Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1543: Thất Bảo

Thẩm Lãnh đã nhậm chức đại tướng quân cấm quân, và toàn bộ thân binh của hắn cũng sẽ cùng theo sang đó, tất nhiên Trần Nhiễm cũng sẽ đi cùng.

Tại đại doanh cấm quân, Dương Thất Bảo nhìn thấy Thẩm Lãnh mà như muốn bay lên, nhẹ bẫng như một tráng hán nặng tám chín mươi cân.

Từ sau khi rời thủy sư, tốc độ thăng chức của Dương Thất Bảo thật ra cũng không hề chậm. B��i lẽ gã có năng lực xuất chúng, làm việc nghiêm túc, lại có tài lãnh binh, huống hồ còn thật thà như vậy, nên Mạnh Trường An cũng sẽ không để gã chịu thiệt.

Sau khi được điều đến cấm quân, nhậm chức tướng quân, xem như gã đã trở về dưới trướng Thẩm Lãnh. Gã vui đến mức không biết diễn tả ra sao, chỉ biết cười ngây ngô.

"Nhìn huynh như vậy ta cũng nghi ngờ có phải Mạnh Trường An đã bạc đãi huynh hay không."

Thẩm Lãnh cười bước đến, Dương Thất Bảo vội vàng nói: "Không không, không có đâu, Mạnh đại tướng quân đối đãi với ta cực kỳ tốt."

Gã là người tính tình ngay thẳng, rất ít khi nói đùa.

Thẩm Lãnh cười nói: "Vậy thì khanh đừng cười vui vẻ như vậy, Mạnh Trường An đang ở ngay phía sau đấy, để hắn thấy thì không hay chút nào."

Dương Thất Bảo: "Á?"

Thẩm Lãnh: "Lừa huynh ấy."

Dương Thất Bảo: "Á!?"

Trần Nhiễm thở dài: "Một đứa trẻ yên lành, sau mấy năm đi Đao Binh, gặp lại đã thành ra ngốc nghếch."

"Nói với huynh một chuyện."

Thẩm Lãnh vừa đi vừa nói với Dương Thất Bảo: "Gần đây không có chuyện gì, phía cấm quân cũng không cần huynh phải quá bận tâm. Từ khi tòng quân, huynh vẫn chưa có dịp về thăm nhà, ta cho huynh nghỉ phép, về nhà một chuyến đi."

Dương Thất Bảo giật mình: "Á?"

Trần Nhiễm thở dài: "Từ đầu đến giờ huynh đã 'á' ba tiếng rồi, đây là 'á' riêng rẽ. Nếu huynh cứ 'á' liền một lúc như vậy, ta cũng nghi ngờ trong đũng quần huynh có giấu thứ gì đó."

Thẩm Lãnh nói: "Đừng nói bừa nữa được không, ngươi cũng đâu phải viết tiểu thuyết loại đó đâu. Sau khi từ đảo quốc trở về, sao ngươi càng trở nên phóng đãng vậy?"

Trần Nhiễm: "Đảo quốc?"

Thẩm Lãnh nói: "Tang quốc đấy."

Trần Nhiễm: "Ồ..."

Gã hỏi: "Người Tang quốc đều nhét đồ trong đũng quần sao?"

Thẩm Lãnh: "Ai mà biết..."

Dương Thất Bảo hơi ngại ngùng gãi đầu, cười chất phác nói: "Nếu đại tướng quân không nói thì ta cũng còn đỡ, vừa nói vậy trong lòng thật sự thấy hơi nhớ nhà. Từ khi tòng quân đến nay tổng cộng mới chỉ trở về ba lần, bảo xây một căn nhà mới cho người nhà mà đến giờ vẫn chưa làm được. Ta đã sai ngư��i mang không ít tiền về nhưng người lớn trong nhà cứ cảm thấy nhà mới nhà cũ cũng chẳng khác gì, nên cứ trì hoãn mãi."

Quê của Dương Thất Bảo ở trong một thôn nghèo khó nhất quận An Dương, gia cảnh gã rất khốn khó. Giang Nam đạo tuy rất giàu có nhưng thôn nhà gã lại nằm sâu trong núi, không có thủy lợi, không có đường lớn, cuộc sống vô cùng khó khăn.

Ở vùng khỉ ho cò gáy, dân phong cũng kém.

Một người như Dương Thất Bảo cũng xem như khác biệt trong cái thôn đó.

Nhiều lần gã muốn đón người nhà ra ngoài nhưng không hiểu sao, người lớn trong nhà lại không muốn rời nơi thâm sơn cùng cốc đó, nói là gốc rễ khó nhổ.

Gã gửi quân bổng về, dặn người nhà xây một căn nhà mới, không muốn ra ngoài thì cứ ở nhà cho tốt. Nhưng mỗi lần viết thư về, thì nhận được thư hồi âm nói người nhà không muốn, muốn để dành tiền cho gã nuôi gia đình.

"Nhiễm Tử, ngươi cùng Thất Bảo đại ca trở về một chuyến, mang theo năm đội mười người để giữ thể diện cho Thất Bảo."

Thẩm Lãnh cười nói: "Lấy một số bạc từ kim khố nhỏ của ngươi ra."

Trần Nhiễm cười hì hì: "Số tiền mà Thất Bảo nên có vẫn luôn để đó, không động đến."

Dương Thất Bảo ngẩn ra: "Ta..."

Gã muốn nói gã đã rời thủy sư lâu như vậy rồi, không lẽ vẫn còn tiền của gã nữa chứ, thế nhưng Trần Nhiễm đã khoát tay ngăn gã lại.

"Đại tướng quân nói ai cũng không thiếu phần nào, bất kể là thu hoạch từ chiến trận hay từ nguồn khác. Mấy huynh đệ chúng ta ở thủy sư lúc trước đều chia đều, phần của huynh vẫn luôn để ở chỗ ta."

Trần Nhiễm nháy mắt, nói: "Đủ cho huynh cưới thêm một tiểu thiếp."

Dương Thất Bảo thấy cay sống mũi: "Đại tướng quân... Nhiễm Tử..."

Thẩm Lãnh cười nói: "Đừng nói nhảm nữa, cho huynh nghỉ phép, huynh nhanh về thu dọn đồ đạc đi. Sở dĩ bây giờ cho huynh về nhà là vì sau này huynh muốn về nhà sẽ có ít thời gian. Ta ở kinh thành cũng lười biếng, chuyện luyện binh vẫn phải là huynh làm. Tương lai bắc chinh, huynh lưu thủ Trường An với chức trách quan trọng, muốn về nhà cũng không có thời gian."

Hắn nhìn về phía Trần Nhiễm: "Đưa huynh ấy ra ngoài mua vài bộ y phục đẹp chút, phải đẹp mắt, phải chói lọi."

Trần Nhiễm nhìn Dương Thất Bảo cười nói: "Vậy thì mặc váy dài xẻ tà đi, phải xẻ cao, bảo đảm sặc sỡ và chói mắt."

Thẩm Lãnh nói: "Xẻ tà là để khoe lông chân của Thất Bảo sao?"

Trần Nhiễm: "Có thể xẻ đến nách, khoe lông chân thì thật keo kiệt."

Thẩm Lãnh nhổ phì một cái: "Cút đi, đi làm việc của các ngươi, ta đi làm quen với cấm quân một chút. Vốn dĩ ta còn muốn thăm hỏi Đạm Đài đại tướng quân, nhưng ông ta đã chạy đi du sơn ngoạn thủy mất rồi."

Hai người Trần Nhiễm và Dương Thất Bảo rời khỏi đại doanh cấm quân, lên đường đi chọn mua đồ. Đường xá xa xôi, chắc chắn không thể mang theo đồ ăn, chỉ có thể mua một chút lễ vật như y phục chẳng hạn.

"Đừng tiêu quá nhiều tiền, cha mẹ ta và các huynh đệ đều là người thật thà, đồ quá tốt bọn họ cũng không hiểu được giá trị."

Dương Thất Bảo nhìn Trần Nhiễm vung tay tiêu tiền như nước, càng lúc trong lòng càng áy náy.

"Ta đã không còn ở thủy sư lâu như vậy, ta lấy tiền này... trong lòng bất an."

Trần Nhiễm trợn mắt lườm gã: "Huynh nói những lời này thật sự toàn là nói nhảm. Huynh nghĩ đi, nếu đại quân biết huynh lại nói những lời này thì hắn có tức giận không? Nếu huynh còn xem chúng ta là huynh đệ thì im miệng đi."

Trần Nhiễm vỗ vai gã: "Chúng ta cũng không phải người thiếu tiền. Ta nói cho huynh biết, lần trước đại tướng quân l���a Anh Điều Liễu Ngạn, mấy vạn lượng bạc ta cũng chẳng thèm để mắt đến."

Dương Thất Bảo trợn to mắt. Đều là đại tướng quân nhưng Mạnh Trường An lúc nào cũng nghèo.

Mạnh Trường An nghèo là vì gã dùng hết tiền để khen thưởng huynh đệ cấp dưới. Gã từng nói gã nhất định phải nắm chặt Đao Binh.

"Ngươi mua nhiều đồ như vậy, chúng ta cũng không dễ mang về, nếu cưỡi ngựa về thì không treo được trên ngựa."

"Cưỡi ngựa?"

Trần Nhiễm bĩu môi nói: "Thiên sơn vạn thủy, ta sẽ không cưỡi ngựa về với huynh đâu. Chúng ta có xa mã hành, đến lúc đó điều động mấy cỗ xe ngựa từ xa mã hành, không cần xa phu, tự chúng ta đánh xe. Đồ mang về cho nhà huynh cũng không cần quá nhiều, chúng ta có năm mươi mấy huynh đệ cùng đi, mỗi người tính một phần, chất đầy hai xe là được."

Dương Thất Bảo suýt chút nữa thì rớt cả cằm.

"Chỗ nhà ta quả thật rất hẻo lánh, tuy cũng được tính là có đường thủy, nhà ta cũng được coi như là gần sông nhưng không phải là sát cạnh sông Nam Bình, không dễ đi, mang quá nhiều đồ cũng không tiện. Nhiễm Tử, ngươi nghe ta đi, đừng mua nữa."

"Bản thân huynh có thể không mua, ta mua phần của ta và phần của năm mươi mấy huynh đệ kia."

Bọn họ chuẩn bị một ngày sau rời khỏi Trường An. Một đội mười người thật ra không phải vừa đúng mười người mà là mười hai, một đội có một đội chính, một đội phó. Năm mươi mấy người, mỗi người một món đồ thì quả thật rất nhiều.

Tổng cộng khoảng mười chiếc xe ngựa rời Trường An, ngoài xe ngựa ra còn mang theo chiến mã, ngựa đi theo xe. Dọc đường cũng không cần đi gấp, coi như là du sơn ngoạn thủy.

"Người trong nhà đều khỏe chứ?"

Trong xe ngựa, Trần Nhiễm vừa gặm bánh ngọt vừa hỏi.

"Rất khỏe."

Dương Thất Bảo cười hì hì: "Cách đây không lâu còn gửi cho ta một phong thư hồi đáp. Trong thôn có một lớp học, chữ của tiên sinh dạy học ở đó rất đẹp, lần nào người trong nhà ta cũng tìm hắn nhờ viết thư."

Gã liếc nhìn Trần Nhiễm một cái rồi nói: "Trước đây người trong thôn luôn ức hiếp người nhà ta, bởi vì mọi người trong nhà ta đều thật thà, không thích gây chuyện nên vẫn luôn là ta đứng ra chống đỡ, đánh nhau thì ta không sợ ai."

"Sau đó ta vào thủy sư, lúc nghỉ phép trở về nghe người nhà ta nói, sau khi người trong thôn biết ta thành chiến binh thì họ rất ít khi ức hiếp bọn họ nữa, ngươi không biết lòng người hiểm ác cỡ nào đâu..."

Dương Thất Bảo thở hắt ra: "Trong thôn nhà ta, một bên là núi lớn, không tìm được bao nhiêu đất đai. Phải tận dụng từng khe hở để trồng trọt hoa màu, thu hoạch được hay không một phần phải xem ông Trời, một phần là xem hàng xóm láng giềng. Bởi vì thứ mình trồng có khi chưa kịp chín đã bị trộm mất rồi."

"Mỗi nhà đều như vậy, cha mẹ ta chất phác, không làm chuyện trộm cắp, ngược lại bọn họ lại nghĩ là dễ bắt nạt. Nhà ta chỉ có chút đất cằn cỗi, hôm nay nhà này chiếm một chút, ngày mai nhà kia chiếm một chút, chen tới chen lui đã sắp không còn nữa rồi."

"Nhà hàng xóm bên cạnh thì vừa ra khỏi cửa đã hắt nước bẩn gì đó vào cửa nhà ta, con mụ đanh đá đó mà chửi mắng thì không ai là đối thủ của bà ta."

Dương Thất Bảo trút bực tức: "Ta biết, ��ều là nghèo khó mà ra cả. Những nơi khác đều giàu có, duy chỉ có chỗ chúng ta là nghèo đến mức đáng thương, ai cũng mang nặng lệ khí. Thế nhưng quan phủ địa phương nói muốn đưa người trong thôn ra ngoài, tìm nơi tốt dựng thôn mới thì không ai chịu đi."

"Có người đồng ý đi thì lại đòi hỏi nhiều, mở miệng là đòi nha môn mấy ngàn, mấy vạn lượng bạc. Ngươi biết đấy, các đại nhân huyện nha đã đến không ít lần, đây là chuyện tốt cỡ nào chứ?"

"Nhưng người trong thôn đều nói là vì thôn chúng ta phong thủy tốt, là huyện lệnh đại nhân nhìn trúng thôn chúng ta nên muốn chiếm lấy, cho nên bọn họ nhất quyết đòi tiền. Huyện lệnh đại nhân tức giận muốn hộc máu."

Dương Thất Bảo thở dài: "Triều đình muốn giúp bọn họ, bọn họ lại cho rằng triều đình muốn chiếm lợi của bọn họ. Ngươi nói cái chỗ tồi tàn đó của chúng ta có lợi lộc quái gì để chiếm chứ. Lại còn phong thủy tốt, con mẹ nó, phong thủy tốt mà có thể nghèo nàn đến vậy?"

Gã càng nói càng tức giận, Trần Nhiễm vỗ vai gã. Có thể nhìn ra Thất Bảo vẫn luôn lo lắng cho người nhà, chỉ là nhiều năm nay vẫn luôn chinh chiến, thiên nam địa bắc, sau khi được điều đi Đông Cương lại càng xa nhà hơn, muốn về nhà một lần cũng rất khó.

"Ta đã viết thư vô số lần, muốn đón người trong nhà ra, nhưng lần nào bọn họ cũng hồi âm nói cố thổ khó bỏ. Nói thật, ta chẳng có gì khó bỏ chỗ đó cả, thậm chí ta còn hận chỗ đó nữa."

Dương Thất Bảo liếc nhìn Trần Nhiễm một cái rồi nói: "Có phải cảm thấy ta rất vô tình không?"

Trần Nhiễm lắc đầu: "Nếu là ta, ta cũng không muốn trở về. Như vậy đi, chờ đến đó chúng ta sẽ khuyên thử, nếu người nhà huynh nghe lời khuyên của chúng ta thì đón bọn họ đến Trường An. Huynh đã là tướng quân cấm quân, tương lai phải ở Trường An lâu dài, đón bọn họ ra ngoài cũng tốt."

"Nếu bọn họ không nghe thì sao..."

Trần Nhiễm cười hì hì: "Bây giờ huynh biết tại sao đại tướng quân bảo ta mang năm đội mười người đi theo huynh rồi chứ?"

Dương Thất Bảo ngẩn ra, gã thật sự không nghĩ đến điểm này.

"Đại tướng quân nói nếu lần này cùng huynh trở về, ngư���i nhà huynh vẫn không nghe khuyên can thì cứ bắt hết bọn họ ra, lôi ra ngoài rồi tính sau. Chờ khi đến Trường An, nhìn thấy Trường An phồn hoa, bọn họ ở một thời gian rồi cũng sẽ quen."

Trần Nhiễm cười nói: "Nếu đến lúc đó phải trói người lại mang đi, huynh đừng có sốt ruột."

Dương Thất Bảo vội vàng nói: "Không sốt ruột, ta giúp các ngươi trói."

Trần Nhiễm cười lớn ha ha, nói: "Vì sao nghe câu này lại không được tự nhiên lắm vậy?"

Dương Thất Bảo đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hỏi một câu: "Vậy mà ngươi còn mua nhiều đồ như vậy?"

Trần Nhiễm cười nói: "Huynh từng nói với đại tướng quân, sau này huynh viết thư về nhà, người nhà hồi âm lại vẫn luôn nói sau khi huynh làm tướng quân thì người trong thôn đối xử tốt với người nhà huynh rất nhiều, nhà này giúp đỡ, nhà kia cũng giúp đỡ. Mặc kệ là hư tình giả ý hay không, ý của đại tướng quân là nếu bọn họ đã giúp nhà huynh thì cũng không thể để huynh về tay không được."

Gã cười nói: "Kẻ nào không tốt với huynh, chúng ta sẽ giết hắn. Kẻ nào đối tốt với huynh, chúng ta sẽ tốt với bọn họ gấp bội."

Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, kính mời quý độc giả tìm đọc để ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free