(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 603: Thái độ của bệ hạ
Từ ánh mắt của lão viện trưởng, Hoàng đế đã nhận ra lão đoán được điều gì đó, bởi vậy Người thấy vui mừng. Hoàng đế hy vọng lão viện trưởng hiểu rõ, nhưng thực ra Người cũng không quan tâm việc lão suy đoán, vì trên thực tế, Hoàng đế chẳng bận tâm ai suy đoán điều gì, bởi Người là Thiên tử.
Người cũng chẳng hoàn hảo gì. Người vừa tự nhận mình như một bạo quân, nhưng trên thực tế, nếu thật sự là một bạo quân thì làm sao vẫn luôn cho Hoàng hậu cơ hội? Cho dù trước kia Hoàng hậu có giả vờ hối cải thì Người cũng rất vui. Hoàng hậu sai người mang tới một chiếc áo nói là tự tay mình may, Hoàng đế dù không mặc nhưng cũng sẽ tự nhủ hết lần này đến lần khác rằng nàng ta thật sự đã hối cải.
Lần nào cũng vậy.
Nếu Hoàng đế nhẫn tâm hơn một chút, giang sơn Đại Ninh còn vững chắc hơn bây giờ.
Nếu Hoàng đế nhẫn tâm hơn một chút thì đã không để Thái tử đưa Cao Ngọc Lâu đi.
Khi làm phụ thân, Người vẫn cứ cho rằng cốt nhục thân sinh của mình sẽ không quá phận; khi làm trượng phu, Người vẫn luôn nghĩ thê tử của mình dù sao vẫn còn xem trọng tình nghĩa phu thê này.
Đây có thể là một trong số ít nhược điểm của Hoàng đế.
"Thẩm Lãnh hồi nhỏ liệu có dáng vẻ như vậy không?"
Hoàng đế nhìn Thẩm Kế đang chạy loạn đuổi theo Nhị hoàng tử, ánh mắt có chút mê ly.
Lão viện trưởng thầm nghĩ: "Bệ hạ ơi, người thừa biết chứ, Thẩm Lãnh thuở nhỏ làm sao có thể có dáng vẻ này? Tất cả mọi thứ của Tiểu Thẩm Kế và Tiểu Thẩm Ninh hiện tại, đối với Thẩm Lãnh thuở nhỏ mà nói, đó là những điều ngay cả trong mơ cũng không dám nghĩ tới. Lúc đó Thẩm Lãnh làm sao có thể biết Trường An như thế nào, ngự viên như thế nào, Bệ hạ như thế nào?
Hắn thậm chí còn không biết nỗi lo cơm áo là gì."
Nhưng đương nhiên lão viện trưởng không thể nói ra.
Hoàng đế trầm mặc.
"Hắn là người hiểu trẫm."
Hoàng đế thu ánh mắt khỏi khung cửa sổ, nhìn bản tấu chương đặt trên bàn.
Thẩm Lãnh nói: "Việc đánh hạ Bột Hải quốc sẽ có lợi cho Bắc chinh, nhưng triều thần tất nhiên sẽ phản đối. Những việc hao tài tốn của như thế chắc chắn sẽ bị bác bỏ. Nếu Bệ hạ đích thân hạ chỉ, Ngự sử đài sẽ lại kéo đến cửa điện Bệ hạ nói Bệ hạ là hôn quân, ham công phô trương, ngông cuồng hiếu chiến... Nhưng không đánh Bột Hải, một khi khai chiến với Hắc Vũ, đội quân hơn mười vạn của Bột Hải quốc chính là mầm họa cho đội quân Bắc chinh của Đại Ninh, cần phải tính toán trước mấy năm. Nhưng lúc này triều thần sẽ không hiểu, dù có hiểu cũng sẽ không tán thành. Bệ hạ không thể gánh tiếng xấu này, cho nên thần xin cả gan gánh vác, phá Bột Hải. Chỉ có đại thắng mới có thể khiến cho triều thần không còn nhiều lời. Thần chỉ cầu, tội tự ý phát động chiến tranh, xin đừng để liên lụy Mạnh Trường An, thần gánh tội một mình. Trong trận chiến này, Bệ hạ c��ng cần giả vờ không biết tình hình mới được. Nếu chiến bại, thần sẽ về Trường An thỉnh tội; nếu chiến thắng, thần xin tăng tiền tuất cho tướng sĩ tử trận."
Hoàng đế đưa tấu chương cho lão viện trưởng: "Trận này nếu thắng, cùng lắm trẫm cũng chỉ cho hắn một cơ hội lấy công chuộc tội."
Lão viện trưởng xem xong rồi chậm rãi thở ra một hơi: "Bệ hạ nên vui mừng. Thẩm Lãnh còn trẻ như vậy đã có tâm tư thấu đáo đến thế, luôn nghĩ đến Bệ hạ, tận tụy với quốc sự. Thần cũng xin chúc mừng Bệ hạ, Đại Ninh nhân tài lớp lớp xuất hiện, trong triều đều là bề tôi có thể tin dùng."
Hoàng đế cười cười: "Vẫn là tiên sinh khéo nói, nịnh bợ rất hay."
Lão viện trưởng cũng cười: "Trận chiến này nếu diễn ra thuận lợi, Thẩm Lãnh và Mạnh Trường An sẽ khó lòng được ban thưởng gì, vậy thì..."
Lão viện trưởng nhìn ra ngoài cửa sổ: "Hai đứa nhóc kia có số mệnh tốt hơn cha chúng rất nhiều. Bệ hạ vừa nhắc, trong tấu chương của Thẩm Lãnh cũng vừa đề cập Mạnh Trường An mới có một trai một gái phải không? Bọn họ ở bên ngoài chinh chiến vì nước, hai vị quân phu nhân ở trong nhà cũng vất vả."
Nói đến đây, ý tứ đã quá rõ ràng, khóe môi Hoàng đế lập tức cong lên. Lão viện trưởng luôn hiểu Người như vậy.
"Trẫm cũng có tính toán như vậy." Ánh mắt Người lại hướng ra ngoài cửa sổ: "Chờ sau trận chiến này đi, trẫm xem thử có thể cho đám tiểu tử này thứ gì tốt."
Đúng lúc này, Tổng quản thị vệ Đại Nội, Vệ Lam, từ bên ngoài bước nhanh vào, đến cửa cúi đầu: "Bệ hạ."
"Chuyện gì?" Hoàng đế hỏi.
Vệ Lam theo bản năng liếc nhìn lão viện trưởng.
Hoàng đế nói: "Nói đi."
Vệ Lam bước vào, rồi quay người đóng cửa phòng lại, cúi đầu nói: "Cao Ngọc Lâu đã rời khỏi Đông Cung, lại còn có thị vệ Đông Cung hộ tống vừa ra khỏi Trường An. Có vẻ muốn đi về hướng đông bắc để đánh lạc hướng, nhưng người của thần đang theo dõi."
Sắc mặt Hoàng đế trầm xuống.
Nếu Thái tử giết Cao Ngọc Lâu thì Người cũng sẽ không giận, cho dù Thái tử giết Cao Ngọc Lâu để diệt khẩu thì Người cũng sẽ không tức giận. Nhưng Thái tử lại th��� Cao Ngọc Lâu ra, điều này có thể chứng tỏ điều gì? Điều duy nhất có thể nói lên là Thái tử tạm thời rất cần Cao Ngọc Lâu, hơn nữa đã đạt được một thỏa thuận nào đó với hắn. Đường đường là Thái tử Đại Ninh, vậy mà lại đi thỏa thuận với một tên hoạn quan thấp hèn, hơn nữa còn phái người bảo hộ hắn rời khỏi Trường An.
Xấu hổ!
Mất mặt!
Hoàng đế chậm rãi thở ra một hơi, nhìn về phía Vệ Lam: "Đưa người về."
Vệ Lam cúi đầu nói: "Thần đã sắp xếp người đi theo rồi."
"Ừm." Hoàng đế trầm ngâm một lát, lắc đầu: "Giết đi, không cần mang về."
Vệ Lam ngẩn người, nghĩ bụng, nếu bắt sống về chắc chắn có thể moi được chút gì đó, tại sao Bệ hạ lại hạ chỉ trực tiếp giết Cao Ngọc Lâu? Mới nghĩ đến đây, Vệ Lam bỗng hiểu ra. Nếu bắt Cao Ngọc Lâu trở lại, nếu có chuyện gì liên quan đến Thái tử bị phanh phui, thì Bệ hạ sẽ xử trí ra sao?
Bệ hạ muốn cho Thái tử một cơ hội. Nếu Thái tử đã lĩnh hội, một khi nghe được tin tức Cao Ngọc Lâu chết thì sẽ hiểu đây là do Bệ hạ cố ý sắp đặt, kh��ng muốn điều tra sâu hơn. Nhưng nếu Thái tử không hiểu thì sao?
Thậm chí có lẽ sẽ còn cảm thấy may mắn, Cao Ngọc Lâu chết chứ không phải bị bắt về.
"Thái tử đâu?" Hoàng đế hỏi.
"Chắc vẫn ở Đông Cung. Buổi sáng Người đã dành một canh giờ ở Nội Các, học tập cùng các vị phụ chính đại thần. Nửa canh giờ trước thì vừa về đến. Trong khoảng thời gian đó, Thứ phụ Lại Thành vẫn luôn ở cạnh Điện hạ."
Hoàng đế vốn định bảo Thái tử vào Tứ Mao Trai, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy có chút không vui, lập tức khoát tay: "Đi đi."
Vệ Lam khom người hành lễ rồi rời đi. Lão viện trưởng ngồi ở đây bỗng thấy có chút lúng túng. Đây không phải quốc sự. Nếu là quốc sự, lão còn có thể góp vài lời, nhưng chuyện liên quan đến Thái tử thì thiên về gia sự của Bệ hạ hơn. Làm bề tôi, tuyệt đối không được tự tiện phát biểu ý kiến về gia sự của Bệ hạ.
"Lúc trước trẫm vốn muốn đưa Mộc Chiêu Đồng đến hành cung Đông Cương." Hoàng đế im lặng một lúc rồi nói: "Nhưng sau đó lại nghĩ, nếu Mộc Chiêu Đồng còn ở Trường An thì sẽ có kẻ ngồi không yên. Ông ta giống như là một thỏi nam châm, để ở đó. Nếu không hút được gì thì hắn chỉ là một khối sắt vụn, nhưng thế nào cũng có kẻ tự tìm đến. Trẫm để ông ta ở lại Trường An chính là muốn xem thử ai sẽ là đám mạt sắt tự động bị hút vào, ai là lũ cặn bã."
Hoàng đế nhìn về phía lão viện trưởng: "Gần đây, đã có người thay nhau đến tiểu viện của Mộc Chiêu Đồng mượn sách."
Trong lòng lão viện trưởng chùng xuống, ngay sau đó là lo sợ.
Nếu Bệ hạ đã bắt đầu nghi ngờ Thái tử, đó là chuyện vừa đáng sợ vừa nặng nề. Cha con nghi ngờ nhau? Không thể phủ nhận, cái chết của Hoàng hậu đã giáng một đòn mạnh vào Thái tử, nhưng biểu hiện của Thái tử không có gì đáng chê trách, ngoại trừ việc xử lý chuyện Cao Ngọc Lâu có vẻ hơi thiếu suy nghĩ, còn những việc khác đều không có lỗi gì. Hơn nữa, học thức lẫn năng lực đều rất tốt, mỗi ngày đều dành ra hai canh giờ đến Nội Các học hỏi cách xử lý chính sự. Ngay cả Lại Thành cũng khen năng lực của Thái tử không ngớt miệng.
Cho nên, Thái tử đâu cần thiết phải đi tiếp xúc với Mộc Chiêu Đồng?
Trừ phi...
Lão viện trưởng không dám suy nghĩ sâu xa, quá lạnh lẽo và đẫm máu.
"Thật ra trẫm cứ luôn thỏa hiệp." Hoàng đế lắc đầu: "Tiên sinh cũng hiểu rõ, nếu không phải lúc trước muốn an ủi Hoàng hậu, mong nàng ta biết kiềm chế, trẫm cũng sẽ không vội vàng lập Thái tử... Trẫm là đang cho nàng ta một liều thuốc an ủi, nhưng nàng ta chẳng những không bớt sầu lo, ngược lại càng trở nên hẹp hòi."
Hoàng đế lắc đầu: "Con người dễ bị ảnh hưởng bởi người khác, càng tiếp xúc lâu lại càng dễ bị tiêm nhiễm."
Lão viện trưởng vẫn không dám nói.
Nếu như kẻ tiếp xúc với Mộc Chiêu Đồng thật sự là Thái tử, đó sẽ là giới hạn của Bệ hạ. Một khi điều tra ra sự thật, ngôi vị Thái tử cũng sẽ khó lòng giữ nổi. Bệ hạ lập Thái tử một là để an ủi Hoàng hậu, mong nàng ta biết kiềm chế; hai là vì Thái tử quả thực có năng lực này; ba là để triều thần không còn ngờ vực vô căn cứ. Sau nhiều cân nhắc mới đưa ra quyết định này, nhưng giờ đây dường như Thái tử đã khiến Bệ hạ thất vọng rồi.
"Tiên sinh." Hoàng đế nhìn về phía lão viện trưởng: "Trong nhà của những thường dân, có nhiều chuyện phiền lòng như vậy hay không?"
"Thần... cảm thấy người có lòng hiếu học chung quy cũng không phải là chuyện gì quá tệ."
"Lòng hiếu học?" Hoàng đế nhướng mày: "Trong Nội Các có bao nhiêu bậc hiền tài ở đó, tiên sinh cũng ở đây, sao cứ nhất thiết phải tìm Mộc Chiêu Đồng để học?"
Nói đã rõ ràng như thế, đương nhiên lão viện trưởng càng không dám tiếp lời này.
"Thôi đi." Dường như Hoàng đế cũng không muốn làm khó lão viện trưởng thêm, im lặng một lúc rồi hỏi: "Khanh có biết Thẩm Tiểu Tùng đi đâu không?"
Lão viện trưởng giật mình thót tim.
"Thần không biết."
"Khanh không biết?" Hoàng đế liếc mắt nhìn lão viện trưởng một cái: "Những lời trẫm nói khanh trước đó, khanh hiểu rồi chứ?"
Lão viện trưởng đương nhiên đã hiểu. Qua lời Hoàng đế, lão đã đoán được rằng trong tương lai, vị trí Đại tướng quân Cấm quân sẽ được giao cho Thẩm Lãnh, bởi vậy mới th���m thía được mưu tính sâu xa của Hoàng đế. Nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo đáng sợ.
Nếu Thẩm Lãnh đảm nhiệm chức Đại tướng quân Cấm quân, ngược lại Thái tử sẽ trở thành kẻ yếu thế hơn. Mạnh Trường An ở Đông Cương, Đường Bảo Bảo ở Tây Cương, Võ Tân Vũ và Diệp Cảnh Thiên là người của Bệ hạ, giữ thái độ trung lập. Thái tử sẽ chẳng thể nắm được binh quyền.
Chính bởi vì nghĩ đến điều này, cho nên cùng lúc nhận ra ý định của Bệ hạ muốn giao Cấm quân cho Thẩm Lãnh, lão viện trưởng cũng hiểu thấu một suy nghĩ khác của Bệ hạ. Bởi vậy lão rất sợ, chỉ là giả vờ như chưa từng nghĩ đến.
Lúc này, Hoàng đế hỏi bốn chữ "khanh hiểu rồi chứ", đã rất lâu rồi lão viện trưởng cũng không lâm vào cảnh toát mồ hôi lạnh như lúc này.
"Thần... hiểu rồi."
"Nếu đã hiểu thì nên biết mặc dù trẫm kính trọng tiên sinh, cũng cảm thấy tiên sinh là chỗ dựa của trẫm, nhưng làm bề tôi, cũng không thể mạo hiểm bước qua giới hạn đó."
Ngữ khí của Hoàng đế bình tĩnh, nhưng câu nói này quá nặng.
"Thẩm Tiểu Tùng đi Nam Cương Cầu Lập." Hoàng đế thở dài: "Trẫm hy vọng tiên sinh thật sự không biết."
"Thần, quả thật không biết."
"Ừm."
Hoàng đế khẽ gật đầu, không nói gì thêm về chuyện Thẩm tiên sinh đi Nam Cương nữa, nhưng tất nhiên lão viện trưởng hiểu rằng Bệ hạ làm sao có thể không rõ mục đích Thẩm tiên sinh đi? Thẩm tiên sinh đi gặp Trang Ung, có thể là vì chuyện gì, có thể là vì mục đích gì?!
Lão viện trưởng cúi đầu. Cuối cùng lão cũng lĩnh hội được mọi thái độ mà Hoàng đế muốn thể hiện khi cho gọi lão đến hôm nay. Đầu tiên là chuyện Thẩm Lãnh, sau đến chuyện Thái tử, rồi lại đến chuyện Thẩm tiên sinh. Thực ra thái độ của Bệ hạ chỉ có một... Bất kể là ai, chuyện gì, mọi chuyện hãy để trẫm an bài, các ngươi tự ý sắp xếp lung tung là không đúng, cũng không được phép.
Lão viện trưởng thở ra một hơi thật dài, cúi người: "Thần biết rồi."
Hoàng đế cũng thở ra một hơi, dường như đã thoải mái hơn nhiều: "Trẫm có thể nói những lời này với tiên sinh, tiên sinh ắt hẳn hiểu rõ tâm tư của trẫm."
Không t��n nhiệm, hà tất phải nói?
Bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, không cho phép sao chép hay tái bản.