(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 449: Đột biến
Thủ hạ của Hồng Thập Nhất Nương chỉ có khoảng một trăm người, nàng ta cố chấp yêu cầu giữ lại tất cả, bất kể già trẻ, nếu nhập ngũ mà thiếu một người cũng không được, hoặc là tất cả cùng đi, hoặc là tất cả cùng ở lại. Thẩm Lãnh trọng dụng tài năng của nàng nên đã giữ lại, chỉ là tạm thời chưa sắp xếp vào đội ngũ thủy sư chính thức, dù võ nghệ cá nhân không tầm thường, nhưng kỷ luật và huấn luyện lại kém xa.
Thẩm Lãnh giao Đỗ Uy Danh tạm thời huấn luyện bọn họ. Đội ngũ thủy sư cũng đang làm công tác chuẩn bị cuối cùng để đi Bắc Cương, từ Điệu Quốc vận chuyển tới lượng lớn vật tư. Nếu không chuyển đi sớm, lương thực bảo quản tốt đến mấy cũng khó tránh khỏi việc nảy mầm hoặc mốc meo.
Hoàng đế ở hành cung triệu kiến Thẩm Lãnh. Đây cũng là lần diện kiến cuối cùng tại Đông Cương trước khi Thẩm Lãnh lên đường.
"Chuyện của Mạnh Trường An, khanh cũng không cần lo lắng quá nhiều." Hoàng đế liếc mắt nhìn Thẩm Lãnh: "Trẫm đã điều Diêm Khai Tùng về, chắc hẳn khanh biết dụng ý của trẫm."
Tất nhiên Thẩm Lãnh biết.
Diêm Khai Tùng thủ Bạch Sơn Quan nhiều năm, công lao to lớn, chẳng quản gian khó. Việc điều y về Đông Cương nghỉ ngơi một thời gian chỉ là thứ yếu, chủ yếu là bởi vì Hoàng đế muốn châm chọc Bùi Đình Sơn. Tình thế Đông Cương này, nói là một màn kịch thì quả thực là kịch, nói là châm biếm thì đúng là châm biếm thật.
Hoàng đế chưa từng hoài nghi lòng trung thành của Bùi Đình Sơn, nhưng bất mãn với thái độ của Bùi Đình Sơn, đây là hai chuyện khác nhau.
Thẩm Lãnh cúi đầu: "Thần hiểu."
Hoàng đế ừm một tiếng: "Trẫm biết đầu óc khanh linh hoạt, tất nhiên có thể hiểu được nỗi khổ tâm của trẫm, chỉ là còn một tầng ý tứ khác, trẫm chưa từng nói với ai, hôm nay đã nói cho khanh, tất nhiên khanh cũng không thể tiết lộ với người khác... Diêm Khai Tùng, là thông văn hạp mà trẫm đặt ở Đông Cương."
Thẩm Lãnh trong lòng cả kinh.
Lúc trước Bùi Đình Sơn sắp xếp Diêm Khai Tùng đến Bạch Sơn Quan, thông văn hạp mà Bệ hạ đặt bên cạnh lão ta liền mất đi ý nghĩa. Vì thế, nhân cơ hội này, Hoàng đế điều Diêm Khai Tùng về, còn đề bạt y. Ngay cả Bùi Đình Sơn cũng cảm thấy Diêm Khai Tùng bị ủy khuất. Nhờ vậy, sau này Diêm Khai Tùng ở bên cạnh Bùi Đình Sơn cũng sẽ càng vững chắc hơn một chút.
Đế vương tâm thuật.
Không nghi ngờ là không nghi ngờ, nhưng chuyện nên làm nhất định vẫn phải làm, đây chính là đế vương.
"Mạnh Trường An sớm muộn gì cũng sẽ trở lại Bắc Cương. Đối với trận chiến Bắc Cương, làm sao trẫm có thể thiếu một viên dũng tướng như vậy." Hoàng đế uống một ngụm trà: "Để hắn ở Bạch Sơn Quan như vậy thì thật là lãng phí nhân tài. Ngoại trừ chuyện trẫm mới vừa nói ra, còn về một tầng dụng ý khác, khanh có thể nghĩ đến không?"
"Là vì Võ Tân Vũ." Thẩm Lãnh trả lời: "Bệ hạ muốn giao chức vụ Bắc Cương đại tướng quân cho tướng quân Võ Tân Vũ phải không? Tạm thời điều Mạnh Trường An rời khỏi Bắc Cương, là để an lòng Võ Tân Vũ. Đợi trước khi trận chiến Bắc Cương bắt đầu sẽ điều Mạnh Trường An về. Mạnh Trường An đã rời khỏi Bắc Cương mấy năm, đương nhiên không thể tiếp nhận chức vụ Bắc Cương đại tướng quân ngay lập tức, điều đó không hợp lý. Như vậy, Võ Tân Vũ sẽ có thể hiểu được nỗi khổ tâm của Bệ hạ, cũng có thể vững vàng lãnh binh ở Bắc Cương."
Hoàng đế ừm một tiếng: "Trẫm không nhìn lầm khanh. Thẩm Tiểu Tùng dạy dỗ cũng tốt."
Thẩm Lãnh không nói gì nữa, chỉ cảm thấy người ủy khuất là Mạnh Trường An.
"Khiếm khuyết của Mạnh Trường An thực ra không phải ở khả năng nhìn đại cục; khả năng nhìn đại cục của hắn không thua kém Võ Tân Vũ. Đương nhiên cũng không phải ở lý lịch; trẫm dùng người trước giờ đều không xét những điều này, chỉ cần người đó phát huy hết tài năng... Thẩm Lãnh, trẫm biết khanh cảm thấy Mạnh Trường An bị ủy khuất, nếu trẫm nói với khanh, sau này trẫm định để hắn làm Đông Cương đại tướng quân, khanh còn cảm thấy ủy khuất không?"
Hoàng đế vốn không nên nói những lời này, đối với ai cũng không nên nói, nhưng lại nói với Thẩm Lãnh một cách tự nhiên đến như thế.
Thẩm Lãnh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt ánh lên vẻ vui mừng.
"Trẫm không thể để hắn cứ mãi ở bên cạnh Bùi Đình Sơn vài năm được. Nếu như ở thành Triêu Dương, ngày ngày đối mặt với Bùi Đình Sơn thì sẽ dễ sinh vấn đề. Bùi Đình Sơn tính tình bá đạo, Mạnh Trường An lại cao ngạo, không xảy ra chuyện mới là điều lạ. Nhưng nếu tương lai trẫm định để hắn đến Đông Cương, vậy thì dù sao cũng phải làm quen trước. Hắn cần quen thuộc nơi này, cũng để cho người ở nơi đây quen thuộc hắn. Cho nên Bạch Sơn Quan là lựa chọn tốt nhất. Ở Bạch Sơn Quan, từ đó đi Tây Bắc có thể thẳng tiến Bắc Cương. Cho dù Bùi Đình Sơn có gây áp lực cho hắn, hắn cũng sẽ không khó xử nhiều."
"Ở Đông Cương vài năm, lại đến Bắc Cương theo trẫm xuất chinh. Với năng lực và công lao tích lũy của hắn, tất nhiên không cần lo lắng. Sau khi trận chiến Bắc Cương kết thúc, tính ra Bùi Đình Sơn cũng sắp đến tuổi thất tuần rồi..." Hoàng đế liếc nhìn Thẩm Lãnh một cái: "Đã yên lòng chưa?"
Thẩm Lãnh cười hì hì, giống như một đứa trẻ.
Hoàng đế bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ tại sao mình lại giống như dỗ trẻ con vậy, còn lo lắng đến cảm xúc của tiểu tử này.
"Thần tạ Bệ hạ."
"So với trẫm phong thưởng khanh, khanh còn vui hơn nữa."
Thẩm tiên sinh từng nói, ân cứu mạng là lớn nhất; Mạnh Trường An và thần tình như tay chân, đó là điều thứ hai.
Hoàng đế cảm thấy vui mừng, nghĩ đây có lẽ là vận khí của Thẩm Lãnh. Những năm tháng cơ cực ấy cũng không phải chỉ toàn khổ sở. Nếu lớn lên trong hoàng cung, tuy rằng cẩm y ngọc thực, không gặp gió táp mưa sa, nhưng bản thân Hoàng đế không có quá nhiều thời gian để chỉ dạy hắn. Chỉ có thể trông cậy vào đám hạ nhân khúm núm bầu bạn. Trân phi dù tốt đến mấy tất nhiên cũng sẽ cưng chiều, làm sao có thể bồi dưỡng được tính cách cứng cỏi, dũng nghị như Thẩm Lãnh hiện tại.
Năm đó mình chính là bởi vì thuở nhỏ cách xa cung đình mới không giống những người khác.
"Khanh về đi." Hoàng đế đứng dậy trở lại bàn phê duyệt tấu chương: "Mấy năm nay tạm thời sẽ không có đại chiến gì khiến khanh phải bận tâm nữa. Có Trang Ung ở Nam Cương, trẫm cũng vững lòng. Việc diệt Cầu Lập của các vệ chiến binh cũng chỉ là vấn đề thời gian."
"Khanh cứ làm quen đường thủy, làm quen quy trình. Trận chiến với Hắc Vũ mấy năm sau, trẫm có thể giao phó hậu phương cho khanh rồi."
Thẩm Lãnh đứng dậy cúi đầu: "Thần, tạ Bệ hạ tín nhiệm."
"Sau khi từ Bắc Cương trở về, khanh hãy để Vương Căn Đống lãnh binh xuôi nam, trẫm cho khanh nghỉ phép nửa năm."
Hoàng đế không ngẩng đầu lên nhưng vẻ cưng chiều bên khóe mi��ng kia làm sao có thể kém hơn Trân phi.
"Vương Căn Đống về Điệu Quốc lo liệu vận chuyển lương thực rồi trở lại, nhanh nhất cũng phải nửa năm. Khanh cứ tính ngày, đợi Vương Căn Đống dẫn thủy sư trở về thì khanh đến Giang Nam đạo hội hợp là được... Mới tân hôn không bao lâu, trẫm đã để ngươi đi phương nam, nói ra cũng có lỗi với Trà Nhi. Ngươi hãy nghỉ ngơi nửa năm ở Trường An, ở bên nàng nhiều chút... Tranh thủ mau chóng sinh cho trẫm một..."
Lời muốn nói "sinh cho trẫm một đứa cháu trai" này gần như thốt ra khỏi miệng.
Bản thân Hoàng đế ngẩn ra.
"Sinh một tiểu tử mập mạp, nếu như trẫm thấy thích, sẽ tìm người dạy nó."
Thẩm Lãnh ngây ngô cười hì hì.
Chỉ biết vui vẻ, đâu để ý vừa rồi trong ngữ khí của Hoàng đế đã để lộ ra một chút tình thân.
Bắc Cương.
Đại tướng quân Thiết Lưu Lê vẻ mặt lo lắng, nhìn sang Võ Tân Vũ: "Ai có thể ngờ được trước khi lâm chiến lại xảy ra chuyện như thế này? Tang Bố Lữ lên ngôi, lập tức đã điều chỉnh thái độ đối với chúng ta. Người Hắc Vũ đã gần như hơn một tháng không đến quấy nhiễu, cho dù chúng ta có sang khiêu khích, bọn họ cũng đóng cửa không ra."
Võ Tân Vũ thở dài, tất nhiên trong lòng cũng lo lắng.
Sách lược của Bệ hạ đối với Bắc Cương không có vấn đề, nhìn xa trông rộng. Kết quả là bên Hắc Vũ lại xảy ra vấn đề mà không ai có thể khống chế được. Hãn hoàng Hắc Vũ đổi ngôi, Tang Bố Lữ kỳ tài vượt xa huynh trưởng của y. Nếu từ nay về sau Hắc Vũ một lòng chuẩn bị chiến tranh, mấy năm sau hai nước giao tranh, thắng bại thật sự không thể nào xác định được.
"Bệ hạ phái người đưa ý chỉ đến." Thiết Lưu Lê nói: "Phải thay đổi sách lược đối với Hắc Vũ rồi. Từ hôm nay, ngươi hãy bố trí thêm người lẻn vào Hắc Vũ, không tiếc tiền của, xem thử có thể mua chuộc thêm thủ lĩnh của các bộ tộc nhỏ hay không. Bệ hạ nói 'công Hắc Vũ, công ở tâm', nếu không có gì bất ngờ, Tang Bố Lữ cũng sẽ cải thiện mối quan hệ với những bộ tộc nhỏ này, nhưng người Hắc Vũ trời sinh tính cao ngạo, trong thời gian ngắn cũng không thể thay đổi được gì."
Võ Tân Vũ nói: "Thuộc hạ đã bắt tay vào làm rồi, đã sắp xếp người đi gặp thủ lĩnh các bộ tộc vốn thân cận với đời Hãn hoàng Hắc Vũ trước đây. Những người này khác với những thủ lĩnh bộ tộc bị chèn ép nhiều năm. Bọn họ cho rằng Hãn hoàng đổi người sẽ có lợi, cho nên ngược lại cũng không dễ mua chuộc. Còn những người vốn thân cận thì lo lắng bị tân Hãn hoàng chèn ép, sẽ càng dễ thu phục hơn."
Thiết Lưu Lê ừm một tiếng: "Nghe nói Tang Bố Lữ còn có một tỷ tỷ, tính cách cương ngạnh, lúc trẻ cũng từng lãnh binh, cũng có chút uy danh trong quân Hắc Vũ. Mối quan hệ của ả và Tang Bố Lữ cũng không mấy tốt đẹp, có thể thử xem có lợi dụng được gì hay không."
Võ Tân Vũ gật đầu, trầm mặc một lát rồi nhìn sang Thiết Lưu Lê: "Đại tướng quân, việc này thuộc hạ cũng đã sắp xếp thực hiện, hôm nay thuộc hạ muốn nói là chuyện của Mạnh Trường An."
"Hửm?" Thiết Lưu Lê nhìn sang Võ Tân Vũ: "Ngươi muốn nói gì?"
"Không công bằng với Mạnh Trường An." Võ Tân Vũ hít sâu một hơi: "Thuộc hạ biết tâm ý của Bệ hạ, cũng biết tâm ý của đại tướng quân, nhưng mà..."
Thiết Lưu Lê khoát tay: "Các ngươi đều là nghĩa tử của ta, tất nhiên ta sẽ không thiên vị ai. Bệ hạ điều Mạnh Trường An đi Bạch Sơn Quan là có thâm ý khác."
Thiết Lưu Lê nói: "Ngươi cứ dốc toàn lực chuẩn bị cho trận chiến với Hắc Vũ trong mấy năm tới, không cần quản, cũng không cần suy nghĩ những chuyện khác."
Ông ta đứng lên: "Chắc ngươi đã rất rõ, trận chiến này đánh xong rồi, mấy trăm năm sau quốc vận Đại Ninh sẽ cường thịnh đến mức nào. Về chuyện phân hóa các bộ tộc Hắc Vũ, ta cũng đang liên lạc với một vài người trong số họ. Chúng ta đều hãy tận tâm một chút, chớ phụ lòng Bệ hạ."
Sau khi nói xong ông ta đứng dậy rời đi. Võ Tân Vũ tiễn ra ngoài đại doanh, gió lạnh thấu xương, nhưng trong lòng lại đầy lo lắng.
Thời gian sau đó trôi qua hết sức bình thường. Đến tháng Mười, thủy sư đã đưa tới rất nhiều vật tư. Đối với Bắc Cương mà nói, những thứ này rất quan trọng. Mà lúc này Bệ hạ cũng đã từ Đông Cương trở về thành Trường An. Đông Cương đại tướng quân vẫn là Đông Cương đại tướng quân đó, nhưng tất cả mọi người đều nhìn ra được rằng, sau khi Bệ hạ rời khỏi Đông Cương, Bùi Đình Sơn dường như đã thay đổi một chút. Điều chính yếu nhất là, trông ông ta có vẻ càng già nua hơn.
Cuối tháng Mười, thành Trường An đã rất lạnh. Hoàng đế lại từ Tứ Mao Trai dọn về Đông Noãn Các.
Đại Phóng Chu thật cẩn thận bỏ thêm than vào lò sưởi trong phòng, không để một chút bụi than nào bay lên. Mùa này khí hậu khô hanh, có lúc Bệ hạ sẽ bị ho. Việc mà tổng quản nội thị là y có thể làm chính là để cơ thể Bệ hạ không xảy ra chuyện gì.
Bỏ thêm than, y nhẹ nhàng đi sang một bên đứng, không dám gây tiếng động quá lớn, sợ quấy rầy Bệ hạ suy nghĩ.
Hoàng đế để tấu chương trong tay xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Tính thời gian, chắc thủy sư cũng sắp từ Bắc Cương về rồi. Hôm qua vừa mới nhận được tin thắng trận mà Trang Ung gửi về, hắn đã mang quân bao vây quốc đô Cầu Lập. Nếu không có gì bất ngờ, tháng sau sẽ có thêm tin tức tốt gửi về. Diệt Cầu Lập, Nam Cương thái bình vững chắc, trẫm cũng vững lòng hơn một chút."
Đại Phóng Chu cười nói: "Trang đại tướng quân thật sự là tài giỏi."
"Người do trẫm dạy ra."
Hoàng đế cười đắc ý, nghĩ rằng nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tiểu tử ngốc kia có thể ăn Tết ở thành Trường An.
Đúng lúc này, thống lĩnh thị vệ Vệ Lam từ bên ngoài bước nhanh vào, cúi đầu tâu: "Bệ hạ, Bắc Cư��ng đưa tới quân tình khẩn cấp."
Hoàng đế ngẩn ra. Người Hắc Vũ đã thay đổi thái độ, Bắc Cương đã một thời gian không có chiến sự rồi, tại sao lại có quân tình khẩn cấp?
"Chuyện gì?"
Ông ta vươn tay nhận lấy quân báo, chỉ vừa nhìn lướt qua liền đứng bật dậy, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Một lát sau, Hoàng đế ho khan dữ dội, lại còn ho ra vài ngụm máu.
Bắc Cương đại tướng quân Thiết Lưu Lê, trung liệt thân vong.
Tuyệt tác này là của truyen.free, không được sao chép hay sử dụng dưới bất kỳ hình thức nào.