp nhau nhiều. Việc đó sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh dự của bệ hạ, và dễ khiến Diệp Lưu Vân bại lộ. Chỉ khi Hàn Hoán Chi rời kinh thì Diệp Lưu Vân mới ra ngoài Trường An gặp ông ta một lần. Khi đó hai người còn từng cảm khái, thành Trường An tựa hồ đã ngăn cách thế giới của hai người họ.
Nhưng sau này, việc gặp mặt dường như trở nên thường xuyên hơn, mọi chuyện tiến triển tự nhiên, mà không hề cảm thấy đột ngột chút nào.
Hàn Hoán Chi từng nghĩ tới vấn đề này, ông nhận thấy rất nhiều thay đổi đã diễn ra sau khi quen biết Thẩm Lãnh. Cái tên Thẩm Lãnh đó... Hắn nói người quan tâm nhau thì gặp nhau nhiều vẫn là tốt hơn, lỡ như có chuyện bất ngờ xảy ra, hối hận vì không gặp nhau thêm vài lần nữa thì có ích gì? Thế nên, nhân lúc còn chưa phải hối hận, nếu nên gặp thì cứ gặp, thời gian chẳng chờ đợi ai.
Khóe miệng Hàn Hoán Chi khẽ giương lên.
Diệp Lưu Vân cũng cười: "Tiểu tử ngốc đó quả thật đã làm thay đổi rất nhiều người. Lúc ngươi ngủ say, ta từng nghĩ, nếu là trước đây ta biết tin ngươi bị phục kích thì liệu có chạy đến hay không? Có lẽ đáp án cũng không chắc chắn. Có thể ta sẽ đi giết người sau khi ngươi chết, muốn báo thù cho ngươi, nhưng báo thù thì có tác dụng cái rắm gì, thấy người còn sống vẫn tốt hơn nhiều."
Hàn Hoán Chi khẽ cười, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: "Nguy rồi."
Diệp Lưu Vân ngẩn người: "Sao vậy?"
Hàn Hoán Chi nói: "Ta quên dặn một câu, người của phủ Đình Úy đừng gửi tin tức cho Thẩm Lãnh."
Diệp Lưu Vân: "Không cần dặn, thuộc hạ của ngươi cũng chẳng ngốc. Lúc này mà nói cho tên tiểu tử ngốc đó biết, tất nhiên hắn sẽ chạy về, hắn mà về thì hỏng bét. Trước đó mấy lần kháng chỉ bất tuân, bệ hạ đã bao che cho hắn rất nhiều rồi. Lần này thì khác, hắn là phụng chỉ lãnh binh, còn kháng chỉ quay về nữa thì chính là tội chém đầu. Ngay cả bệ hạ có không nỡ giết hắn, e rằng cũng phải cách hết chức của hắn, dù sao cũng phải có lời giải thích với quốc pháp."
Diệp Lưu Vân càng nói càng cảm thấy không chắc chắn, ông ta cũng không dám chắc liệu người của phủ Đình Úy có truyền tin cho Thẩm Lãnh không, và làm sao có thể chắc chắn người của Lưu Vân Hội có làm vậy không? Cái tên Hắc Nhãn đó...
Hàn Hoán Chi nói: "Phải nhắc nhở bệ hạ."
Diệp Lưu Vân ngẫm nghĩ: "Nếu hắn trở lại, lúc này đi nhắc nhở bệ hạ sợ là đã muộn rồi."
Hàn Hoán Chi thở dài: "Phủ Đình Úy chắc sẽ không, người của Lưu Vân Hội chắc cũng sẽ không, nhưng đừng quên phiếu hào Thiên Cơ... Cao Tiểu Dạng là một người thiếu tâm nhãn."
Diệp Lưu Vân gật đầu, nha đầu đó quả thật là một người thiếu tâm nhãn.
Đúng lúc này, dường như cửa phòng bị người đẩy ra kêu két một tiếng, một người trẻ tuổi bước vào, mặt tươi cười: "Thay thuốc cho hai vị ��ại nhân, bởi vì Ngự y Ngôn đại nhân có việc nên tạm thời không thể đích thân đến được, nên bảo ta đến đây. Sau đó, Ngôn đại nhân sẽ đích thân qua kiểm tra thương thế cho hai vị đại nhân."
Diệp Lưu Vân liếc nhìn Hàn Hoán Chi, Hàn Hoán Chi cũng đáp lại bằng một cái nhìn.
Người trẻ tuổi này tên là Tống Nhất Học, là đệ tử của Ngự y Ngôn đại nhân trong Viện Thái Y. Gã ta chịu khó nhanh nhẹn và còn rất hiểu chuyện. Trước đó cũng là gã ta thay thuốc cho Hàn Hoán Chi và Diệp Lưu Vân, nhưng không có lúc nào gã ta tới một mình, mà luôn có Ngự y Ngôn đại nhân dẫn theo.
Tống Nhất Học xoay người đóng cửa phòng lại, tiến đến giữa hai giường bệnh đặt hòm thuốc xuống: "Nhìn hai vị đại nhân có vẻ đều đã hồi phục phần nào rồi."
Hắn vươn tay dùng mu bàn tay đặt lên trán Hàn Hoán Chi: "Đỡ sốt rồi."
Hàn Hoán Chi cười cười tỏ ý cảm ơn.
Sắc mặt Tống Nhất Học có phần gượng gạo, hắn mở hòm thuốc ra: "Vết thương đã bắt đầu khép miệng rồi, thế nên mỗi lần thay thuốc đều sẽ rất đau đớn. Lúc bóc băng vải sẽ kéo theo l���p da non, Đại nhân, ngài cố chịu một chút nhé."
Hàn Hoán Chi khẽ ừ một tiếng: "Làm phiền."
Hàn Hoán Chi cảm thấy có điều bất thường. Thường ngày Tống Nhất Học đâu có nói nhiều đến thế, hắn luôn nhanh nhẹn làm việc, chẳng hề nói lời thừa thãi.
Tống Nhất Học vừa lấy đồ trong hòm thuốc ra vừa nói: "Tuy rằng ta chưa từng đích thân cảm nhận sự đau đớn này đáng sợ cỡ nào, nhưng chỉ nghĩ thôi cũng đã đủ biết. Da non mọc bám vào các ô lưới của băng gạc, lúc bóc ra..."
Dường như hắn tự nói rồi tự thấy rùng mình, khẽ rùng mình một cái.
Diệp Lưu Vân lắc đầu bật cười: "Ngươi làm việc ở Viện Thái Y mà vẫn còn sợ những chuyện như thế này."
Tống Nhất Học nói: "Thật ra ta sợ thấy máu. Ngôn đại nhân nói ta làm việc nhanh nhẹn, thực ra là ta sợ thật, nhìn thấy máu sẽ chóng mặt, thế nên cố gắng làm nhanh một chút. Nếu việc tháo băng quá nhanh khiến Hàn đại nhân cảm thấy đau đớn, xin ngài cứ thứ lỗi."
Hàn Hoán Chi cũng không nghĩ ngợi nhiều, dù sao nơi này là Viện Thái Y.
Tống Nhất Học đỡ Hàn Hoán Chi nghiêng người để lộ vết thương. Hắn tháo từng lớp băng vải ra, tay hắn khẽ run, nhưng vì hắn quay lưng về phía Diệp Lưu Vân nên đương nhiên Diệp Lưu Vân không nhìn thấy. Còn Hàn Hoán Chi lại đang quay lưng về phía hắn, thế nên cũng không thấy gì.
Hắn mở lọ thuốc ra, chuẩn bị đổ thuốc lên vết thương của Hàn Hoán Chi. Đúng lúc n��y, cửa lại mở ra kêu két một tiếng... Tống Nhất Học quay phắt đầu lại, sau đó giật mình kêu một tiếng, giật mình đến nỗi không giữ được bình tĩnh, ngồi bệt trên mặt đất.
Hàn Hoán Chi và Diệp Lưu Vân không hề giật mình vì tiếng cửa mở, mà lại bị phản ứng của Tống Nhất Học làm cho giật mình. Hai người liếc nhìn, người đứng ngoài cửa không ai khác chính là Ngự y Ngôn đại nhân, sao Tống Nhất Học lại sợ đến như vậy?
Phó thống lĩnh Thị vệ đại nội Tòng Xích bước ra từ phía sau Ngôn đại nhân, sắc mặt lạnh lẽo: "Quả nhiên."
Khoảnh khắc nhìn thấy Tòng Xích, Tống Nhất Học dường như hoàn toàn suy sụp, không ngừng lùi lại phía sau, nhưng đã ngồi bệt dưới đất thì còn lùi được bao xa? Sau khi lưng đập vào tường thì không còn đường lui nữa, hắn trợn mắt nhìn Tòng Xích từng bước tiến đến.
Thị vệ đại nội khiêng Ngôn đại nhân ra ngoài, nhưng đó chỉ là một cỗ thi thể.
Tòng Xích ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt Tống Nhất Học: "Ngươi giết sư phụ của ngươi?"
Tống Nhất Học gật đầu: "Phải... không, không phải, là ta... là ta giết."
Tòng Xích túm lấy cổ áo của Tống Nhất Học xách gã ta lên rồi ném ra phía sau. Các thị vệ đại nội phía sau lập tức bắt lấy Tống Nhất Học. Tòng Xích chắp tay nói: "Trân phi nương nương nhắc nhở chúng ta phải chú ý hơn tới người của Viện Thái Y, ti chức suýt chút nữa thì đã phạm phải sai lầm lớn."
Hàn Hoán Chi lắc đầu, không nói gì.
Tòng Xích đến gần Hàn Hoán Chi đang định xem xét thương thế của ông, đúng lúc này Trân phi xuất hiện ở ngoài cửa, vẫy tay ra hiệu. Các thị vệ đại nội lập tức áp giải Tống Nhất Học lùi ra ngoài. Sau khi vào trong, Trân phi nhìn quanh, trước tiên xem xét vết thương của Hàn Hoán Chi, rồi lấy thuốc trong hòm thuốc mình mang đến băng bó lại cho ông. Hàn Hoán Chi vốn không sợ trời không sợ đất, nhưng lần này lại sợ đến mức không dám cựa quậy.
Trân phi thay thuốc xong rồi nói: "Có mấy lời không tiện nói rõ quá trước mặt người của Thị vệ đại nội. Viện Thái Y... là nơi lúc trước Hoàng hậu đã nhúng tay vào, tàn dư vẫn chưa hết. Ngày mai ta sẽ xem xét liệu có thể đón y quán Thẩm gia vào đây không."
Hàn Hoán Chi gật đầu: "Đa tạ nương nương."
Trân phi bước ra ngoài, liếc nhìn Tống Nhất Học đang quỳ dưới đất: "Là ngươi đã ném đồ vào trong cung của ta?"
Tống Nhất Học gật đầu như bằm tỏi: "Thần nghe lén được sư phụ muốn hạ độc hai vị đại nhân, thần không biết phải làm sao, thế nên chạy đến bên ngoài cung của nương nương ném một hòn đá vào. Trên hòn đá có buộc mảnh vải viết chữ. Sau đó thần vội vã quay về định ngăn cản sư phụ. Không ngờ việc nghe lén cuộc nói chuyện giữa ông ta và Tô đại nhân trước đó đã bị bọn họ phát hiện, vừa vào cửa đã bị bọn họ đánh lén từ phía sau, nhưng may mà thần còn trẻ, nên đã lỡ tay đánh chết sư phụ."
"Vậy tại sao ngươi lại tới đây rồi giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra?"
"Bởi vì bọn họ nói ở đây còn có người của phe họ."
Tống Nhất Học đột nhiên ngẩng đầu lên: "Thần không biết ở đây còn ai nữa là người của phe họ, thế nên đành phải cố gắng giả vờ như không có chuyện gì để đến đây. Thần nghĩ, sư phụ không tới, thần tới, nếu kẻ ẩn nấp của bọn họ nhìn thấy nhất định sẽ lộ diện."
Trân phi chậm rãi quay đầu nhìn vào trong phòng.
Không biết từ lúc nào, trong phòng đã xuất hiện thêm một người bên cạnh Hàn Hoán Chi. Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nơi những áng văn chương được nâng niu và lan tỏa.