(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 665: Gì?!
Một vài điều Trì Chân đạo nhân không hề hay biết. Lúc y định giết Tiểu Trương chân nhân ở hậu viện, Trì Chính đạo nhân vội vã chạy về tiền viện, gặp Tằng Độ đạo nhân – trụ trì Phụng Ninh Quán và cũng là sư phụ của họ. Lời đầu tiên Tằng Độ đạo nhân nói là: “Mau vào hậu viện gọi Trì Chân về, chúng ta phải rời đi ngay lập tức!”
Thế nhưng, ngay lúc đó, không một đệ tử nào của ông ta nhúc nhích.
Sự u tối của nhân tính bộc lộ rõ rệt ngay lúc này. Tuy nhiên, với những ai hiểu rõ về các sư huynh đệ này, thì lựa chọn của họ lại hoàn toàn bình thường, dường như vốn dĩ đã phải như thế.
Trì Chính đạo nhân nhìn sư phụ: “Trì Chân có võ nghệ mạnh nhất, không dễ dàng bị bắt đâu.”
Trì Tuệ đạo nhân gật đầu: “Đúng vậy, nếu không báo cho hắn, hắn có thể tranh thủ chút thời gian để chúng ta kịp rời đi.”
Trì Viễn đạo nhân nhìn về phía hậu viện: “Bên họ có Tiểu Trương chân nhân đó mà.”
Tằng Độ đạo nhân hơi tức giận: “Các con phải hiểu, Trì Chân mới là người quan trọng! Hắn là người được Hoàng hậu để mắt đến!”
Ông ta chưa nói dứt lời đã bị Trì Chính đạo nhân cắt ngang: “Sư phụ, Hoàng hậu đã chết rồi! Người mà Hoàng hậu để mắt đến chẳng qua cũng vì cha hắn là Chân Hiên Viên, thì liên quan gì đến chúng ta? Qua bao nhiêu năm nay, Trì Chân đã từng coi chúng ta là đồng môn chưa? Trong mắt hắn, chúng ta còn không bằng con khỉ đó!”
“Sư phụ, không kịp rồi!”
Cuối cùng, Tằng Độ đạo nhân chỉ đành cắn răng: “Đi!”
Thế nên, khi Trì Chân đạo nhân từ hậu viện lao đến, định gọi các sư huynh đệ giúp y giết Thẩm Lãnh, thì tiền viện đã vườn không nhà trống. Tiếng kêu của y vang vọng trong khoảng không vắng lặng, nghe thật châm chọc.
Ngay khoảnh khắc đó, sát ý của Trì Chân đạo nhân càng trở nên nồng đậm.
Y không chỉ muốn giết Thẩm Lãnh nữa, mà còn muốn giết cả những kẻ đồng môn kia.
Bọn họ vốn dĩ không phải là đạo nhân, thì làm gì có tình đồng môn chứ.
Trước đây, Hoàng hậu từng nghĩ đạo quán là nơi ẩn thân tuyệt vời nhất, ngay cả Hoàng đế cũng không thể ngờ rằng bà ta lại ghét Đạo tông đến thế mà vẫn ra tay ở đạo quán. Lúc đó, trụ trì Phụng Ninh Quán đã già, lại đúng lúc đế vị thay đổi, vị lão đạo trưởng vốn có quan hệ thân mật với Tiên đế Lý Thừa Viễn cũng lo mình sẽ gặp phiền phức. Thế nên, nhân lúc trong cung còn chút hỗn loạn, ông ta để lại một phong thư rồi vội vã bỏ trốn.
Vào lúc ấy, Hoàng đế vừa mới nhập cung, còn rất xa lạ với Phụng Ninh Quán, cũng không biết trong đó có bao nhiêu đạo nhân, và cũng chẳng có tâm trí đâu mà bận tâm đến những chuyện này. Vào thời điểm ấy, Hoàng đế đâu có thời gian để ý tới chuyện của một đạo quán nhỏ bé, với bao nhiêu đại sự đang chờ giải quyết: trấn an bách quan, sắp xếp lại cục diện triều chính. Suốt khoảng thời gian đó, Hoàng đế bận rộn đến mức ngay cả thời gian ngủ cũng không có.
Nhưng Hoàng hậu thì có thời gian.
Bà ta thấy thời cơ để lợi dụng Phụng Ninh Quán, bèn phái người đến tìm Tằng Độ đạo nhân, người vẫn còn ở lại Phụng Ninh Quán. Bà ta uy hiếp Tằng Độ đạo nhân, nói rằng: “Sư phụ ngươi đã bỏ trốn, Bệ hạ đang giận dữ, và người duy nhất có thể giúp ngươi sống sót chính là ta.”
Đó là Hoàng hậu cơ mà, Tằng Độ đạo nhân làm sao mà không sợ được chứ? Huống hồ khi đó ông ta còn rất trẻ, lại luôn ở trong Phụng Ninh Quán, chưa từng tiếp xúc với nhiều kẻ lòng dạ hiểm độc như vậy.
Sau này, vì quá nhiều đạo nhân trong Phụng Ninh Quán bỏ trốn, nên việc đưa mấy đứa trẻ vào tu hành cũng trở nên hợp lẽ tự nhiên. Hoàng đế bận rộn quốc sự, lại phải đối mặt với những đợt tấn công như cuồng phong bão táp của người Hắc Vũ, toàn bộ tinh lực đều dồn vào việc ứng phó biên cương, khiến đạo quán liền trở thành địa bàn của Hoàng hậu.
Hai năm sau, lại có một đứa trẻ khác được đưa vào, Tằng Độ đạo nhân đặt cho nó đạo hiệu Trì Chân.
Ngay khi đứa trẻ này đến, Tằng Độ đạo nhân đã cảm thấy bất thường. Ánh mắt đó đâu giống ánh mắt của một đứa trẻ mười mấy tuổi bình thường, sát ý nồng đậm đến mức ngay cả ông ta cũng phải kinh hãi, giống hệt một con sói con vậy.
Sau này, Tằng Độ đạo nhân mới biết được nó là con trai của Chân Hiên Viên. Trận chiến của Chân Hiên Viên và Thương Cửu Tuế đã gây chấn động cả thành Trường An, thậm chí còn chấn động cả giang hồ Đại Ninh. Chân Hiên Viên chết, Thương Cửu Tuế trở thành thần thoại.
“Ngươi tên là gì?”
“Chân Sát Thương.”
“Tên hơi lạ.”
“Không có gì lạ, tên chỉ là tên thôi.”
“Đâu có cha mẹ nào đặt tên cho con của mình có chữ ‘Sát’? Không may mắn chút nào.”
“Ta tự đổi.” Đứa trẻ nhìn Tằng Độ đạo nhân: “Sau này ông là sư phụ ta sao?”
“Đúng vậy, sau này ngươi hãy theo ta luyện công tập võ.”
“Không cần.”
Tiểu nam hài nhìn thẳng vào mắt Tằng Độ đạo nhân, nghiêm túc nói: “Nếu ông đã là sư phụ của ta, vậy thì mời ông sau này đừng trêu chọc ta nữa, đừng quấy rầy ta. Gia môn công pháp của ta chỉ có đao và quyền, ta không cần ông dạy, ta tự luyện là được. Ta thấy trong đạo quán này còn có những đứa trẻ khác, ông hãy quản tốt bọn họ, và cũng đừng chọc giận ta, ta sợ cuối cùng trong đạo quán này chỉ còn lại hai người chúng ta thôi. Ta vẫn còn là một đứa bé, không thể giết cả ông được, ông vẫn phải ở lại nấu cơm cho ta. À… Ta nhớ rồi, lúc tới đây có người đã dặn ta là giả vờ vâng lời một chút. Vậy thì sau này, cứ để ta bổ củi nấu cơm, quét dọn viện tử, miễn là các người đừng chọc vào ta là được.”
Tiểu nam hài nhìn Tằng Độ đạo nhân đang trợn mắt há hốc miệng: “Ta tên là gì?”
“Chân Sát Thương.”
“Ta nên có một đạo hiệu.”
“Vậy… cứ gọi là Trì Chân đi, bỉnh trì chân tính, đạo pháp tự nhiên.”
“Tùy.” Tiểu nam hài xoay người, cầm lấy cây chổi quét rác: “Dù sao cũng chỉ là một cái tên.”
Tằng Độ nhìn nó, rõ ràng chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi mà lại khiến ông ta cảm thấy sợ hãi từng cơn, một cảm giác lạnh toát dâng lên, dường như đang len lỏi vào tận xương tủy.
Cuối cùng, khi quyết định không thông báo cho Trì Chân đạo nhân mà dẫn các đệ tử khác nhanh chóng rút lui, trong đầu Tằng Độ đạo nhân không kìm được lại nghĩ đến bộ dạng của Trì Chân trong lần đầu gặp mặt. Ông ta dường như thấy Trì Chân đang đứng ngay sau lưng mình, ánh mắt rét lạnh hệt như ngày đó.
Thừa dịp người của phủ Đình Úy vẫn chưa đưa tin tức đến Vị Ương cung, Tằng Độ đạo nhân dẫn các đệ tử nhanh chóng bỏ trốn. Bọn họ biết, người của Hàn Hoán Chi phái tới chắc chắn sẽ vào từ phía nam Vị Ương cung, nên họ đi thẳng về hướng bắc. Sau khi ra khỏi cửa bắc Vị Ương cung, họ sẽ đi thẳng đến Húc Quang Môn, rồi qua Vị Hà là có thể chui sâu vào Yên Sơn. Đến đó, ngay cả thần tiên cũng không thể tìm thấy bọn họ.
Họ chỉ vừa rời Vị Ương cung không lâu, thì Thẩm Lãnh đuổi theo Trì Chân đạo nhân lao ra ngoài tường cung. Thống lĩnh thị vệ đại nội Vệ Lam đã dẫn người đến, nhưng lúc này trong Phụng Ninh Quán đã không còn một bóng người. Khi chạy đến hậu viện, Vệ Lam chỉ thấy Tiểu Trương chân nhân đang run rẩy trong gió rét lạnh.
“Mau đuổi theo hắn!”
Tiểu Trương chân nhân nhìn thấy Vệ Lam liền khàn giọng hô lên: “Thẩm Lãnh đuổi theo Trì Chân rồi, hắn bị thương!”
Ngay lúc này, nàng đã quên mất phải kìm nén giọng nói của mình.
Vệ Lam căn dặn người đưa Tiểu Trương chân nhân đến Đông Noãn Các điện Bảo Cực, rồi dẫn người đuổi theo.
Tiểu Trương chân nhân nghĩ Trì Chân đạo nhân chắc chắn sẽ chạy đến Ngự Thú Viên, nên liền nhắc nhở Vệ Lam một tiếng. Vệ Lam dẫn người đến bên ngoài cánh cửa nhỏ đó, nhìn thấy hai cỗ thi thể nằm trên mặt đất khiến gã cũng thấy hơi rợn người.
Tằng Độ đạo nhân dẫn theo đệ tử chạy như điên trên đường phố, người dân đều cảm thấy tò mò, đâu có khi nào thấy đạo nhân chạy hồn xiêu phách lạc như vậy. Rõ ràng phía sau không có ai đuổi, vậy mà mấy đạo nhân đó cứ vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn, cứ như thể có một con mãnh thú vô hình đang đuổi theo bọn họ không ngừng nghỉ.
Trên đường phố có không ít người. Thời tiết đầu tháng hai đã ấm áp hơn một chút, nhưng mấy đạo nhân vẫn đang chật vật chạy. Lúc này, từ trong một trà lầu, một đạo nhân trẻ tuổi cao to bước ra, tay cầm một ít lá trà. Gã đang hơi đắc ý vì vừa rồi đã ép giá thành công, còn nghĩ lát nữa sẽ dùng số tiền tiết kiệm được để mua kẹo thưởng cho bản thân.
Gã thích ăn kẹo.
Vừa ra khỏi cửa, gã liền thấy từ xa mấy đạo nhân đang chạy như điên đến. Thấy đều là đệ tử Đạo môn, gã theo bản năng liền tiến lại muốn giúp đỡ.
“Làm sao vậy?”
Nhị Bản đạo nhân cầm lá trà trên tay, hỏi một tiếng. Gã thật sự rất muốn giúp đỡ, vì gã nghĩ hiện tại mình đã có đủ khả năng để giúp đỡ người khác.
“Cút ra!”
Trì Chính đạo nhân, người chạy nhanh nhất, giơ tay đẩy Nhị Bản đạo nhân. Nhị Bản đạo nhân theo bản năng né tránh, cú đẩy kia trượt đi, khiến Trì Chính đạo nhân vì phát lực điên cuồng nên lập tức mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước. Nhị Bản đạo nhân liền giơ tay túm lấy vạt áo hắn ta: “Cẩn thận một chút!”
“Cút!”
Trì Chính đạo nhân lại đẩy một chưởng về phía Nhị Bản. Chưởng này phát lực mạnh hơn nhiều, Nhị Bản đạo nhân vì ở quá gần nên không kịp né tránh, chưởng kia vỗ mạnh vào ngực gã. Sắc mặt Nhị Bản đạo nhân trong nháy mắt biến đổi… Đây không phải là lực đẩy người thông thường, mà là lực muốn giết người.
Lực đạo mạnh mẽ chui vào cơ thể Nhị Bản đạo nhân. Nhị Bản đạo nhân hóp bụng, khom lưng. Một tiếng “phù” vang lên, cánh cửa trà lầu phía sau gã bị chấn động đến mức vỡ tan tành, vụn gỗ bay tán loạn.
Trì Chính đạo nhân còn muốn chạy, Nhị Bản đạo nhân lập tức kéo hắn ta lại.
“Ta và ngươi không oán không thù, đều là đệ tử Đạo môn. Ta thấy ngươi chạy gấp gáp chỉ định giúp thôi, ngươi lại ra tay muốn giết ta, đây là cái đạo lý gì?”
Nhị Bản đạo nhân luôn là một người hàm hậu, hiểu rõ đạo lý. Gã cũng luôn nghĩ chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng cách nói chuyện phải trái, không cần lúc nào cũng phải đánh đấm, chém giết. Gã mong thế sự bình thường, trong khi đánh đấm chém giết tất nhiên là thế sự vô thường.
Ngay lúc này, Trì Chính đạo nhân đâu còn tâm trí mà nói chuyện với một đạo nhân bỗng dưng xuất hiện nữa. Hắn vốn tưởng một chưởng là có thể đánh chết tên đạo nhân kia, đâu ngờ tên kia lại có công phu tốt đến vậy, hóa giải chưởng lực của hắn ta một cách không thể tin nổi.
“Ngươi buông ta ra!”
Trì Chính đạo nhân giãy giụa, Trì Tuệ đạo nhân ở phía sau đuổi kịp, đạp một cước vào lưng Nhị Bản: “Buông tay!”
Nhị Bản đạo nhân tay trái vẫn đang túm y phục Trì Chính đạo nhân, một cước từ phía sau lao tới. Lúc chân đạp vào lưng gã, eo gã lại như dòng nước gặp đá, tự nhiên lách qua, thắt lưng uốn éo linh hoạt, khiến lực của cú đạp không thể tác động lên người gã, mà trượt qua eo gã, đạp mạnh vào người Trì Chính đạo nhân.
Một cước này vô cùng hung ác, khiến Trì Chính đạo nhân bị đạp đến thất điên bát đảo.
“Các ngươi là người trong đạo quán nào, sao đều hung ác như vậy?”
Nhị Bản cũng vươn tay túm lấy y phục Trì Tuệ đạo nhân, mỗi tay túm chặt một người: “Các ngươi nói rõ ràng đi! Ta phải dẫn các ngươi đến đạo quán để nói lý lẽ một chút, hỏi sư phụ các ngươi xem đã dạy đồ đệ như thế nào. Đệ tử Đạo môn chúng ta theo đuổi tâm bình khí hòa, không tranh quyền thế, chẳng lẽ sư phụ các ngươi chưa từng dạy sao?”
Gã còn đang lải nhải thì Tằng Độ đạo nhân ở phía sau cũng đã đến nơi.
Nhìn thấy hai đệ tử bị túm, ông ta còn tưởng đó là cao thủ trong Vị Ương cung. Tằng Độ đạo nhân liền tung song chưởng ấn xuống ngực Nhị Bản đạo nhân. Nhị Bản đạo nhân lui về sau, hai cánh tay kéo hai người lại, khiến Trì Chính đạo nhân và Trì Tuệ đạo nhân liền đâm sầm vào nhau. Hai người đụng vào nhau, giống như một bức tường vững chắc vừa khéo ngăn chặn song chưởng của Tằng Độ đạo nhân.
Hai tiếng “bịch bịch” vang lên, hai chưởng này đánh hai tên đạo nhân kia hộc máu.
Trì Tuệ đạo nhân khó nhọc quay đầu nhìn lại: “Sư phụ, người đánh chuẩn một chút đi!”
Nhị Bản vừa nghe vậy liền tức giận: “Hóa ra ngươi chính là sư phụ của bọn chúng à? Kẻ làm sư phụ như ngươi cũng hung ác đến vậy, chẳng trách đồ đệ của ngươi mới thành ra như thế. Ta phải nói chuyện cho ra nhẽ với ngươi, làm sư phụ như vậy sao được chứ?”
Tằng Độ đạo nhân đâu còn quan tâm gã nói gì nữa, lại tung một chưởng tới. Nhị Bản đạo nhân xoay người, ném Trì Tuệ đạo nhân ra, khiến chưởng này lại vỗ trúng người Trì Tuệ đạo nhân. Trì Tuệ đạo nhân kêu lên một tiếng, rồi lại phun ra một ngụm máu.
Tằng Độ giật mình, thu tay về, đạp một cước vào đầu gối Nhị Bản đạo nhân. Nhị Bản đạo nhân liền ấn Trì Tuệ đạo nhân xuống, khiến cú đạp này trúng ngay mặt Trì Tuệ đạo nhân, nửa bên mặt đều bị đạp đến mức biến dạng.
Trì Tuệ đạo nhân phun máu, và trong đó còn lẫn vài ba cái răng.
Tằng Độ xoay người, vung một cú đấm. Nhị Bản đạo nhân lại nhấc Trì Tuệ đạo nhân lên cao, khiến cú đấm này lại giáng vào bên mặt còn lại của Trì Tuệ đạo nhân, trong miệng y lại có hai cái răng bay ra ngoài.
“Xin người đó, sư phụ… Đừng đánh nữa!”
Trì Tuệ đạo nhân khó nhọc kêu lên, mí mắt sưng phù. Y thật sự muốn hỏi tên đạo nhân bỗng dưng xuất hiện này: “Mẹ nó, chẳng lẽ ngươi quên trong tay mình đang giữ hai người rồi sao? Sao cứ dùng ta để đỡ đòn mãi thế?”
Y bị thương rất nặng đến mức không nói thành lời, chỉ khó nhọc giơ hai ngón tay lên, quơ quơ.
Nhị Bản đạo nhân nhìn hai ngón tay kia, có chút ngẩn người: “Gì!?”
Mọi nỗ lực biên tập nội dung này đều được truyen.free đầu tư nghiêm túc.