Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 51: Mai phục

Để cẩn thận, Thẩm Lãnh vẫn quyết định dẫn người của mình ngồi trên hai chiếc thuyền nhỏ Phi Ngư mở đường phía trước Hùng Ngưu. Dù mỗi chiếc Phi Ngư dài hơn ba mươi mét, nhưng nếu chở hơn một trăm hai mươi binh sĩ thì rõ ràng là quá tải. Vì vậy, Thẩm Lãnh chỉ mang theo một nửa quân số, mỗi thuyền chở hơn ba mươi người.

Đỗ Uy Danh và Vương Khoát Hải phụ trách quản lý ��ội binh trên Phi Ngư 2, còn Thẩm Lãnh dẫn ba đội mười người trên Phi Ngư 1. Hai thuyền đi trước sau, giữ khoảng cách với Hùng Ngưu phía sau chừng hai trăm mét.

Vương Căn Đống hạ lệnh tất cả binh sĩ trên Hùng Ngưu phải duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu, không ai được phép buông lỏng. Người trên chiến thuyền canh gác và nghỉ ngơi luân phiên, ngay cả khi ngủ vào buổi tối cũng không được phép cởi giáp.

Sau hai ngày xuôi Đại Vận Hà về phía nam bình an vô sự, trái tim căng thẳng của Vương Căn Đống cũng hơi thả lỏng đôi chút. Nhưng chỉ còn chưa đầy một ngày đường nữa là đến bến thuyền quan bổ, ông ta cũng hy vọng sự phán đoán có vẻ hoang đường của Thẩm Lãnh là sai.

Đến tối, ba chiếc thuyền, một lớn hai nhỏ, dừng lại bên bờ sông. Đội thuyền đi phía sau quả nhiên vẫn duy trì khoảng cách, không hề bám sát, ngay cả khi tối cũng không cắm trại chung.

Sau một đêm yên ắng, sáng hôm sau trời vừa sáng đã nhổ neo. Vẫn là hai chiếc Phi Ngư dẫn đường phía trước, Hùng Ngưu theo sát đằng sau. Qua buổi trưa, đoàn thuyền đã đến bên ngoài bến thuy��n quan bổ, nhìn những chiếc thuyền ra vào, mọi thứ dường như bình thường.

Hai chiếc Phi Ngư đến gần bến thuyền, thương thuyền ở gần vội vàng nhường đường, không bao lâu Hùng Ngư cũng dừng lại.

Thẩm Lãnh từ Phi Ngư nhảy lên bến tàu để buộc dây thuyền, sau đó gọi người đến vận chuyển vật phẩm bổ sung. Hoàng đế vô cùng sủng ái thủy sư, coi như con út của mình, không lâu trước đó đã hạ chiếu chỉ, bất cứ đội thủy sư nào khi vào bến thuyền quan bổ đều không cần mua sắm vật phẩm. Bến thuyền quan bổ chỉ cần lập danh sách vật tư xong thì trực tiếp báo cáo Hộ bộ là được.

Một người mặc quân phục giáo úy sương binh bước nhanh đến. Người dân thường vẫn nghĩ giáo úy chức lớn hơn đoàn suất, nhưng giáo úy sương binh này khi nhìn thấy Thẩm Lãnh lại tỏ ra cung kính như một hạ quan, hết sức khúm núm và khách khí.

Sương binh đều do địa phương huấn luyện, các huyện cấp phát quân phí. Giang Nam đạo giàu có nên huyện nha cũng trang bị cho sương binh đầy đủ vũ khí tận răng. Tuy nhiên, sương binh chỉ là sương binh, không được tính là qu��n hộ, nên chế độ đãi ngộ còn kém xa chiến binh. Huống hồ Đại Ninh đã mấy trăm năm chưa từng có sương binh tham chiến, xét về chiến lực thì kém xa chiến binh.

Trong khi đó, giáo úy sương binh không có phẩm cấp. Một đoàn suất như Thẩm Lãnh lại là quan thất phẩm chính quy, xét về cấp bậc thì ngang hàng với huyện lệnh, thậm chí còn cao hơn nửa cấp so với huyện thừa, người thống lĩnh sương binh cả một huyện.

Cho nên phần lớn huyện lệnh địa phương đều cảm thấy không phục. Chưởng quản một huyện với hàng chục vạn nhân khẩu, lại cùng cấp với một đoàn suất chỉ quản lý hơn trăm người, quả thực có vẻ hơi uất ức. Rất nhiều người đều ngưỡng mộ tiền triều Đại Sở, bởi vì Hoàng đế Đại Sở quy định võ chức dù đồng cấp vẫn phải thấp hơn văn chức, gặp nhau phải hành lễ với quan viên văn chức.

Thế nhưng Đại Ninh lại đề cao võ công, cho dù đã thái bình cường thịnh mấy trăm năm thì quy tắc này vẫn không hề thay đổi.

Người tự xưng là Hà Chiêm Vân chắp tay cúi người, nói: "Ti chức Hà Chiêm Vân, giáo úy sương binh huyện Ninh Vũ, bái kiến đại nhân."

Thẩm Lãnh vội vàng đỡ hai cánh tay hắn ta: "Chúng ta cùng là quân nhân Đại Ninh, không cần khách khí như thế."

Hắn nói: "Mời đoàn suất đại nhân vào trong nghỉ ngơi. Vật tư cần bổ sung, ti chức sẽ nhanh chóng sắp xếp cho đại nhân. Xin hỏi đại nhân xưng hô thế nào?"

"Đoàn suất thủy sư, Thẩm Lãnh."

Nghe những lời này, ánh mắt Hà Chiêm Vân khẽ biến đổi, nhưng y nhanh chóng dùng nụ cười để che giấu: "Nhanh vào trong nghỉ ngơi đi, ta đã sai người chuẩn bị trà rồi."

Thẩm Lãnh gật đầu: "Cũng tốt, vào trong ngồi một lát. Trên thuyền lắc lư đến đau cả đầu."

Hà Chiêm Vân khách sáo mời Thẩm Lãnh vào phòng khách bên trong nghỉ ngơi. Vương Khoát Hải và Đỗ Uy Danh thì dẫn đội ở cầu thuyền chờ nhận vật tư bổ sung. Thẩm Lãnh không cho Trần Nhiễm xuống thuyền. Lý Thổ Mệnh, một thân tín khác, cùng mấy người canh giữ cũng không xuống thuyền, vẫn ở trên Phi Ngư 2. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, hai chiếc Phi Ngư chính là đường lui của bọn họ.

Thẩm Lãnh đơn độc một mình vào phòng khách. Hai sương binh vạm vỡ đang đợi sẵn trong phòng, rót trà cho Thẩm Lãnh, sau đó đứng cạnh cửa. Hai người đứng hai bên giống như môn thần, nhưng môn thần thông thường đều đứng ở bên ngoài, làm gì có đạo lý đứng bên trong?

"Lúc nãy đoàn suất nói ngài tên Thẩm Lãnh? Nhìn đầu óc ta xem, người còn chưa già mà đã hồ đồ đến mức này rồi."

Thẩm Lãnh gật đầu: "Không ai vẽ chân dung cho ngươi à?"

Hà Chiêm Vân sắc mặt khẽ biến: "Thẩm đoàn suất nói lời này là ý gì?"

Thẩm Lãnh nhìn chén trà nóng kia: "Ngửi rất thơm. Nếu ta uống rồi, sẽ chết hay là hôn mê đây?"

Sắc mặt Hà Chiêm Vân càng lúc càng khó coi: "Ti chức không hiểu ý của đoàn suất lắm."

Ngón tay Thẩm Lãnh gõ nhịp vào tay vịn ghế: "Các ngươi cũng thật sự dám tập kích bến thuyền quan bổ, đã giết sạch ba trăm sương binh ở đây rồi sao? Tội nặng như thế, e rằng cửu tộc cũng sẽ bị tru di. Tập kích quan quân cướp bến thuyền thì đã là tội mưu nghịch rồi còn gì."

Hắn đẩy chén trà nóng kia về phía Hà Chiêm Vân: "Xem ra ngươi có vẻ nóng nực, sao trán đã lấm tấm mồ hôi rồi? Đây, uống chén trà nóng này cho mát?"

Hà Chiêm Vân hít sâu một hơi, tay nắm chặt chuôi đao: "Làm sao ngươi nhìn ra được?"

Thẩm Lãnh chỉ vào y phục của một trong số sương binh đang đứng ở cửa: "Huyện Ninh Vũ giàu có như thế, quân phục đặt riêng cho sương binh lại không vừa người như vậy sao? Vừa hay ta còn dò la được một chuyện: đại đương gia của Liên Vân trại tên Hà Liên, nhị đương gia tên Bạch Chiêm Vân. Giáo úy Hà Chiêm Vân... Vậy ngươi là ai? Quan trọng nhất là, ta đã ngờ rằng các ngươi sẽ tập kích bến thuyền quan bổ, nên đã phái người lên bờ ngay trong đêm để nhanh chóng nhắc nhở sương binh phòng ngự. Nhưng xem ra vẫn đến muộn rồi."

Bạch Chiêm Vân đứng bật dậy: "Cho dù ngươi đã nhìn ra thì có thể làm được gì?"

Thẩm Lãnh nhún vai: "Ngươi biết điều đầu tiên trong luật pháp Đại Ninh không?"

"Ta không cần phải biết."

"Ngươi nên biết." Thẩm Lãnh gác chân lên, vẻ mặt dường như chẳng hề để tâm chút nào, khẽ ngước mí mắt lên: "Kẻ mưu nghịch thì phải chết."

"Giết hắn!" Bạch Chiêm Vân phẫn nộ quát một tiếng.

Hai tên thủy phỉ giả làm sương binh đang đứng ở cửa lập tức nhào đến, hai thanh đao chém thẳng xuống đầu Thẩm Lãnh. Thẩm Lãnh ngửa người ra sau, hai tay nắm chặt chiếc ghế. Đao của hai tên thủy phỉ lập tức chém vào khoảng không. Chúng còn chưa kịp phản ứng, chiếc ghế trong tay Thẩm Lãnh đã quét ngang một cái.

Một tiếng "bịch", chiếc ghế đập lên đầu một tên thủy phỉ, khiến đầu hắn ta "nở hoa". Vô số mảnh gỗ văng vào mặt tên kia. Một giây sau, một chân ghế gãy đã bay tới, xuyên thẳng vào cổ họng tên thủy phỉ này, máu tươi phun ra như suối.

Tên thủy phỉ còn lại sợ đến tái mét mặt mày, theo bản năng vung đao chém ngang. Thẩm Lãnh giơ tay trái ra nắm lấy cổ tay tên thủy phỉ, hắn đẩy người về phía trước, dùng vai thúc mạnh vào nách tên kia. "Rắc" một tiếng, cánh tay hắn ta liền lìa khỏi khớp.

Tiếp đó, thanh đao của tên thủy phỉ kia đâm thẳng vào ngực đồng bọn. Thẩm Lãnh lập tức vọt lên, đuổi theo Bạch Chiêm Vân đã chạy ra ngoài.

Hắn vừa mới đẩy cửa ra thì mười mấy mũi tên đã bắn tới tấp về phía Thẩm Lãnh. Thẩm Lãnh dùng vỏ đao chống đỡ tứ phía, mười mấy mũi tên đều bị hắn gạt ra. Hắc tuyến đao quá nặng, không thích hợp với kiểu múa đao linh hoạt như thế này.

Thẩm Lãnh cầm vỏ đao xoay nhẹ một cái, một bên bật ra một sợi dây dài và mảnh. Phía trước có một móc câu nhỏ xíu. Sau khi móc câu bay ra, "bộp" một tiếng, nó liền mở ra biến thành ba vuốt sắt, chộp lấy vai Bạch Chiêm Vân. Thẩm Lãnh dùng sức kéo Bạch Chiêm Vân về phía mình.

Hắn đứng sau lưng Bạch Chiêm Vân, một tay túm gáy đối phương, cả người đều được Bạch Chiêm Vân che chắn. Từ xa, mấy chục tên thủy phỉ bao vây phòng khách lại không dám ra tay.

Nhiếp Viên từ phía sau đám người bước ra, lớn tiếng hô: "Bắn tên!" Nhưng những tên thủy phỉ kia nhìn thấy Bạch Chiêm Vân đang bị khống chế, nào dám hạ thủ.

"Giết kẻ đó, thưởng hai trăm lượng bạc trắng."

Nhiếp Viên thêm phần thưởng nhưng vẫn không có ai dám bắn cung.

Sắc mặt Nhiếp Viên trắng bệch, y một cước đạp tên thủy phỉ bên cạnh ngã lăn, đồng thời giật lấy cây cung từ tay hắn ta. Y rút hai mũi tên từ ống tên của tên thủy phỉ kia ra, làm động tác ngắm bắn. Hai tiếng "viu viu" vang lên, hai mũi tên gần như đồng thời bay ra.

Phập phập! Hai mũi tên nối tiếp nhau cắm phập vào ngực Bạch Chiêm Vân. Cơ thể Bạch Chiêm Vân cứng đờ, đầu tiên là cúi xuống nhìn mũi tên vẫn còn rung trên ngực mình, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Viên: "Ngươi... lại ác độc ��ến vậy..."

Nhiếp Viên hừ một tiếng: "Ngươi còn sống, ta còn phải lo liệu đường lui cho ngươi, thật quá phiền phức."

Hắn ném cây cung cho tên thủy phỉ bị hắn đạp ngã trước đó: "Giết bọn chúng, các ngươi sẽ có vinh quang phú quý. Không giết, các ngươi tất chết không nghi ngờ gì nữa!"

Dưới áp lực, một tên thủy phỉ cắn răng bắn một mũi tên. Nhưng vì quá căng thẳng nên mũi tên bay lệch chỗ Thẩm Lãnh đến nửa mét.

Thẩm Lãnh khẽ thở dài, dùng ngón tay quẹt chút máu trên người Bạch Chiêm Vân, sau đó vẽ một vòng tròn đỏ trên trán Bạch Chiêm Vân.

"Nhắm chỗ này, không cảm ơn."

Nhiếp Viên quay đầu liếc mắt một cái. Chiến binh thủy sư bên phía cầu thuyền đã bắt đầu xông đến bên này. Y lớn tiếng ra lệnh, đám thủy phỉ đã ẩn nấp ở bên đó nhất loạt bắn tên, tạm thời phong tỏa đường tiến vào của chiến binh. Điều bọn chúng lo lắng hơn là trên chiến thuyền Hùng Ngưu có hàng trăm tinh nhuệ, cho nên đa số mũi tên là dùng để phong tỏa đường xuống thuyền của Hùng Ngưu.

Mũi tên bay đến dày đặc, nhưng lại không thấy một người nào từ trên Hùng Ngưu xuống.

"Đừng dây dưa nữa, giết hắn càng nhanh, các ngươi càng an toàn."

Nhiếp Viên đi đến chỗ xa hơn một chút rồi đứng lại, giơ tay ra. Thủ hạ lập tức đưa cho y một cây cung tam thạch... Đó là một cây cung phôi sắt, độ cứng lớn hơn nhiều so với hoàng dương mộc thông thường. Tráng hán bình thường e rằng ngay cả cung tam thạch cũng không kéo nổi.

Mấy chục tên thủy phỉ bao vây quanh phòng khách lập tức bắn tên loạn xạ. Khổ nỗi chúng cũng không có nhiều kẻ từng tiếp xúc với cung tên. Cung trúc chúng dùng và cung hoàng dương mộc của sương binh chênh lệch quá xa, không có mấy kẻ có thể bắn chuẩn xác.

Thẩm Lãnh liếc nhìn thấy thủ hạ của mình dường như không có thương vong, chỉ bị áp chế ở cầu thuyền, không thể tiến lên được, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Hắn lại rất ranh mãnh vẽ lên mặt Bạch Chiêm Vân một vòng tròn đỏ to hơn.

Một tiếng "viu", một mũi tên sắt bay đến nhanh như sao băng... Thẩm Lãnh theo bản năng cúi đầu... "Phập!" Mũi tên sắt xuyên thẳng qua hộp sọ của Bạch Chiêm Vân, chui ra từ phía sau đầu. Nếu không phải Thẩm Lãnh phản ứng nhanh, mũi tên này đã ghim vào đầu hắn rồi.

"Lên cho ta!"

Nhiếp Viên biết kỹ thuật bắn tên của đám người này chẳng ra sao, thà rằng trực tiếp xông lên chiến đấu. Y dứt khoát hạ lệnh: "Xông lên!"

Đến giờ phút này, đám thủy phỉ đã không còn đường lui nữa, gào thét mà xông lên.

Thẩm Lãnh một cước đá xác Bạch Chiêm Vân ra. Hắn lộn người về phía sau, bay vào phòng khách. Hắn vừa mới vào, một mũi tên sắt đã theo sát sau lưng mà bay vào. Thẩm Lãnh đang giữa không trung, hiển nhiên muốn tránh thì không kịp nữa... Hắn cũng không có ý định né tránh. Thẩm Lãnh giữa không trung cưỡng ép xoay người, rút hắc tuyến đao buộc sau lưng ra, hai tay cầm đao bổ xuống một nhát!

Keng! Hắc tuyến đao chuẩn xác chém vào mũi tên, phân mũi tên thành hai mảnh!

Thẩm Lãnh đáp đất, chân đạp ra sau, một cước đá cái bàn về phía cửa. Tên thủy phỉ vừa vào cửa lập tức bị đập văng trở ra.

Thẩm Lãnh xông ra ngoài qua cửa sổ, lao nhanh vào phía trong bến thuyền... Phía sau bến thuyền mấy trăm mét là một ngọn núi không lớn, chỉ cao mấy chục mét mà thôi. Trên núi cây cối xanh um rậm rạp. Xem ra hắn muốn chạy vào rừng cây.

Nhiếp Viên lao lên mấy bước, sau đó chỉ tay lên phía trên. Một tên thủ hạ đang chạy đột nhiên quỳ xuống, giơ hai tay lên. Nhiếp Viên bật nhảy lên, hai chân đạp lên tay tên thân tín kia. Tên thân tín dồn sức đẩy, Nhiếp Viên liền nhảy thẳng lên nóc phòng khách, ngắm chuẩn bóng lưng Thẩm Lãnh, mũi tên sắt lại bắn ra lần nữa.

Mũi tên quá nhanh, không thể né tránh được.

Bản văn này được hiệu đính và phát hành độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free