(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1396: Thăm dò đường
Thủy sư sông Nam Bình là lực lượng nòng cốt tiến vào đầm nước núi Đại Khai. Ba chiếc thuyền nhỏ dẫn đường đi trước, trên mỗi chiếc đều có hai lão ngư dân địa phương. Phía sau là mười hai chiến hạm Phục Ba hợp thành đội tiên phong.
Để bảo vệ các lão ngư dân này, trước mặt mỗi người đều có giáp sĩ cầm trọng thuẫn che chắn.
“Xa hơn nữa thì chúng tôi cũng chưa từng đi qua.”
Một lão ngư dân áy náy nói: “Không phải chúng tôi không muốn giúp, mà thật sự là chưa từng đặt chân tới đó. Đánh cá không cần phải đi xa như vậy, huống hồ vẫn luôn nghe nói trong núi Đại Khai âm khí nặng. Tuy rằng chúng tôi không tin quỷ thần, nhưng nếu không cần thiết thì hà tất phải liều lĩnh mạo hiểm.”
“Mấy năm trước cũng nghe nói có người vào, nói là bị lật thuyền, chết rất nhiều người.”
Một lão ngư dân khác tiếp lời: “Khoảng hơn mười năm trước nữa có nhiều người đến nhất. Khi đó thủy sư sông Nam Bình tiêu diệt thủy phỉ, những kẻ khốn kiếp đó không còn chỗ trốn liền chạy vào núi Đại Khai. Cũng đã có không ít người chết, nhưng khẳng định là có người đi vào được.”
Các binh sĩ gật đầu, quay lại phía chiến thuyền Phục Ba giơ cờ tín hiệu, ý rằng họ không thể dẫn đường xa hơn nữa.
“Đổi người của chúng ta lên.”
Tạ Cửu Chuyển chỉ tay ra lệnh.
Khoái thuyền Con Rết treo ở hai bên chiến thuyền Phục Ba được thả xuống. Mỗi thuyền có mười lăm chiến binh. Mấy chục chiếc khoái thuyền Con Rết thay thế ba chiếc thuyền đánh cá, bắt đầu tiến về phía trước thăm dò.
Lúc thuyền đánh cá quay về, Tạ Cửu Chuyển đứng trên sàn thuyền hành quân lễ với mấy lão ngư dân.
“Cần phải nhổ cỏ tận gốc, nếu không thì bọn họ cũng sẽ bị trả thù.”
Tạ Cửu Chuyển khẽ nói.
“Tiến lên dò đường!”
“Rõ!”
Điều khiến đội thuyền tiến công gặp nguy hiểm trong đầm nước núi Đại Khai chính là mặt nước thoạt nhìn đều giống nhau. Đầm nước khổng lồ không khác gì những cái hồ bình thường, nhưng phía dưới làn nước trong vắt như mặt gương lại là khe rãnh lồi lõm, địa hình gồ ghề.
Chiếc khoái thuyền Con Rết dẫn đầu bỗng giảm tốc độ, đáy thuyền nhô lên. Vốn dĩ tốc độ thuyền cũng không nhanh, nhưng thuyền phía sau không kịp dừng lại, va vào thuyền phía trước kêu "bịch" một tiếng, tất cả mọi người trên hai chiếc thuyền đều lắc lư.
Mặc dù không ai bị thương vong, nhưng hai chiếc thuyền nhỏ đều bị mắc cạn. Người trên thuyền bên cạnh ném dây thừng qua muốn kéo thuyền ra, kết quả là vừa tiến lên một đoạn cũng kẹt cứng.
Tình huống này không làm người trên thuyền bị thương, nhưng thuyền nhỏ ùn tắc phía trước, thuyền lớn phía sau cũng buộc phải dừng lại.
Chiếc thuyền nhỏ khác chuyển hướng tiếp tục dò đường, kết quả lại có thêm hai chiếc nữa mắc cạn. Mấy chục chiếc khoái thuyền Con Rết chặn ở phía trước, thuyền phía sau cũng không di chuyển được.
Sắc mặt Tạ Cửu Chuyển biến đổi. Vốn dĩ tốc độ di chuyển đã chậm, nếu còn mắc kẹt như vậy thì e rằng tối cũng chẳng đến được vị trí dự tính.
Từ Đại Vận Hà vào đầm nước núi Đại Khai, rồi đến chân núi Đại Khai phải đi thuyền bảy, tám chục dặm. Mới đi được khoảng chừng ba mươi dặm đã bị chặn ở đây.
Kế hoạch ban đầu là đi sáu, bảy mươi dặm đường thủy trong một ngày, sau đó dùng chiến thuyền tạo thành thủy trại, sáng sớm hôm sau tiến quân núi Đại Khai. Bây giờ xem ra, e rằng ngay cả mục tiêu này cũng không thể nào hoàn thành được.
“Thân binh của ta!”
Tạ Cửu Chuyển hô lớn: “Cởi hết giáp ra! Tất cả đều tháo giáp!”
Hai gã thân binh đi lên giúp gã cởi thiết giáp, gã di chuyển không ngừng trên thuyền: “Tất cả thân binh, nhảy xuống cùng ta dò đường!”
Mấy chục gã thân binh đều cởi bì giáp ra, sau khi khởi động, từng người một cùng Tạ Cửu Chuyển nhảy từ trên thuyền lớn xuống nước. Bọn họ bơi đến phía trước, Tạ Cửu Chuyển vỗ vào khoái thuyền Con Rết: “Mau kéo ra ngoài, không kéo được thì xuống đẩy thuyền, đứng đó làm gì!”
Các binh sĩ trên thuyền cũng lần lượt cởi giáp trụ ra, nhảy xuống nước đẩy thuyền.
Tạ Cửu Chuyển dẫn người bơi ở phía trước, thăm dò từng chút một. Cứ cách khoảng hai mươi trượng lại để lại một người, đạp nước giữ thăng bằng ở đó.
“Nói với thuyền phía sau, chỗ nào có người là có thể đi thuyền!”
Tạ Cửu Chuyển trồi lên mặt nước hô một tiếng, thở dốc hổn hển, sau đó lại chui xuống nước lần nữa.
Dò đường như vậy, binh sĩ trên khoái thuyền Con Rết ở phía sau đến đón binh sĩ dưới nước, đổi người rồi lại bơi tiếp sức dò đường.
Đúng một canh giờ, sau khi Tạ Cửu Chuyển nổi lên, cả người trông kiệt sức. Một chiếc khoái thuyền Con Rết từ phía sau đi lên, trên thuyền có người hô một tiếng: “Lên nghỉ một lát, đến lượt ta.”
Tạ Cửu Chuyển lắc đầu: “Ta vẫn ổn.”
Sau đó mới chú ý tới người trên thuyền nhỏ thì ra là đại tướng quân Thẩm Lãnh.
“Ta biết ngươi ổn.”
Thẩm Lãnh chỉ tay về phía gã, căn dặn: “Kéo lên để hắn nghỉ một lát.”
Sau đó hắn chui thẳng xuống nước, nhô đầu lên, cười nói: “Ngươi ổn, ta cũng ổn.”
Trên chiến thuyền, Mạnh Trường An quay đầu lại hạ lệnh: “Bảo quân y đi chuẩn bị nước thuốc, bọn họ ngâm người trong nước quá lâu, sẽ ảnh hưởng đến mắt. Người nào lên thì rửa mắt trước.”
“Vâng!”
Thân binh vội vã đáp lời rồi đi tìm quân y.
Ánh mắt Mạnh Trường An nhìn chằm chằm vào Thẩm Lãnh ở phía trước, nhưng vị tướng quân kia xuống nước giống như một con cá, hắn không trồi lên thì hoàn toàn không thấy đâu. Sau đó, Mạnh Trường An không tự chủ được liền nghĩ sở dĩ kỹ năng bơi lội của tên này tốt như vậy hoàn toàn là vì hồi nhỏ đói quá, chỉ có cách xuống nước mò cá.
Tại sao chiến binh của Đại Ninh trên chiến trường trước giờ đều không sợ hãi lùi bước, chính là bởi vì các tướng quân của Đại Ninh trước giờ đều chưa từng lùi bước. Thẩm Lãnh là đại tướng quân, đại tướng quân luôn đi tiên phong.
Đâu chỉ là Thẩm Lãnh, trên chiến trường bắc cương đánh nhau với người Hắc Vũ nhiều năm như vậy, trước giờ luôn là tướng quân đi đầu. Nếu không phải như thế thì người Hắc Vũ có ưu thế thân thể trời sinh, chiến binh của Đại Ninh làm sao có thể đối đầu sòng phẳng.
“Đổi người!”
Mạnh Trường An chỉ tay về phía trước. Thẩm Lãnh thay phiên cho người khác cũng đã ngâm mình trong nước khoảng một canh giờ rồi.
Nhóm người thứ ba lên thay. Người của thủy sư dùng phương thức như vậy để dò tìm đường đi. Trên chiến thuyền, dưới trướng Thẩm Lãnh có người chuyên vẽ bản đồ đường thủy. Vẽ xong một bức lập tức đổi một tờ giấy, không bao lâu sau bên cạnh đã có một xấp giấy dày cộp.
Đây là thói quen của Thẩm Lãnh, cho dù hắn không căn dặn thì thủ hạ cũng sẽ có người chuyên môn làm. Sau khi đánh xong trận này, bản đồ đường thủy từ Đại Vận Hà đến núi Đại Khai cũng sẽ được vẽ ra.
Từ sáng sớm đến khi mặt trời lặn đều dựa vào người bơi trong nước để thăm dò ra đường thủy. Nhìn thấy đã cách núi Đại Khai không còn quá xa, Thẩm Lãnh và những người khác dừng lại thương lượng một lát. Mọi người bắt đầu tản ra bốn phía tìm nơi thích hợp cho thuyền lớn thả neo.
Thêm nửa canh giờ nữa, Thẩm Lãnh leo về thuyền lớn, nằm trên sàn thuyền không ngừng thở dốc, trông gã quả thật đã mệt muốn chết rồi, nằm dạng chân dạng tay ở đó, hoàn toàn không để ý trên người mình không có cái áo nào.
“Nhiễm Tử!”
Thẩm Lãnh gọi một tiếng.
Trần Nhiễm đi đến: “Tôi đây, có chuyện gì?”
Thẩm Lãnh: “Ta mệt muốn chết rồi, gà đâu?!”
Trần Nhiễm ưỡn bụng: “Ở đây này!”
Thẩm Lãnh: “Cút ông nội ngươi đi...”
Trần Nhiễm thở dài: “Ngươi ở dưới nước bao lâu, ta cũng ở dưới nước bấy lâu, mọi người đều trần trụi, ngươi hỏi ta gà đâu... Ngoài con đặc sản trên người ta đây thì thật sự không có gà.”
Thẩm Lãnh: “Ta còn tưởng rằng ngươi thật sự biết yêu thuật chứ, chỉ cần tìm chỗ vắng người là có thể biến ra gà.”
Trần Nhiễm: “Ngươi cũng không cho ta nơi nào vắng vẻ đâu.”
Thẩm Lãnh: “Lúc ngươi ở dưới nước cũng không để ý à, ở dưới nước đấy.”
Trần Nhiễm: “Ta biến gà ở dưới nước... Cho dù ta thật sự có yêu pháp, người dạy yêu pháp cho ta phải biến thái cỡ nào mới có thể nghĩ ra yêu thuật biến gà ở dưới nước vô nghĩa đến thế. Biến một con cá khó như vậy sao?”
Mạnh Trường An cầm hai cái chăn mỏng trong tay, ném một cái lên người Thẩm Lãnh, ném một cái lên người Trần Nhiễm.
“Cái gì cũng tranh cường háo thắng. Ngươi là đại tướng quân, đâu cần phải so bì đến cả thời gian ngâm mình dưới nước với người khác.”
Thẩm Lãnh nghe gã nói xong liền lườm Mạnh Trường An: “Ngươi không hiểu, thời gian ngâm càng lâu thì càng lớn.”
Mạnh Trường An: “...”
Trần Nhiễm: “Nói cho nghiêm túc, ngâm nở lớn thì không được, dễ bị rạn da.”
Thẩm Lãnh: “...”
Mạnh Trường An nói: “Chính bởi vì hai người các ngươi, có thể dẫn đến tất cả những người quen biết các ngươi đều có ác cảm gì đó với trấn Ngư Lân, sẽ cảm thấy người của trấn Ngư Lân đều giống như các ngươi.”
Thẩm Lãnh xoay người ngồi dậy: “Chúng ta như thế nào chứ?”
Mạnh Trường An nhìn trời, im lặng một lát rồi nói: “Đựa rựa lẳng lơ.”
Thẩm Lãnh nói: “Ngươi có thể nói ra câu này, chứng tỏ ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì, giấu đầu lòi đuôi cả rồi.”
Trần Nhiễm: “Nói bừa, hồ ly tinh đâu có con đực.”
Thẩm Lãnh: “Tại sao không có đực?”
Trần Nhiễm: “Nếu hồ ly tinh có con đực thì cần gì quyến rũ nam nhân? Quyến rũ hồ ly tinh đực không tốt sao? Ngươi nghĩ đi, nếu hồ ly tinh cái đều có dung mạo như tiên nữa, vậy thì hồ ly tinh đực cũng sẽ không kém bao nhiêu chứ, chắc cũng anh tuấn tiêu sái, muốn gì được nấy.”
Thẩm Lãnh: “Nếu nói như vậy... đại khái ta chính là hồ ly tinh đực.”
Trần Nhiễm: “Vậy thì ta cũng phải.”
Thẩm Lãnh: “Dựa vào cái gì?”
Trần Nhiễm: “Chúng ta cùng một ổ ra.”
Hai người nhìn về phía Mạnh Trường An, Mạnh Trường An quay đầu đi: “Đừng nhìn ta!”
Thẩm Lãnh nói: “Chắc hắn không phải, tuy đều là người của trấn Ngư Lân nhưng cái ổ nào mà chẳng có vài ba kẻ xấu.”
Trần Nhiễm: “Nhiều nhất là hai.”
Thẩm Lãnh hỏi: “Hai, còn có ai nữa?”
Trần Nhiễm chỉ Mạnh Trường An: “Hắn có hai, của hắn là trứng thối, của chúng ta là tốt.”
Thẩm Lãnh: “Cút...”
Vào đêm, đội thuyền xếp thành hàng, tạo thành thủy trại. Thẩm Lãnh đã thay y phục và cũng đã ăn cơm tối xong, trông tỉnh táo hơn nhiều. Hắn giơ thiên lý nhãn lên nhìn về hướng núi Đại Khai, sau một lúc lâu mới hạ xuống, nói với Mạnh Trường An ở bên cạnh: “Lúc ban ngày không thấy trong núi Đại Khai có người, buổi tối ngay cả một chút ánh sáng cũng không có.”
“Bọn chúng không muốn giao chiến với chúng ta trên mặt nước.”
Mạnh Trường An nói: “Ta đã xem huyện chí, trong đó ghi thành đá của núi Đại Khai nằm giữa sườn núi, chỉ có một con đường nhỏ có thể đi lên. Hơn nữa, nó không nằm trên đỉnh ngọn núi mà chúng ta nhìn thấy, vì thế từ xa không thể phát hiện ra thành trại. Ta đoán chúng đang đánh cược rằng chúng ta không thể triển khai binh lực một cách hiệu quả.”
Thẩm Lãnh nói: “Cho nên ta lại càng tò mò, trước kia Đường Thất Địch làm thế nào để đánh thắng Thập Tam Minh núi Đại Khai?”
Mạnh Trường An thản nhiên nói: “Chuyện thắng bại, chúng ta cứ đánh rồi sẽ biết. Còn nếu muốn biết cách thua, có lẽ sẽ hơi khó.”
Thẩm Lãnh thở dài: “Sau này lúc hai chúng ta ở cạnh nhau, ta sẽ cố gắng không làm màu.”
Mạnh Trường An liếc mắt nhìn hắn, không nói chuyện.
Thẩm Lãnh nói: “Giờ cũng rảnh rỗi, cùng suy đoán một chuyện chứ?”
“Chuyện gì?”
“Đánh thành Trường An.”
“Ngươi điên rồi à?”
Mạnh Trường An nhìn về phía Thẩm Lãnh, như nhìn một con quái vật.
“Ta cứ cảm thấy không ổn.”
Thẩm Lãnh nói: “Theo ngươi nghĩ, nếu đối thủ thật sự muốn tấn công thành Trường An, sẽ thành công trong tình huống nào?”
“Bệ hạ không ở Trường An, cấm quân không ở Trường An.”
Mạnh Trường An trầm tư một lát rồi nói: “Dùng mưu kế quỷ quyệt lừa mở cổng thành Trường An. Bằng không, dù cấm quân không đóng ở đó cũng chẳng thể nào đánh vào được. Hơn bốn vạn tinh nhuệ của Tuần thành binh mã ti trấn giữ thành. Kể cả hai mươi vạn quân địch vây công Trường An, với vật tư đầy đủ trong thành, bao vây mấy tháng cũng không thể nào công phá.”
Thẩm Lãnh: “Liệu bọn chúng có thể có hai mươi vạn người không?”
Mạnh Trường An lại trầm tư.
Hồi lâu sau, gã lắc đầu: “Không đâu.”
Thẩm Lãnh gật đầu: “Ta cũng nghĩ là không.”
Hắn im lặng một lúc rồi nói: “Nhưng tại sao đối phương lại hành động thiếu sót như thế?”
Bản nội dung này thuộc về truyen.free, hãy tận hưởng những câu chuyện độc đáo mà chúng tôi mang lại.