(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1378: Phải lừa được
Thẩm Lãnh nhìn Nhị Bản đạo nhân, hỏi với vẻ chân thành: “Cái động tác này gọi là gì? Võ kỹ? Trận pháp? Hay có cách gọi nào chuẩn xác hơn không?”
Nhị Bản đạo nhân nhìn Thẩm Lãnh đầy khó hiểu: “Đây đương nhiên là võ kỹ rồi, võ kỹ ném hai đoạn, phối hợp lại thì chắc chắn vô địch, nhưng ta lại thấy gọi nó là một loại thuật thì hay hơn!”
Thẩm Lãnh: “Vậy ngươi có nghĩ rằng, loại thuật này... ngươi vẫn chưa khai phá hoàn toàn không? Chỉ cần bọn họ còn sức, thì sẽ luôn ném được, ném ba đoạn, ném bốn đoạn, thậm chí ném qua ném lại vô số đoạn.”
Nhị Bản đạo nhân ghét bỏ liếc Thẩm Lãnh một cái: “Huynh hoàn toàn không hiểu thế nào là thuật.”
Thẩm Lãnh: “...”
Hắn chỉ Thuần Trực đang ở trên chiếc thuyền nhỏ phía trước: “Thuật này có điểm yếu không? Sư điệt Thuần Trực làm sao để quay về đây?”
Nhị Bản đạo nhân nghiêm túc nói: “Thực ra đây là một thuật trên cạn, chúng ta đang diễn tập trên cạn, phần lớn chắc chắn Thuần Trực sẽ tự quay lại. Sau lần diễn tập này, hắn cũng có thể tự trở về được. Có điều, huynh nói đúng, thuật này vẫn có thể tiếp tục khai phá. Chúng ta nên nghĩ cách làm sao để hoàn thiện hơn khi ở trên mặt nước.”
Thẩm Lãnh: “Ngươi cố gắng lên.”
Nhị Bản đạo nhân: “Được.”
Nhị Bản đạo nhân đi đến mạn thuyền nói với những người trên chiếc thuyền nhỏ kia: “Xin lỗi làm phiền, mấy vị có thể đưa người về giúp chúng tôi không?”
Hán tử râu quai nón đứng trên chiếc thuyền nhỏ lớn tiếng đáp: “Các người tự ném qua, dựa vào đâu mà chúng tôi phải đưa người về cho các người?”
Nhị Bản đạo nhân nhìn Thẩm Lãnh, Thẩm Lãnh nhún vai: “Hắn nói có lý.”
Nhị Bản đạo nhân lấy từ trong cổ tay áo ra một miếng bạc vụn: “Có thể chuộc lại người không?”
Hán tử râu quai nón kia lắc đầu: “Thôi đi, đừng tưởng tôi không biết các người chơi trò lưu manh. Người của các người giả vờ không tự về được, rồi cho tôi ít bạc để đưa người về, sau đó các người lập tức báo quan bắt chúng tôi, nói chúng tôi bắt cóc, cướp đoạt!”
Thẩm Lãnh sáng mắt lên: “Lối suy nghĩ của vị hảo hán này khớp với ngươi một cách thần kỳ, chỉ số thông minh của hai người các ngươi đúng là ngang nhau.”
Nhị Bản đạo nhân: “Thế này đi, ta ném bạc xuống nước, ngươi tự vớt lên thì sao? Như vậy coi như là ngươi nhặt được!”
Thẩm Lãnh: “Ta đã nói lối suy nghĩ của hai người các ngươi khớp với nhau một cách thần kỳ mà.”
Hán tử râu quai nón kia: “Ngươi nói vậy ta thấy cũng có chút thành ý đấy, chúng tôi tự nhặt và các người đưa cho là hai chuyện khác nhau mà.”
Trần Nhiễm nghe xong câu đó cũng gật đầu lia lịa: “Đây tuyệt đối không phải trùng hợp, ta nghi ngờ hắn và Nhị Bản có quan hệ huyết thống.”
Nhị Bản đạo nhân sợ bạc rơi xuống nước sẽ khó tìm, vì thế gã buộc một sợi dây thừng vào miếng bạc, buộc sợi dây đó vào một hòn đá, rồi ném hòn đá cho gã hán tử kia. Khi làm những việc này, Nhị Bản cảm thấy mình rất thông minh, rất nhanh trí, cho nên gã làm cực kỳ nghiêm túc.
Gã hán tử kia còn nghiêm túc hơn, nắm chặt hòn đá kéo dây thừng về, sau khi vớt bạc lên liền giơ lên cao hô to: “Nhìn này! Chúng tôi nhặt được một miếng bạc dưới nước! Để tỏ lòng cảm ơn Hà Bá, chúng tôi sẽ đưa người trên thuyền này đến cho những người trên chiếc thuyền lớn kia.”
Đây đúng là cách tự chứng minh mình trong sạch thật tốn công sức biết bao.
Thẩm Lãnh nhìn gã hán tử kia nói: “Huynh đài, huynh suy nghĩ không đúng rồi. Huynh muốn cảm ơn Hà Bá, không phải huynh nên ném tên kia xuống nước dâng cho Hà Bá sao?��
Hán tử kia ngây người.
Nhị Bản: “Sư huynh quá đáng rồi, huynh đã cắt ngang dòng suy nghĩ của người ta rồi.”
Đúng lúc này, trên một chiếc thuyền bên cạnh có một gã hán tử nhảy tõm xuống nước, nhô đầu lên hỏi gã hán tử râu quai nón kia: “Vớt được bạc ở đâu vậy?”
Hán tử râu quai nón kia: “...”
Bất kể nói thế nào thì Thuần Trực đạo nhân vẫn thuận lợi về được thuyền của họ. Gã ta mặt không biểu cảm đi đến trước Thuần Nhu nói: “Lần sau khi ném thì chú ý một chút, ngươi nhìn ta đây này...”
Gã ta xoay người, Thuần Nhu nhìn kỹ, gáy của Thuần Trực đã sưng lên, là do nàng ta bóp.
Trần Nhiễm ghé lại gần xem, sau đó lùi lại một bước: “Ta thấy, trước mặt nàng ta, Vương Khoát Hải cũng phải gọi bằng đệ đệ.”
Gã nói xong liền quay người đi, kết quả là không cẩn thận vấp phải dây thừng, ngã chúi đầu xuống. Tiểu cô nương Thuần Nhu có lòng tốt đến đỡ gã dậy: “Không sao chứ? Có đau không? Ta xoa giúp huynh nhé.”
Trần Nhiễm: “Cảm ơn cảm ơn... Ta không sao.”
Gã thầm nghĩ: Tiểu cô nương à, ta biết ngươi có ý tốt, nhưng ta sợ ngươi xoa cho ta chết mất.
Thẩm Lãnh nhìn Nhị Bản đạo nhân: “Lúc nãy ba vị sư điệt Thuần Viên, Thuần Trực, Thuần Nhu đã thể hiện thuật ném hai đoạn, ta muốn biết tại sao vị sư điệt này lại không tham gia?”
Hắn nhìn về phía tiểu tử Thuần Bạch có làn da ngăm đen khỏe mạnh.
Thuần Bạch đạo nhân nghiêm túc nói: “Năng lực của ta không phải võ kỹ, cũng không phải đạo thuật, năng lực của ta là ghi nhớ và tính toán nhanh. Từ nhỏ ta đã đặc biệt nhạy cảm với những con số, không ai nhanh hơn ta.”
Trần Nhiễm nhíu mày, có vẻ không tin lắm, gã nghĩ chuyện không đơn giản như vậy.
“Vậy ta hỏi ngươi, mười sáu vạn ba ngàn hai trăm bảy mươi chín cộng bảy mươi hai vạn chín ngàn một trăm lẻ sáu bằng bao nhiêu?”
Thuần Bạch: “Ba mươi hai vạn bốn ngàn chín trăm mười chín.”
Trần Nhiễm vẻ mặt ngơ ngác hỏi Thẩm Lãnh: “Đúng không?”
Thẩm Lãnh che mặt: “Nhanh, nhanh thật đấy.”
Nhị Bản đạo nhân đạp một phát vào mông Thuần Bạch: “Có thể nghiêm túc một chút không?”
Thuần Bạch thở dài nói: “Được rồi... thực ra năng lực của ta là... ném ba đoạn.”
Thẩm Lãnh: “...”
Nhị Bản đạo nhân cười phá lên nói: “Ha ha ha ha ha... Không ngờ phải không? Hắn có thể ném Thuần Nhu đi!”
Thẩm Lãnh: “Quả thật không ngờ.”
Nhị Bản đạo nhân nhún vai: “Lúc nãy sư huynh nói chúng ta có thể tiếp tục khai phá, ta cũng không thể không nể phục đầu óc của huynh. Ta vốn không định nói cho huynh biết rằng ta còn có tuyệt chiêu, nhưng nếu huynh đã nói vậy thì ta sẽ ngả bài luôn... Thực ra thuật này của chúng ta còn có thể ném bốn đoạn, ta có thể ném hắn đi.”
Thẩm Lãnh: “Ta có thể ném ngươi đi.”
Mười ngày sau, quận An Dương, xưởng thuyền An Dương.
Thuyền của Thẩm Lãnh neo đậu bên ngoài xưởng thuyền An Dương, một giáo úy đang canh gác ở đập chắn nước đứng trên lầu gỗ lớn tiếng hỏi: “Thuyền từ đâu đến?”
Thẩm Lãnh đi đến mũi thuyền, lớn tiếng nói: “Ta là Đại tướng quân Đông Hải Thủy Sư Thẩm Lãnh, có chuyện gấp cần vào xưởng thuyền.”
Gã giáo úy kia ngây người, quay đầu lại hô to: “Nhanh, cảnh báo, An Quốc Công đến!”
Thẩm Lãnh: “...”
Trong xưởng thuyền, Thẩm Lãnh đi trên cầu tàu, nhìn từng chiếc chiến thuyền mới tinh tươm ở hai bên, mắt sáng rực.
“Đây chính là chiến thuyền Vạn Quân mẫu mới nhất.”
Chủ quản xưởng thuyền An Dương năm ngoái mới được điều từ Hộ Bộ đến, còn Chủ quản tiền nhiệm đã thăng chức lên Binh Bộ. Tuy ông ta đã từng nghe tin đồn không hay về Thẩm Lãnh từ rất lâu rồi, nhưng ông ta nghĩ chỉ cần mình đề phòng nghiêm ngặt thì chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì lớn.
Ông ta giới thiệu: “Những chiếc Vạn Quân này được tạo ra để đối phó với hải chiến ở Đông Hải, bản vẽ được gửi khẩn cấp từ Đông Hải về. Trên những chiến thuyền này đã lắp đặt nỗ trận xa, uy lực kinh người.”
Thẩm Lãnh gật đầu: “Tốt tốt tốt.”
Hắn lặp lại ba từ “tốt”, và còn liếm môi.
Chủ quản xưởng thuyền Tào Doanh vừa đi vừa tiếp tục nói: “Ngoài mười sáu chiếc Vạn Quân hiện có đã trang bị nỗ trận xa, còn sáu chiếc chúng tôi đang thi công. Nếu đại chiến còn hơn một năm để chuẩn bị, dự kiến có thể cung cấp cho Đông Hải Th��y Sư khoảng bốn mươi chiếc chiến thuyền Vạn Quân và một trăm hai mươi chiếc chiến thuyền Phục Ba. Đây đã là cực hạn của xưởng thuyền An Dương rồi.”
Thẩm Lãnh nói: “Thay ta, hãy cảm ơn tất cả mọi người ở xưởng thuyền đã làm việc vất vả. Toàn quân Đông Hải Thủy Sư đều rất cảm kích.”
Tào Doanh vội vàng nói: “Quốc Công gia khách khí rồi, đây là bổn phận của mỗi người trong xưởng thuyền, tất cả cùng dốc sức vì Đại Ninh.”
Thẩm Lãnh ừ một tiếng: “Thật ra lần này ta đến còn có một việc gấp. Ta phải đi núi Đại Khai tiêu diệt sơn phỉ và thủy khấu, chiếc thuyền mang đi từ thành Trường An thật sự quá cũ kỹ rồi, cho nên ta muốn mượn tạm một chiếc thuyền mới của xưởng thuyền.”
“Không thành vấn đề.” Tào Doanh trả lời rất nhanh, thái độ này khiến Thẩm Lãnh cũng thấy hơi khó hiểu. Điều này không đúng, không nên thế. Đây là thái độ mà xưởng thuyền An Dương nên có đối với hắn sao?
“Không vấn đề ư?”
Thẩm Lãnh cũng không tin vào tai mình, sau đó hỏi: “Chắc chắn là không vấn đề chứ?”
“Chắc chắn không vấn đề.”
Tào Doanh nói: “Bệ hạ ra chỉ rõ ràng, tất cả thuyền mới đều cung cấp cho Đông Hải Thủy Sư. Những chiếc thuyền này đều sẽ không phân phát cho các hạm đội thủy sư khác, cho nên số thuyền này vốn dĩ là dành cho An Quốc Công. Lát nữa An Quốc Công chỉ cần làm thủ tục, viết rõ là lãnh trước một chiếc chiến thuyền, chúng tôi báo cáo với các nha môn như Binh Bộ, Công Bộ và Hộ Bộ là được.”
Thẩm Lãnh thầm nghĩ chẳng trách.
“Là thế này.”
Thẩm Lãnh nói: “Ý của ngươi là hiện tại ta lãnh một chiếc thuyền, sau này khi giao thuyền các ngươi sẽ giao ít đi một chiếc, đúng không?”
Tào Doanh: “Đúng vậy, thế này chẳng phải hợp tình hợp lý sao?”
Thẩm Lãnh dừng lại, nghiêm túc nói: “Ngươi xem, có thể ngươi không hiểu lời ta vừa nói. Ta nói là mượn, ngươi nói là lãnh. Ta mượn là phải trả, lãnh thì không phải trả.”
Tào Doanh ngẩn ra: “Cái này...”
Thẩm Lãnh: “Xem ra, hình như phản ứng của ngươi có chút không đúng. Thế nào, mượn còn khó hơn lãnh à?”
Tào Doanh gật đầu: “Mượn, chẳng phải khó hơn lãnh sao? Thật ra... hạ quan cũng có nghe sơ qua về những chuyện cũ của An Quốc Công. Lãnh đi thì đương nhiên không cần trả, bởi vì đó vốn là thuyền của Thủy Sư Quốc Công. Mượn? Quốc Công mượn đồ có khi nào trả lại đâu? Quốc Công cũng biết đó, lúc Chủ quản tiền nhiệm của hạ quan được điều về Binh Bộ Trường An nhậm chức cũng bật khóc. Bao năm qua vì ứng phó với Quốc Công, ông ta đấu trí đấu dũng đều chưa từng thắng, thế mà vẫn có thể thăng chức, ông ta có cảm giác giống như đang nằm mơ.”
Thẩm Lãnh thở dài: “Ngươi xem đi, ông ta đã thăng chức rồi.”
Tào Doanh: “...”
Thẩm Lãnh nói: “Ta cũng không muốn lừa ngươi.”
Tào Doanh: “Ơ!”
Thẩm Lãnh: “Giờ ta nói cho ngươi nghe suy nghĩ của ta, ngươi xem có cho mượn hay không. Ta lãnh một chiếc thuyền cũng được, nhưng chiếc thuyền cũ ta mang đến, ta cũng sẽ mang đi. Nếu ta mượn được một chiếc thuyền thì để lại chiếc thuyền cũ đó cho các ngươi.”
Tào Doanh: “Mời đem cả thuyền cũ đi đi.”
Thẩm Lãnh: “Hả?”
Hắn nhìn Tào Doanh: “Ngươi không biết làm ăn rồi. Ta mượn một chiếc thuyền thì ngươi còn có thể có thêm một chiếc thuyền, không cần vào sổ sách, coi như tài sản riêng của xưởng thuyền các ngươi.”
Tào Doanh: “Nhưng mà ta không tin, Quốc Công gia ngài có thể đến chỗ ta mượn thuyền. Chiếc thuyền đó nhất định cũng là thuyền mượn được, đến cuối cùng không chừng lại có người đến lấy đi. Người đến vừa nhìn thấy, lại bảo sao thuyền hỏng rồi, sau đó lừa lấy một chiếc thuyền mới của ta.”
Thẩm Lãnh ngây người: “Ý nghĩ này của ngươi...”
Nhị Bản đạo nhân nói nhỏ: “Ông ta và huynh cùng một trình độ, hai người các ngươi có thể cũng có quan hệ huyết thống.”
Trần Nhiễm vội vàng che miệng gã: “Ngươi đừng nói lung tung...”
Tào Doanh nói: “An Quốc Công từ Trường An đến, nơi có thể mượn được thuyền chính là đội thuyền của Tuần Thành Binh Mã Ty. Quan Chủ Bộ của đội thuyền Tuần Thành Binh Mã Ty được điều từ xưởng thuyền An Dương sang, hắn đã quá quen với chiêu bài của An Quốc Công ngài rồi. Không có gì bất ngờ, Quốc Công vừa đi là hắn đã phái người tới lấy thuyền ngay.”
Thẩm Lãnh thở dài: “Giờ đã đề phòng ta đến mức độ này rồi sao?”
Tào Doanh: “Vẫn mong Quốc Công thông cảm, ngài hãy trực tiếp lãnh một chiếc thuyền đi.”
Thẩm Lãnh gật đầu: “Thôi được, ta không làm khó ngươi nữa. Ngươi đúng là bủn xỉn, vắt chày ra nước. Được, ta lãnh một chiếc thuyền mới, ta vẫn sẽ để lại thuy���n cũ cho ngươi.”
Tào Doanh: “Đa tạ Quốc Công!”
Thẩm Lãnh vừa đi vừa nói: “Nhưng nhân tài như ngươi rất thích hợp đến chỗ ta làm việc. Đông Hải Thủy Sư, chỉ có vào chứ không có lối ra, chỉ cần những người như ngươi. Lần sau ta sẽ bảo Binh Bộ viết điều lệnh bổ nhiệm.”
Tào Doanh: “...”
Thẩm Lãnh vừa đi vừa nói: “Ta không lừa được thuyền, lại không lấy được người sao?”
Mọi quyền lợi của bản dịch tinh chỉnh này đều thuộc về truyen.free, xin cảm ơn độc giả đã ủng hộ.