(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 391: Quốc sư
Thẩm Lãnh cảm thấy nếu mình đứng lên nhanh như vậy thì thật có lỗi với công sức vất vả đã bỏ ra trong trận chiến vừa rồi. Thế là, hắn chống tay xuống, lê mông đến sát cửa, ngồi dựa vào khung cửa nhìn ra khung cảnh hỗn độn vẫn chưa được dọn dẹp bên ngoài thủy trại, ngoài kia người người qua lại, bách tính cùng binh sĩ lẫn lộn.
Tư thế ngồi lê lết như vậy thì làm gì còn chút phong thái nào của một tướng quân?
Đường Bảo Bảo nheo mắt nhìn hắn: "Sao ngươi lại phải ngồi lê lết thế kia?"
Thẩm Lãnh nghiêm túc trả lời: "Có vẻ ta vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, như vậy có lẽ ta không cần dọn phòng."
Đường Bảo Bảo: "Vậy ra, ngươi nghĩ chúng ta sẽ giúp ngươi dọn phòng?"
Ông ta đứng lên, vỗ vỗ mông rồi bỏ đi: "Về phòng sạch sẽ của mình tiếp tục ngủ đây... À đúng rồi, Vương Khoát Hải, lần tới ngươi tìm người đo chiều cao, cân nặng rồi báo ta, ta sẽ cho người làm cho ngươi một bộ giáp tướng quân. Thẩm Lãnh báo công, ta sẽ thăng cho ngươi lên ngũ phẩm. Huyện Khoát Hải này, không tồi chút nào... Ha ha ha ha."
Nói xong, ông ta rảo bước đi thẳng.
Thẩm Lãnh thở dài: "Biết thế thì đã tới phòng lão uống rượu rồi."
Đường Bảo Bảo vừa đi vừa nói vọng lại: "Đến ngày kết bái, ngươi cứ đến là được, chắc chắn không say chết ngươi đâu."
Thẩm Lãnh: "Đừng khoác lác, người làm đại ca mà toàn thùng rỗng kêu to."
Đường Bảo Bảo hừ một tiếng: "Người làm tiểu đệ lẽ nào không biết tôn kính huynh trưởng một chút?"
Thẩm Lãnh giơ ngón giữa lên.
Vương Khoát Hải dựa vào đó cười ha ha, sau đó lại vừa cười vừa khóc.
"Ngũ phẩm là còn ít cho ngươi đấy." Thẩm Lãnh nhìn trời xanh biển xanh bên ngoài: "Với chiến công trận chiến này của ngươi, ngươi có được phong tòng tứ phẩm cũng chưa thấm vào đâu. Phe Cầu Lập tổn thất gần một nửa binh lực, nhờ ngươi vòng ra sau tấn công, thủy sư Bắc Hải của Cầu Lập coi như đã bị chúng ta đánh tan tác. Số thuyền còn lại của chúng giờ tán loạn khắp nơi, trong thời gian ngắn sẽ không còn sức mà tác chiến. Công lao này còn lớn hơn nhiều so với việc chiếm được một tòa thành của Cầu Lập. Chỉ cần báo quân công lên, không ai có thể xóa bỏ, đó là chuyện sẽ được ghi vào sử sách."
Vương Khoát Hải vừa khóc vừa cười: "Thật ra ta không quan tâm ngũ phẩm hay tòng tứ phẩm, ta chỉ quan tâm ta có còn được làm lính của tướng quân hay không."
Thẩm Lãnh: "Sao, ngươi tính bay cao rồi sao? Còn muốn đi tìm bến đỗ mới à?"
Vương Khoát Hải phì một tiếng, cả nước mũi cũng phun ra.
"Sống làm người của tướng quân, chết làm ma của tướng quân."
"Ngươi không dọa chết ta thì thôi, câu này nói như thề non hẹn biển vậy. Sống, ngươi là người của chính ngươi; chết, ngươi là ma của chính ngươi." Thẩm Lãnh nhìn về phía Vương Khoát Hải: "Đừng nghĩ nhiều như vậy. Đây là thứ ngươi xứng đáng nhận được, không cần cảm ơn ai cả. Ngươi nên cảm ơn chính bản thân mình nhất."
Vương Khoát Hải lắc đầu định nói gì đó, nhưng bị Thẩm Lãnh ngăn lại: "Có lẽ trước đây, thế giới này đã có chút vấn đề. Rất nhiều người có quân công thật sự không thể nhận được tất cả những gì họ xứng đáng. Đây không phải là bệnh nằm ở điều lệ chế độ của Đại Ninh, mà là ở những người chấp hành chúng. Ngươi đáng lẽ là chính ngũ phẩm, vậy thì chính là chính ngũ phẩm. Ngươi không cần cảm kích ta, thậm chí không cần cảm kích Đường tướng quân. Ta báo quân công cho ngươi, ông ấy thăng ngươi làm tướng quân, đều là những việc chúng ta nên làm. Chừng nào chúng ta làm chuyện vượt quá bổn phận, lúc đó ngươi nói lời cảm ơn cũng chưa muộn. Chỉ là chuyện nên làm mà ngươi lại cho là chúng ta đang giúp đỡ ngươi, thì chính ngươi cũng đang bị bệnh, cần phải chữa trị."
Hắn nói một tràng dài như vậy, nhất thời Vương Khoát Hải không kịp phản ứng.
"Chúng ta chỉ làm những việc nên làm, còn ngươi nhận được thứ ngươi xứng đáng." Thẩm Lãnh nhìn Vương Khoát Hải nói: "Vậy tại sao ngươi phải cảm ơn chúng ta?"
Vương Khoát Hải bí lời, người đàn ông chất phác thật sự không biết nên nói gì.
"Nhưng ngươi phải mời uống rượu một bữa đấy." Thẩm Lãnh vịn khung cửa đứng dậy, xoa xoa cái eo của mình: "Xem ra vẫn phải rèn luyện nhiều hơn thôi."
Vương Khoát Hải chợt nhớ ra một chuyện: "Tướng quân, ta nghe nói sau ngày đại hôn, ngài cũng phải vịn cửa mà ra ngoài như vậy phải không?"
Thẩm Lãnh ngây ra: "Cút... Kẻ khốn kiếp nào nói ngươi chất phác thế hả?"
Vương Khoát Hải vô tư cười hềnh hệch.
Đúng lúc này Thẩm Lãnh chợt phát hiện một người đang đứng ngoài cửa. Vừa nãy còn hơi say nên hắn chưa để ý, giờ mới chợt nhận ra người đó đang đợi mình... Đậu Hoài Nam.
Thẩm Lãnh bước ra khỏi cửa phòng, Đậu Hoài Nam lập tức vén áo quỳ xuống: "Thuộc hạ xin nhận tội."
Thẩm Lãnh quay đầu lại, chỉ tay về phía Vương Khoát Hải đang đứng sau lưng: "Ông nói với chính mình đi, nếu ông cảm thấy mình không sai, thì ông cũng không cần phải thế này. Dù ta khó chịu, dù phẫn hận, và đã từng nghĩ nếu Vương Khoát Hải vì chuyện này mà chết, ta sẽ lột da ông ra. Nhưng ta biết, dù nhìn từ góc độ của ông hay của ta đi chăng nữa, ông đều không làm sai."
Đậu Hoài Nam ngẩng đầu, sắc mặt có chút kích động.
"Ta không phải là người thiếu lý trí." Thẩm Lãnh đưa tay ra đỡ Đậu Hoài Nam dậy: "May mắn là Vương Khoát Hải không chết, nếu không giữa ta và ông không thể nào tiếp tục qua lại được nữa. Ta không phải người thiếu lý trí, nhưng có những lúc ta không thể khống chế được lý trí."
Đậu Hoài Nam cúi đầu: "Ti chức đã nhớ."
Thẩm Lãnh duỗi người một chút: "Đã thống kê xong thương vong chưa?"
"Vẫn chưa ạ. Ước tính ban đầu là chúng ta tổn thất hơn bốn ngàn người, còn phía Cầu Lập tổn thất hơn sáu vạn người."
"Vẫn là lỗ nặng." Thẩm Lãnh thở dài: "Hơn bốn nghìn chiến sĩ đó... Trước hết, hãy sắp xếp người đi tìm thi thể của các huynh đệ chúng ta về."
Đậu Hoài Nam nói: "Đã và đang làm rồi ạ. Bách tính trong thành cũng tự nguyện đến hỗ trợ."
"Ừ." Thẩm Lãnh trầm mặc một lát, quay đầu nhìn về phía Đậu Hoài Nam: "Đậu tiên sinh, ông nghĩ mình làm sai hay làm đúng?"
"Thuộc hạ..."
"Việc ông đã làm sai hay làm đúng, là ta sẽ nói. Bản thân ông cũng đừng nghĩ ngợi gì nữa."
"Ti chức hiểu." Đậu Hoài Nam chợt tỉnh ngộ, khom người cúi đầu thật sâu: "Sau này ti chức biết phải làm gì rồi. Mọi chuyện đều sẽ bẩm báo tướng quân trước."
Thẩm Lãnh ừ một tiếng, rồi rảo bước về phía thủy trại. Không lâu sau, Đậu Hoài Nam lại nhìn thấy bóng dáng Thẩm Lãnh trên bãi chiến trường, bên cạnh binh sĩ và bách tính, đang cùng nhau rửa sạch từng cỗ thi thể chiến binh rồi đưa lên bãi đất trống. Dường như từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ coi thân phận tướng quân chính tứ phẩm là một đặc quyền hay sự ưu việt nào, từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn bằng lòng ở bên cạnh những người lính của mình.
Tại thành Trường An. Trong Cung Vị Ương, điện Bảo Cực, Đông Noãn Các.
Tiểu đạo nhân mắt kém lần thứ ba đụng phải khung cửa, khiến gã ảo não, cảm thấy Cung Vị Ương của Đại Ninh này thực sự không hề thân thiện với mình. Trước khi vào cửa, gã cảm thấy mình đã đến vị trí cánh cửa, giơ chân lên ba lần nhưng vẫn chưa bước qua. Một đám nội thị cung nữ đứng ngoài cửa cố gắng nhịn cười, có người còn nhịn không được bật ra tiếng lợn kêu.
Tiểu đạo nhân ho khan vài tiếng, cố gắng tỏ ra uy nghiêm. Gã nghĩ bụng, dù gì mình cũng là quốc sư của Đại Ninh, do đích thân hoàng đế bệ hạ sắc phong, các ngươi không thể cố nhịn một chút sao?
Nhưng cái dáng vẻ bước qua cánh cửa đó thật sự rất buồn cười. Chân trái nhấc lên định bước, nhưng chưa tới cánh cửa, thế là lại lê thêm một bước; chân trái lại nhấc lên, vẫn chưa tới, thế là lại lê thêm một bước nữa... Cứ thế, trái, trái, trái phải trái, nhìn thật buồn cười. Nhất là khi gã lại có dung mạo môi đỏ răng trắng, xinh đẹp như hoa, mọi người đều cảm thấy thân thiện. Tuổi lại nhỏ, làm gì có chút uy nghiêm nào.
Cũng may hoàng đế là người thân thiện, thân mật hơn nhiều so với cái khung cửa này.
Sau khi vào trong, hoàng đế ban cho gã một chỗ ngồi. Tiểu đạo nhân nghĩ bụng hay là thôi đi, mắt không nhìn rõ, lỡ như ngồi hụt xuống đất, chẳng phải càng mất phong độ hơn sao?
"Trẫm đã sai người tìm cách. Nghe nói ở phương Tây có vài nơi, có thể dùng tinh thạch chế tạo ra thứ gọi là kính, có thể giúp người ta nhìn rõ. Nhưng liệu có tìm được hay không thì chưa rõ, mà sau khi tìm được có hữu dụng hay không cũng chẳng biết."
"Tạ ơn bệ hạ."
"Không có gì, chỉ cần trừ vào bổng lộc quốc sư của khanh là được."
"..."
Hoàng đế liếc nhìn tiểu đạo nhân: "Trẫm vừa mới nhận được tin từ đạo quán núi Long Hổ phái người đưa tới, sư phụ khanh... đã qua đời rồi."
Tiểu đạo nhân vốn còn đang cười liền biến sắc, thoáng chốc trở nên trắng bệch, rồi lại tái xanh.
Sau đó gã lại bật cười, cười một nụ cười đau lòng, mắt ướt lệ nói một câu: "Xem ra sư phụ ông ấy cũng đã đoán đúng một lần rồi."
Sau đó gã mới sực tỉnh ra mình ngu ngốc đến mức nào. Trong cả nước, làm gì có chuyện có hai quốc sư. Nếu sư phụ còn sống, sắc phong của bệ hạ sẽ không được ban xuống cho gã. Thế mà gã lại hậu tri hậu giác đến vậy.
"Tạm thời khanh đừng về núi Long Hổ." Hoàng đế nhìn gã như vậy, liền cảm thấy đau lòng, khẽ thở dài: "Trẫm đã cho ngự y chuẩn bị sẵn một ít thuốc men, sau đó sẽ có người của Thái Y viện tới tìm khanh, giúp khanh tìm cách tạm thời nhìn rõ hơn một chút, rồi chữa khỏi mắt cho khanh. Khi đó khanh mới có thể giúp trẫm nhìn thấy nhiều thứ hơn."
"Thần tuân chỉ."
"Trẫm chợt nhớ ra một chuyện đã từ rất nhiều năm trước." Hoàng đế nhìn về phía tiểu đạo nhân: "Trẫm nghe nói, sư phụ khanh thường xuyên du lịch khắp thiên hạ, mười mấy năm trước từng tới một thôn nhỏ tên là trấn Ngư Lân, thuộc quận An Dương, Giang Nam đạo. Khanh có từng nghe ông ấy nhắc tới không?"
Sắc mặt tiểu đạo nhân đã trắng bệch, cho nên lần này chẳng có gì thay đổi nhiều, cũng không thể trắng hơn được nữa. Vì thế gã thầm thấy may mắn.
"Từng nghe sư phụ nhắc tới ạ."
"Ông ấy đã nói những gì?"
"Sư phụ nói, ông ấy rất kinh ngạc khi ở trấn Ngư Lân, lại ẩn giấu một viên tướng tinh lớn đến thế."
"Khanh có biết là nói tới ai không?"
"Mạnh Trường An." Tiểu đạo nhân cúi đầu: "Sư phụ gặp Mạnh Trường An liền đưa hắn đi, rồi sai người đưa tới thư viện Nhạn Tháp ở thành Trường An. Nhưng sư phụ lại không tới Trường An, chắc hẳn lão viện trưởng cũng biết việc này."
Hoàng đế ừm một tiếng: "Tất nhiên ông ấy biết. Ông ấy từng nói với trẫm nhiều năm trước rồi, nhưng trẫm quên mất."
Hoàng đế lại hỏi: "Sư phụ khanh có từng nói về việc xem tướng cho người khác không?"
Tiểu đạo nhân lắc đầu: "Chưa từng nói ạ."
Hoàng đế: "Đừng nói dối."
Tiểu đạo nhân càng cúi đầu thấp hơn: "Thần thật sự chưa từng nghe sư phụ nói ạ."
Trong đầu gã đang kêu ầm ĩ, bất giác nghĩ đến lời sư phụ từng nói khi trở lại núi Long Hổ: cái trấn Ngư Lân nhỏ bé kia lại cất giấu một viên tướng tinh, thật sự khiến ông ấy kinh ngạc, nhưng không đến mức dọa chết người. Một đứa trẻ khác mới thực sự có diện tướng có thể dọa chết người... Nhưng chuyện này quá lớn, lớn đến mức có thể mang tới tai ương diệt môn cho núi Long Hổ.
Mà ngẫm lại xem, Đại Ninh vững mạnh cường thịnh đến vậy, hoàng triều Lý gia cường thịnh đến vậy, hơn nữa nhìn vận mệnh quốc gia đang hưng thịnh, tuyệt sẽ không xuất hiện nhiễu loạn lớn nào. Cho nên đương nhiên hoàng tộc sẽ không dễ dàng thay đổi được, như vậy thì hoàng tộc Lý gia vẫn sẽ là hoàng tộc Lý gia. Nếu nhìn ra điều không bình thường gì đó ở diện tướng của một cô nhi, đương nhiên không dám nói lung tung. Nói đúng là tội, nói sai vẫn là tội, hà cớ gì phải nói lung tung?
Cho nên sư phụ gã vẫn luôn nói chắc là mình đã xem sai. Nhân tướng không thể nào đoạt được quốc vận, cho nên chỉ có thể là đã xem sai, nhất định là đã xem sai.
Hoàng đế trầm mặc thật lâu, sau đó khe khẽ thở dài: "Khanh về nghỉ ngơi đi. Chờ đến khi mắt khanh khỏi rồi, khanh cũng đi du lịch thiên hạ. Chắc khanh biết nơi đầu tiên phải đi là nơi nào?"
"Thủy sư?" Tiểu đạo nhân thử dò hỏi.
Hoàng đế gật đầu nhưng không trả lời phải hay không.
Gật đầu như vậy là đủ rồi.
Tiểu đạo nhân rời khỏi Đông Noãn Các, ra ngoài nhìn ra mặt trời, thật chói mắt.
Mỗi con chữ trong bản chuyển ngữ này là tâm huyết của truyen.free, kính mong bạn đọc trân trọng.