(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 45: Cạn chén
Sau khi Thẩm Lãnh trở lại doanh trướng liền ngồi suy nghĩ, thái độ của Trang Ung hiển nhiên có chút không đúng. Mối quan hệ giữa Thẩm Lãnh và Trang Ung quả thực rất tốt, nhưng vẫn chưa đến mức khiến Trang Ung vì hắn mà vạch mặt với Mộc Tiêu Phong.
Không tiếc sức lực nâng đỡ hắn như thế, hiển nhiên không chỉ là vì quan hệ tư nhân.
Thẩm Lãnh lắc đầu cười khổ, thật phiền phức quá...
Đây là cuộc tranh đấu nội bộ của thủy quân, bề ngoài thì Trang Ung chèn ép Mộc Tiêu Phong, nhưng nói rộng hơn nữa... đó là cuộc đấu tranh giữa bệ hạ và đám văn thần do đại học sĩ cầm đầu. Cũng chính là bởi vì mỗi một đời Hoàng đế Đại Ninh đều đủ cường đại, nếu không thì mỗi lần động võ với bên ngoài, tiếng phản đối của đám văn thần kia đã đủ sức khiến người ta điếc tai rồi.
Chuyện tốt.
Thẩm Lãnh an ủi bản thân một câu, đây không phải đã là chính thất phẩm rồi sao.
Nói ra thì chỉ là võ quan nhỏ nhoi quản lý hơn trăm người mà thôi, nhưng đó cũng là quan viên được Lại bộ ghi chép chính thức. Sau này hắn sẽ ăn bổng lộc của Đại Ninh, đãi ngộ sẽ tăng lên đến mấy lần.
Nhưng mà, vũng nước lớn này không dễ lội qua... Trang Ung không nỡ thanh lý hết nhân mã trong tiêu doanh do Mộc Tiêu Phong từng quản lý. Nếu muốn lưu lại thì lại lo lắng Mộc Tiêu Phong tiếp tục gây chuyện thị phi. Đó chính là hơn 300 chiến binh sức chiến đấu hung hãn, đưa ra chiến trường, đó chính là một đám đồ tể, để trong tay Mộc Tiêu Phong cũng là phiền phức lớn.
Cho nên Trang Ung đã nghĩ ra một cách: phân tách nhân mã của tiêu doanh này ra, một phần thì chia cho Thẩm Lãnh. Bởi vì ông biết Thẩm Lãnh là người không thể nào cùng phe với Mộc Tiêu Phong, có thể yên tâm giao những binh sĩ này cho Thẩm Lãnh điều giáo. Mà Thẩm Lãnh lại lo lắng những người này bị Mộc Tiêu Phong tiếp tục lợi dụng, việc điều giáo tất nhiên sẽ không tiếc công sức. Đây đều là tính kế cả...
"Cáo già." Thẩm Lãnh lầm bầm một câu, nằm xuống giường, trừng mắt nhìn lên nóc nhà... Đâu có thời gian mà ngẩn người, còn phải nhớ đến Trà gia.
Sau khi Thẩm Lãnh rời đi không lâu, giáo úy Lê Dũng liền bị hai tên thân binh áp giải vào quân trướng của Trang Ung. Trang Ung liếc nhìn Lê Dũng bị trói chặt khẽ thở dài, khoát tay bảo người lui ra ngoài.
Trang Ung đi đến tự tay cởi dây thừng trên người Lê Dũng ném sang một bên, vỗ vai Lê Dũng: "Ngươi là binh sĩ ta đích thân chọn năm đó, lúc ấy ngươi là một đoàn suất trong cấm quân kinh thành phải không? Lúc trước ngươi từng đi theo ta đánh trận hai lần, ta vẫn luôn nhớ dáng vẻ ngươi cởi chiến giáp xông pha chém giết giữa quân địch. Sau đó ta từng nói với bệ hạ, Lê Dũng là một viên dũng tướng."
Sắc mặt Lê Dũng lập tức biến đổi.
Trang Ung vừa cất bước vừa nói: "Ngươi có biết tại sao ta muốn đưa ngươi đến thủy sư không? Chính là bởi vì ta cảm thấy lúc đó mắc nợ ngươi. Lúc đó chúng ta phụ trách giữ chân chủ lực quân địch cho đại quân, cho đại quân có đủ thời gian vòng ra sau lưng quân địch cắt đứt đường lui. Chúng ta lấy ít đánh nhiều, quân địch mười hai lần xung kích trận hình của bản quân, trong đó có năm lần là ngươi dẫn đội cảm tử phản công, đánh lui được chúng. Những điều đó ta đều ghi nhớ."
Mắt Lê Dũng đỏ lên, mũi cay cay.
Trang Ung đi trở lại bàn sách ngồi xuống: "Nhưng mà, chính bởi vì trong quân có một người là thân thích của đại tướng quân Bùi Đình Sơn, cho nên hắn đã cưỡng chế lấy đi hơn nửa quân công của ngươi. Lúc ấy Bùi Đình Sơn có công lớn, bệ hạ quả thực cũng thiên vị ông ta một chút, cho nên ta không thể bảo vệ được công lao của ngươi. Nếu giữ được toàn bộ, ít nhất ngươi đã là một chính ngũ phẩm rồi."
"Tướng quân!" Lê Dũng đã không cầm được nước mắt: "Ti chức trước nay chưa từng oán hận tướng quân, ti chức biết tướng quân trước sau đều hết lòng chiếu cố ti chức."
Trang Ung thở dài: "Bây giờ ta vẫn hết lòng đối với ngươi... Sau này bệ hạ sai ta xây dựng th��y sư, người đầu tiên ta muốn dẫn theo chính là ngươi, để trả lại hết món nợ ta đã nợ ngươi. Sau khi đến thủy sư, ta nghĩ chỉ cần ngươi có quân công là lập tức có thể đề bạt ngươi, vậy nhưng Mộc Tiêu Phong đã đến, chỉ đích danh ngươi phải làm thủ hạ của hắn. Bởi vì hắn biết ngươi biết lãnh binh, biết đánh trận, hắn biết cái rắm gì?"
"Có lần nào hắn vào sào huyệt thủy phỉ mà không đích danh ngươi đi cùng? Công lao thuộc về hắn, bây giờ hắn là tòng tứ phẩm... Ta cứ tưởng ngươi hận nhất loại người này, không ngờ bây giờ ngươi cũng biến thành loại người này."
Lê Dũng ngẩng phắt đầu lên: "Tướng quân, đó là bởi vì ti chức đã nhìn thấu tất cả rồi! Trước đây khi làm binh lính, công lao của ta đã bị người khác cướp, chỉ bởi vì đối phương có đại tướng quân Bùi Đình Sơn làm chỗ dựa. Điều này công bằng sao? Ta biết làm sao đây? Sau này ta đã nhìn rõ, muốn thành công chỉ dựa vào liều mạng thì không được, cũng phải có một chỗ dựa vững chắc."
"Tướng quân công bằng chính trực, ta biết đi theo tướng quân sớm mu���n gì cũng sẽ được xuất đầu lộ diện. Nhưng ta đã hơn bốn mươi tuổi rồi, ta còn có thể chém giết được mấy năm? Cha của Mộc Tiêu Phong là đại học sĩ, dưới một người trên vạn người. Tướng quân, lựa chọn này là ta tự đưa ra, bất luận người muốn xử trí thế nào, ta cũng không hề oán thán, chỉ trách bản thân ta không có số mệnh đó."
"Đáng tiếc." Trang Ung lắc đầu: "Nếu không phải đã xảy ra chuyện này, sau này Mộc Tiêu Phong rời đi, ngươi chính là phó đề đốc ta đã tuyển định."
Ánh mắt Lê Dũng thay đổi, giọng nói cũng khàn khàn: "Tướng quân..."
Câu nói phía sau, không nói ra được.
Trang Ung trầm mặc một lúc lâu mới nói: "Nhưng ta biết, chúng ta đều không thể quay lại được nữa. Cho dù bây giờ ta giả vờ như không xảy ra chuyện gì cả, để ngươi quay về tiếp tục làm giáo úy, tâm tư của ngươi cũng không còn ở bên cạnh ta nữa. Con người một khi đã đưa ra lựa chọn thì không thể nào thay đổi."
Lê Dũng cắn răng không nói lời nào, bởi vì hắn ta biết kết cục của mình sẽ ra sao.
"Tướng quân định xuống tay như thế nào?"
Lê Dũng hơi hất cằm lên, trên mặt thoáng chút kiêu căng khiến người khác khó hiểu: "Chỉ dựa vào tội của ta hôm nay, cũng không đến mức xử tử ta."
Trang Ung im lặng không nói.
Lê Dũng bất chợt cười lớn, ngửa cổ cười, nước mắt cũng lập tức tuôn trào: "Ta biết tướng quân trước nay vẫn đối tốt với ta, tướng quân cũng luôn nói rằng ngài mắc nợ ta. Nhưng thực ra trong lòng ta cũng cảm thấy mắc nợ tướng quân. Kể từ lúc ta dự định đi theo Mộc Tiêu Phong, ta vẫn luôn rất đau khổ, ta có lỗi với ngài. Cho nên hôm nay nếu đã như vậy, ta còn làm sao có thể để tướng quân khó xử? Vậy ta xin tặng cho tướng quân một lý do..."
Hắn ta thình lình lao tới, trực tiếp tháo thanh bội đao của Trang Ung đang treo trên giá xuống. Xoẹt một tiếng, trường đao ra khỏi vỏ, hắn ta chĩa đao vào Trang Ung: "Đại ân của tướng quân, kiếp sau báo đáp!"
Lê Dũng chạy đến cửa quân trướng hét to lên: "Trang Ung, chịu chết!"
Một tiếng này quả thực làm chấn động cả quân doanh. Thân binh canh giữ bên ngoài đại trướng lập tức xông đến. Lê Dũng lao ra khỏi đại trướng, một cước đạp ngã tên thân binh vừa chạy đến, sau đó ngửa mặt lên trời giận dữ thét: "Thế đạo bất công! Ta muốn giết một cách thanh bạch!"
Nào đâu là giết một cách thanh bạch, rõ ràng là muốn chết một cách thanh bạch, nhưng mà, có thể thanh bạch sao?
Đám thân binh bắt đầu dùng liên nỏ bắn tên. Lúc Trang Ung lao ra ngoài đại trướng thì Lê Dũng đã ngã xuống, ngã thẳng về phía trước, trên lưng cắm đến vài mũi tên.
Binh sĩ từ bốn phía chạy đến càng lúc càng đông, tất cả đều ngây người nhìn, thầm nghĩ giáo úy Lê Dũng đây là bị làm sao vậy?
Một tên thân binh chạy lại lạnh giọng nói: "Lại dám ám sát tướng quân, đáng chết!"
Hắn ta vẫy tay một cái, lại có thêm mấy người đến, khiêng thi thể của Lê Dũng đi sang đại trướng mời Trang Ung kiểm tra để xác định sống chết. Trang Ung cũng không thèm nhìn, khoát tay: "Đem ra phía sau chôn đi."
Trang Ung nói xong liền đi vào quân trướng, bóng lưng tiêu điều.
Trong đại doanh lập tức như vỡ òa, tin tức lập tức truyền ra ngoài: giáo úy Lê Dũng lại dám rút đao hành thích trong đại trướng của tướng quân, bị thân binh của tướng quân Trang Ung giết chết tại chỗ!
"Một người thật đáng tiếc, đối xử với binh lính không tệ mà."
"Đúng đó, ai ngờ lại có kết cục như vậy. Có trách thì trách hắn đã tự ý dẫn binh ra ngoài, đây là đại tội. Sợ là tướng quân muốn đuổi hắn khỏi thủy sư, hắn tức giận mới muốn hạ sát thủ."
"Mấy người các ngươi, tầm nhìn quá nông cạn. Lẽ nào các ngươi không nhìn ra Lê Dũng đã theo phe Mộc Tiêu Phong? Tướng quân Trang Ung làm sao có thể chứa chấp hắn được, cũng trách bản thân hắn không biết thức thời."
"Thì ra là thế, vậy thì thật là đáng chết rồi."
"Vật hi sinh mà thôi, đáng thương."
Thẩm Lãnh đứng trong đám người, nghe những người kia bàn luận rì rầm, trong lòng rất khó chịu... Hắn cảm thấy miệng đắng ngắt, nhưng nghĩ ra thì người khổ nhất vẫn là Trang Ung. Ông ấy đã mang tiếng xấu, đã bị mắng chửi, lựa chọn như vậy sợ rằng sẽ khiến ông ấy rất nhiều năm sau này vẫn bị người khác chỉ trỏ.
Thẩm Lãnh xoay người, vừa đi vừa nghĩ: Bỏ chút sức lực vì người như Trang Ung, thật không oan uổng chút nào.
Mà ở một bên khác, Mộc Tiêu Phong nghiến răng nghiến lợi nhìn mấy người kia khiêng thi thể của Lê Dũng dần khuất xa, y nắm chặt nắm đấm...
"Trang Ung, xem ra ngươi lợi hại thật. Ta khó khăn lắm mới lôi kéo được một Lê Dũng ở trong thủy sư này, vậy mà ngươi lại nhẫn tâm đến thế, dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy giết chết hắn ta. Sau này e là ngươi cũng khó mà phục chúng."
Y giậm chân quay người về chỗ ở, trong ánh mắt toàn là oán độc.
Mấy tên thân binh khiêng thi thể của Lê Dũng đi thẳng ra phía sau doanh trại, trực tiếp đi từ cửa sau ra khỏi đại doanh thủy sư, sau đó ném thi thể Lê Dũng lên một chiếc xe ngựa. Mấy người đánh xe ngựa đi một mạch đến khu đất hoang vắng.
Đám người đứng xem trong quân doanh dần dần giải tán, đều vẫn thổn thức cảm khái.
Xe ngựa rời khỏi đại doanh thủy sư rồi đi thẳng. Sau khi đi được khoảng ba dặm thì dừng lại, ven đường còn có một chiếc xe ngựa đang đợi ở đó. Mấy tên thân binh chuyển Lê Dũng từ trên xe ngựa sang xe khác.
Tên thân binh cầm đầu căn dặn xa phu: "Thuốc mê trên người hắn có lẽ phải duy trì đến sáng mai. Sau khi hắn tỉnh lại, nói với hắn rằng tướng quân đã an bài ở thành Trường An, hắn trở về hội hợp với người nhà rồi phải đi ngay. Số bạc trên xe đủ cho cả nhà hắn sinh sống, sau này tướng quân cũng sẽ không ngừng tiếp tế. Nói thêm với hắn... có cơ hội thì tướng quân sẽ cho hắn nhậm chức."
Xa phu đáp lời, quất roi ngựa kêu bộp một tiếng, xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
Đại doanh thủy sư, trong đại trướng tướng quân, Trang Ung chậm rãi trở lại bàn, đứng chống tay lên bàn, sắc mặt vẫn rất trắng... Ông đã để Lê Dũng đi, nhưng cũng không vui vẻ một chút nào cả.
Lê Dũng vốn là một người nên có tiền đồ vô cùng sáng lạn. Hắn ta võ nghệ tốt, tác chiến hung hãn không sợ chết, là một quân nhân đúng nghĩa. Người như vậy lại không thể không lựa chọn đi theo phe Mộc Tiêu Phong, Trang Ung không khỏi đau thương.
Ông đau thương thay cho Lê Dũng, cũng đau thương cho chính mình.
Bởi vì trong một khoảng thời gian rất dài, ông sẽ phải gánh tiếng xấu... Sẽ không có mấy người biết Lê Dũng thật ra vẫn còn sống. Trong cả đại doanh thủy sư, gần như tất cả mọi người đều sẽ nói ra nói vào sau lưng ông.
Tấm rèm bị người từ bên ngoài vén lên. Thẩm Lãnh xách một bầu rượu, một ít thức ăn đi vào: "Không ngủ được, tướng quân có thể uống chút rượu cùng ta không?"
Trang Ung quay đầu lại: "Đây là trong quân doanh, sao có thể tùy tiện uống rượu... Ít nhất ngươi phải che rèm cửa cho kỹ."
Thẩm Lãnh "ừm" một tiếng rồi che rèm cửa lại, đi đến chỗ cái bàn, đặt một hũ rượu, một con gà nướng và một túi đậu phộng xuống: "Thật tốt, có tướng quân cùng vi phạm quân quy, không cần kiêng dè gì nữa."
Trang Ung trừng mắt liếc hắn một cái: "Ngươi đã nhìn ra rồi?"
Thẩm Lãnh nhún vai: "Ngay cả binh sĩ của tiêu doanh đó mà ông còn không nỡ xử phạt nặng, làm sao lại nỡ giết Lê Dũng?"
Trang Ung rót một chén rượu uống một hơi cạn sạch, cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, đúng là vẫn còn có người hiểu mình.
"Hửm?" Ông bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: "Rượu của ngươi là lấy ở đâu? Trong doanh trướng của ngươi không thể giấu rượu, bây giờ đã quá nửa đêm, ngươi cũng không thể chạy ra ngoài mua rượu được."
"Ồ..." Thẩm Lãnh cười có chút ngượng nghịu: "Rượu là lấy từ trong thư phòng của tướng quân. Lấy thì có lấy, mặc dù không có ai nhìn thấy, nhưng tuyệt đối không thể tính là trộm... Dù sao thì là lấy rượu của ông uống cùng ông..."
Trang Ung ôm ngực: "Ngươi còn có thể không biết xấu hổ hơn nữa không?"
Thẩm Lãnh: "Ít nhất thì đồ ăn không phải lấy từ thư phòng của tướng quân, là lấy từ phòng bếp."
Trang Ung: "Ta có thể sẽ hủy anh danh một đời."
Thẩm Lãnh: "Tướng quân yên tâm đi, rèm cửa ta đã đóng kỹ rồi, cạn chén?"
Trang Ung: "Khụ khụ... nào, cạn chén."
Mọi nỗ lực chuyển ngữ văn bản này đều thuộc về truyen.free.