(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 261: Đợi
Trang Ung đã mất lý trí, nhưng Diệp Khai Thái, đạo phủ Bình Việt đạo, cùng với Bạch Quy Nam, đạo thừa, lại càng phải giữ đầu óc tỉnh táo. Sau khi bàn bạc, hai người lập tức cử người đi mời Diệp Cảnh Thiên, tướng quân Dậu Tự doanh đang dẹp loạn tàn dư phản quân ở ngoại vi, nhanh chóng trở về. Quân Dậu Tự doanh sẽ tiến về phía nam, trấn giữ hải cương.
Cùng lúc đó, h��� cũng cử người đến đại doanh Lang Viên, yêu cầu phó tướng quân Lang Viên Diêm Khải Minh ở lại trấn thủ, đồng thời điều động quân Lang Viên xuống phía nam, tiến vào Bình Việt đạo.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc này, Diệp Khai Thái và Bạch Quy Nam lập tức rời thành Thi Ân, đi về phía nam cương. Trang Ung cử người đưa tin tới thành Thi Ân ít nhất cũng mất năm ngày, trong khoảng thời gian đó, biết đâu Trang Ung đã dẫn thủy sư ra biển rồi.
Họ hành động bốc đồng, thực sự bất chấp mọi thứ, không chỉ có thủy sư ra đi, ngay cả hơn mười nghìn quân Lang Viên phái đến hỗ trợ tác chiến cho thủy sư cũng đã đi theo, nghe đâu không ai cản được.
Thủy sư để lại mười lăm nghìn người tuần tra hải cương, nhưng với chút binh lực và chiến thuyền này, cũng chỉ có tác dụng phòng thủ mà thôi.
Thủy sư có bốn mươi lăm nghìn chiến binh, cùng với hơn hai mươi nghìn phụ binh và thuyền phu. Quân Lang Viên có hơn mười nghìn người, và hơn mười nghìn phụ binh. Tổng cộng tám, chín mươi nghìn người trên gần nghìn chiến thuyền lớn nhỏ, hùng dũng tiến về phía nam. Trong số đó, riêng chiến thuyền vận chuyển lương thảo và chiến mã đã hơn ba trăm chiếc.
Hàng loạt chiến kỳ đỏ rực phất phới xuôi về phía nam, nghênh phong phá sóng.
Nửa tháng sau khi đại quân thủy sư ra biển, người đưa tin khẩn cấp ngày đêm cuối cùng cũng đến Trường An. Suốt quãng đường này, quân dịch thay người đổi ngựa liên tục để gấp rút truyền thư, cứ tám trăm dặm đổi một lần, chạy không kể ngày đêm, chỉ sợ chậm trễ.
Lúc nhận được tin tức, hoàng đế đang cùng lão viện trưởng bàn bạc về ngày tổ chức cuộc thi đấu toàn quân. Tính ra, Thẩm Lãnh chắc cũng sắp trở về rồi. Mạnh Trường An đi nam cương tìm hắn, hai thiếu niên ấy cùng trở về Trường An, trên đường có người bầu bạn, tình nghĩa giữa hai người đó, ngẫm lại thật đẹp biết bao.
Đại Ninh rộng lớn, dù đã định được ngày rồi, việc truyền lệnh đến các vệ chiến binh ở Tứ Cương Tứ Khố xa xôi cũng phải mất mấy tháng trời. Cho dù bây giờ chọn ngày, sớm nhất cũng phải định vào tháng Mười mới ổn thỏa, đúng lúc thành Trường An vừa qua mùa hè, coi như rất vừa vặn.
Thành Trường An nằm ở phía tây bắc, mùa hè đến muộn hơn Giang Nam đạo nhưng cũng qua nhanh hơn, hơn nữa không nóng bức như các vùng Bình Việt, Giang Nam. Nghĩ tới trường diễn võ trước đây đã có phần cũ kỹ, hoàng đế còn tính toán nhân thời gian mấy tháng này để sửa sang và mở rộng thêm.
Dù sao Đại Ninh cũng không thiếu tiền.
Hoàng đế mở tấu chương niêm phong ra, vừa cười vừa nói với lão viện trưởng: "E rằng đây là tấu chương báo công cho Thẩm Lãnh. Tên Trang Ung này đi theo trẫm quá lâu, những thứ khác không học được bao nhiêu, nhưng cái thói yêu thương thiên vị thuộc hạ thì lại học không sót chút nào. Tính ra, Thẩm Lãnh cũng chỉ vừa từ phía nam trở về, nếu quả thật cứu được người về cho trẫm, trẫm cũng thật sự không biết nên phong thưởng gì mới phải..."
Ông ta vừa nói vừa đọc, nói đến đây bàn tay cầm tấu chương đột nhiên siết chặt. Lông mày ông nhíu lại, mu bàn tay cũng nổi gân xanh.
Lão viện trưởng lập tức đoán được có chuyện chẳng lành xảy ra rồi. Đã bao lâu rồi bệ hạ mới có phản ứng như vậy.
"Bệ hạ?"
"Bệ hạ?"
Lão viện trưởng khẽ gọi hai tiếng, hoàng đế mới sực tỉnh lại, đưa bản tấu chương trong tay cho lão viện trưởng: "Tiên sinh tự mình xem đi."
Lão viện trưởng vội vàng nhận lấy bản tấu chương xem, sau đó mặt cũng lập tức tái đi: "Hồ đồ! Càn quấy! Tên tiểu tử Thẩm Lãnh này sao có thể bốc đồng đến thế? Giết thái tử của nước họ, cho dù Điệu quốc có nhỏ bé, dù có e ngại Đại Ninh đến mấy cũng không thể mặc hắn làm xằng làm bậy. Đó là thái tử một nước, là quân vương tương lai, hắn làm việc sao không biết nghĩ đến hậu quả..."
Lão viện trưởng nói đến đây thấy sắc mặt hoàng đế còn rét lạnh hơn trước, biết không thể nói thêm nữa, chỉ đành thở dài một tiếng: "May mà người Điệu quốc cũng không to gan đến mức dám trực tiếp động đến người của Đại Ninh chúng ta, cho dù họ ngang nhiên giết thái tử của mình, cũng không dám hành động khinh suất."
"Đúng là làm càn." Hoàng đế trầm mặc hồi lâu rồi mới nói: "Xa Tân Lâu, mài mực cho trẫm."
Lão thái giám Xa Tân Lâu vội vàng cúi người đi đến bên bàn đọc sách, cẩn trọng mài mực cho bệ hạ. Hoàng đế nhấc bút, trầm tư phút chốc rồi lại đặt bút xuống: "Bỏ đi, không viết nữa, viết từng phần một quá phiền phức. Gọi mấy người khôn khéo tới đây, trẫm sẽ cho bọn họ đi truyền khẩu dụ."
"Vâng."
Xa Tân Lâu không để lộ chút biểu cảm nào nhưng trong lòng lại kinh ngạc tột độ. Đã xảy ra chuyện gì? Đến cả thời gian viết chỉ dụ mà bệ hạ cũng không muốn kéo dài ư?
Càng như vậy lão càng không dám sơ suất, vội vã chạy ra ngoài gọi bảy tám nội thị vào. Lão cũng không biết hoàng đế muốn gọi bao nhiêu người, vì thế đành gọi nhiều một chút. Bảy tám nội thị xếp thẳng một hàng trong thư phòng, cúi đầu chờ hoàng đế lên tiếng.
"Các ngươi nhớ rõ từng lời của trẫm."
"Vâng."
Hoàng đế mở một ngăn kéo, từ trong ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp gỗ. Mở nắp hộp, bên trong đặt hai mươi tấm kim bài. Đây là kim bài điều binh của hai mươi vệ quân Đại Ninh, không có thánh chỉ thì nhất định phải dùng kim bài này mới có hiệu lực. Hoàng đế không muốn viết thánh chỉ, cũng không muốn cho người trong Nội các viết, bởi một khi ý định của ông ta được tiết lộ cho Nội các, đám đại quan trong Nội các kia sẽ tranh luận với ông ta, tranh luận hai ba canh giờ là ít, thậm chí có thể là hai ba ngày, và lại càng có thể bác bỏ ý định đó.
Kim bài hổ phù, được chế tạo sau khi hoàng đế thu hồi quyền điều binh từ Binh bộ, vốn có mười chín tấm. Sau khi thành lập Bình Việt đạo thì thêm một tấm nữa. Chữ trên hai mươi tấm kim bài này đều không giống nhau: Giáp, Ất, Bính, Đinh, Ngọ, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quý, Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi. Mỗi tấm kim bài hổ phù tương ứng với một vệ quân.
"Điều động Ất Tự doanh Giang Nam đạo, thấy hổ phù lập tức xuôi nam, trong vòng một tháng phải đến Bình Việt đạo."
"Điều động Đinh Tự doanh Tây Thục đạo, thấy hổ phù lập tức xuôi nam, trong vòng mười lăm ngày phải đến Bình Việt đạo."
"Điều động Canh Tự doanh Đông Thục đạo, thấy hổ phù lập tức xuôi nam, trong vòng mười lăm ngày phải đến Bình Việt đạo."
"Điều động Tí Tự doanh Hòa Tô đạo, thấy hổ ph�� lập tức xuôi nam, trong vòng mười lăm ngày phải đến Bình Việt đạo."
Hoàng đế nói liền một mạch bốn câu, đưa ra bốn tấm hổ phù.
Trầm mặc trong giây lát, lại nói: "Nói với tướng quân các vệ quân, đến chậm một ngày giáng một cấp quan chức, đến chậm năm ngày mang đầu tới gặp."
"Vâng!"
Bốn nội thị nhận hổ phù lập tức quay người rời đi. Lão viện trưởng chỉ có thể mạo hiểm can ngăn: "Bệ hạ, xin cân nhắc lại! Điều động bốn vệ quân xuôi nam, chuyện này mà không thông qua Nội các, triều thần nhất định sẽ làm loạn, người của Ngự sử đài có thể lật tung cả nóc nhà. Không có bất kỳ dấu hiệu gì mà đã điều binh, như vậy không thể được. Bệ hạ xin hãy tỉnh táo lại."
"Trẫm rất tỉnh táo." Hoàng đế suy nghĩ một chút rồi lại nói: "Khanh nói đúng, điều động bốn vệ quân xuôi nam quả thực có phần hấp tấp."
Lão viện trưởng còn chưa kịp thở ra một hơi, lại thấy hoàng đế cầm lên một tấm hổ phù khác: "Điều động Mão Tự doanh Tức Đông đạo, thấy hổ phù tức khắc tây tiến vào Bình Việt đạo, cho bọn họ m��ời ngày."
Lão viện trưởng sắc mặt trắng bệch đứng sững ở đó. Đây là động thái lớn nhất mà từ khi lập Đại Ninh quốc đến nay chưa từng xảy ra. Ngẫm lại xem, lúc diệt Lâm Việt quốc thuận tiện còn diệt luôn cả Nhai quốc và Thường Sơn quốc, cũng chỉ điều động quân Lang Viên cùng ba vệ quân Tức Đông đạo, Tây Thục đạo và Đông Thục đạo mà thôi. Bây giờ tất cả năm vệ quân đều xuất động thì sẽ là thanh thế như thế nào? Đừng quên còn có Dậu Tự doanh Bình Việt đạo, còn có Lang Viên. Những tinh binh này hội tụ lại đã không dưới ba trăm nghìn, lại thêm cả phụ binh, dân phu, y quan theo đại quân... Nói cách khác, chỉ trong vòng một tháng, sẽ có đại quân bảy, tám trăm nghìn người đồng loạt tràn vào Bình Việt đạo!
Chỉ vì một Thẩm Lãnh?
Hoàng đế tuyệt đối không phải là người dễ bốc đồng như vậy.
"Điệu quốc."
Hoàng đế gằn một tiếng, đó chính là đế vương nhất niệm.
Lão viện trưởng đứng ở đó, không thể nói một lời.
Có người từng nói, ngươi không trêu chọc vào hoàng đế Đại Ninh, ông ta cũng nghĩ cách làm sao để hủy diệt ngươi; ngươi dám chọc vào ông ta, có lẽ ông ta lại càng vui mừng. Chuyện Ninh quân mượn đường diệt Thường Sơn quốc còn chưa qua mấy năm. Ban đầu lúc diệt Lâm Việt quốc, Thạch Nguyên Hùng mượn đường hoàng đế Thường Sơn, Thường Sơn đương nhiên không dám chối từ, vì thế Thạch Nguyên Hùng tiện thể diệt luôn cả Thường Sơn quốc.
Một trăm năm trước nữa, khi đó phía tây Đại Ninh còn chưa tiếp giáp với các nước Tây Vực, cách bốn nước nhỏ mới tới được Tây Vực. Ba nước trong số đó liên hợp lại muốn diệt nước còn lại, hoàng đế tiểu quốc đó không tiếc giang sơn của mình, chạy đến thành Trường An cầu cứu hoàng đế Đại Ninh, xin hoàng đế Đại Ninh chủ trì công đạo. Ông ta hi vọng Đại Ninh sẽ phái sứ thần điều giải, khiến ba nước kia nhả lại những phần đất đai vừa thôn tính.
Lúc ấy hoàng đế Đại Ninh vỗ vai ông ta nói: "Ngươi đã cầu xin trẫm, trẫm sao có thể không để tâm đến. Trẫm lập tức phái người đi, cùng ngươi trở về là được."
Sau đó vị hoàng đế tiểu quốc này mừng rỡ chờ đợi sứ thần cùng trở về, kết quả không hề có sứ thần nào đến tìm ông ta. Ông ta run rẩy chờ ở thành Trường An hai tháng. Trong thời gian ấy, ông ta nhờ người hỏi thăm, được biết bệ hạ căn bản không hề phái sứ thần đi về phía tây. Ông ta bèn nghĩ có lẽ vẫn chưa chọn được người. Sau đó, quả thực không nhẫn nại được n��a, ông ta lại đưa một phần hậu lễ vào cung hỏi han tình hình, kết quả người được hỏi sửng sốt, nói cho ông ta biết tin chiến thắng của tây cương Trọng Giáp vừa mới truyền về: đã diệt hết ba nước, thắng trận trở về rồi...
Vị hoàng đế tiểu quốc bị dọa cho sắc mặt tái mét, vội vã chạy đến bên ngoài hoàng cung để cầu kiến. Hoàng đế Đại Ninh thấy ông ta, hòa nhã thân thiện vỗ vỗ vai hỏi: "Ngươi hài lòng rồi chứ?"
Còn nói ngươi yên tâm, sau này không có ai ức hiếp ngươi nữa rồi.
Mỗi lần có người nhắc đến chuyện này, có lẽ đều nghĩ, dáng vẻ hoàng đế Đại Ninh vỗ vỗ vào vai ông ta khi nói câu đó, giống hệt dáng vẻ đại ca xả giận cho tiểu đệ vậy.
Các ngươi đều nên ngoan một chút, ngoan mới có kẹo ăn, không ngoan thì... đánh chết ngươi.
Hoàng đế đã tức giận rồi.
Còn là hoàng đế Đại Ninh.
Thẩm Lãnh đã từng nói, trong thiên hạ, người không nói lý chính là hoàng đế Đại Ninh.
Lão viện trưởng không thể làm gì khác, ai cũng chẳng thể làm gì khác. Cho dù đám đại quan trong Nội các đó có làm ầm lên, đô ngự sử của Ngự sử đài dẫn một đám gián thần đến quỳ lạy dập đầu, hoàng đế cũng sẽ không đổi ý. Hổ phù đã xuất cung rồi, nào có dễ thu hồi lại.
Đại Ninh giàu có sung túc, chưa từng sợ chiến tranh, hơn nữa càng chiến tranh lại càng giàu có.
Lại hai mươi ngày sau, năm mươi chiến thuyền do Đậu Hoài Nam chỉ huy đã chuẩn bị cập bờ, khiến các chiến binh dưới trướng Thẩm Lãnh đã sớm uất nghẹn đến không chịu nổi, chỉ đợi thuyền cập bờ là sẽ xông thẳng vào đô thành Điệu quốc. Nơi cập bờ này là chỗ gần đô thành Điệu quốc nhất, đi đường bộ chỉ mất năm, sáu ngày mà thôi. Với tốc độ hành quân của quân Đại Ninh, e rằng còn chẳng tới năm, sáu ngày.
"Không thể xuống thuyền." Đậu Hoài Nam đột nhiên ngăn Vương Căn Đống đang chuẩn bị dẫn người xuống thuyền. Vương Căn Đống nhăn mày: "Đậu đại nhân, ông có ý gì đây? Đã sắp cập bờ rồi, sao lại không thể xuống thuyền?"
"Thả neo trên biển, phiền Vương tướng quân ra lệnh: kẻ nào dám tự ý xuống thuyền, nhất định chém không tha." Đậu Hoài Nam thở ra một hơi: "Suýt nữa ta đã bỏ qua một chuyện. Nếu ngài muốn cứu tướng quân thì hãy nghe lời ta. Chỉ cần chúng ta xuống thuyền, chỉ cần có người lên bờ, e rằng tướng quân sẽ gặp nguy hiểm."
Vương Căn Đống không hiểu: "Vậy thì phải làm thế nào? Chẳng lẽ đã đi hai mươi mấy ngày, cuối cùng lại không lên bờ ư? Chẳng may tướng quân xảy ra chuyện, ông có gánh vác nổi không?"
Đậu Hoài Nam nhìn Vương Căn Đống nghiêm nghị nói: "Vương tướng quân, nếu ngài sợ tướng quân xảy ra chuyện, vậy ngài cứ hạ lệnh xuống thuyền. Ta chỉ có thể nói lại một lần nữa: chỉ cần chúng ta đổ bộ lên bờ, tướng quân ắt sẽ phải bỏ mạng, không còn nghi ngờ gì nữa."
Vương Căn Đống vẫn không hiểu, nhưng cũng chỉ có thể khoát tay: "Thả neo dừng thuyền! Không có quân lệnh của ta, không ai được tự ý xuống thuyền! Khóa chặt khoái thuyền Con Rết ở hai mạn thuyền lớn, không cho phép hạ thủy!"
Gã nhìn về phía Đậu Hoài Nam: "Ta đã làm theo lời ông nói, nhưng nếu vì quyết định của ông mà hại tướng quân, ta nhất định sẽ giết ông."
Đậu Hoài Nam thản nhiên cười: "Tướng quân không dễ dàng xảy ra chuyện như vậy đâu. Trước đó là ta sơ suất, bây giờ chỉ cần đợi đại quân đến là ổn."
Bản biên tập này là tài sản trí tuệ của truyen.free, mọi hành vi sao chép khi chưa được phép đều là vi phạm bản quyền.